GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 10

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Gần đâyngoài trù phòng mang tới không được tươi ngon cho lắm, nên mấy ngày nay Dao Dao ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cả đũa cũng không muốn động.
Sau khi luyện binh xong, ta vội đến dòng sông dưới chân núi Đại Mang đập bể sông băng suốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một ngày mới câu được vài con tươi.
Sau đó ta hớn hở trở về phủ,lập tức phân phó trù phòng chưng lên để bồi bổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thân thể cho phu nhân ta.
Vào ban đêm, ta, người chưa từng phát sốt trong hơn mười mấy năm, lại thực sự bắt đầu nóng đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 màng màng.
Ta nghe thấy bên tai vài tiếngxào, giọng của Dao Dao, nhưng dường như ta không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tỉnh lại được, càng lúc càng chìm sâu vào trong đó.
Ngày trước, lúc còn biên tái (*), ta cũng thườngthấy nàng, thấy nàng trong một đám người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nho nhỏ bảy tám tuổi, dáng người thanh mảnh, yểu điệu.
(*): 边塞 [biānsài]: chốt hiểm yếu ở vùng biên cương.
Chỉ duy nhất lần này, giấc mộng ta trải qua cùng chân thật.
1.
Ta nhìn xuống tay chân của mình, hoảng hốt tự hỏi chuyệnđã xảy ra với ta vậy?
Trong lúc còn đang vội vàng tìm Dao Dao, bên ngoài xe ngựa đã truyền đến vài tiếng kêu thảm thiết. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230
"Coi chừng! Ngươi mau tránh ra!".
Ta nhảy ra khỏi xe ngựa nhìn thấy huy hiệu của xe ngựa Thẩm phủ, lúc này ta mới nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tới, đây năm Nguyên Thuận thứ mười sáu, cũng là lần gặp mặt đầu tiên của ta nàng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230
Mắt thấy một chiếc xe ngựa từ đối diện nhanh như bay chạy tới, sắp làm cho tiểu khất cái (người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ăn xin) ngã xuống đất.
Ta vừa định đi xuống kéo hắn lên, thì một giọng nói non nớt từ trong xe ngựa của Thẩm phủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đã truyền đến: “A Đại, mau đi cứu người!”.
thị vệ như một con chim ưng nâng đứa trẻ trên mặt đất lên đặt sang một bên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta thừa dịp dừng chiếc xe ngựa đang điên cuồng lại để nó không va chạm vào người khác nữa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230
Từ nhỏ ta đã học võ, cho nên với ta mà nói việc này cũng không phảikhó khăn gì. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230
Tuy nhiên, một cái đầu đột nhiên ló ra từ trong xe ngựa của Thẩm phủ, lộ ra một khuôn mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tròn tròn, trắng nõn xinh xắn, giữa hai lông mày điểm xuyết một bông hoa nhỏ.
Nàng mở to đôi mắt tròn xoe khen ngợi ta: “Ca ca thật lợi hại, ca ca ai thế?".
Ta mất tự nhiên chạm tay loạn xạ vào chân mình, chưa kịp trả lời thì nàng đã xuống xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đi về phía tiểu khất cái.
Chỉ thấy nàng ngồi xổm xuống, chiếc áo choàng màu đỏ cũng thả xuống trên mặt đất, nàng hỏi đối phương: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 “Ngươi sao không thế?".
Tiểu khất cái kia ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn rất sáng, thân hình thoạt nhìn có vẻ gầy yếu, mím © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 môi lắc đầu.
Ta dặt đến gần nàng, lúc này nàng mới chú ý đến ta, vui vẻ nói: “Ngươi phải cảm tạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tiểu ca ca này đấy, tiểu ca ca đã cứu ngươi".
Bên kia liếc nhìn ta một cái rồi cúi đầu hành lễ với hai người chúng ta.
Ta cũng không để ý lắm, chẳng qua người nọ chỉ một tiểu khất cái trên đườngthôi.
Ta cũng nhân hội đó bạo dạn nói cho nàng biết tên của mình, nàng ngẩn ngơ nhìn chằm chằm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta: "Trông huynh thật đẹp mắt đó, huynh, huynh con cháu nhà ai thế? Để ta nói với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cha ta tới cửa đề thân (cầu hôn)".
nữ tử nào lại tới cửa đề thân bao giờ kia chứ? Ta còn chưa kịp cười, nàng đã vội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vàng lên xe ngựa lấy tín vật đưa cho ta.
Kết quả nàng vừa mới đứng dậy, làn váy xinh đẹp đã bị người túm lại, tên tiểu khất cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cúi đầu nói: “Xin tiểu thư đem tiền đưa lại cho ta".
Ta nghe không rõ, phỏng chừng nàng cũng không nghe rõ, còn tưởng đối phương muốn đòi tiền, nên nàng đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lệnh cho gia nô đưa hắn một chút ngân lượng.
Trước khi đi, ta ngoái đầu nhìn đứa trẻ đó, không hiểu sao lại cảm thấy rất quen thuộc, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cảm xúc trong mộng dao động lúc nhẹ lúc nặng, cho nên thoáng cái ta đã quên mất chuyện này. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230
2.
Ta còn không kịp lên xe ngựa,vẫn còn chưa lấy được tín vật nàng định đưa cho ta. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230
Cảnh tượng trước mắt lại đột nhiên đảo lộn như một vòng xoáy, lúc ta mở mắt ra lần nữa thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đã thấy bố cục trước mắt gian phòng ta đã mấy chục năm nay.
Ta nhớ rằng đâynăm Nguyên Thuận thứ hai mươi,còn vài ngày nữa ta sẽ phụng mệnh xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chinh trong ba năm.
Từ năm Nguyên Thuận thứ mười sáu đến năm thứ hai mươi mốt, ta không hội nào để gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 được nàng nữa, Thẩm đại nhân quản nàng rất nghiêm, mấy lần ta trèo tường đều bị ông ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 phát hiện được, ông ấy nổi giận đùng đùng nhấc ta về nhà ta, sau đó ta bị cha ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đánh mấy bản (tấm ván).
Mỗi một lần ta trèo tường đều sẽ phải lần lượt chịu mấy bản, nhưng ta lại thấy thích thú với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 điều đó.
Về sau, các bức tường trong Thẩm phủ càng ngày càng được xây cao hơn.
Ta cũng không biết liệu nàng có còn nhớ ta hay không nữa. Tr𝐮𝘺ệ𝒏‎ chí𝒏h‎ ở‎ #‎ T‎ 𝑅ÙMT𝑅𝑈𝑌ỆN﹒V𝒏‎ #
Ta cũng nghe nói rằng gần đây nàng bị bệnh nặng, ta cũng không biết nàng ấy đã khỏe hơn chưa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230
Cũng đã đến ngày ta phải xuất chinh, vì vậy ta đã nhờ tiểu sai vặt giúp ta truyền tin cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nàng, nói với nàng hãy chờ ta quay lại.
Chờ ta dọn sạch biên ải, chờ ta kết thúc chiến loạn ta sẽ quay lại lấy nàng.
Đáng tiếc, lúc ta quay lại thì nàng đã hoàn toàn không nhớ ta ai nữa rồi.
Sau lại nghe nói năm Nguyên Thuận thứ hai mươi mốt nàng bị một trận bệnh nặng, sốt cả mấy ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 liền, nên chuyện xưa cũng không nhớ rõ nữa.
Ta cứ nghĩ rằng nàng không nhớ cũng không sao, nếu đã muốn quấn lấy nàng thì cũng nên để lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chút ấn tượng mới tốt, còn nếu không được thì ta sẽ làm quen với nàng lại từ đầu vậy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230
Tuy nhiên, khi ta quay lại thì tất cả đã quá muộn. Ta đã nhìn thấy phu quân của nàng, hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trông thật sạch sẽ, tuấn mỹ.
Không giống như ta, hai tay đều m.áu tươi, khắp người đều là nhân mạng.
lẽ nàng vốn thích những người sạch sẽ tốt đẹp như vậy.
Khi hai người họ thành thân, ta đã đào mộtrượu từ dưới gốc cây hậu viện Hầu phủ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230
Năm ấy khi ta tám tuổi, ta nói với mẫu thân rằng ta đã gặp một người ta yêu thích, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mẫu thân đã cùng ta chôn vò rượu này xuống đất.
Nương nói với ta, chờ đến ngày ta thành thân, nương sẽ đem rượu này lên cao đường (cha mẹ, hội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trường lớn), xa kính thiên địa, sau đó ta sẽ cùng ái nhân châm rượu.
Hiện giờ, nó có thể tăng thêm phần rực rỡ cho buổi đại hôn, cũng xem như không phụ một lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230trong nơi lòng đất tối tăm này.
Số rượu này về sau lại vào xe rượu của Cố phủ, về phần tới được nơi đó hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không ta cũng không thể nào biết được.
3.
Sau này, chiến loạn ở biên thùy lại nổ ra.
Trước khi đi, ta đã tham dự một màn cung yến kia, ta đã vượt quá bổn phậnnhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nàng rất lâu hồ Kim Lân.
Vào năm Nguyên Thuận thứ hai mươi mốt vùng biên tái (*) kia, lòng ta tràn đầy vui sướng chờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mong ngày được trở vềlấy được nữ nhân ta yêu.
Vào năm Nguyên Thuận thứ hai mươi bảy ở vùng biên tái, ta đột nhiên giống như một con sói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 độc không vương không vấn điều nữa, lang thang vô định trong đại mạc mênh mông, hoang vắng.
Khi lưỡicủa địch nhân găm vào trong ngực, bỗng dưng ta lại nghĩ đến nàng, một nữ tử sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 như trăng nơi bầu trời xa kia.
Khi ta gần như nghĩ rằng mình sắp phải bỏ mạng nơi này thì ta lại cảm thấy rất hối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hận, hối hận vì ta không thể nói thêm lời nào với nàng nữa.
Vài năm sau, biên cương được bình định trở lại, một trận này đã đánh cho đám người Đột Quyết không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 dám bén mảng xâm chiếm nước ta trong hơn vài chục năm.
Ta vội vàng trở về kinh, trên đường về ta đã nghĩ hay ta cứ làm tri kỉ với phu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 quân của nàng đi, tuy rằng ta rất ghen tị cũng rất chán ghét hắn.
Ngần ấy năm rồi, nàng lẽ cũng đã sinh con rồi, nhưng không biếtnam hay nữ đây.
Ta đã chọn rất nhiều lễ vật từ biên cương cùng trở về, đến lúc đó ta sẽ tặng cho mỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đại thần con trong triều một phần, và cũng thể đưa đến nhà nàng rồi.
Sau này, ta luôn nghĩ, tại sao ngày ấy ta không sớm trở về, mau trở về một chút thôi, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một chút thôi?
4.
M.áu của Thẩm phủ thấm ướt cả một con phố dài, ta còn chưa kịp điều tra, ngựa đã giơ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cao, ta vội vàng thúc ngựa băng qua mặt đất đầy m.áu loãng kia.
Cố phủ nằm góc phố Vĩnh An phía tây bắc đang bốc cháy dữ dội, ta không dám đánh cược © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 rằng nàng không ở trong đám cháy, vậy ta chỉthể liều mạng thúc ngựa lao điên cuồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 về hướng đó.
Bất cứ ai dám cả gan ngăn cản ta vào Cố phủ đều sẽ trở thành vong hồn dưới đao của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta.
Khi ta với đôi mắt đỏ hoe thuận lợi xông vào nội trạch của Cố phủ, thì mọi thứ dường như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đã hoàn toàn biến mất thật rồi.
Ngọn lửa bùng cháy đã thiêu rụi toàn bộ gian phòng biến thành một đống hỗn độn trên đất. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230
Tỳ nữ của nàng một người câm điếc, bị người đánh bất tỉnh trên mặt đất lúc này mới tỉnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lại, ta hỏi Thẩm Dao đâu, nàng đây hay không.
Nàng ta không thể nói được gì, nàng chỉ biết dập đầu trước ngọn lửa với đôi mắt đẫm lệ.
Ta lao vào đống tro tàn của ngọn lửa, luồn tay qua đó, tóc cả da thịt ta đều bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngọn lửa nuốt chửng.
Cuối cùng trong góc phòng đó, ta cũng đã tìm được nàng rồi.
Nhưng mà, nàng không mở mắt nữa, giống như một con búp rách nát sẽ không bao giờ cử động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nữa.
Trước đây nàng rất yêu sự sạch sẽ, nhưng tàn tro của trận đại hỏa đã làm nàngchút bẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 rồi, ta làm ướt khăn che mặt cẩn thận lau đi những bụi tro kia.
Miễn ta đây, nàng sẽ luônmột tiểu nương tử sạch sẽ xinh đẹp nhất.
Ta nâng niu trân quý nàng như như trăng trên trời, nàng vốn nên bay lượn trên chín tầng mây, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lại bị một trận đại hỏa này vây khốn hậu viện Cố phủ.
thực thực, như mộng huyễn, ta dường như đặt mình ở trong đó, cũng lại giống như một người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngoài cuộc.
Talửng giữa không trung, nhìn chính mìnhtrước ngọn lửa hừng hực, ôm ngực ngồi xổm trên mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đất nôn ra m.áu, nhất thời, ta cũng không xác định được đây rốt cuộc mộng cảnh hay© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hiện thực được nữa.
Ta sững sờ nhìn theo, cầm lấy thanh đao dưới đất lên định ché.m về phía người ở đằng sau, đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cũng chínhphu quân của Thẩm Dao.
Sắc mặt kia của ta như sát quỷ, túm lấy đối phương hỏi: "Tại sao? Ngươi phu quân của nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mà, sao ngươi lại g.iết nàng?! Cả Thẩm gia cũng do ngươi làm?!".
Phu quân của nàng buông hai tay xuống và trả lời: "Ngươi động thủ đi, giế.t ta cũng tốt, ta sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bầu bạn cùng nàng ấy, ta sợ nàng ấy sẽ đơn".
Ta đạp lên tứ chi của hắn, lạnh lẽo nói: "Ngươi không xứng, ngươi phải giữ lấy cái mạng sống ti © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tiện, hèn hạ này của ngươi, đợi đến khi nào ta tìm được cách, ta sẽ lập tức lấy mạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 của ngươi đế tế cho nàng!".
Tế nàng! G.iết hắn!
Ta tuyệt vọng gào thét giữa không trung, rách cảm giác trói buộc càng ngày càng nặng nề trong lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mình, ta hận không thể xông vào nát hắn thành từng mảnh vụn.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Yến Chi Dao full, Yến Chi Dao online, read Yến Chi Dao, Đang cập nhật Yến Chi Dao

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 10 — Yến Chi Dao

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc