GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1196: Phượng hoàng niết bàn (15)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
"Gϊếŧ người đi, một xác hai mạng, vừa hay.” Thời Sênh ở bên cạnh chen vào.

thể Dao Cầm run rẩy, vội vàng bày tỏ thái độ, “Ta… ta thể học, ta nhất định sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 giải được khế ước.”

Thời Sênh cong chân, tiếng cắn hạt dưata tách, “Khế ước linh hồn nào có dễ giải như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 thế, ngươi chết chết, ngươi sống sống, cho hung thú cũng không tránh được. A… kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 thực ta vẫn đề nghị nên gϊếŧ chết ta, trừ đi một tai họa lớn, rất tốt.”

Một câu phía sau nói với Tương Lăng.

Sắc mặt Dao Cầm trắng bệch nhìn Thời Sênh, đôi mắt nhỏ tội, vẻ mặt uất ức.ta không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 biết bản thân mình đã đắc tội với em gái nhỏ này.

“Tiểu Phượng Hoàng, đừng ác độc như vậy, Tiểu Bạch đồng loại với ngươi.” Lưu Vân lại vì Tiểu Bạch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 nhà mìnhkéo loạn đồng đội.

“Ai đồng loại với nó.” Thời Sênh ghét bỏ, “Nó biết bay sao? cánh sao?”

Lời này hình như chỗ nào không đúng…

Lưu Vân bổ đao, “Đều là thú cả.”

Thú cái ông nội ngươi!

Ông đây bây giờ sẽ gϊếŧ chết nữ chính.

Thời Sênh ném vỏ hạt dưa trong tay ra, xách thiết kiếm hướng về phía Dao Cầm.

Tương Lăng vội vàng ngăn Thời Sênh lại, “Tiểu Ly, bình tĩnh chút.”

“Không bình tĩnh được, tránh ra.” Ông đây phải chém chết nữ chính.

Tương Lăng kéo Thời Sênh sang bên cạnh, vốn định khuyên Thời Sênh mấy câu, nhưng hắn còn chưa mở miệng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 tiểu nương đối diện đã mở miệng trước, “Tương Lăng à, ngươi xem Tiểu Bạch khế ước với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164ta, chỉ cần cô ta chết rồi, Tiểu Bạch hẳn sẽ chết không cần nghi ngờ cả. Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 Bạchhung thú, ai biết lúc nào sẽ đại phát hung tính, đến lúc đó tạo thành tổn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 thất không thể vãn hồi, còn không bằng bây giờ xử đi.”

Tiểu Bạch: “…” không phải là đói nên muốn ăn ta sao? đói rồi cũng rất tuyệt vọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 đó! cần phải thù dai thế không? cũng cùng xưngThần giới nhiều năm như thế, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 một chút tình xưa cũng không nhớ, nữ nhân này quá độc ác.

“…” Tương Lăng mặccảm thấy Thời Sênh nói rất đạo lý, nhưng mà, “Vịnương này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 tội mà.”

Thời Sênh trừng mắt, “Cô ta suýt nữa thả Vân Mạch ra, tội cái gì? Bây giờ coi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 ta lập công chuộc tội!”

Tương Lăng không nói nổi loại lời ‘không phải vẫn chưa thả ra sao’, “Cô ta sẽ chịu trừng phạt tương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 ứng, nhưng chúng ta không thể tùy tiện tước đoạt sinh mạng của ta.”

“Bảo thủ!” Sau này cho các ngươi đẹp mặt.

Tương Lăng: “…”

Nếu như Thần giới không có quy củ, vậy thì loạn lên rồi.

Lưu Vân ôm Tiểu Bạch không dám lên tiếng, nếu như không quan hệ với Tiểu Bạch, hắn nhất định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 sẽ ủng hộ Thời Sênh.

Tương Lăng đưa Dao Cầm đi, hắn phải bẩm báo chuyện này cho Tiên đế, để Tiên đế quyết định.

Thời Sênh Lưu Vân mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Đại khái ba phút sau, Lưu Vân nhét Tiểu Bạch vào trong tay áo, “Tiểu Phượng Hoàng, ta còn việc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 đi trước đây.”

Hắn phải đi tìm người giải trừ khế ước của Tiểu Bạch nữ nhân quái lạ kia.



Tiên đế cũng không xử Dao Cầm, ngược lại kêu Tương Lăng dẫn Dao Cầm đến một chỗ, thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 đi về rất nhanh.

Gần như đồng thời với lúc Tương Lăng dẫn Dao Cầm quay lại, Lưu Vân cũng không biết từ chỗ nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 trở lại, cả người nhếch nhác, bên ngoài núi Nam Ngô gọi nửa ngày, “Tiểu Phượng Hoàng, ngươi mau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 ra đây.”

“Làm gì?” Thời Sênh ngồi trên cành cây ngô đồng, mắt lạnh nhìn Lưu Vân.

“Giang hồ cứu cấp, ta cần một giọt máu của ngươi.”

“… Lấy máu?” Khoé miệng Thời Sênh giật giật, đứng lên từ cành ngô đồng, “Tạm biệt! Tạm biệt không gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 lại!”

“Tiểu Phượng Hoàng ngươi đừng đi!” Lưu Vân bên ngoài gấp đến độ giậm chân, “Tiểu Phượng Hoàng chỉ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 giọt, chỉ cần một giọt máu thôi.”

Lúc Tương Lăng dẫn Dao Cầm qua đây, vừa hay nhìn thấy Lưu Vân đang nhảy ở bên ngoài, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 bên trong không nhịn được chuẩn bị rời đi.

“Tiểu Ly.” Tương Lăng vội vàng kêu một tiếng.

Thời Sênh nghiêng đầu, ánh mắt quét qua người Dao Cầm, “Ngươi cũng muốn máu của ta.”

Tương Lăng kinh ngạc nhìn Lưu Vân, nhìn bộ dạng nhếch nhác của hắn, đại khái đoán ra cái gì, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 “Lưu Vân nói gì với ngươi rồi? Tiểu Ly, Tiên đế nói, chỉ cần ngươi cho một giọt máu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 thể đổi lấy một yêu cầu.

Thời Sênh nhướng mày, “Yêu cầu gì cũng được?”

“Trong phạm vi hợp lý.”

“Ha ha, không cho.” Giới hạn của phạm vi hợp bao nhiêu, còn không phải hắn nói thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 tính, đến lúc đó bị lừa gạt vẫn là mình.

Đám người này thật âm hiểm.

“Tiểu Ly…”

“Tiểu Phượng Hoàng, đừng tình như thế chứ!” Lưu Vân trên bức chắn trong suốt, mở to mắt trừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 Thời Sênh, không biết xấu hổ nói: “Ơn cứu mạng năm đó ngươi còn chưa báo đâu, ngươi coi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 báo ân đi!”

Ngữ điệu Thời Sênh cổ quái, “Ngươi còn dám nhắc?”

Lưu Vân: “…”

Chuyện gặp họa hồ Tiên Dưỡng, còn chưa tính với ta! Cô ta tức giận như vậy làm gì! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164

sao bất kể hai người này nói cái gì, Thời Sênh cũng không đồng ý.

“Tiên tôn, nhất định phải cần máu của Thượng tiên Ly sao?” Dao Cầm cau mặt, e sợ hỏi.

“Ừm.” Tương Lăng thần tình ngưng trọng gật đầu, không phải nhất định cần máu của ta, máu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 Phượng Hoàng, nhưngta con Phượng Hoàng duy nhất trên thế gian, cho nên… nhất định phải cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 máu của ta.

Một giọt máu bình thường, sẽ không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào tổn hại đến ta cả.

Biết làm sao được. Cô ta trước nay đều không dễ nói chuyện, bị cự tuyệt, Tương Lăng đã dự liệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 được.

“Tiên tôn, xin lỗi, đều ta không tốt…” Dao Cầm uỷ khuất trực khóc.

Tương Lăng vỗ vỗ đầu Dao Cầm, nhẹ giọng an ủi, “Ta đang nghĩ cách, ngươi đừng buồn, chuyện này ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 cũng không làm sai nhiều.”

“Lưu Vân, hai người bọn họ tình hình thế?” Thời Sênh xích lại gần bên Lưu Vân.

Tương Lăng là nam phụ, thích nữ chính chuyện sớm muộn, điều Thời Sênh kỳ quái là, Tương Lăng© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 nhìn nữ chính đại nhân thuận mắt nhau từ lúc nào vậy.

“Không biết.” Hắn cả ngày lo âu Tiểu Bạch, nào có thời gian đi quan tâm người khác, “Tiểu Phượng Hoàng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 cho ta một giọt máu, ngươi muốn cái gì, ta đổi với ngươi.”

Khoé miệng Thời Sênh cong lên, lộ ra nụ cười xấu xa, “Đem Tiểu Bạch ra đổi.”

Lưu Vân: “…” Cho ngươi Tiểu Bạch, ta còn tốn sức như vậy sao?

“Ngươi làm để ý một con hung thú như thế?” Tiểu Bạch trừ ăn ra thì vẫnăn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 lúc không ăn ra, đến tấn công người cũng không vui, thứ đồ chơi này rốt cuộc nuôi làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 gì? Bình hoa cũng phải đẹp chứ?

Lưu Vân Tiểu Bạch, “Nuôi lâu như thế, ta cũng không thể nuôi không công được?”

Thời Sênh: “…” do này, ta lại không thể nói lại nổi.

Không thể tiện nghi cho người khác do này rất sỉ, rất cường đại.

Nhưng đây cũng không phải do để ông đây lấy máu được, Lưu Vân vẫn bị tình cự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 tuyệt.

Bản cô nương người nguyên tắc, nói không chokhông cho.

Tương Lăng bên đó biết không hy vọng, đã dẫn Dao Cầm đi rồi.

Một ngày sau, Thời Sênh từ chỗ Lưu Vân biết được, Tiên đế lại kêu Lưu Vân đưa Tiểu Bạch cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 Dao Cầm nuôi dưỡng.

“Ngươi đưa rồi?” Thời Sênh kỳ lạ hỏi.

“Ừm.” Lưu Vân chút suy sụp.

Khoé miệng Thời Sênh giật giật, “Ngươi làm sao lại dễ nghe lời như thế?”

Thần tình của Lưu Vân đột nhiên mỉa mai, “Ông ấy Tiên đế, ta nào dám không theo.”

Thời Sênh: “…” Không hề cảm thấy cái tên bại hoại ngươi sẽngười nghe lời Tiên đế, nội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.164 tình.

“Nhìn cái này đi.” Lưu Vân đột nhiên lôi ra một quả trứng, màu trắng, một đầu có chút lớn, hình bầu dục, tản ra ánh sáng trắng nhàn nhạt.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1196 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc