GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 163

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nàng đâu quên, bản thân chỉ một đêm, Thương phu nhân đã nhắc đi nhắc lại mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lần quả của nàng rất ngon.

Lần này Thương Ngọc Bân không trở về cùng nàng nữa, do Thương Sùng Thao thỉnh cầu Hoàng thượng cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai ảnh vệ hộ tống trở về.

Đây cũng xem như sự coi trọng của Hoàng thượng đối với Lý Tĩnh Đào.

Bởi Tĩnh Đào cũng đã tặng Hoàng thượng hai vại linh tuyền thủy lớn.

Vả lại ngay tối hôm đó, Thương Sùng Thao đã sai người đưa vào cung cho Hoàng thượng.

Phải biết rằng, thân thể Hoàng thượng vạn kim chi khu, nửa khắc cũng không thể chậm trễ.

Cho đến khi xe ngựa của Tĩnh Đào đi khuất dạng, Thương phu nhân vẫn đứng ở cửa không ngừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngóng trông.

“Nương, chúng ta trở về thôi!” Thương Ngọc Bân đỡ Thương phu nhân nói.

“Ừm, lần này con thể lại phủ bao lâu?” Thương phu nhân hỏi.

Thương Sùng Thao cũng quay đầu nhìn đứa nhi tử từ nhỏ thân thể đã không tốt của mình.

Trong mắt ràng viết lên: ở nhà thêm một đoạn thời gian, tốt nhất là cho đến khi nương con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sinh nở xong.

Thương Ngọc Bân nhìn cha mình Thương Sùng Thao tóc mai đã bạc, câu nói "rời đi sau tết" đến miệng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại nuốt vào, “Lần này con sẽ lâu hơn một chút, đợi nương sinh nở xong rồi mới rời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi.”

Thương Sùng Thao gật đầu, “Ừm, đoạn thời gian này nhà bầu bạn với nương con nhiều hơn, người nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con lắm.”

Nghe lời này, Thương phu nhân lườm y một cái, “Nói cứ như y không nhớ vậy, không biết là ai, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngày nào cũng lải nhải bên tai ta rằng, Bân nhi khi nào trở về?”

Thương Sùng Thao: “......”

Kỳ thực y nói không nhớ cũng chẳng ai tin, đứa nhi tử này từ nhỏ thân thể đã không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tốt, lại cố chấp chọn con đường kinh doanh, từ khi hiểu chuyện đã ít khi bên cạnh hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người.

Thương Sùng Thao luôn cảm giác nợ y, cho y quyền cao chức trọng đến đâu, nhưng khi đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mặt với bệnh tình của nhi tử, y cũng đành tay.

Những năm đó, y không chỉ phải lên triều xử lý công vụ, khi trở về nhà, nhìn thấy nhi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tử mình như vậy, trong lòng không thể tả xiết nỗi bi ai.

Cũng may nhi tử y quen biết Lý Tĩnh Đào, đây cũng số mệnh của y.

Cho nên Thương phu nhân dọn cả kho của hồi môn cho Tĩnh Đào, y cũng sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói thêm lời nào, thậm chí còn cảm thấy những thứ này không đủ để báo đáp ân tình của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tĩnh Đào.

Lâm Thôn.

Khi La thị mọi người ngày đêm mong ngóng, cuối cùng cũng thấy Tĩnh Đào từ trên xe ngựa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhảy xuống.

“Đào Bảo, con cuối cùng cũng trở về rồi!” Vừa xuống xe ngựa, La thị đã ôm chặt lấy Tĩnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đào.

Khi biết thân phận của Vệ Thanh Hàn, nàng đã biết, chuyến đi kinh thành lần này của Tĩnh Đào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất định hung hiểm trùng trùng.

Mấy ngày nay nàng càng ăn không ngon, ngủ không yên, chỉ lo lắng nàng xảy ra chuyện gì ngoài ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn.

May mắn thay, người cuối cùng cũng bình an trở về.

Thật sự tận mắt thấyTĩnh Đào rồi, La thị này mới hoàn toàn yên lòng.

“Sau này, chúng ta sẽ không đi đâu nữa, chúng ta cứ nhà thật tốt, được không?” Sau khi kéo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tĩnh Đào ngồi xuống, La thị lập tức nhẹ giọng hỏi.

Cái loại ngày tháng lo lắng thấp thỏm đó La thị thật sự đã sợ rồi, phú quý vinh hoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đều không quan trọng, nàng chỉ cần con cái mình bình an, vậy đủ rồi.

Tĩnh Đào gật đầu, lần này nàng ra ngoài chỉ vài ngày, nhưng lại cảm thấy vô cùng dài lâu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nhưng sau khi nhìn thấy quầng thâm mắt xung quanh hốc mắt La thị, Tĩnh Đào bỗng nhiên cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng áy náy.

Tối hôm đó, Tĩnh Đào trở về nhà, bữa ăn đặc biệt thịnh soạn.

Dọn ra đầy một bàn đồ ăn.

“Đào Bảo, muội phải ăn nhiều một chút, nhìn muội xem, gầy đi rồi.” Tĩnh Tú gắp một đũa rau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bỏ vào bát Tĩnh Đào nói.

“Ừm, vẫn nhà tốt nhất.” Tĩnh Đào ăn một miếng cơm xong, thỏa mãn nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau bữa cơm,Tĩnh Đào lại kéo Lý Tĩnh đến kho cất đồ.

“Tỷ, những thứ này đều thưởng tứ của Thương phu nhân Hoàng thượng cho ta, mau mở ra xem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi, rất nhiều do ta xin Hoàng thượng được, đến lúc đó sẽ làm của hồi môn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho tỷ, để tỷ phong phong quang quang gả cho Bảo Tài ca.”

“Đào Bảo, muội nói vậy chứ... Con gái con lứa,biết xấu hổ hay không.” Tĩnh vỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208Tĩnh Đào nói.

Tiếp đó Tĩnh Đào trước mặtTĩnh đã mở ra bốn chiếc rương đầy ắp ở phía trước. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Trong những chiếc rương này, hai cái thưởng tứ của Hoàng thượng, hai cái do Thương phu nhân tặng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tĩnh Đào từ trong đó chọn ra mấy bộ trâm cài và trang sức đầu khá đẹp, cùng với ít © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vải vóc, nói với Tĩnh Tú: “Tỷ, những thứ này đều của tỷ, tỷ cứ nhận lấy đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn đôi ngọc như ý này nữa, bên ta đã một đôi rồi, đôi này cũng tặng tỷ.”

Lần trước Hoàng thượng cũng thưởng cho Tĩnh Đào một đôi ngọc như ý, vừa lúc lật rương, nàng lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy thêm một đôi.

Vừa vặn, hai tỷ muội mỗi người một đôi.

“Đào Bảo......”

“Đừng khóc nha, chỉ tỷ sau này sống tốt, ta mới yên lòng.” Tĩnh Đào hiếm khi cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tính.

Nàng biết, ở thời đại này, phụ nữ địa vị hay không, không gì hơn nhìn vào của hồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 môn của người nữ, nhà mẹ đẻ mạnh hay không.

Nếu Tĩnh gả cho Bảo Tài, vậy thì sẽ gả ngay trong thôn này.

Vả lại với tài lực hiện tại của gia đình, của hồi môn của Tĩnh nhất định sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tồi.

Ngược lại, thể sẽ nhiều hơn bất kỳ ai trước đây.

Nhưng trong mắt Tĩnh Đào, những thứ này đều do tỷ ấy đáng được nhận.

Vả lại nàng cũng đã hỏi quaBảo Tài, về kỳ thi Tú tài năm sau nắm chắc hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không.

Lần này chàng không còn do dự nữa, trực tiếp gật đầu với Lý Tĩnh Đào, biểu thị bản thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất nắm chắc.

Cho nên, Tĩnh Đào lần này mới không từ chối thưởng tứ của Hoàng thượng, càng không từ chối của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thương phu nhân.

Bởi nàng biết, nếu không bất ngờ, Tĩnh năm sau thể sẽ đính hôn.

Đính hôn rồi, thành thân còn xa sao?

Nàng không muốnTĩnh gả đi một cách nghèo hèn, khi nguyên chủ chịu khổ bị đánh, tỷ ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 luôn người đầu tiên đứng ra, thay nguyên chủ chống đỡ tất cả, bây giờ cũnglúc bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thân nàng báo đáp tỷ ấy.

Bởi sắp đến cuối năm, nên Lý Tĩnh Đào quyết định trước tiên tạm dừng việc sản xuất của xưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lạp xưởng, cho mọi người nghỉ phép ăn tết.

Cứ như vậy, ngay hôm đó còn sai Đại Sơnmọi người mua hai con heo về mổ thịt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Những người làm việc đây trong thời gian này, mỗi người được chia năm cân, còn quản tổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trưởng có cấp bậc thì được tám cân.

Cho nên Lý Thủy Muội Phương Đại Minh không khác, riêng thịt heo đã được mười sáu cân. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tương tự còn Nhị Sơn Lâm thị, bọn họ cũng được mười sáu cân.

Cònmấy thôn dân trong thôn cũng vậy, từng người xách thịt heo trong tay mãn nguyện trở về.

“......”

“Ôi, nhà Đại Sơn này thật sự phát tám cân thịt heo kìa!” Trên đường không ít thôn dânkhông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được chọn đã bắt đầu nói bóng nói gió.

“Triều Dũng, đừng để ý đến hắn, hắn đây ăn không được nho thì nói nho chua.” Thôn dân đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phía sau nói với Triều Dũng.

Triều Dũng "hề hề" cười một tiếng, “Làm có? Cứ coi như không nghe thấy được.”

Ngày ba mươi tết,Tĩnh Đào lại lần nữa nhận được thư của Vệ Thanh Hàn.

Trong thư nói cho nàng biết, ba tòa thành bị Đại Hạ quốc mất đi cũng đã đoạt lại được.

Nếu không có gì bất ngờ, chàng hẳn sẽ rất nhanh trở về, chỉ không thể cùng nàng ăn tết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bảo nàng không cần quá nhớ nhung.

Nhìn đến đây, Tĩnh Đào không kìm được rơi lệ.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian full, Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian online, read Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian, Đang cập nhật Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 163 — Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc