GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 82

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mị Mê Mều

Chân trước Giang Đường bước vào phòng bếp, chân sau Lương Thâm đã chạy tới theo.

Cậu vén tay áo lên, chủ động hỗ trợ rửa rau, rót nước, cần túi bụi. Giang Đường bật cười, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không cần nghĩ cũng biết sao cậu chạy ra đây.

Lương Thâm rửa chua trong chậu một cách qua quýt, bĩu môi nhỏ giọng oán giận với Giang Đường: "Mẹ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con không thích cụ kia."

Giang Đường hỏi: "Tại sao con không thích?"

Cậu đáp: "Dữ dằn, không có lễ phép, không thích."

Giang Đường nhíu mày: "Người con nói bản thân con à?"

Mặt nhỏ của Lương Thâm đỏ lên, im re.

Yên tĩnh không tới một phút, cái miệng nhỏ của Lương Thâm lại bắt đầu líu ríu oán giận. Một lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói muốn uống coca, một lúc lại ghét bỏ trong thôn nhiều muỗi, sau đó lại thay đổi chủ đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 câu chuyện: "Con nhớ bố."

Xem ra, câu này mới điều cậu thực sự muốn nói.

Lương Thâm thật sự rất nhớ bố cậu. Nghĩ kỹ lại, tuy rằng bố cũng hung dữ, không dịu dàng nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bố rất rộng rãi, bất kể mình muốnthì bố đều mua về ngay, thể nóimuốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được nấy. Sau khi thôn trấn lạc hậu khép kín lâu rồi, cậu càng nhớ nhung tháng ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không buồn không lo, không phát sầu kiếm sống ban đầu.

Lương Thâm không ngừng than ngắn thở hài, hận không thể mọc cánh bay đến chỗ bố cậu ngay lập tức. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nhưng... cũng chỉsuy nghĩthôi.

Sau khi chuẩn bị, sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, Giang Đường bắt đầu nấu cơm.

Giang Đường biết mình không giỏi nấu ăn nên chuyên chọn những món đơn giản cho bữa tối. Người già không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể ăn mặn nên lúc bỏ muối, cẩn thận lại cẩn thận, chỉ sợ tay run lên rắc nhiều. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Rất nhanh, ba món ăn một canh đã làm xong.

Giang Đường cẩn thận bưng nồi canh rau này, quay đầu nói với Lương Thâm: "Con lấy trứng xào bỏ vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giúp mẹ đi."

Lương Thâm gật đầu lia lịa bảo được. Chờ Giang Đường vừa đi, con ngươi cậu xoay tròn, ý xấu trỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dậy.

Cậu rón ra rón rén đi tới trước bếp lò, tay nhỏ lục lọi đựng gia vị khắp nơi, tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được đường trắng, rắc vào chính giữa món cà rốt xào thịt kia.

Lương Thâm vừa rắc vừa cườihí, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: "Ngọt không chết được bà à..."

Cho bà già kia dữ như vậy, bây giờ cậu sẽ cho ta nhớ kỹ, sau này không dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dọa bọn cậu nữa!

Sau khi rắc gần nửa hủ đường trắng, cuối cùng Lương Thâm cũng thu tay. Cậu cầm đũa trộn đều, lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này mới bưng rốt đắc ý ra khỏi cửa.

Lương Thâm hoàn toàn không sợ anh trai em gái trúng chiêu. Cậu biết ba anh em bọn họ đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thích ăn rốt, Giang Đường cũng không ăn bao nhiêu. vậy, người gặp xui xẻo trước hết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất định lão yêu quái kia.

Dường như nghĩ tới hình ảnh chật vật của lão yêu quái, Lương Thâm không kiềm được cười khà khà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra tiếng.

Nhìn vẻ mặt đắc ý của cậu, PD quay phim đi theo phía sau thở dài. May thay bố đứa nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàyLâm Tùy Châu, nếu đổi lại cậu, sớm đã bị người ta đánh cho tàn phế.

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Chén đũa đã chuẩn bị xong,Nhất dìu đỡ cụ đi đến trước bàn ăn.

Lương Thâm ngồi đối diện cụ, nhìn mặt mũi dữ tợn vẻ mặt nghiêm túc của cụ già, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nuốt nước bọt ừng ực một tiếng, trong lòng không nén được sợ hãi.

"Con nấu cơm không ngon lắm, cũng không biết hợp khẩu vị mẹ không." Hai tay Giang Đường nắm chặt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khẩn trương nhìn bà.

cụ không lên tiếng, cầm đũa lên.

Lông mi Lương Thâm run rẩy,dặt đẩy đĩa cà rốt xào thịt này đến trước mặtcụ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cái.

Tay không ngừng run rẩy, khiến tim Lương Thâm run theo cùng. Ngay lúc cụ Tô sắp gắp sợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208rốt lên, đột nhiên Nhất gắp đồ ăn chocụ.

"Mẹ cháu làm cà tím xào trứng ngon lắm,nếm thử đi ạ."

Nhìn cụ ung dung thong thả nhai trứng gà, trong lòng Lương Thâm đấm ngực dậm chân.

"Lương Thâm, ăn cơm đi, ngây người làm thế?" Giang Đường múc chén canh cho con trai nhỏ, "Chờ mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đút cho con ăn à?"

Lương Thâm mím môi, cầm muỗng nhỏ, húp canh từng ngụm từng ngụm nhỏ. Canh này nhạt toẹt, nhắm mắt không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn còn tưởng rằng đang uống nước lọc. Cậu vừa uống vừa cẩn thận liếc nhìn cụ ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phía trước.

Rốt cuộc, cụ gắp rốt lên!

bắt đầu đưa vào trong miệng.

Lương Thâm trừng lớn hai mắt, kϊƈɦ động chờ đợi xảy ra kỳ tích. Khi thấy miếng rốt tiến vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 miệng thành công, cậu hưng phấn nắm tay ra hiệu tay cho mình. Rất nhanh, Lương Thâm khôi phục lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như thường, tiếp tục đánh giá.

"Nhoằm nhoằm... nhoằm nhoằm..."

Bà đang ăn, sau khi ăn xong thì lùa hai ngụm cơm tẻ, khôngbất kỳ bất thường nào, cực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kỳ bình thường.

Trái tim kinh hoàng của Lương Thâm từ từ bình tĩnh lại, sự phấn khởi trong vẻ mặt biến thành nghi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngờ. Chẳng lẽ... đường trắng cậu rắc không đủ? Không thể, cậu rắc gần sáu thìa đường trắng, hay là... © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208lão yêu quái không có vị giác!

Lương Thâm gãi đầu, làm thế nào cũng không nghĩ ra. Cậu đứng dậy gắp một đũa rốt xào thịt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớn nữa, giọng ngọt ngào: "Bà ơi, ăn nhiều rau ạ."

cụ không biểu cảmăn rốt nhóp nha nhóp nhép.

Khóe miệng Lương Thâm cụp xuống, nội tâm cực kỳ thất bại. Cậu ngồi xuống lần nữa, trong nháy mắt hứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thúcũng biến mất. Vốn còn tưởng rằng mình thể nhìn thấy hình ảnh lão yêu quái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lăn lộn khắp nơi, kết quả... kết quả không xảy rahết!

Nhìn Lương Thâm ũ rũ ỉu xìu, Thiển Thiển bên cạnh chớp chớp mắt, dùng đũa nhỏ bới ra hai miếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thịt nạc từ đĩa cà rốt xào thịt trước mặt đặt vào chén cậu, mềm mại êm dịu: "Anh ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiều chút."

"Cảm ơn Thiển Thiển."

Lương Thâm không hề phát hiện, đưa hai miếng thịt này vào trong miệngto.

Cậu nhai nhai, mặt biến sắc, miệng nhả nó trêи mặt đất.

Khuôn mặt nhỏ của Lương Thâm trắng bệch, trong miệng ngập tràn sự béo ngậy của thịt vị ngọt của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đường trắng. Hỗn hợp hai thứ như keo dán dán chặt lấy đầu lưỡi lợi của cậu.

Quá khó ăn, mùi kỳ lạ của đường còn khó ăn hơn cả vị nước mũi.

Lương Thâm lưỡi, trong đôi mắt đã ứa lệ. Cũng kỳ quái, mùi vị đó lại càng lúc càng đậm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khiến Lương Thâm trào nước mắt chua xót không ngừng. Cậu nhảy xuống ghế dựa, chạy ra bên ngoài nôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ọe.

Giang Đường nhíu mày, đứng dậy ra ngoài theo.

"Lương Thâm, con khó chịu à?"

"Hức... Mẹ ơi!" Lương Thâm nói xong thì càng thêm khó chịu, cậu ngửa đầu nhìn Giang Đường, khóc nước mắt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nước mũi tèm lem, khóe miệng còn nước miếng chảy xuống không ngừng.

Mặt Giang Đường lộ vẻ ghét bỏ, đưa tay tách đứa con trai đi đến đòi ôm: "Con bẩn quá, đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại đây."

Lương Thâm sững sờ, khóc lớn tiếng hơn.

Cậu không ngừng dùng tay cào đầu lưỡi, nghẹn ngào không ra hình thù gì.

Giang Đường vội vàng trở lại phòng bếp lấy nước cho cậu súc miệng. Sau khi nhìn tình hình cậu hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dịu xuống, lên tiếng hỏi: "Con bị sao vậy?"

Khóe mắt Lương Thâm vươn nước mắt, thút tha thút thít đáp: "Khó ăn quá..."

Khó ăn quá ư....?

Vẻ mặt Giang Đường xoắn xuýt: "Cho món mẹ rất khó ăn, con cũng đâu cần đến nỗi vậy chứ..." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Quả thật quá tổn thương tấm lòng của người mẹ đây.

Giang Đường thừa nhận, tài nấu nướng của mình vấn đề chút xíu xìu xiu, nhưng trải qua rèn luyện, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bây giờ đã ăn không chết rồimà.

Lương Thâm mếu máo, không dám nói.

Nếu cậu nói ra, chắc chắn cậu sẽ bị đánh.

"Được rồi, vào đây trước đi." Dáng dấp nhỏ quá tủi thân của Lương Thâm khiến Giang Đường không nỡ ép © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hỏi. Sau khi kéo cậu trở vào trong phòng lần nữa thì nhìn thấy ba người bên trong cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 động đũa tiếp nữa.

Nhất Thiển Thiển đang nhìn cô, bầu không khí hơi đông lại.

Trong lòng Giang Đường đập thịch một tiếng. Chẳng lẽ... thật sự quá khó ăn? Không, không thể nào! Lần này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúc nấu đã nếm thử, chắc.. không sao nhỉ?

"Sao, sao vậy?" Giọng nói Giang Đường chút run lẩy bẩy.

Nhất đưa đĩarốt xào thịt này đến trước mặt cô: "Mẹ, mẹ ngửi đi."

Giang Đường nhận cái đĩa, ngửi thử không hiểu ra sao. Trong nháy mắt, một mùi khó thể diễn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tả bằng lời tập kϊƈɦ. Ấn đường hơi nhíu lại, nhìn mép đĩa chất lỏng màu trắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hỗn hợp dầu ăn, dùng ngón út nhẹ nhàng chấm vào đặt tới đầu lưỡi. Giang Đường thay đổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sắc mặt, cúi đầu nhìn Lương Thâm.

"Lâm Lương Thâm!"

Giang Đường nổi cáu.

thể Lương Thâm run cầm cập, xoay người rồi chạy ra phía ngoài.

"Con đứng lại đó cho mẹ!!" Giang Đường đặt đĩa xuống, lập tức đuổi ra ngoài theo.

Lương Thâm chạy nhanh như mô-tơ, cậu vừa chạy vừa khóc vừa gào rít, nhưng chốc lát đã rơi vào tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Giang Đường.

Giang Đường hơi thở gấp kéo lỗ tai cậu đi vào trong.

"Chạy đi, con chạy nữa đi."

"Đau, đau, đau..." Khuôn mặt nhỏ của Lương Thâm đỏ bừng lên, ngũ quan cậu vặn thành một khối, trong mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tràn ngập đau đớn.

Sau khi vào phòng, Giang Đường buông lỏng tay, Lương Thâm ôm lỗ tai đứng giữa, cúi đầu không dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói lời nào.

Giang Đường đưa đĩa rau đến trước mặt cậu, lạnh giọng chất vấn: "Sao lại thế này?"

Cậu khúm núm không dám trả lời.

"Nói chuyện, sao lại thế này?!"

Ngữ điệu nghiêm khắc của Giang Đường khiến thể Lương Thâm run lên, sau đó cậu gào khóc: "Con muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tìm bố...!"

Giang Đường tức giận chọc đầu cậu: "Tìm bố contác dụng không? Con cảm thấy bố con sẽ đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về phía con à?"

"Có!" Lương Thâm nghẹn ngào, lại rất kiên cường: "Con... con con trai của bố!"

Giang Đường giận dữ một trận, càng kiên cường hơn cậu: "Vậy mẹ còn vợ của bố đấy nhé!"

"Hức..."

Lương Thâm khóc càng lớn tiếng hơn, cậu rất muốn phản bác rằng cùng lắm thì mẹ chỉ được xem© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vợ cũ, còn cậu mới con trai chính quy. Nhưng mà... nhưng quá khó chịu, một câu cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không nói nên lời.

"Đừng khóc." Giang Đường bị ầm ĩ đến đau đầu, nhét đĩa rau này vào trong tay cậu, kéo cậu đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dưới dây nho trong viện, nghiêm khắc ra lệnh: "Con ở lại đây tự kiểm điểm, hối lỗi cho mẹ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Chờ con tỉnh táo lại, nghĩ thông suốt rồi chúng ta bàn lại."

Lương Thâm la lớn: "Có muỗi!"

Giang Đường lườm cậu một cái: "Vậy càng tốt."

Cậu nắm chặt quả đấm, gào to về phía bóng lưng cô: "Giang Đường, mẹ ma quỷ à?!"

Đáp lại cậu chỉ tiếng vo ve của muỗi.

Lương Thâm chớp chớp mắt, khuôn mặt ngỡ ngàng, cuối cùng cậu nhìn về phía cameraman, mắt to trào nước mắt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Cậu cúi đầu lau sạch nước mặt, giọng nói non nớt hơi khàn khàn: "Chút nữa, chút nữa chú thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sừng đuôi cho mẹ cháu, mẹ là ma quỷ ~"

Suýt chút nữa thì cameraman cười ra tiếng.

Lúc trở về, hậu kỳ vẫn thêm sừngđuôi ác ma cho Giang Đường thật, còn đệm thêm chữ "Mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ma quỷ" vào. Về sau, đoạn này phát ra, câu [Giang Đường, mẹ ma quỷ à] của Lương Thâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trở thành "Trend", thịnh hành khắp phố lớn ngõ nhỏ. Trong nháy mắt, Giang Đường từ tiên đẹp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất rơi xuống thành cô Giang ma quỷ.

Trả lại căn phòng, cụ còn đang chậm rãi ăn cơm.

Nhìn cụ già lớn tuổi, Giang Đường không xóa được hổ thẹn dưới đáy lòng: "Con xin lỗi, Lương Thâm nghịch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngợm, con không dạy cẩn thận."

cụ không lên tiếng, rầm ăn canh.

Lòng dạ lúng túng, điều lo sợ hơn chính là tình trạng thể củacụ, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bất trắc Lương Thâm, vậy lương tâm sẽ bất an cả đời.

Giang Đường dặt hỏi: "Chúng ta đến bệnh viện trấn trêи khám một chút nhé?"

Rầm!

cụ cầm chén đập mạnh lên bàn, dọa thể Giang Đường giật mình một cái.

lạnh mặt: "Nhìn nhìn? Mày mong tao chết sớm à?!"

Giang Đường vội vàng nói: "Con không có ý đó, con chỉ sợ..."

"Không chết được." cụ lớn tiếng tức giận, tìm gậy chống người lên: "Bảo thằng nhóc con trở về đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 buổi tối khuya đứng bên ngoài, người không biết còn tưởng tao ngược đãi bọn mày thì sao."

Bà cụ lầm bầm hai tiếng rồi đi vào bên trong, đi được hai bước lại quay đầu lại: "Đúng rồi, sau này đừng nạt mấy đứa nhỏ, có chút chuyện bao lớn đã ồn ào không ngớt, phiền chết đi được..."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 82 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc