GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1197: Phượng hoàng niết bàn (16)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trong đầu Thời Sênh vô cớ vang lên đoạn đối thoại của Ti Trúc và Niệm Đông.

“Này, ngươi cẩn thận chút, Tiên quân cưng quả trứng này lắm, rơi vỡ ngươi coi chừng đó.”

“Tiên quân nhặt ở đâu về thế? Đây trứng gì? Nhìn kỳ quái quá, sao lại còn phát sáng nữa?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Cái nhặt, lần trước lúc Tiên quân quay về, quả trứng này rơi từ trên trời xuống, vừa hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đập vào Tiên quân, cũng không biết trứng đâu ném loạn...”

Lúc đó khôngcách nào động đậy, Niệm Đông Ti Trúc thích nhất nói chuyện trứng bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cạnh cô, lúc đó luôn cho rằng các nàng nói mình, sau đó mới biết không phải thế. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Căn cứ vào miêu tả… rất giống quả này!

Nghe nói cũng Lưu Vân nhặt về.

Thời Sênh hỏi: “Đâytrứng gì? thể ăn không?”

Lưu Vân lắc hai cái, “Không biết, ta chưa từng thấy, không bằng nướng thử xem?”

Trứng: “…” Tha cho ta.

Lưu Vân nói làm liền làm, nhặt một ít cành cây bên ngoài, dựng thành đống lửa, trực tiếp ném trứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vào, ngọn lửa quét qua trứng, ngay cả một dấu vết cũng không để lại.

Thời Sênh bên trong nhắc nhở, “Lửa bình thường của ngươi không được.”

Lưu Vân cảm thấy Thời Sênh nói rất đạo lý, đầu ngón tay xuất ra một ngọn lửa, ném vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đống lửa trước mặt.

Ngọn lửa kia vừa tiếp xúc với trứng, trứng lập tức nhảy lên, đúng vậy, chínhnhảy lên.

Nhưng một giây sau, đã không thấy trứng đâu nữa, bóng đen chợt lóe lên, rơi xuống bên cạnh Lưu Vân. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Tiểu Bạch bên cạnh một cái, thật thà kêu, “Chủ nhân.”

Lưu Vân: “…”

Thời Sênh: “…”

Lưu Vân tóm lấy Tiểu Bạch, lấy tay vỗ không biếtđầu hay là mông nó, “Phun ra cho ta! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mau phun ra!”

“Đừng mà, chủ nhân không cần ta nữa, hu hu hu…” Tiểu Bạch ủy khuất khóc.

“Tiểu Bạch, Tiểu Bạch…”

Tiếng gọi của Dao Cầm từ xa đến gần, bóng người ta từ đằng xa chạy qua đây, khuôn mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhỏ nhắn đỏ ửng, thấy Lưu Vân, sắc mặt trong phút chốc liền trắng bệch, “Lưu Vân… Tiên quân Lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Vân…”

Lưu Vân không nhìn Dao Cầm, tiếp tục đánh Tiểu Bạch, Tiểu Bạch càng ra sức giả bộ đáng thương.

Dao Cầm đau lòng Tiểu Bạch, yếu ớt mở miệng, “Tiên quân Lưu Vân… Tiểu Bạch làm sai chỗ nào sao.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Nó ăn mất tân sủng của ta rồi.” Thời Sênh từ bên trong đi ra, ngồi xổm bên cạnh cắn hạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dưa, “Không bằng đánh chết đi, dù sao cũng không phải sủng vật của ngươi nữa rồi.”

Dao Cầm biết Thời Sênh không thích mình, những ngày nàyta cũng biết, tiểu nương nhìn còn nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hơnta này, Thần giới là dạng tồn tại gì.

Cho nên Thời Sênh nói chuyện, Dao Cầm không dám nói tiếp.

“Ngươi im miệng!” Tiểu Bạch không kinh sợ như Dao Cầm, tức giận rống to.

“Nếu như ngươi không xuống tay được, ta thể giúp ngươi.” Thời Sênh khıêυ khí©h nhìn về phía Tiểu Bạch. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Chủ nhân, cô ta bắt nạt ta, ta đói quá!” Tiểu Bạch không nói lại Thời Sênh, cọ Lưu Vân tố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cáo.

“Phun thứ vừa ăn ra.” Lưu Vân không động đậy, dùng sức cầm Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch xoay người, muốn thoát khỏi tay Lưu Vân, nhưng Lưu Vân kinh nghiệm bắt nó, nào dễ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chạy như vậy, nó chỉ thể kêu to, “Không phun ra được.”

Nó mới không muốn phun ra ngoài.

“Tiểu Bạch, ngươi ăn cái gì? Mau trả lại cho Tiên quân Lưu Vân đi.” Dao Cầm vội vàng lên tiếng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Dao Cầm bây giờ là chủ nhân của Tiểu Bạch, lời của cô ta sức ràng buộc với Tiểu Bạch. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tiểu Bạch không tình không nguyện phun quả trứng kia ra. Tiểu Bạch xấu tính phun quả trứng vào trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lửa.

Trứng lập tức nhảy lên, vỏ trứng phát ra tiếng rắc rắc rắc rắc, có vết nứt xuất hiện.

Một cái đầu nhỏ phá vết nứt, từ bên trong lộ ra một cái đầu, giống như rắn, nhưng trên đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108hai cái sừng.

Tiểu gia hỏa liều mạng gạt vết nứt ra, cuối cùng lôi được nửa người ra ngoài.

Rồng…

Thời Sênh yên lặng nhìn Lưu Vân, người này hacker sao?

Tùy tiện nhặt cũngthể nhặt được trứng rồng?

Long tộc sớm đã không cách nào sinh ra hậu thế, cho nên quả trứng rồng này đã xuất hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rất lâu trước đây, bây giờ lại nở ra được.

Tiểu Long xoay đầu quan sát bốn phía, dáng vẻ thật thà đáng yêu hơn Tiểu Bạch nhiều.

Tiểu Bạch lăn lộn dưới Tiểu Long, đại kháimuốn ăn nó. Tiểu Long nhận ra được nguy hiểm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cả người đều rúc vào trong trứng.

Sắc mặt Lưu Vân nhìn Tiểu Long có chút cổ quái, “Tiểu Phượng Hoàng, ta không nuôi cái này, ngươi nuôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không?”

Thời Sênh lắc đầu,mới không thèm nuôi mấy thứ hiếm lạ cổ quái này.

Lưu Vân bắt Tiểu Long xuống, đưa cho Tiểu Bạch, “Ăn đi.”

Tiểu Bạch trong nháy mắt vui vẻ,mồm muốn nuốt Tiểu Long xuống.

“Tiểu Bạch!” Dao Cầm mắng một tiếng, “Ngậm miệng.”

Tiểu Bạch không muốn nghe Dao Cầm, nhưng thân thể không nghe sai khiến, bị buộc dừng lại.

Dao Cầm chút không thể tin nói: “Tiên quân Lưu Vân, Tiên quân Ly, đâyrồng… các người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 làm sao thể để cho Tiểu Bạch ăn?”

“Không để cho ăn, chẳng lẽ cho ngươi ăn?” Giọng Lưu Vân chút lạnh, “Lúc ta nuôi Tiểu Bạch, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho nó ăn toàn đồ tốt nhất, một con rồng có là cái gì, Tiểu Bạch, ăn.”

Thời Sênh cười như không cười nhìn Dao Cầm, cũng xúi giục Tiểu Bạch, “Tiểu Bạch, ăn đi.”

“Tiểu Bạch, ngươi không được phép ăn.” Dao Cầm rất sợ hai người trước mặt này, nhưng vẫn kiên trì kêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lên.

Tiểu Bạch khó xử.

rất muốn ăn, nhưng thân thể không nghe sai khiến, mùi vị rồng rất… rất thơm.

Ngao ngao.

Bản năng ăn hàng chiếm cứ mệnh lệnh của chủ nhân, Tiểu Bạch một miếng nuốt Tiểu Long xuống.

“Tiểu Bạch…” Dao Cầm đau lòng ôm đầu, đó là một con rồng, con rồng vừa mới sinh ra, nó làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sao có thể ăn?

Dao Cầm tiến lên muốn bắt Tiểu Bạch, “Tiểu Bạch ngươi mau phun ra.”

Tiểu Bạch trực tiếp trốn trên người Lưu Vân, “Không phun ra được.”

Dao Cầm không tin, “Vừa rồi ngươi mới phun ra xong, làm sao lại không phun ra được.”

Tiểu Bạch cọ Lưu Vân, lần nàythật sự không phun ra được, vừa rồi căn bản chưa nuốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuống, cho nên mới có thể phun ra ngoài. Giờ nuốt vào trong rồi, nào thể phun ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngoài.

Lưu Vân ném ra Tiểu Bạch, phất phất tay với Thời Sênh, “Tiểu Phượng Hoàng, ta về đây.”

“Chủ nhân…” Tiểu Bạch ùng ục đi theo sau hắn.

Thân hình Lưu Vân chợt lóe, biến mất trước mặt Tiểu Bạch. Tiểu Bạch quýnh lên, không chút suy nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 liền đuổi theo.

“Tiểu Bạch…” Chủ nhân Dao Cầm này đương nhiên phải đuổi theo.



Chuyện Tiểu Bạch ăn một con rồng, không biết làm sao lại bị Tiên đế biết. Thời Sênh cùng Lưu Vân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hai tên đầu sỏ này, đều bị Tiên đế cho triệu kiến.

Lúc Thời Sênh tới mới biết Lưu Vân căn bản không tới, cho nên cô tại sao phải tới?

Thời Sênh xoay người rời đi.

“Tiểu Ly.” Tương Lăng vừa vặn đi phía sau cô, thấyquay về, lập tức kêu một tiếng.

“Lưu Vân không tới, ta không đi vào.” Thời Sênh tiếp tục đi ra ngoài.

Dựa vào cái bản cô nương phải một mình gánh xui xẻo.

Huống chi bản thân cái xui xẻo này không phảibảnnương, kiên quyết không gánh!

Tiếng Tiên đế từ bên trong truyền tới, “Sí Ly, đi vào đây.”

Thời Sênh gãi gãi đầu, xoay người đi vào, trong đại điện chỉ một mình Tiên đế. Thời Sênh thẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tắp sống lưng đi vào, cũng không hành lễ, nhìn chằm chằm Tiên đế.

Tiên đế đã quen bộ dạng trong mắt không ai của cô, không ý truy cứu, “Ta nghe Tương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Lăng nói, trận phápnúi Vạn Cổ ngươi lập ra?”

Thời Sênh: “…” Không phải hỏi chuyện rồng sao?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1197 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc