GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 145

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tĩnh Đào gật đầu, “Không thể không đi sao?”

“Tình hình hiện giờ đã rất nghiêm trọng rồi, việc này nàng không hỏi, ta cũng định tìm hội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói với nàng.” Vệ Thanh Hàn thành thật đáp.

Lần này Lý Tĩnh Đào không nói nữa, nàng biết, chí khí nam nhi bốn phương, nàng không nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngăn cản chàng.

Chỉ nghĩ đến sự hiểm nguy trên chiến trường, chàng, chỉ một đứa trẻ mười ba, mười bốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tuổi.

hiện đại, chàng chỉ là một học sinh trung học, còn phải xin kẹo từ cha mẹ, mà ở đây, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại phải trở thành một chiến binh thề c.h.ế.t nước.

Nghĩ đến đây, Tĩnh Đào lại cảm thấy bi ai cho thân phận của chàng.

một hoàng tử, chưa từng hưởng thụ một khắc vinh quang nào một hoàng tử nên có, nhưng giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây, lại phải thân phận hoàng tử này xông pha lửa đạn.

Thấy Lý Tĩnh Đào không nói nữa, Vệ Thanh Hàn nghĩ nàng lại không vui, bèn an ủi: “Nàng đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lo lắng, ta nhất định sẽ không sao đâu.”

“Ta không lo lắng cho chàng, cảm thấy không đáng cho chàng.” Những lời phía sau Tĩnh Đào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói rất nhỏ.

Nàng quả thực cảm thấy không đáng cho chàng, nhưng quốc nạn đang đến, nếu đổi lại nàng, có lẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng sẽ đưa ra lựa chọn như vậy.

“Vậynói khi nào xuất phát không?”

“Nếu không ngoài ý muốn, mấy ngày nữa phải xuất phát rồi.” Nói đến đây, Vệ Thanh Hàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại nhìn về phía Tĩnh Đào, “Nàng sẽ đợi ta chứ?”

“Đợi ta?” Tĩnh Đào vẫn chưa kịp phản ứng lại ý của chàng.

“Có thể đừng vội đính hôn với ai, đợi ta trở về, ta sẽ cưới nàng.” Nơi đây chỉ hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người bọn họ, Vệ Thanh Hàn nói rất trực tiếp.

Tĩnh Đào: “......” Nàng thể nói rằng chàng quá sớm trưởng thành rồi không, mới mấy tuổi chứ? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Chỉ những lời này Lý Tĩnh Đào rốt cuộc vẫn không nói ra, dù Vệ Thanh Hàn không nói, nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không ý định đính hôn, thành thân sớm như vậy.

Ngày hôm sau.

Khi hai người thu hoạch đầy đủ xuống núi, Vệ Thanh Hàn quả nhiên nhận được mật chỉ do Hoàng thượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 truyền đến, lệnh chàng dẫn binh xuất chinh.

Vệ Thanh Hàn đã đoán được việc này, nhưng vẫn bị đạo mật chỉ của Hoàng thượng làm cho bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngờ.

Bởi mật chỉ nói rằng, tình hình biên cương đã rất nguy hiểm, lệnh xuất chinh ngay lập tức.

Mái Leo Núi

Thôi thị một bên lau nước mắt, nhi tử mới chỉ mấy tháng nay thân thể mới tốt hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một chút, nay phải ra trận, sao thể không lo lắng?

Nói ngay lập tức, nhưng thế nào cũng phải chuẩn bị một hai thứ chứ.

Thế là tối hôm đó, Tĩnh Đào liền lẻn vào không gian của mình, nhổ ra rất nhiều nhân sâm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 linh chi thiên sơn tuyết liên bên trong.

Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng nhân sâm này, sau thời gian trồng trên đất đen, vềbản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đều đã trở thành nhân sâm ngàn năm, nói thể cải tử hoàn sinh cũng không quá lời. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nàng còn dùng lát sâm và linh tuyền thủy để làm ra nhiều viên t.h.u.ố.c trong không gian.

Tất cả những thứ này đều những d.ư.ợ.c liệu quý giá không sánh được.

Sau đó nàng lại đổ đầy mấy bình hồ đựng nước suối linh tuyền, rồi mới đến Vệ phủ giao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho Vệ Thanh Hàn.

Vệ Thanh Hàn ngây người nhận lấy, “Những thứ này vậy?”

Tĩnh Đào cầm bình hồ nói: “Cái này t.h.u.ố.c nước,thể giải bách độc, bình thường chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cần pha vào nước, uống một ngụm nhỏ đủ.”

“Hơn nữa, nếu vết thương bị nặng, nhỏ một ít lên cũng có thể cầm m.á.u ngay lập tức.”

Nói xong, nàng lại nhìn quanh, thấy không ai, bèn ghé sát vào tai Vệ Thanh Hàn thì thầm: “Những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thứ này đều linh tuyền thủy trong không gian của ta, chàng cứ yên tâm dùng, trong không gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của ta rất nhiều, dùng mãi không hết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe Tĩnh Đào nói, Vệ Thanh Hàn mất một lúc lâu mới phản ứng lại được.

“Những thứ này của nàng, phải chính thứ nàng dùng để giải độc cho ta, cả những loại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 t.h.u.ố.c nước đưa cho phụ hoàng không?”

Tĩnh Đào gật đầu, “Ừm” một tiếng.

Nghe vậy, Vệ Thanh Hàn lập tức cảm thấy bình hồ trong tay nặng ngàn cân.

Sợ Vệ Thanh Hàn sẽ nghĩ hiệu quả không tốt mà dùng nhiều,Tĩnh Đào dặn đi dặn lại: “Nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kỹ chỉ dùng một chút thôi, bình thường muốn giải độc, cứ pha vào nước là được, bất kỳ loại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 độc nào cũng thể giải.”

Vệ Thanh Hàn ngây người gật đầu.

Sợ chàng không đủ dùng, Tĩnh Đào lại lấy một cái vại lớn Vệ phủ, trước mặt Vệ Thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hàn, nàng vào không gian, rồi lại mang ra một cái vại đầy ắp.

“Đây, giờ thì chắc đủ dùng rồi, chỗ này chắc phải hai mươi cân.”

“Nàng vừa rồi đã vào không gian của mình sao?” Mãi một lúc lâu, Vệ Thanh Hàn mới thốt ra được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 câu nói đó.

Lúc này Tĩnh Đào mới phản ứng lại, mình vừa làm gì, nhất thời chút hối hận.

“Ừm, ta đã vào không gian, chàng cũng đừng lo lắng, ta định để Tiểu Lục cũng đi cùng chàng,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể giúp chàng rất nhiều.”

Không trách Tĩnh Đào lại nói như vậy, chủ yếu Vệ Thanh Hàn thật sự còn quá nhỏ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ một đứa trẻ thôi.

Đao kiếm tình, lên chiến trường, phút chốc cũng thể mất mạng, Tiểu Lục đi theo bên cạnh chàng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng cũng yên tâm hơn.

Vệ Thanh Hàn cũng không khách khí với nàng, nhìn chiếc gói trong tay hỏi: “Vậy những thứ này gì?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Những thứ này đều d.ư.ợ.c liệu, nhất định sẽ ích cho chàng.” Tĩnh Đào rất khẳng định nói. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nói xong còn ra hiệu cho chàng mở ra xem.

Vệ Thanh Hàn làm theo lời, mở ra, thấy bên trong xếp ngay ngắn hai mươi mấy cây tử sâm, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khỏi kinh ngạc.

“Sao nàng lại nhiều tử sâm như vậy, nàngbiếtrất quý giá không?” Nói xong lại cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy mình hình như đã nói một câu nghĩa, Đào Bảo y thuật cao minh như vậy, sao lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không biết d.ư.ợ.c hiệu của tử sâm chứ?

“Chàng cứ nhận lấy đi, những cây tử sâm này trong không gian của ta còn rất nhiều, cũng thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn, cònnhững cây thiên sơn tuyết liên linh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chi này cũng vậy, khi cần thiết, biết đâu lại thể cứu mạng chàng.”

Đâylần đầu tiên Tĩnh Đào nói nhiều như vậy, chính nàng cũng không ngờ, mình lại quan tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến Vệ Thanh Hàn nhiều đến thế.

Vệ Thanh Hàn nhìn những d.ư.ợ.c liệu trong tay, lần đầu tiên nhận ra giá trị quý báu của những món © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quà.

Phải biết rằng, đây, bất kỳ cây tử sâm nào cũng đều là vô giá, hoặc thể nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bảo vật song.

Thế giờ đây,gái tên Tĩnh Đào này lại tùy tiện tặng tất cả những thứ đó cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình.

“Đào Bảo, nàng đợi ta trở về.” Vệ Thanh Hàn ôm chặtTĩnh Đào, khẽ nói.

Chàng không nói, chàng không cần những món quà này, chàng hiểu Tĩnh Đào, nàng đã ý định tặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho chàng, đó thật lòng, nàng nhất định sẽ không lấy lại.

“Tiểu Lục, Tiểu Lục......”Tĩnh Đào gọi về phía cửa.

Không lâu sau, Tiểu Lục xíu đã xuất hiện trước mặtTĩnh Đào.

“Những lời ta nói với ngươi tối qua, ngươi đã nhớ hết chưa?”

Tiểu Lục “meo” một tiếng, sau đó nhảy vào lòng Vệ Thanh Hàn, rất yên tâm cuộn tròn trong đó, nhắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt lại, vẻ mặt như không muốn nói chuyện.

Tĩnh Đào xoa đầu nó, “Ngươi cứ ngoan ngoãn đi, ta tin rằng ngươi sẽ sớm trở về thôi.”

Lần này Tiểu Lục ngay cả “meo” cũng không “meo” nữa, nhìn vào linh tuyền thủy trong tay Vệ Thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hàn.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian full, Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian online, read Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian, Đang cập nhật Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 145 — Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Cả Thôn Trồng Trọt Làm Giàu - Có Không Gian

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc