GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 174: Buông cô nương kia ra để cho ta tới

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Nại Nại

___

Vu Hoan dùng thời gian ngắn nhất vượt qua hai khu vực, trong đó đương nhiên gặp không ít người,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 người quen biết Sở Vân Cẩm, không biết xấu hổ muốn đi theo.

Sở Vân Cẩm khó được uyển chuyển thoái thác, chỉ là cái nồi đen đó...

Đương nhiên Vu Hoan cõng, quá đáng hơn còn nói Vu Hoan bắt cóc Sở Vân Cẩm đó. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Vu Hoan làm những người đó, đi thẳng về phía hồ nước.

"Đông Phương Cảnh..." Vu Hoan vừa mới nhìn thấy hồ nước, Sở Vân Cẩm nhỏ giọng kêu một tiếng.

Vu Hoan theo tầm mắt Sở Vân Cẩm nhìn qua, bên cạnh hồ nước quả nhiên đứng không ít người, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đó có Đông Phương Cảnh,trên mặt đất còn nằm hai người, xem trình độ đổ máu kia, hẳn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đã treo.

Dùng tay che lại cái mũi, chui vào trong lòng Dung Chiêu, chỉ lộ ra một ánh mắt nhìn bên kia. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

"Các ngươi đừng qua đây, ta thật sự sẽ giết chết các ngươi." Chủ nhân của giọng nói hình như bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 dọa đến không nhẹ, âm thanh chút run.

"Ha ha ha, lấy công phu mèo quào của ngươi,muốn giết bọn ta? Tiểu muội muội, tình nhân kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 của ngươi đã bị ngất đi rồi, thức thời ngoan ngoãn một chút đi, không cần phản kháng, các ca © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ca sẽ nhẹ nhàng với ngươi, có phải không các huynh đệ."

"Đừng lại đây, a... buông ta ra, cầm thú các ngươi..."

Vu Hoan càng nghe giọng nói này càng cảm thấy quen thuộc, xuyên qua đám người nhìn bóng người bên trong. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Mấy nam nhân bắt lấy một tiểu nương, giở trò, vạt áo đã bị xé rách.

Đông Phương Cảnh ôm một tiếu nha đầu, trốn khá xa, mắt lạnh nhìn động tác của bọn họ.

Phía sau hắn đứng mấy kẻ hắc y, thần sắc cũng lạnh như băng, dường như một màn trước mắt quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bình thường. Duy nhất tiểu nha đầu trong ngực Đông Phương Cảnh kia, lộ vẻ mặt không đành lòng, tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhỏ lôi kéo cánh tay Đông Phương Cảnh.

bên cạnh bọn họ còn nằm một người, đưa lưng về phía Vu Hoan, không nhìn thấy bản mặt của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hắn.

"Bọn họ vào bằng cách nào." Vu Hoan lẩm bẩm một tiếng, đẩy Dung Chiêu đi về phía trước, một bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lớn tiếng hướng về phía bên kia nói: "Buông cô nương kia ra, để cho ta tới!"

Người bên kia đều sửng sốt, bọn họ không nghe lầm, đây giọng của tiểu nha đầu.

Quay đầu...

Đồng thời hốc mồm.

Sao lại nam nhân?

Lớn lên...

So với nữ nhân còn xinh đẹp hơn vài phần.

Nữ giả nam trang?

Trong đầu mọi người đèu hiện lên từ này.

Chỉ Đông Phương Cảnh, bất động thanh sắc ôm chặt tiểu nha đầu trong lòng, lui lui về sau.

"Hắc hắc, lại tới một đứa nữa, hôm nay thật may mắn!" Một nam nhân đi ra, vẻ mặt đáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khinh đánh giá Dung Chiêu từ trên xuống dưới một chút, nhìn đến ngực, sắc mặt thay đổi, ngực phẳng! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Nhưng cũng không sao, giá trị nhan sắc đại biểu tất cả!

Vu Hoan phía sau không phúc hậu cười ra tiếng.

Dung Chiêu mặt đen như đít nồi, phất tay chụp bay nam nhân kia, lại nghe thấy Vu Hoan không chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nào che dấu tiếng cười, ánh mắt càng trầm, quanh thân tản mát ra một dòng hàn khí làm cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 người ta sợ hãi.

Tình cảnh vừa rồi còn cười vui lập tức lặng ngắt như tờ.

Ôi, không đúng...

Còn người trong nước vẫy vẫy.

Vu Hoan chầm chậm thong dong đi từ sau Dung Chiêu ra, chỉ chỉ người còn đang túm Đông Phương Tú, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vẻ mặt kiêu ngạo: "Còn không buông nàng ta ra? Chờ bị đánh bay?"

Mấy người đó lập tức buông tay, Đông Phương cuống quít quấn chặt y phục, vui sướng cảm kích nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Vu Hoan.

Đây lần thứ hai nàng cứu mình.

"Mới mấy ngày, liền biến mình thành như vậy, thật không biết làm sao ngươi sống lớn lên đến chừng này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 còn chưa bị người ta giết chết! Haiz!" Vu Hoan từ trong vòng bạc lấy ra một cái áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 choàng, ném cho Đông Phương Tú.

Trong lòng Đông Phương tràn đầy cảm kích, mặc Vu Hoan nói chuyện không dễ nghe, cũng tự động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đi.

"Sao vậy? Các ngươi còn không đi? Muốn ta mời các ngươi đi ăn cơm hả?" Ngữ điệu của Vu Hoan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chợt lạnh xuống, phối hợp với ánh mắt sát thần của Dung Chiêu kia, những người đó ngay cả một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cái đánh rắm cũng không dám đánh, một giây liền lăn đi mất.

Đương nhiên, trước khi đi, còn không quên vớt người trong nước lên.

Vu Hoan khinh thường hừ hừ, chỉ gan như vậy, cũng dám đến Linh Cốc, tuyệt đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chịu chết.

Đông Phương đỡ người trên mặt đất lên, mặt mày chút nôn nóng, không ngừng thử mạch đập của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hắn.

Vu Hoan đứng nhìn trong chốc lát, bước chân vừa chuyển, liền đi về phía hồ nước.

Vạt áo bỗng nhiên nặng xuống, Vu Hoanmắt, một đôi tay nhỏ nhắn túm chặt vạt áo nàng.

"Vu Hoan nương, cứu cứu hắn..."

"Dựa vào cái gì?" Vu Hoan rút vạt áo ra, thần sắc mỉa mai.

Nàng cùng Loan Minh nếu tính ra, quan hệ đối địch. Con hàng này nhân lúc nàng cònquỷ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tu, vẫn luôn nghĩ cách giết chết nàng. Đương nhiên, do nàng ước một thứ của Loan Minh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cho nên, nàng làm đi cứu người muốn giết chết mình chứ?

Đông Phươngbị bốn chữ của Vu Hoan nói không nên lời.

Đông Phương ôm Loan Minh, bộ dáng chút bất lực, nhìn qua nhu nhược đáng thương.

Sở Vân Cẩm vẫn luôn đứng nơi xa, ánh mắt thay đổi thất thường, nàng ta không nghĩ đến, Đông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Phương Cảnh còn chưa chết, mạng cũng lớn thật.

quang Vu Hoan quét đến Sở Vân Cẩm, đột nhiên tâm huyết dâng trào, ngồi xổm xuống, nắm tay Loan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Minh, tùy ý đưa linh lực vào.

Linh lực chỉ thủ thuật che mắt, nhân chính chuyển vào chính chi lực chữa khỏi vết thương che © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 dấu trong linh lực.

Đông Phương nghi hoặc nhìn Vu Hoan, nhưng cảm giác cánh tay được nhịp đập vững vàng, ánh mắt chợt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tỏa sáng: "Vu Hoan nương..."

"Đừng nói cái cảm tạ, báo đáp đương nhiên ta sẽ thu."

Đông Phương Tú: "..." Tuy rằng không không đúng, nhưng nói trắng ra như vậy, cũng được sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Nhưng ngẫm lại, vị này từ trước đến nay đều nói trắng ra như vậy, chưa bao giờ biết cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gọi uyển chuyển, chưa nói cái ngươi cảm kích nhìn ta như vậy cũng dụng, ta sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khôngngươi phá lệ không cần thù lao đó không biết xấu hổ nói đã thật không tồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi.

"Xem ra các ngươi phát triển không tồi nha!" Vu Hoan cọ cọ về phía Đông Phương Tú, vẻ mặt bát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quái nhiều chuyện.

Đông Phương có chút xấu hổ, ánh mắt nhìn Loan Minh rối rắm, oán hận, không đành lòng...

Trầm mặc một lát, Đông Phương Tú mới chậm rãi mở miệng, ngữ khí thê lương dường như nguyên lão nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thấu hồng trần nhân gian vậy: "Ta cùng hắn... chung quy không có khả năng."

Vu Hoan không chút suy nghĩ tát một cái trên trán Đông Phương Tú: "Tuổi còn nhỏ, làm ra bộ dáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thê lương cái gì? Nếu ngươi cùng hắn không khả năng, ta đây cứu hắn, chẳng phải là lãng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phí sao? Hiện tại ta liền giết hắn, như vậy ngươi thể chặt đứt được một mầm họa thương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhớ, không cần cảm ơn ta."

Nói xong Vu Hoan làm màu thật sự duỗi tay muốn véo cổ Loan Minh.

Đông Phương cuống quýt ngăn Vu Hoan lại, chút dở khóc dở cười nhìn nàng: "Ta không muốn hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chết."

"Vật ngươi muốn chết?" Tay Vu Hoan xoay chuyển, một bộ muốn đi véo Đông Phương Tú.

Đông Phương hoàn toàn hết chỗ nói, trong ba câu không có câu nào rời khỏi chữ 'chết', còn có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể tiếp tục nói chuyện phiếm không đây?

Dung Chiêu: "..." Đã nói phải làm chính sự đâu? Sao ngươi lại đi tám chuyện với người ta rồi?

Thú nhỏ trong ngực Dung Chiêu bò ra một cái đầu, nghiêng đầu, khó hiểu nhìn Dung Chiêu 'chi chi'.

Dung Chiêu chịu đựng xúc động muốn ném thú nhỏ ra, hừ một tiếng, không để ý thú nhỏ.

hắn để ý thì hắn cũng không hiểu nó 'chi chi' cái quỷ gì!

Đây là chuyện liên quan đến hình tượng, hắn cao lãnh!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 full, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 online, read Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1, Mặc Linh Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 174 — Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc