GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 175: Bận

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Nại Nại

___

Người xung quanh đều đã hóa đá, hai người bên kia còn đang thảo luận vấn đề xem ai sống ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chết.

Đông Phương Cảnh mang theo người chuẩn bị rời đi, Sở Vân Cẩm đi lên ngăn cản, nàng ta chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ưu thương nhìn Đông Phương Cảnh: "Cảnh, huynh còn đang trách muội sao?"

"Sở nương nói đùa, tất cả đều là do ta tự mình đa tình, không liên quan đến Sở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253nương."

Sở Vân Cẩm cắn môi, trong mắt nhiễm một chút sương mù, khiến nàng ta càng đẹp đến động lòng người: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Cảnh, lúc ấy nhiều người như vậy..."

"Sở cô nương." Đông Phương Cảnh cắt ngang Sở Vân Cẩm, giọng nói lãnh đạm: "Chuyện lúc đó như thế nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đã không còn quan trọng nữa, hy vọng sau này ngươi giải quyết cho tốt."

Tuy Đông Phương Cảnhchút hận Sở Vân Cẩm, lúc ấy ném hắn lại một mình chạy đi, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 so đo với một nữ nhân, một nam tử hán đại trượng phu như hắn không chấp nhận được.

Tình huống lúc ấy, trước sau đều người đuổi giết bọn họ, Sở Vân Cẩm bỏ lại hắn chạy đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cũng điều bình thường, hắn hận, chẳng quamình sinh ra tình cảm trong sáng đáng lẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nên dành cho Sở Vân Cẩm.

"Đông Phương?" Đào Yêu nhút nhát sợ sệt kêu một tiếng Đông Phương Cảnh, không dám nhìn thẳng Sở Vân Cẩm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Con ngươi Sở Vân Cẩm hàm chứa sương mù, nhìn lướt qua Đào Yêu, trong mắt hơi lướt qua tia sát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khí, làm trong lòng Đào Yêu đang trộm nhìn Sở Vân Cẩm nhảy dựng, tay đang nắm Đông Phương Cảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không khỏi chặt thêm vài phần.

Nàng ta sẽ không nói cho Đông Phương Cảnh chứ?

Đông Phương Cảnh cho rằng Đào Yêu sợ hãi, ra tiếng đuổi Sở Vân Cẩm: "Sở nương, khôngviệc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253mời rời đi."

Sở Vân Cẩm nhìn Đào Yêu thấp thỏmmắt, trầm mặc đứng đó hồi lâu, sau đó mới trở về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Vu Hoan bên kia.

Động tác này của nàng ta, làm thần sắc Đông Phương Cảnh thay đổi.

Hai nữ nhân này sao lại đi chung một nhóm thế?

"Tuồng hay nha!" Vu Hoan chờ Sở Vân Cẩm đi đến, vỗ đùi đứng lên.

Trong lòng Sở Vân Cẩm toát ra một cổ lửa giận, nhìn về phía Vu Hoan, nhưngnàng ta mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phát hiện người ta căn bản không nhìn nàng ta.

Vu Hoan nhìn chính người trên mặt đất cùng Đông Phương đã khôi phục ý thức, đang nghiến răng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhiến lợi trừng Vu Hoan, Loan Minh.

Nàng ta cắn cắn cánh môi, tầm mắt thong dong xẹt qua trên người Dung Chiêu, sau đó trở về bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tĩnh, đứng ở một bên, mắt nhìn xuống đất.

Vu Hoan lải nhải nửa ngày, Đông Phương Cảnh đã mang theo người rời đi, bên cạnh hồ nước cũng chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lưu lại mấy người bọn họ.

"Được rồi, ta còn chính sự phải làm, chờ ta ra tới lại nói." Vu Hoan vỗ vỗ mông chuẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bị bỏ của chạy lấy người.

"Chờ một chút." Sau khi Loan Minh tỉnh lại, Đông Phương liền buông hắn ra, cho nên lúc này hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đang dựa trên một tảng đá không to lắm.

Vu Hoan quay đầu lại, chớp chớp mắt: "Làm gì? Ta rất bận."

Loan Minh thiếu chút nữa đã phun một ngụm máu.

Bận?

Vừa rồi đây nói cả nửa ngày, sao ngươi không nói ngươi bận?

"Đưa nàng ấy đi." Loan Minh dùng ánh mắt quét qua Đông Phương Tú, thần sắc có chút kỳ quái.

Vu Hoan bĩu môi: "Đưa theo làm gì? Chịu chết sao? Ta không phải đi du sơn ngoạn thủy, ta điên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi mới dẫn một đứa con chồng trước đi theo!"

Con chồng trước Đông Phương Tú: "..." Ta kém như vậy sao?

Vu Hoan không khả năng sẽ đưa Đông Phương đi đến đó, không phải nàng keo kiệt. Mà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 dựa theo lời Hồng Phi nói, nàng khả năng không thể ra ngoài, nếu dẫn Đông Phương theo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thì nàng không một tia hội để ra ngoài.

Vu Hoan đi đến bên hồ nước, trong tầm mắt kinh ngạc của Đông Phương cùng Loan Minh, trực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tiếp nhảy xuống.

"Vu Hoan nương?" Đông Phương chạy nhanh tới bên hồ nước, hồ nước thanh triệt nhộn nhạo dâng lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tầng tầng gợn sóng, nhưng bên trong đã không còn người nữa.

Sao nhảy xuống liền biến mất?

Trên mặt nước hiện ra ảnh ngược màu tím, Đông Phương nhanh chóng quay đầu lại: "Dung Chiêu công tử, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Vu Hoan nương nàng ấy?"

Dung Chiêu lạnh lùng nhìn Đông Phương Cảnh một cái, cũng thả người nhảy xuống, cũng giống vậy người sau khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhảy xuống liền không thấy nữa.

Ngay sau đó lại 'bùm' một tiếng.

Mặt nước dần dần khôi phục bình tĩnh, Đông Phương nửa quỳ nửa ngồi dựa vào bên cạnh hồ nước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thân hình hơi hơi nghiêng vào trong nước.

Lúc nàng sắp ngã xuống, một đôi tay đột nhiên túm chặt nàng lại, kéo nàng ra phía sau.

"Ngươi muốn chết sao?"

Hồ nước này là thứnàng cũng không biết, cũng dám nhảy xuống theo!

"Cũng tốt hơn ở cạnh ngươi." Đông Phương tránh khỏi Loan Minh, quật cường trừng mắt nhìn Loan Minh.

"Ngươi chán ghét ta như vậy sao?" Loan Minh gục đầu xuống, chặn lại tầm mắt hung ác nham hiểm.

Đông Phương hít thở không thông, giống như phát tiết: "Đúng, ta chán ghét ngươi. Ngươi dựa vào cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 muốn thao túng cuộc đời ta? Ngươi dựa vào cái nói phải phải, nói không cần liền không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cần. Ta không phải khúc gỗ, mặc cho người bài bố, mặc cho ngươi khi dễ. Ngươi còn không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vào ta thích ngươi sao?"

___

Vu Hoan xuống nước liền đã nhận ra một dòng linh khí dị thường, không phải linh khí tồn tại thiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhiên, linh khí này như bị nhiễm thứ đó.

Nàng đợi một lát, thấy Dung Chiêu xuống dưới, mới chậm rãi bơi về phía dưới.

Dung Chiêu vội vàng quăng một kết giới, ngăn cách nước bên ngoài.

Sở Vân Cẩm theo ở phía sau, nhìn bóng hình của hai người phía trước, sự ghen ghét trong lòng như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rắn độc quấn quanh nàng ta.

Dựa vào đâu BáchVu Hoan một nam nhân hoàn mỹ như vậy? Dựa vào cái gì!

[Ghen ghét sao? Ghen ghét liền hủy ả!]

Đúng, hủy hoại nàng ta!

Cướp lấy nam nhân kia, tất cả đồ tốt, đều phảicủa ta!

"Sao cái thứ này sâu vậy?" Vu Hoan nhìn nhìn phía dưới chân, phía dưới đen tuyền như vực sâu.

Nãy giờ đi nửa canh giờ còn chưa đi tới đâu.

"Bản đồ không sai?"

Vu Hoan: "..." Con hàng này hoài nghi ta?

Tuyệt đốiđang hoài nghi ta!

Chuyện không nắm chắt, ta sẽ làm loạn sao?

Dung Chiêu nhìn sắc mặt Vu Hoan nhanh chóng thay đổi, chút bất đắc dĩ, nghĩ nghĩ nhanh chóng trấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 an: "Có lẽ ở đây bỏ thêm trận pháp, kéo dài đường đi."

Vu Hoan nghiêng đầu, trong ánh mắt đềuquái dị.

Con hàng này học thông minh từ khi nào vậy?

"Thật ra trận pháp cũng khả năng, Sáng Thế Thần phong ấn đồ vật kia ở bên trong, đương nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không muốn người khác phát hiện." Điều kiện mở ra còn cần phải kỳ quái như vậy, phỏng chừng cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phòng ngừa người không cẩn thận đi đến đó.

Lại trầm mặc một lát, bóng đêm phía dưới chợt yếu bớt,ánh sáng từng đợt từng đợt chiết xạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trong nước, dòng linh khí dị thường Vu Hoan cảm giác kia, cũng càng ngày càng đậm.

"Dung Chiêu, linh khí ở đây, ngươicảm thấy chỗ không đúng không?" Vu Hoan nắm tay Dung Chiêu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhíu mày hỏi nghi vấn của mình.

Linh khí hẳn chi khí trong trời đất chí thuần, nhưng dòng linh khí này, lại giống như bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ô nhiễm, khiến nàng không thoải mái.

"Ở đây Linh Cốc."

Ngụ ý chính là, đây cái gì đều không kỳ quái?

Hơn nữa không phải còn ác linh bị phong ấn trong truyền thuyết sao?

linh khí quái dị, thì làm sao?

Vu Hoan nhăn lại, không nói chuyện nữa, khống chế thân thể hướng đến nơi phát ra ánh sáng.

Nhìn trong nước, luôn luôn chút lệch lạc, bọn họ dừng bên cạnh nơi phát ra ánh sáng.

Vu Hoan thật may mắn nhận ra sự chênh lệch, nếu vọt vào trong, không biết sẽ kết quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gì.

Nguồn sáng kia chínhmột lốc xoáy cùng lớn, dòng nước bị cuốn vào trong đó, không biết bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thông đến nơi nào.

Sở Vân Cẩm không khống chế tốt, thiếu chút nữa đã bị cuốn vào.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 full, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 online, read Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1, Mặc Linh Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 175 — Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc