GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 62

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngoài phương t.h.u.ố.c đó ra, nàng còn đặc biệt phối thêm cho chàng một bình linh tuyền, đây mới điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quan trọng nhất, chỉ cần chàng uống t.h.u.ố.c đúng giờ uống linh tuyền, thì việc hồi phụcbản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẽ không cònvấn đề lớn.

Sáng sớm mai nàng sẽ khởi hành, nàng không muốn làm kinh động đến người nhà. Tĩnh Đào cả đời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ghét nhất chínhtiễn biệt.

thời hiện đại, nàng một nhi, đã quen với việc độc hành. Nhưng đây, nàng cha © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mẹ yêu thương mình, nên nàng không muốn trải qua cảm xúc tiễn biệt đó nữa.

bọn họ sẽ còn gặp lại, sẽ còn đoàn tụ, không cần thiết phải làm ra cái vẻ đó.

Ngày hôm sau, Tĩnh Đào dậy từ rất sớm, hành tối qua nàng đã thu dọn xong rồi. Lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này trời vẫn còn rất tối, xem ra hẳn giờ Mão.

Giờ Mão cũng chính khoảng hơn năm giờ sáng của thời hiện đại, nàng cũng phải mất một thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dài ở đây mới ghi nhớ được những canh giờ này.

Nàng tưởng rằng mình thể lặng lẽ rời đi, sẽ không làm phiền ai, ai ngờ vừa mở cửa, liền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy La thị và Lý Đại Sơn hai người đang loay hoay trong bếp.

Thấy Tĩnh Đào ra ngoài, La thị vội vàng đón lấy nàng: “Con cái này, sao không ngủ thêm chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữa? Trên đường đi xe ngựa xóc nảy, mẹ hấp ít thịt viên cho con, con mang theo ăn trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đường. Kinh thành đó, đường xa xôi, xe ngựa cũng mất hai ba ngày, đường đi vất vả, sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con không tranh thủ giờ này ngủ thêm chút đi?”

Nhìn gương mặt tiều tụy của La thị, Tĩnh Đào liền biết, La thị chắc chắn đã thức trắng cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đêm.

Thịt viên nàng không lạ gì, thứ này làm ra cùng phiền phức, không chỉ phải dùng gậy gỗ đập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nát thịt, mà còn phải ngâm thịt viên đã làm xong trong nước hai canh giờ, vậy khi ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới dai ngon.

Đây vẫn do Tĩnh Đào tự mình dạy La thị, giờ đây nhìn những viên thịt đang ngâm trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chậu gỗ, Tĩnh Đào liền biết, cả đêm qua, La thị hẳn đã trong bếp làm những thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này.

Lúc này, Đại Sơn cũng bước tới, "Vẫn còn sớm, con cứ vào trong ngủ một lát đi, đến giờ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cha sẽ gọi con dậy."

Nói đoạn liền giục Tĩnh Đào vào phòng.

Nhìn bóng lưng Đại Sơn và La thị,Tĩnh Đào cuối cùng cũng đặt gánh xuống rồi đi ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngoài, "Cha, mẹ, người bảo con bây giờ đi ngủ con cũng không ngủ được, để con giúp người một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay."

"Đứa nhỏ này, không ngủ được cũng phải vào nằm nghỉ đi."

Tĩnh Đào không thể cãi lại, đành phải vào phòng lần nữa.

Con bạch hổ đ.á.n.h được hôm đó vẫn còn trong không gian, nàng còn chưa có thời gian thu dọn tử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tế.

Con bạch hổ này thể nói toàn thân đều bảo vật, riêng tấm da hổ trắng kia, đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giá rồi.

Thịt hổxương hổ đều những vật bổ dưỡng tốt, song Lý Tĩnh Đào hiện tại không thiếu bạc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bởi vậy nàng dự định cứ để con bạch hổ này trong không gian, dành lại cho người nhà từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từ tẩm bổ.

Mấy năm trước cả nhà này đều bị suy nhược quá nặng, thật sự không phải một sớm một chiều© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể tẩm bổ lại được.

Mặc nàng đã thêm nước suối linh vào thức ăn của họ, nhưng sợ bị phát hiện, mỗi lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thêm vào đều rất ít.

Vào không gian, xoay quanh con bạch hổ một vòng,Tĩnh Đào mới phát hiện, con bạch hổ này lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn nàng tưởng rất nhiều.

Nhìn thế này, ít nhất cũng phải tám trăm đến một ngàn cân, còn tấm da hổ trắng này, làm ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bộ y phục cũng thừa thãi.

Tính đến việc nhiều thịt như vậy ăn không hết, nếu chỉ người nhà mình ăn thì lẽ ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mấy năm cũng không xong.

Tuy nhiên, vào lúc nàythể dùng làm quà tặng, còn hai tháng nữa đến Tết, khi đó nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208thể dùng số thịt hổ này làm lễ vật năm mới để tặng người.

Trước đây trong nhàthể không ai cần tặng món quà như vậy, nhưng bây giờ thì khác rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lý Du Vinh Du Hoa học đường của bọn họ viện trưởng, lại còn Trương chưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quỹ, Thương Ngọc Bân, thậm chí cả Vệ Thanh Hàn cũng vậy, những người này đềuthể coi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhân vật lớn rồi, mỗi người cắt một ít là đã hết một trăm cân.

Ngoài bạch hổ còn một con lợn rừng, những thứ này đều công lao của Tiểu Lục đó.

Nhưng nghĩ đến Thương Ngọc Bân, Lý Tĩnh Đào lại lấy bút mực ra, nàng vẫn chưaxong t.h.u.ố.c cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thương Ngọc Bân, độc của chàng ta vẫn chưa giải hết.

Nếu không bất ngờ, hai ngày nay chàng ta nhất định sẽ lại đến đưa tiền chia lợi nhuận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho nàng, khi đó cứ để La thị giao cho chàng ta được.

Tiếp đó nàng lại xem xét những cây nhân sâm mình đã trồng, cũng là lúc này mới phát hiện, nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sâm này mọc quá nhanh đi, hiện tại ít nhất cũng phải hơn trăm năm, mới chỉ trồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vài tháng thôi, hơn nữa còn là những hạt giống không tốt.

Nếu hạt giống tốt, vậy giờ này chẳng phải đã mấy trăm năm rồi sao, xem ra nàng phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tranh thủ đào một củ mang đến cho chưởng quỹ của tiệm t.h.u.ố.c mới được.

Nghĩ đến việc lên kinh, nàng lại từ đống nhân sâm chọn ra củ lớn nhất, to nhất đào lên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cả linh chi nàng đào được trong núi cũng vậy, lúc đó nàng chỉ nghĩ để đấy thì cũng để đấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tạm thời chưa dùng đến, liền trồngtrên mảnh đất đen này, kết quả phát hiện, linh chi này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng mọc rất tốt.

Xem ra sau này nàng thể tìm thêm nhiều d.ư.ợ.c liệu tốt trong núi để trồng đây, đề phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúc cần dùng, đặc biệt những loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, vào lúc này, khôngdụng cụ y © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tế, cho nên d.ư.ợ.c liệu thể nói cùng quan trọng.

Cuối cùng Tĩnh Đào vẫn mang theo một túi thịt viên đầy ắp lên đường.

"Cha nương, người trở về đi." Trong xe ngựa, Tĩnh Đào đã nói câu này đến lần thứ N rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nhưng Đại Sơn La thị dường như không nghe thấy, xe ngựa chưa đi, họ vẫn không rời đi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cho đến khi không còn nhìn thấy xe ngựa, hai người mới lưu luyến quay về.

"Tẩu tử, Đào Bảo đã lên đường rồi sao?" Lâm thị cầm một gói đồ vội vã đi tới.

Gần đây Lâm thị Nhị Sơn đều đang làm việc ở nhà Đại Sơn, Lâm thị mười tám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 văn một ngày, giúp làm ba bữa cơm, còn Nhị Sơn thì giúp xây nhà, tiền công cao hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lâm thị một chút, hai mươi tám văn.

Gà Mái Leo Núi

Thấy ngôi nhà sắp xây xong, Lâm thị lại nghe nói nhà huynh cả đã mua trăm mẫu ruộng tốt, lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này nếu giữ quan hệ tốt với họ, không biết đến khi đó họ thể sắp xếp thêm một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vị trí làm công cho mình không, quan trọng nhất làm việc nhà tẩu tử không chỉ được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ăn no, tiền công cũng rất tốt.

Khoảng thời gian này Lão Vương thị đối với nhị phòng của họ không đ.á.n.h thì mắng, hoàn toàn đem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 những nhà tẩu tử từng phải chịu đựng trước đây trút lên đầu nhị phòng.

Cũng lúc này, Lâm thị mới cảm nhận sâu sắc nỗi khổ tẩu tử năm đó phải chịu, bởi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy khoảng thời gian này nàng đều bàn bạc vớiNhị Sơn về chuyện phân gia sau Tết.

Chỉ rốt cuộc phải lấy cớ gì để phân, cái này thật sự phải suy nghĩ kỹ lưỡng.

Nhưngsuy tính thế nào, họ cũng không muốn mất đi hội làm công ở đây, nàng cũng biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đào Bảo nhớ ơn năm đó nàng đã giúp đỡ ba mẹ con họ, chỉ những việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó chỉ tiện tay, không đáng kể gì.

Ngược lại bây giờ, nàng thật sự cần Đào Bảo giúp đỡ, bởi vậy tối qua nửa đêm nàng đã lén © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lút vào bếp làm ít đồ ăn khi Lão Vương thị bọn họ đều đã ngủ, chỉ muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sáng sớm hôm nay mang đến cho nàng, kết quả vẫn đến muộn.

"Con vốn giờ Mão đã phải lên đường rồi, nhưng ta giữ lại." Nhìn gói đồ trong tay Lâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thị, La thị lại tiếp tục an ủi: "Ngươi cứ giữ lại ăn, Đào Bảo chỗ đó, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã chuẩn bị cho con một túi thịt viên đầy ắp rồi, đủ cho bọn họ ăn dọc đường." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

La thị sở nói như vậy, cũng biết những món ăn này của Lâm thị từ đâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 có, nói thật, sau khi tách ra, bất cứ thứ dính dáng chỉ một chút với Lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Vương thị nàng đều không muốn dính líu.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian full, Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian online, read Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian, Đang cập nhật Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 62 — Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc