GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 158

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thương Ngọc Bân không thể tin được hỏi.

“Đúng vậy, giờ không thời gian nói nhiều, trên đường đi ta sẽ kể chi tiết cho ngươi.”Tĩnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đào nhảy lên xe ngựa, quay sang Thương Ngọc Bân nói.

Ánh mắt nàng rất ràng: Ta cần ngươi cùng về Kinh.

Thương Ngọc Bân cũng không nói nhiều, theo Tĩnh Đào nhanh chóng nhảy lên xe ngựa.

Y hiểu Tĩnh Đào, biết rằng nếu không phải chuyện đặc biệt nghiêm trọng, nàng tuyệt đối sẽ không lộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra vẻ mặt này.

Trong xe ngựa.

“Đã xảy ra chuyện gì? Phải chăng biên cương tình hình khẩn cấp?” Đợi hai người ngồi ổn định, Thương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ngọc Bân mới thời gian hỏi Tĩnh Đào.

Tĩnh Đào gật đầu, “Ta cần lên Kinh yết kiến Hoàng thượng. Theo tin tứcTiểu Lục... Vệ Thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hàn phi thư truyền về, Nghĩa Thuận bên này rất nguy hiểm, nên ta mới vội vàng lên Kinh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta lo sợ...”

“Ngươi nói Đại Hoàng tử biết Nghĩa Thuận Lâm thôn này sao?” Thương Ngọc Bân trực tiếp hỏi.

“Ừm, ta lo sợ sẽ liên lụy đến dân làng Lâm thôn, cho nên ta còn cần ngươi tung thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tin tức ra ngoài.”

“Tin tức gì? Tin Vệ Nghĩa Thuận đã về Kinh thành sao?” Thương Ngọc Bân hỏi.

Không thể không nói, Thương Ngọc Bân tuy không hỏi chuyện triều đình, nhưng không hổcon cháu thế gia, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu óc quả nhiên xoay chuyển nhanh hơn người thường.

“Ừm! Nhưng chuyến đi này của chúng ta rất thể sẽ gặp bất trắc. Nếu ngươi không muốn dấn thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào vũng nước đục này, ta cũngthể hiểu, sẽ không trách ngươi.” Tĩnh Đào nói đúng sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thật.

Nếu xe ngựa chưa đi được mấy dặm, muốn xuống xe hoàn toàn vẫn kịp.

“Lý Tĩnh Đào, ngươi nói lời vậy, taloại người tham sống sợ c.h.ế.t sao? Hơn nữa, nếu không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải ngươi, ngươi hiện tại lẽ đã không còn thấy ta nữa rồi.”

Nói đến đây, Thương Ngọc Bân lại tự giễu cười một tiếng, “Nói vậy, ta còn sống thêm một đoạn thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gian, hẳn kiếm lời rồi mới phải, xem ngươi vừa nói kìa.”

Tĩnh Đào lắc đầu, thật không ngờ, đến lúc này, tên công tử bột thoạt nhìn vẻ không đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đắn này lại có một mặt như vậy.

“Ngươi yên tâm, bất kể xảy ra chuyện gì, ta sẽ bảo vệ ngươi ngay lập tức.” Tĩnh Đào tin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tưởng cam đoan nói.

Lời này của nàng không phải nói bừa, khi bất đắc dĩ, nàng hoàn toàn thể đưa mấy người đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thời vào không gian.

Chính mang suy nghĩ này, nàng mới đến tìm Thương Ngọc Bân cùng về Kinh.

Mái Leo Núi

Nghe lời Tĩnh Đào nói, Thương Ngọc Bân cả người ngẩn ra một lúc lâu, sau đó lại vẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tùy ý trên dưới quét nhìn nàng một lượt.

“Cái thân hình nhỏ của ngươi, định bảo vệ ta kiểu gì?”

Giọng điệu của Thương Ngọc Bân tuy rất nhẹ bẫng, nhưng Tĩnh Đào không hề tức giận. Ngược lại, nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biết Thương Ngọc Bân đang đùa giỡn.

“Nghe ý ngươi nói, ngươicách sao?”

Không chỉ Thương Ngọc Bân hiểu Lý Tĩnh Đào, Tĩnh Đào cũng hiểu Thương Ngọc Bân, biết y chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chắn cách rồi mới mở miệng hỏi.

“Ngươi quên, bản công tửthân phận rồi sao? Ta chính độc tử của Thừa tướng Đại Hạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quốc đường đường đấy.” Thương Ngọc Bân đắc ý nói.

Tĩnh Đào trợn trắng mắt, “Ồ? Vậy bùa hộ mệnh của ngươi gì? Nói ra nghe xem nào!”

Tĩnh Đào cho rằng Thương Ngọc Bân đang đùa, không để lời y vào tai, ngược lại còn trêu chọc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hỏi.

“Ôi, ngươi còn không tin sao.”

Tĩnh Đào: “......”

Chưa đến một canh giờ, khi Tĩnh Đào nhìn thấy mấy chục người của đoàn tiêu cục kia, nhất thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng cạn lời.

“Ngươi sẽ không phải muốn để những tiêu cục này bảo vệ chúng ta chứ? Ngươibiết chúng ta hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đang phải đối mặt với ai không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tĩnh Đào nhìn Thương Ngọc Bân như nhìn kẻ ngốc hỏi.

“Nghĩ thế, tanói bảo họ bảo vệ chúng ta đâu? Họ chỉ là tiêu cục thôi. Ý của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta là, chúng ta giả trang thành tiêu cục hộ tống hàng lên Kinh.” Thương Ngọc Bân nói.

“Cách hay! Sao ta lại không nghĩ ra?” Tĩnh Đào kêu lên kinh ngạc.

Như vậy bọn họ thể qua mặt thiên hạ, lại còn thuận lợi lên Kinh, quả là nhất tiễn song © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 điêu. Quan trọng nhất là nàng thể an toàn hộ tống Vệ Nghĩa Thuận lên Kinh.

Chỉ cần đến Kinh thành, sự bảo vệ của Thương Sùng Đào, việc gặp Hoàng thượng sẽ không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyện khó khăn.

Chưa đến một khắc, hai người đã thay trang phục tiêu cục, Tiểu Ngũ trở thành hàng hóa, trực tiếp được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đặt vào một chiếc rương rất thông thoáng.

Nhưng vậy, Tĩnh Đào trên suốt đường đi vẫn nơm nớp lo sợ.

“Thương Ngọc Bân, ngươi nói chúng ta trên đường đi liệu gặp thổ phỉkhông?” Giữa đường nghỉ ngơi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208Tĩnh Đào hỏi.

“Cũng khả năng đó, nhưng chúng ta cẩn thận hành sự được. Tuy nhiên, ngươi thể yên tâm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ đều là cao thủ được cha ta đích thân huấn luyện, đối với mấy tên thổ phỉ với ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chân bốn cẳng đó, họ vẫn sức đối phó.”

Thương Ngọc Bân tự tin nói.

Nghe lời Thương Ngọc Bân nói, Tĩnh Đào mới yên tâm.

Quả nhiên, với đội hình lớn như vậy của họ, chỉ đi được một ngày đã bị thổ phỉ để mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tới.

“Lý Tĩnh Đào, ngươi cứ nói đi, phải ngươi là đồ quạ đen không?” Nhìn đám thổ phỉ mười mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai mươi tên chặn đường phía trước, Thương Ngọc Bân bất lực nói.

“Ta cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, ai mà biết lại thành sự thật chứ?” Tĩnh Đào cũng rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bất đắc dĩ.

“Huynh đệ, chuyến này lớn đó, xông lên cho ta!”

Theo tiếng rống lớn của lão đại, tất cả thổ phỉ đều lao về phía Tĩnh Đào đoàn người. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nhưng một điều Thương Ngọc Bân nói đúng thật, những tiêu đầu này quả nhiên ai nấy đều thân thủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bất phàm.

Chẳng mấy chốc, mấy tên đã bị giải quyết, ngoại trừ một hai người bị trầy da một chút, tất cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đều an toàn trở về.

“Cứ trói bọn chúng đây được rồi, sống c.h.ế.tsố. Nếu chúng còn sống được, đódo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mệnh chúng chưa tuyệt.” Tĩnh Đào tùy ý nói.

Không phải Lý Tĩnh Đào nhân từ, từ cuộc giao chiến vừa rồi, những người này không hề© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ý định lấy mạng bọn họ.

So với loại thổ phỉ này, Tĩnh Đào lại cảm thấy nãi nãi Vương thị và lão đầu trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cố trạch, những ngườiquan hệ huyết thống với nguyên chủ, càng đáng ghét hơn.

Bởinguyên chủ chính c.h.ế.t dưới gậy gộc của bọn họ, cũng chính hành động của họ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nguyên chủ cái tuổi nhỏ đã phải chịu đựng những chuyện nàng lẽ ra không nên chịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đựng.

Nhìn đội ngũ của Tĩnh Đào rời đi, bọn thổ phỉ lần đầu tiên cảm thấy, cuộc đời cũng thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 may mắn.

Chúng đ.á.n.h cướp đây nhiều năm, chưa từng g.i.ế.c một ai, cũng chính vậy chúng mới sống chật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vật như thế.

“Đại ca… chúng ta sau này rửa tay gác kiếm đi thôi.”

“……”

Tĩnh Đào không biết, hành động này của nàng, đã thành công khuyên nhủ một đám thổ phỉ quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu bờ.

Lúc này, bọn họ đã cách Kinh thành chưa đến năm mươi dặm. Nếu nhanh, sáng sớm ngày mai hẳn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể đến nơi.

Điện Thái tử trong Hoàng cung Kinh thành.

“Ngươi nói cái gì? Không tìm thấy người?” Thái tử Vệ Thanh Hòe đập mạnh án thư giận dữ hỏi.

“Thuộc hạ vô năng, Lâm thôn cũng chưa từng nghe nói sự tồn tại của Vệ Nghĩa Thuận…”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian full, Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian online, read Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian, Đang cập nhật Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 158 — Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc