GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1

Đã copy!
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cố Trạch Sinh tới cửa, mang theo một tờ hôn thư cùng nửa miếng ngọc bội.

Lúc này, ta đangnoãn phòng phía tây (phòng ấm áp) cùng mẫu thân tẩu tẩu (chị dâu) thêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thùa tán gẫu, nàng khéo tay, ngón tay nhanh thoăn thoắt, thêu những hoa văn đang được lưu hành© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trong kinh vào những chiếc áo khoác lông, một chiếc cho cháu trai của ta và một chiếc cho ta. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Khi tin tức được truyền đến, chậu than trong phòng đã bắt đầu nóng dần lên, mẫu thân cùng tẩu tẩu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lo lắng nhìn ta. Một tiểu tử chốn thâm sơn cùng cốc sao thể xứng với tiểu nương tử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 là con của chính thất, xuất thân từ Thẩm phủ cao môn thế gia (nhà làm quan quyền quý), công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trạng mấy đời kia chứ?

Lẽ ra nên như thế, đời trước nếu không phải ta trong trời tuyết bay tán loạn, dưới tán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hồng mai cao vút, lén lút nhìn trộm khuôn mặt tuấn mỹ trong sáng đó của hắn, có đánh chế.t © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cũng phải gả cho hắn, thì sẽ không đến nỗi trên dưới Thẩm phủ của ta đều xác chế.t © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không một ai chôn cất.

Ta đặt chén trà sứ làm bằng ngọc xuống, cười nói với mẫu thân và tẩu tẩu: “Không biết, cửa hôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sự này từ khi nào thế ạ?”.

Mẫu thân nắm lấy tay ta, rồi thở dài nói: "Tổ phụ (ông nội) con lúc còn trẻ đã từng nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một ân tình nơi đó, nên ông đã để lại nửa miếng ngọc bội coi nhưtín vật, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta cứ tưởng rằng qua nhiều năm như vậy chắc cũng đã bị lãng quên, không nghĩ đến lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 người tìm đến cửa. Để nương qua xem một chút, mặt khác không nói tới, nhưng cấp bậc lễ nghĩa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thì vẫn phải chu toàn mới được, miễn cho người ngoài xoi mói nhà chúng ta coi khinh kẻ khác". © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Vào ngày này ở đời trước, khi Cố Trạch Sinh đến, ta nhớ mình không trong phòng. Đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một trận tuyết lớn hiếm thấy, nên ta đã mang theo nha hoàn ra sân trước để làm vài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trò vui. Khi hạ nhân của Thẩm phủ dẫn hắn đi qua hành lang, lúc đi xuống cầu thang đá, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta đã tình ngẩng đầu lên, liếc mắt một cái đã rơi vào đôi mắt lạnh lùng tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 kia.

Chỉ với một cái liếc mắt đó, lại khiến ta yêu hắn đến si ngốc tựa như trúng một loại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cổ độc không thể nào cứu vãn được nữa. Ta tự cho rằng một khi quý nữ nhà quyền quý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gả đi thì vị hôn phu của nàng sẽ chăm chỉ vươn lên,sao đi nữa Thẩm gia ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 quyền thế, phú quý, tất nhiên hai chúng ta có thể mỹ mãn hòa thuận, cùng phụ trợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lẫn nhau.

Đáng tiếc, ta lại không nghĩ tới, trong xương cốt văn nhân ta đã nhìn lầm kia, nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chứa một dòng m.áu ích kỷ, thấp hèn, tanh tưởi.

Mấy ngày nay sau khi tỉnh lại, ta đã cẩn thận nhìn lại những tia m.áu lửa tràn ngập của đời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trước.

Nhớ tới đêm tân hôn hôm đó, dưới tấm khăn trùm màu đỏ thêu vàng đính hồng ngọc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trên đó, lòng ta tràn đầy vui sướng, rồi lại chờ mãi cho đến khi tự thất vọng rơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lệ.

Nhớ tới những năm tháng đó, lót đường cho hắn tiêu hết nghìn vàng, hắn ta phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lăn lộn khắp nơi trong chốn quý nhân đầy rẫy toan tính kia.

Nhớ tới đêm trừ tịch hôm đó (*) khi kinh thành nhuộm đầy sắc đỏ rực rỡ, rộn ràng tiếng chiêng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trống, chiếc qua.n t.ài như chỉ bạc (mỏng như tờ giấy) chứa thi thể không còn nhận ra của huynh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trưởng ta, tẩu tẩu ta bi thương quá độ buộc phải sanh non.

(*): 除夕夜 [chúxīyè] Đêm giao thừa.

Nhớ tới ba ngày mưa tokinh thành, ta quỳ xuống cầu xin hắn buông tha cho cả nhà ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hắn chẳng mảy may lộ ra một chút thương xót hay động đậy nào cả. Má.u của Thẩm phủ ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 từ trước cửa cứ thế chảy dài ra đường lớn, quý thiếp Doanh Doanh của hắn lộ ra ý cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tàn nhẫn đến vô cùng rồi châm lửa, lập tức nơi ta đã biến thành một trận đại hỏa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Vào tháng ba, ta mang thai, một xác hai mạng, ánh lửa bốc cao ngút trời ở hậu viện Cố phủ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 khắp nơi đềukhói lửa, che phủ cả lớp lớp tầng mây, nhưng cũng ở thời khắc đó, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 biết thiên quân vạn mã của ai (*), gót sắt đạp phá Cố phủ. Ta cố đến mấy cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không thể nhìn thấy mặt được.

(*): Quân đội hùng hậu, hoặc thanh thế to lớn.

Ta chỉ biết là, Cố Trạch Sinh hắn không xứng, thậm chí hắn còn không xứng bước vào cổng Thẩm phủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 của ta, cả đời này của hắn nên chìm nổi trong âm câu (1), cứ dùng cái bộ da © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 (2) thấp hèn giả tạo của mìnhra sức bò lết dưới đó đi.

(1): 阴沟 [yīn'gōu]: Cống ngầm.

(2): 皮囊: với thân thể con người, mang ý mỉa mai.

Sai lầm lớn nhất trong đời ta chính đã yêu một bộ da dối trá như thế, quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hệ với sự bẩn thỉu đó.

Trong cuộc đời này, không Thẩm phủ, khôngta, ta rất muốn nhìn xem Cố Trạch Sinh có thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trèo cao đến mức nào.

Nỗi hận thấu xương dường như muốn thiêu đốt ta vào một khắc này, ta hận không thể lao tới trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mặt hắn ngay bây giờ xác hắn thành từng mảnh vụn, mặc ta biết hắn vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lúc này, cũng chỉngười vô tội chẳng biết sự tình thôi.

"Dao Dao, sao muội lại ra nhiều mồ hôi như vậy? Muội không khỏe sao?". Tẩu tẩu đặt một tay lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 những ngón tay đang nắm chặt lại của ta, lo lắng nhìn ta.

Ta cười cười với nàng, lắc đầu: “Muội không sao, tẩu tẩu đừng thêu thùa nữa, mau nghỉ ngơi một chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đi, đừng để hại mắt”.

Cố Trạch Sinh trong nhà ta vài ngày, ngoại trừ huynh trưởng ta đang đi vắng, thì ngay cả nha © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hoàn của ta cũng đã nhìn thấy hắn, nhưng một cái liếc mắt với hắn ta cũng không muốn, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sợ ta sẽ nhịn không được muốn tra tấn hắn, khiến hắn phải dưới gối của ta cầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 xin lòng thương xót.

Cha nương ta đời trước cũng giống như vậy, mấy ngày sau đều đến hỏi ý kiến của ta, nếu ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không muốn, bọn họ sẽ lập tức đuổi người đi, Thẩm gia cũng không sợ cái thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 danh hay không thanh danh.

Từ nhỏ ta đã được mọi loại sủng ái, cha nương cũng chưa từng bất công với ta, cho đến khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lớn lên ta vẫn mãi được nuông chiều như vậy.

Huynh trưởng cùng tẩu tẩu lớn hơn ta rất nhiều, nhà cháu traimột phần thì ta cũng sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230một phần, Thẩm Dao, nữ nhi Thẩm gia muốn cái cũng đều thể được, thế nên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một người như Cố Trạch Sinh thì tính cái quái gì.

Gia quy của Thẩm thị nhất tộc rất nghiêm khắc, bọn họ không bao giờ thất tín, cho dù cha nương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta muốn bảo vệ ta thì ta cũng phải tự chịu trách nhiệm khi đưa ra quyết định hủy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bỏ mối hôn sự này.

Một đời này, cành mai bị bông tuyết bay tán loạn đè dập nát, ta quỳ ba ngày trong từ đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Thẩm gia, nơi trường minh đăng thắp suốt ngày đêm, ta quỳ ở bên trong, cha nương cùng tẩu tẩu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bên ngoài đau lòng nhìn ta.

Quỳ gối ba ngày trong từ đường Thẩm gia đã triệt để loại bỏ hành động bất hiếu của Thẩm Dao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta khi muốn từ hôn, trưởng tộc đã trả lại cho ta tờ hôn thư đã vàng nát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 kia, cha ta cũng vội vàng giúp ta hủy đi mối hôn sự này.

Ta từ nhỏ chưa bao giờ phải trải qua nỗi khổ nào như vậy cả, cho nên, ngay khi vừa ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 khỏi từ đường ta đã đổ bệnh, phát sốt một ngày một đêm.

Ban đêm lúc man, ta thấy trận đại hỏa cùng với tiếng móng ngựa xa xamịt© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 kiếp trước, chỉ tiếc ức đã dừng lại thời khắc đó, ta làm sao cũng không nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 được đó ai.

Ta vốn tưởng rằng cha ta đã bố trí ổn thỏa cho Cố Trạch Sinh, đã hủy được cửa hôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sự này một cách suôn sẻ.

Nhưng khi ta tỉnh dậy, ta đã nghe nói rằng người nọ thếlại không muốn hủy hôn, hắn quỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trước cửa phòng của cha ta suốt đêm cho đến tận bây giờ.

Ta uống một ngụm thuốc cực kỳ đắng, cau mày, tiểu Đào thấy thế đã nhanh chóng lấy một viên mứt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 kẹo đưa cho ta.

Cố Trạch Sinh, kiếp trước ta còn tưởng rằng ngươi nguyện ý lấy ta, bởi vì ta một kẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bám đuôi quá dai dẳng, nhưng ta lại không nghĩ tới ngươi đã sớm bắt đầu mưu tính, lấy ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bước đầu tiên để lót một con đường bằng phẳng cho ngươi phải không. Một đời này lẽ nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta lại không buông bỏ được ngươi sao.

Ta gọi tiểu Đào tới rồi đứng dậy: "Thu dọn một chút, ta sẽ đi gặp vị này 'không phải ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thì không lấy' Cố công tử".

"Tiểu thư, thân thể của người còn chưa khôi phục hoàn toàn mà, bên ngoài gió tuyết lớn lắm, ra ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhỡ bị cảm lạnh thì phải làm sao đây? Cố công tử, Vương công tử, ai cũng không quan trọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bằng thân thể của tiểu thư hết, nếu hắn ta thích quỳ thì cứ để cho hắn ta quỳ đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nếu chỉ cần quỳ như thế mà lấy được tiểu thư nhà ta, như vậy trước cửa Thẩm Quốc công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 phủ mỗi ngày nhất địnhmấy trăm người quỳ rồi!".

Tiểu Đào nổi giận đùng đùng, lẽ nàng ấy rất nhiều điều không vừa ý đối với Cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Trạch Sinh trong mấy ngày qua, ta cười cười rồi dỗ nàng ấy trang điểm cho ta.

Thân thể còn thể tĩnh dưỡng được, cho nên, trước tiên, ta phải lập tức giải quyết cái mối phiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 toái lớn - Cố Trạch Sinh này, một ngày đi chăng nữa thì ta cũng không nguyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ý để hắn trong Thẩm phủ của ta.

Chậu than trong phòng hừng hực như mùa xuân ấm áp, trái với bên ngoài đang là lúc tuyết rơi, cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lạnh thấu xương dường như cũng làm lạnh thấu cả lòng người.

Tiểu Đào cẩn thận mặc cho ta một chiếc áo lông ấm áp khoác thêm một chiếc áo choàng lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 màu đỏ bên ngoài, ta liếc nhìn vào gương một cái, bộ áo lông trắng mịn càng khiến khuôn mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ốm yếu của ta thêm nhợt nhạt hơn.

Ta bảo tiểu Đào cầm ô, đi ngang qua hành lang, rồi lại đi ngang qua một thùy hoa môn (*), © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nơi đó bông tuyết đang rơi xào xạc.

(*): 垂花门: [chuí·huamén]: Một kiểu cửa trong kiến trúc nhà thời xưa, trên mái, bốn góc buông bốn trụ lửng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đỉnh trụ chạm trổ sơn màu.

Tuyết như bông liễu bị gió thổi bay lên cao, dưới đất vạn đóa hồng mai cũng dần làm tan đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sắc xuân, bất kể thế sự lưu chuyển như thế nào, số phận vẫn đã định sẵn ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Cố Trạch Sinh phải gặp nhau dưới nơi lạc (rơi) tuyết cùng hồng mai như thế này.

Khi ta đến gần, sống lưng hắn vẫn gầy gò thẳng tắp như trước, thực sự giống như xương cốt của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một văn nhân chân chân chính chính cho thiên đao vạn tiễn (mũi tên) đè ép cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thể khuất phục được hắn, tuyết rơi ngày càng dày xuống đầu của hắn. Hắn muốn đến đây để cầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 xin điều chứ? Thật nực cười làm sao.

Hắn ngẩng đầu nhìn thấy ta, vội đưa tay muốn lau sạch lớp băng tuyết trên mặt mình, nhưng lông mi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đã bị đông cứng lại, hắn khó khăn dùng sức chớp chớp mắt rồi mới chậm rãi mở mắt ra. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Đôi mắt kia giống như mặt trăng giữa bầu trời lạnh giá, ẩn chứa muôn vàn diễm lệ, trước đây chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đã từng khiến ta động tâmsố lần.

Đáng tiếc là, ta của hiện tại không yêu nó như vậy nữa.

Bị bệnh cũng không thích hợp đứng lâu trong gió tuyết, ta ho khan vài tiếng, tính toán đánh nhanh thắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhanh, vậy ta liền mở lời: “Cố công tử, cái cọc hôn sự này cũng không phải ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tình ngài nguyện, ta cũng đã hủy hôn thư kia từ lâu rồi, chuyện từ hôn của ta ngài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cũng đã nói ràng cho toàn gia tộc rồi, nếu như ngài còn muốn ỷ vào việc này để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lại đây, ta cũng không ngại gi.ết chế.t ngài".

Tuyết tựa như yên tĩnh không còn rơi nữa, sống lưng của người thiếu niên trước mặt vẫn thẳng tắp như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cũ, không khuất phục, không càn quấy, nhưng con ngươi đen láy của hắn lại đang nhìn thẳng vào ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hắn thấp giọng hỏi: “Ta muốn cầu được mối hôn sự này, cho c.hết cũng không sợ".

Ta nhìn hoa mai trước mặt, thất thần hồi lâu, sau đó mới cười nhạo một tiếng: Cố Trạch Sinh à © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Cố Trạch Sinh, ngươi vậy mà thực sự co được dãn được khá tốt đấy nhỉ (*), vì để đạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 được mục đích của mìnhcái ngươi cũng đều thể nói. Chỉ sợ rằng ngươi rất thâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tình nhưng ngươi không muốn thừa nhận điều đóbởi ngươi đã sớm tình yêu sâu đậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 với ta chăng, hay đó chỉ cái dáng vẻ giả vờ thâm tình ngươi đang phô bày để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cho ta nhìn thấy.

(*): 能屈能伸 [néngqūnéngshēn]: Biết ứng phó thích hợp với tình hình cụ thể.

Nhưng ta nhớ rất rõ, kiếp trước, hắn nắm cằm ta ở trên giường nói: “Nếu không phải nàng có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Thẩm gia phía sau, nàng cho rằng ta thật sự sẽ lấy nàng sao? Sẽ không đâu, Dao Dao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 à, nàng không biết ta hận nàng nhiều như thế nào đâu".

Thật nực cười, ta khoe khoang rằng tatình cảm sâu đậm với hắn, mặc ta đã nhiều lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 quấy rầy hắn, nhưng ta đã làmtới nỗi phải khiến hắn hận ta sâu sắc đến như vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chứ?

Sau này ta rốt cuộc cũng đã biết được, thì ra ta đã đoạt đi vị trí của người trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lòng hắn, chính là ta, biến ái nhân của hắn thành tiểu thiếp.

Ta cúi xuống cẩn thận nhìn hắn, cố gắng nhìn ra một ti nhân tính từ trong dung mạo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 của hắn, nhưng tất cả những ta thể nhìn thấy chính mạng người sự thối nát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mà thôi.

“Ngươi nguyện ý sao”, ta đứng lên, thản nhiên nói: “Đáng tiếc, ta không nguyện ý".

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Yến Chi Dao full, Yến Chi Dao online, read Yến Chi Dao, Đang cập nhật Yến Chi Dao

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Yến Chi Dao

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc