GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 77

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mị Mê Mều

Đêm cuối cùng thôn Vĩnh Bình, mọi người quyết định ăn một bữa ngon. Làm thành viên lớn nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nơi này, Đàm Luận Khiêm vắt kiệt luôn mấy trăm đồng của ê-kíp chương trình, đi tìm thôn dân mua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thịt ăn, mặc thôn xóm nghèo nhưng vẫn gia đình nuôi gà, vịt, ngỗng. Đàm Luận Khiêm đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến hộđầu thôn Tây muatrước, rồi đến thôn phía Nam mua vịt, sau đó trở về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hộ gia đình phía Đông mua ngỗng. Sau khi xong việc, các ông lớn ra ngoài lấy cơmngoại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trừ Mộc Đầu Nhất, mấy đứa trẻ còn lại đều lại.

Gà, vịt, ngỗngĐàm Luận Khiêm mua được chia ra chứa trong lồng trúc, con nào con nấy đập cánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phành phạch cực kỳ không an phận.

So với những con vật nói, bọn nhóc càng không an phận hơn.

Trần Mập Mạp hút nước mũi đang chảy xuống, tìm một cây gậy nghịch mào đỏ của trống lớn bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong.

trống bị dọa nhảy một cái, dang rộng cánh gáy hai tiếng, tiếng kêu của bỗng chốc khiến mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con vịt bên cảnh hốt hoảng, cũng đồng thời cạp cạp cạp theo.

"Sao con ngỗng trắng này không kêu vậy?" Lương Thâm ngồi xổm xuống cùng, hơi ngạc nhiên nhìn con ngỗng trắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chính giữa.

Trong ba con gia cầm, con ngỗng trắng lớn này thể nóiuy phong cực, sống trong thôn xóm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghèo khó, lạc hậucon ngỗng trắng vẫn lớn béo bở, đẹp đẽ, lông ngỗng trắng tỏa sáng dưới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ánh mặt trời. vùi trong lồng tre, mắt ngỗng híp lại, như đang chê cười sự nhỏ yếu của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con người.

Lương Thâm bị ánh mắt này nhìn khó chịu, cậu cầm lấy một hòn đá nhỏ ném vào trong.

"Quác...!"

Con ngỗng trắng lớn bị chọc tức liền mở hờ cánh tựa như đe dọa, tiếng kêu của tương tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như vịt nhưng dữ dội, oai phong hơn nhiều. Lương Thâm sợ đến nỗi ngồi bệt xuống đất, chờ sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khi phản ứng lại, bên tai truyền đến tiếng cười của Trần Mập Mạp.

Sau khi cười xong, Trần Mập Mạp ôm bụng tròn vo chỉ vào Lương Thâm chế giễu một trận: "Lương Thâm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậu là đồ nhát gan, bị ngỗng dọa rồi."

Lương Thâm ngồi dậy từ dưới đất, hơi tức giận: "Tôi không phải đồ nhát gan, không được nói tôi là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồ nhát gan!"

Trần Mập Mạp làm mặt quỷ: "Lêu lêu lêu, cậu chính đồ nhát gan!"

Thấy hai đứa không hiểu ra sao cãi nhau, Hạ La và Đàm Lăng vây quanh, trong chốc lát, Thiển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thiển cũng chạy ra từ bên trong.

Nhìn hai người la hét ỏm tỏi, Thiển Thiển bịt lỗ tai hỏi: "Các anh sao thế?"

Lương Thâm tức giận đỏ mặt tía tai: "Nó nói anh đồ nhát gan!"

Trần Mập Mạp tiếp tục làm mặt quỷ khiêu khích: "Cậu bị ngỗng dọa, cậu chínhđồ nhát gan."

Lương Thâm khẽ cắn răng, nhào tới không chút suy nghĩ, Trần Mập Mạp không cam lòng yếu thế, cũng đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trả trở lại.

Trần Mập Mạp tuy mập, nhưng mập giả, sức lực vẫn không lớn bằng Lương Thâm, trong chốc lát đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị cậu đè trêи mặt đất.

Nhìn hai đứa không sao giải thích được đánh nhau, viền mắt Thiển Thiển đỏ lên, giọng nói nho nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khuyên can: "Đừng các anh, đừng đánh nữa, như vậy đánh chết người đó..."

"Đừng đánh nữa ~"

Khuyên bảo không được, Thiển Thiển ngừng nói, nghẹn ngào khóc hu hu, Đàm Luận Lăng bên cạnh chớp mắt, lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một mảnh khăn vuông đưa đến tay Thiển Thiển đầy ga lăng. Sau khi nhìn bé vẫn đang khóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không phản ứng, Đàm Luận Lăng lặng lẽ khom lưng lau nước mắt giúp Thiển Thiển.

Cảnh này trong sáng lại tươi đẹp, PD quay phim không kiềm được điều chỉnh góc độ, cảnh quay thơ mộng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208duy mỹ cực kỳ.

Đàm Luận Lăng kế thừa gương mặt dịu dàng, tinh tế của bố mẹ, tuổi còn nhỏ nhưng trong xương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã toát ra khí chất cao quý lành lạnh của bố lúc tuổi xuân thì. Thiển Thiển rất mềm mại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đáng yêu, khóc lên càng khiến người khác thương hơn.

Trợ đạo diễn cắn hạt dưa răng rắc răng rắc, không nhịn được kề tai nói nhỏ với đạo diễn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 An bên cạnh: "Đạo diễn, giống thanh mai trúc trong tiểu thuyết ngôn tình không?"

Nghe nói như thế, đạo diễn An nhìn sang, thấy hình ảnh hạnh phúc này, thể ông giật một cái, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đừng nói, đúnggiống thật. Ngay sau đó, ông phản ứng lại, hung hãn trừng trợ một cái: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 "Cmn cậu đừng nói bậy!"

Biết đây con gái của ai không gán ghép lung tung thế hả! (1)

(1) Nghĩa gốc: Kéo xứng lang (拉配郎) câu nói dân gian dùng để chỉ những người bảo thủ trong suy nghĩ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 định chuyện kết hôn của con cái, ép buộc những đôi nam nữ không tình cảm bên nhau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nếu chuyện này bị Lâm Tùy Châu biết... Ông cũng đừng hòng sống nữa.

"Được rồi, các cậu đừng cãi nhau nữa!" Hạ La không nhịn nổi, hơi nhướng mày, khom lưng mạnh mẽ kéo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai đứa ra.

Lương Thâm không cam lòng đạp qua một cước, Trần Mập Mạp cũng tức giận trả lại một quyền, Hạ La © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khẽ cắn răng, hung dữ cảnh cáo: "Nếu các cậu còn cãi nữa, tôi sẽ nói cho phụ huynh các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậu!"

"..."

"..."

Lời này rất hiệu quả, dứt lời, hai đứa liền yên tĩnh.

Bố mẹ các cậu đang hái rau dại bên ngoài, không rảnh trông chừng các cậu, nhưng nếu bị biết được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả hai ai cũng đừng hòng ăn cơm.

Nhưng Lương Thâm vẫn không cam tâm, cậu cảm thấy mìnhkỵ anh dùng vô biên,người đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từng lật đổ con rồng ác độc Lâm Tùy Châu! Mặc trong mơ... nhưng không sao! Đánh bại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong cũng đánh bại, về sau cậu muốn cưới mẹ cậu. Bây giờ, bây giờ lại bị nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 là sợ con ngỗng trắng? Đây quả thực đang làm nhục nhân cách của cậu, nhưngnhân cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gì?

Không quan trọng, những thứ này đều không quan trọng, Lương Thâm chỉ muốn để tên nhóc mập này thấy được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sự lợi hại của cậu!

"Bây giờ tôi sẽ cho cậu biết, tôi không phải đồ nhát gan!"

Lương Thâm hừ một tiếng, ngón tay quẹt mũi một cái, dưới ánh mắt nhìn trừng trừng của mọi người, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mở lồng nhốt con ngỗng trắng lớn một cách hùng dũng oai vệ, khí thế hiên ngang.

"Đến đây đi! Chúng ta quyết đấu!!!"

Vừa dứt lời, con ngỗng trắng thoát khỏi ràng buộc nhào tới Lương Thâm như con ngựa hoang thoát cương, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trợn mắt lên, tràn đầy sợ hãi. Một giây sau, con ngỗng trắng này ngoạm lên tóc Lương Thâm, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thét chói tai, quay đầu bắt đầu chạy. Vừa chạy vừa khóc, vừa khóc vừa nói xin lỗi, cả người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đều lộ ra hơi thở oan ức, nhỏ yếu lại bất lực.

"..."

Quyết đấu giữa người gia cầm, còn chưa bắt đầu đã vẽ ra dấu chấm hết.

Nhìn Lương Thâm quá nhếch nhác, Trần Mập Mạp vén tay áo lên to: "Lương Thâm, cậu đừng sợ, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tới cứu cậu đây!"

"Á....!"

"Ớ..."

Nằm đường ngay lập tức.

Trần Mập Mạp thành công hấp dẫn sự chú ý của ngỗng trắng, lại thêm một đứa bị nó rượt.

Trong lúc hỗn loạn, một ít lồng trống và vịt bị xốc lên,trống kêu cục cục, vịt cạp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cạp cạp, Lương Thâm Mập Mạp hoảng loạn la oái oái oái, á á á. Trong đó, có mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đứa trẻ bất hạnh cũng bị vạ lây.

Khắp sân đầy tiếng kêu khiêu khích của gia cầm tiếng gào rít sợ hãi của bọn nhỏ, tình cảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế này thành công giải thích thành ngữ "Gà bay chó sủa". Thấy tình huống hơi không khống chế được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đạo diễn An bắt đầu cho nhân viên đến hỗ trợ, nhưng đối mặt với sức chiến đấu tăng mạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của con ngỗng trắng, nhân viên cũng nhanh chóng thua trận.

"Trở về phòng trước!!"

Không biết tiếng hô của ai, một đám người khiêng thiết bị đứa nhỏ lập tức chạy vào bên trong. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cạch!

Cửa đóng lại, con ngỗng trắng lớn bị chặn bên ngoài.

Sau khi nguytạm thời được giải trừ, mấy đứa nhỏ bị dọa ngốc bắt đầu khóc. Tiếng khóc lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất thuộc về Lương Thâm, Trần Mập Mạp cũng không cam lòng yếu thế, khóc còn lớn tiếng hơn cậu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lúc đạo diễn những người khác đang điên cuồng cảm thấy bên bờ vực sụp đổ, ngoài cửa truyền đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiếng bước chân, bọn Giang Đường hái rau dại đã trở về.

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Giang Đường đang cười nói với Hạ Hoài Nhuận bên cạnh, chợt cảm thấy một luồng khí không lành phả vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mặt, cô phản xạđiều kiện trốn về sau một chút, bóng trắng kia vững vàng nhào lên người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lịch Trường Phongphía sau.

Lịch Trường Phong ớn lạnh, sợ đến hét một tiếng. Một giây sau, bóng trắng kia bị một đôi tay nắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chặt lấy.

Giang Đường cầm con vật bay nhảy lung tung trêи tay, kéo xa ra chút, khẽ nhíu mày: "Ngỗng."

Ấn tượng củavới ngỗng không tốt lắm, nhớ lúc lên cấp ba, bị con ngỗng nuôi của nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hàng xóm rượt ba con phố. Từ đó, con vật này đã trở thành đối tượng cảnh giác cao độ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của cô.

"Quác!" Con ngỗng trắng không cam lòng muốn mổ Giang Đường, vì tránh mình đụng phải công kϊƈɦ về sau,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lui về phía sau một ít, sau đó xách cổ con ngỗng trắng đến trước lồng, sau khi nhét© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào, lại lưu loát bắt mấy con vịt và gà trống đang chạy trốnbên ngoài vào.

Tổ đạo diễn mới bị ba đại tướng rượt đuổi đều sợ đến ngây người,ràng không thể tin sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vật "hung ác" như thế mà lại bị bắt một cách nhẹ nhàng như vậy. Sau khi hết khϊế͙p͙ sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208kính phục sâu sắc, vào giờ phút này, ngày hôm nay, Giang Đường anh hùng của bọn họ!! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

"Sao chúng ra được vậy, rất bản lĩnh."

Sao ra được...

Giang Đường hơi nhướng mày, ánh mắt nhìn vào bên trong: "Lâm Lương Thâm, ra đây cho mẹ!"

thể Lương Thâm run lên một cái, bịt lỗ tai hô: "Con, con không đây!"

Giang Đường bật cười: "Vậy con đâu?"

"Con con con..." Con ngươi Lương Thâm chuyển loạn: "Con, con, con không biết! Mẹ, mẹ đi hỏi người khác đi!" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Đây là... đồ ngu hả??

Mộc Đầu đi theo hái rau dại mờ mịt chớp mắt, nhìn về phía Nhất: "Em trai cậu nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây à?"

Im lặng ngắn ngủi đi qua, Nhất thở dài thăm thẳm, trịnh trọng nói vớiMộc Đầu: "Nó hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngốc, cậu đừng để ý."

Từ nhỏ đến lớn đều ngu ngốc thế này, chẳng lẽ do cậu quá thông minh, cho nên... em trai mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngu ngốc vậy ư???

Nhất phân vân hết sức, thậm chí cậu muốn chia IQ của mình cho em trai một nửa.

Đoạn nhạc dạo bị ngỗng rượt đuổi đi qua rất nhanh, đám trẻ con cũng nhanh chóng quên đoạn không vui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này, lại chạy ra bên ngoài chơi, còn lại mấy người lớn đang nấu cơm.

Trong số bọn họ, ngườitrù nghệ tốt nhất Đàm Luận Khiêm. Dạ dày của vợ anh rất yếu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 miệng lại kén chọn, khẩu vị thể khỏe mạnh của vợ nên lúc chưa kết hôn, Đàm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Luận Khiêm đã đi rèn trù nghệ, bây giờ anh có tay nghề nấu ăn tuyệt vời. Tiếp đó nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208Trần Chí Phàm, tuy kỹ thuật không sánh bằng Đàm Luận Khiêm nhưng cũng không đến nỗi nào, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hạ Hoài Nhuận biết làm một ít bữa sáng đơn giản, tối thiểu thể đảm bảo hương vị.

Người bết bát nhất trong này chính là Giang ĐườngLịch Trường Phong, đối với nấu cơm, một chữ Lịch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Trường Phong cũng không biết, tuy Giang Đường biết một chút, nhưng... ăn ngon hay không tùy duyên, tùy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Phật là được.

Lương Thâm từng nói, ăn món mẹ cậu nấu giống như rút thăm, xem vận khí.

Vì vậy, trọng trách bữa tối hôm nay hiển nhiên rơi trêи người Đàm Luận Khiêm, mấy người còn lại đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm trợ thủ cho anh. Đến ra tay Giang Đường Lịch Trường Phong cũng không cần làm, bị đuổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thẳng ra khỏi bếp trông con.

"Vừa nãy anh không sao chứ?" Xuất phát từ tình bạn giả dối, Giang Đường thuận miệng hỏi Lịch Trường Phong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một câu.

Lịch Trường Phong nhấc mắt lên, lạnh nhạt: "Không sao."

Dứt lời, anh ta cầm mấy củ tỏi bắt đầu lột.

Giang Đường bĩu môi, quay đầu đi xem bọn nhỏ.

Dưới ánh mặt trời hừng hực, bọn nhỏ ngây thơ hồn nhiên như vậy, nụ cười còn lóa mắt, tươi đẹp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn hoa. Một tay Giang Đường chống cằm nhìn về phía Sơ Nhất, đã rất lâu không thấy© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nhất cười đơn thuần, tinh khiết như vậy. Không phải chưa từng lo lắng về hành trình lần này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng bây giờ xem ra, cũng khá tốt. Cậu thể chơi đùa làm càn, thể chung vui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẻ với những bạn nhỏ khác, trước mặt bạn chơi, không cần che giấu bản một cách nhọc nhằn như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy.

Giang Đường tin tưởng cậu sẽ trở nên tốt đẹp, cũng tin tưởng đứa con thứ của cũng sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trở nên tốt đẹp.

Sau bữa ăn tối hòa thuận, đến một đêm cuối cùng thôn Vĩnh Bình.

Bọn nhỏ hưng phấn ngủ không được, đặc biệt là Lương Thâm, cậu nhớ nhung phòng tắm, nhớ nhung mấy món © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồ chơi da diết. Thứ cậu nhớ nhất vẫn bồn cầu, vấn đề sinh mấy ngày nay đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giải quyếtđất hoang, xấu hổ cùng. Mỗi lần giải quyết xong, cậu đều một loại cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giác tội lỗi dầy đặc.

Nhưng chưa vui vẻ được bao lâu, Giang Đường lại giội nước lạnh vào cậu: "Vui lung tung gì đấy, tuần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau chúng ta mới đi về được."

Bọn họ phải ghi ba tập chương trình liên tiếp mới có thể giải lao một lần, còn không biết vị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trí sauđâu cơ. Dựa theo tình huống trước kia, không có bết bát nhất, chỉ bết bát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn.

Lương Thâm bĩu môi, rầukhông vui trở mình.

Rất nhanh, bên tai truyền đến hơi thở đều đều của bọn nhỏ, Giang Đường không ngủ được, nhắm mắt dưỡng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thần.

Lúc buồn ngủ, Giang Đường nghe thấy tiếng động từ bên cạnh truyền đến, Nhất thức dậy đi tiểu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cô híp mắt, cẩn thận kéo chăn, đi ra ngoài theo.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 77 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc