GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 64

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mị Mê Mều

"Giám đốc Lâm, ăn cơm đấy à."

Giọng nói của Hạ Hoài Nhuận đột nhiên xuất hiện suýt chút nữa khiến Lâm Tùy Châu đang gặm hamburger mắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghẹn, anh vội vàng bưng ly nước trút vào miệng, một dòng mật ong ngọt ngào tràn ngập khoang miệng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bỗng chốc, sắc mặt Lâm Tùy Châu càng thêm khó coi.

"Gì đấy?"

Sau khi tức giận hỏi một tiếng, anh tiện tay ném nửa cái hamburger còn lại sang một bên.

Hàng mày đẹp của Hạ Hoài Nhuận khẽ nhướng, nở nụ cười: "Giám đốc Lâm làm bực tức dữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vậy, mặc dù mọi người quan hệ cạnh tranh về mặt công việc, nhưng mặt ngầm không trở ngại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng ta làm bạn mà."

Lâm Tùy Châu xem thường hừ nhẹ, từ đầu đến cuối cũng không cho anh ấy một ánh mắt.

Bạn ư?

Thương trường như chiến trường, trừ kẻ địch thì chínhkẻ địch, hai chữ "bạn bè" hơi buồn cười, nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ra từ miệng anh ta, càng buồn cười vạn phần.

Lâm Tùy Châu im thin thít, tầm mắthồ rơi cách đó không xa.

Thấy Giang Đường như đóa hoa bị mọi người bao vây xung quanh, tâm tình anh càng sa sầm.

Hạ Hoài Nhuận nhìn sang theo ánh mắt anh, ý cười bên môi khẽ gia tăng: "Giang Đường rất được chào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đón."

Anh liếc xéo qua, giọng điệu lạnh nhạt: "Cô ấy là vợ tôi, hy vọng anh cách xa ấy ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một chút."

Hai chữ ghen ghét lộ liễu viết trêи mặt Lâm Tùy Châu, không che lấp chút nào.

Lâm Tùy Châu không phải kẻ ngu, lúc nào anh ta cũng vô duyêncớ xuất hiện bên cạnh Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Đường, một lần bất ngờ, nhiều lần mưu tính trước. Cùng đàn ông, anh biết trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lòng Hạ Hoài Nhuận nghĩ gì.

"Giám đốc Hạ anh tuấn tiêu sái, sự nghiệp thành công, phụ nữ bên cạnh thế nào chẳng có, cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khổ sở theo đuổi người đã chồng, nếu chuyện này truyền ra ngoài, mặt anh cũng khó xem." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Lâm Tùy Châu cười mỉa, trong con ngươi đen láysự trào phúng nồng đậm.

Vẻ mặt Hạ Hoài Nhuận không thay đổi: "Khổ sở theo đuổi người đã chồng thì không còn để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói, nhưng..." Anh ấy nói đầy sâu xa: "Theo đuổi tiểu tiên nữ độc thân chắc được nhỉ?"

Sắc mặt Lâm Tùy Châu đột nhiên sầm xuống, anh bỗng nhớ đến cô bé Hạ La lúc nãy, chắc© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108đã nói tin tức hai người ly hôn cho Hạ Hoài Nhuận.

Đứa nhỏ thật đáng ghét!

"Anh đã ly hôn với Giang Đường, nên đừng xen vào cuộc sống riêng củaấy."

Lâm Tùy Châu cắn răng: "Liên quan đến anh?"

Hạ Hoài Nhuận nhíu mày: "Vậy lại liên quan đến anh?"

"..."

Im lặng.

Đúng không liên quan đến anh.

Nhưng vẫn tức.

Mắt không thấy tâm không phiền, khi Lâm Tùy Châu đang định trở về lều, bên tai lại truyền đến giọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói đáng ghét của Hạ Hoài Nhuận: "Giám đốc Lâm, không phải anh chưa từng yêu đương đó chứ?"

Vừa nghe lời này, Lâm Tùy Châu bật cười, ánh mắt nhìn Hạ Hoài Nhuận tràn đầy khó hiểu: "Một người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chưa lập gia đình như anh hỏi người con trai, con gái thành đôi tôi đây đã yêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đương hay chưa à?"

Vấn đề này quá buồn cười, giống như hỏi một người giết lợn từng ăn thịt lợn chưa vậy.

Hạ Hoài Nhuận nói: "ȶìиɦ ɖu͙ƈ tình cảm tách biệt, cho bây giờ anh cả con trai, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 con gái, cũng không đại biểu cho anh từng yêu đương."

Lâm Tùy Châu: "Ha."

Trào phúng tràn đầy.

"Trước đây tôi nói trước như vậy, có phải anh giận lắm không?"

Lâm Tùy Châu: "Ha ha."

Hạ Hoài Nhuận vỗ bờ vai của anh, ánh mắt nhu hòa: "Giám đốc Lâm, xin đừng ôm địch ý với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi, đối với Giang Đường, tôi chỉ thưởng thức đơn thuần thôi, không ý khác, trước đây là trêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh chơi thôi."

Lâm Tùy Châu hất tay Hạ Hoài Nhuận, lạnh lùng dị thường chui vào lều trại.

Hạ Hoài Nhuận ngồi xổm bên ngoài trại, tiếp tục trêu chọc Lâm Tùy Châu: "Nhưng hỏi thật, anh thật sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chưa từng yêu đương à?"

"Mắc mớ tới anh!"

Rốt cuộc, anh không nhịn được nổi giận lên tiếng.

Hạ Hoài Nhuận nở nụ cười hì, cảm thấy tổng tài đạo này không giống với những tổng tài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đạo khác lắm, dễ dàng lông giống như đứa trẻ.

"Nếu như anh thích ấy thì theo đuổi ấy đi, để cô ấy biết tâm ý của anh."

"Giang Đườngngười phụ nữ mạnh mẽ, ấy mạnh mẽ thì anh không thể mạnh mẽ hơn ấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh phải nhận sai, làm nũng một cách thích hợp, anh cũng phải hiểu cho ấy, bao dung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy."

Lâm Tùy Châu nhíu mày, tinh tế lắng nghe lời của Hạ Hoài Nhuận, vậy lại cảm thấy... hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lý.

Anh cẩn thận mở cửa lều, ánh mắt cảnh giác: "Anh nói những chuyện này với tôi làm gì?"

Anh ấy đưa tay về phía anh: "Chúng ta hợp tác đi, nếu vẫn đấu đá thì không bất kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỗ tốt nào cho hai nhà chúng ta, cũng chỉphe khác ngư ông đắc lợi."

Ý Hạ Hoài NhuậnTụ Quang.

Cho đến nay, công ty điện ảnh Kỳ Tíchgiải trí Hoa Thiên chưa từng bất kỳ giao du © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nào, nghệcủa Hoa Thiên sẽ không tham gia vào các kịch bản của Kỳ Tích, công ty điện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ảnh Kỳ Tích cũng sẽ không sử dụng tài nguyên của Hoa Thiên, hai nhà bất hòa chưa bao giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 là bí mật.

"Dựa vào tôi phải đồng ý?"

Anh ấy lại cong môi: "Chỗ tôi một bí mật, anh muốn nghe không?"

Ánh mắt Lâm Tùy Châu lạnh lùng, cả buổi chưa đáp.

"Vì nuôi gia đình sống qua ngày, Giang Đường đã làm biên kịch, bộ kịch đầu tiên của cô ấy ký © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hợp đồng chỗ tôi."

Kịch.

Lâm Tùy Châu hít sâu một hơi, đáy lòng kinh ngạc.

Anh biết vợ mình nhiều năm, trừ học đạo mấy năm, về sau cũng không tài nghệ khác. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Sau khi kết hôn thì an tâm làmchủ nhà giàu, thế bây giờ lại... đi làm biên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kịch??? Còn đi tới chỗ đối thủ một mất một còn làm?

Lâm Tùy Châu giận dữ một trận, anh cảm thấy Giang Đường hoàn toàn không tin tưởng anh, nếu muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quay phim, anh thể quay cho một trăm bộ!

Hạ Hoài Nhuận tiếp tục dụ dỗ Lâm Tùy Châu: "Loại công việc này sao cũng phải tiếp xúc với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 minh tinh, nghệ sĩ, anh nghĩ thử xem, Giang Đường xinh đẹp như vậy, sẽbao nhiêu người theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đuổi? Nếu hai nhà chúng ta hợp tác, tôi thể trông chừng giúp anh, anh cũng nhiều con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đường tiếp cận Giang Đường hơn, không chỉ giới hạn trêи người con cái."

Hạ Hoài Nhuận nói không sai chút nào.

Hiện giờ anh có liên hệ với vợ cũ, bởicon, mấy lần lên giường đều do anh mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dày mày dạn, nhõng nhẽo đòi hỏi mới được, đợi con lớn hơn chút nữa, đợi đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tượng trong lòng, anh thật sự sẽ không còn hội.

Mặc hơi không muốn thừa nhận, nhưng... Lâm Tùy Châu quả thực động lòng với vợ cũ.

Anh không muốn đểthuộc về người khác.

Lâm Tùy Châu ngước mắt, bất đắc đưa tay mình qua, sau khi hai tay chạm nhau một cách qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quýt, anh lại nhanh chóng rút ra, chùi tay lên quần đầy ghét bỏ.

Hạ Hoài Nhuận thấp giọng nở nụ cười, lấy điện thoại đăng weibo, sau khi theo dõi Lâm Tùy Châu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói: "Anh theo dõi lại đi, còn nữa, chúng ta add wechat nhé?"

Lâm Tùy Châu lục lọi lấy di động, lượt theo dõi ít ỏi trêи weibo tăng thêm một con số, lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mở wechat, quét thêm bạn bè.

"Buổi tốimuốn ăn thịt nướng cùng không?"

Lâm Tùy Châu tùy ý đáp một tiếng, hơi nâng mắt: "Vậy... Giang Đường dùng tên thật hay tên khác?"

"Sau này sẽ nói cho anh biết." Hạ Hoài Nhuận cong ngón tay gõ xuống trán của người đàn ông, xoay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người đi tìm cháu gái bị lạnh nhạt đã lâu.

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Sau khi trải qua hỏa hoạn, Hạ Hoài Nhuận đã nghĩ thông suốt.

thế giới cấu thì thế nào, nếu tồn tại thì chính chân thật, anh phải kinh doanh công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ty điện ảnh này thật tốt, càng cố gắng nuôi nấng Hạ La trưởng thành, cũng phải cẩn thận chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bảo Lâm Tùy Châu, không để cho anh đi vào con đường sai trái, tuy bây giờ rất nhiều chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã thay đổi, nhưng nếu Lâm Tùy Châu Giang Đường giận chó đánh mèo lên anh, sau này phá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hủy công ty điện ảnh Kỳ Tích, vậy thì không dễ xử lý.

Rất nhanh, có dân mạng hóng hớt chú ý đến Lâm Tùy Châu Hạ Hoài Nhuận, nhất thời, một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đám người tưởng rằng bị tập thể, xác nhận mấy lần mới phát hiện không sai.

[Không nghĩ ra ID: #Hạ Hoài Nhuận Lâm Tùy Châu theo dõi nhau# Tình huống vậy trời??? Lẽ nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi xem điện thoại nhiều quá nên mắt xảy ra vấn đề rồi?]

[Jduoandesnjobn: Đúng vậy, mắt của thớt vấn đề rồi, mau dùng thuốc nhỏ mắt đi.]

[Ổn định chúng ta thể thắng: ??? Nếu nhớ không lầm, hình như hai nhà này luôn bất hòa mà? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Kiểu hai bên trông ghét nhau ấy.]

[Mỗi khi lễ hội béo mười cân: Icon trợn trắng mắt của giám đốc Lâm với giám đốc Hạ đến bây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giờ còn nằm trong điện thoại tôi đây? Giờ làm hòa rồi ư???]

[Cẩm Cam tiểu thiên sứ: Giới giải trí mà, hiện tượng này không phải bình thường à? Không phải theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dõi nhau thôi sao, lại bùng nổ tập thể, bố mấy người chết cũng không thấy mấy người quan tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như vậy, hài hước.]

[Cẩm Camcục cưng: ? Chúng tôi thảo luận trong giới, mắc mớ đến cô, chướng mắt còn bấm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vào xem,bệnh à?không xứng dùng tên nữ thần của tôi làm ID, cút.]

[Bút sáp màu cẩn thận thận thận: @Ánh ánh ánh trăng, vợ ơi, hai người bọn họ đã theo dõi nhau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rồi, cớ chúng ta không bên nhau.]

[Ánh ánh ánh trăng: Cút.]

"..."

Giang Đường chụp ảnh chung với một đám người xong đã sắp mệt quéo rồi.

trở lại lều của bọn họ, cầm lấy chai nước uống hai ngụm.

Nhất đi đến kéo ống tay áo Giang Đường: "Mẹ, bọn con thể đi hái hoa không?"

Giang Đường ngẩng đầu lên, nhìn thấy phía dưới núi nhỏ một vùng hoa dại tươi đẹp đang nở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rộ, gật đầu: "Vậy không thể đi quá xa."

"Dạ." Gật đầu đáp lại, Nhất kéo em trai, em gái chạy xuống phía dưới.

Đúng vào lúc này, Giang Đường cảm nhận được một ánh mắt hâm mộ, liếc mắt qua, thấy Hạ La © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108đơn một mình đứngnơi đó.

Trông Hạ La ngoan ngoãn, thật ra hướng nội ngại ngùng, lại con gái một, thường ngày hay quấn quýt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với chú mình, có lẽ không có bạn cùng lứa chơi đùa với bé.

Giang Đường cảm thấy đứa nhỏ này chút đáng thương, cô đặt bình thủy tinh xuống, đi tới: "La La, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 con cũng đi tìm bọn Nhất chơi đi."

Hạ La cắn môi, không khỏi nhìn về phía Hạ Hoài Nhuận một bên khác, sau khi nhận được ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mắt khích lệ của đối phương, mới đi qua.

"Nên để Hạ La kết giao thêm với mấy người bạn, đứa nhỏ nàyhơi quái gở."

Đoán chừng chung với đứa nhỏ này lâu, bây giờ thể đánh giá tình cách của đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhỏ này một chút, trước đây, Giang Đường chỉ cho rằng trong lòng Hạ La không bình thường. Bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngẫm lại, chỉ cảm thấy bất an đang quấy phá, cũng phải thôi, đứanhỏ như vậy đã mất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bố mẹ, không suy sụp hoàn toàn đãtâm mạnh mẽ.

Hạ Hoài Nhuận hơi bất đắc dĩ: "La La hơi trưởng thành sớm, không thích chơi cùng bạn đồng trang lứa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lúc còn trở nên kϊƈɦ động."

Nói cách khác chính tình tình không tốt, rất dễ dàng nôn nóng, bây giờ còn đỡ chút, nặng nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108lúc anh trai chị dâu qua đời, một lời không hợp liền ném đồ, nếu không thì đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người, ai cũng không khuyên được, trừ anh.

Giang Đường nhìn về phía Hạ Hoài Nhuận, nghiêm túc kiến nghị: "Anh nên tìm thím nhỏ cho con bé."

Hạ Hoài Nhuận mím môi cười yếu ớt: "Đúng nên tìm một người."

Lúc hai người trò chuyện vui vẻ, điện thoại Hạ Hoài Nhuận truyền đến tiếng động.

Anh cụp mắt nhìn lại, lặng im một trận.

[Lâm lông: Đừng cười với vợ của tôi.]

[Hạ Hoài Nhuận: ............]

Ấu trĩ.

Khép điện thoại lại, không trả lời anh.

"Tại sao em đẩy chị?!"

Lúc này, Giang Đường nghe thấy tiếng gào của Hạ La cách đó không xa.

Cách một khoảng, chỉ thấy Hạ La ngã trêи mặt đất ngồi dậy, hai tay mạnh mẽ đẩy Thiển Thiển, Thiển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thiển lảo đảo lùi về sau mấy bước, ầm một tiếng ngã xuống đất.

Đầu tiên conngẩn ra, ngay sau đóa òa khóc.

"Sao chị bắt nạt em gái tôi!" Động tác của Hạ La hoàn toàn chọc giận nhóc Ma vương.

Lương Thâm không biết thế nào quý trọng phái nữ, cậu học theo răm rắp, lần thứ hai đẩy Hạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 La ngã nhào.

Giang Đường Hạ Hoài Nhuận liếc mắt nhìn nhau, vội chạy về phía đó, Lâm Tùy Châu trong lều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghe thấy tiếng động cũng vội vàng chạy ra.

"Cậu, cậu dám đẩy tôi!" Hạ La khẽ cắn răng, nhìn một vòng xung quanh, tiện tay cầm một cục đá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhỏ ném về phía trán của Lương Thâm.

Sơ Nhất đứng bên cạnh tim đập thịch một tiếng, bảo vệ em mình phía sau không chút nghĩ ngợi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Bốp.

Cục đá nhỏ nện giữa trán, trực tiếp thấy máu.

Nhất đâu đến đến hút khí, ôm trán cả buổi không lên tiếng.

Thấy Nhất bảo vệ mìnhbị thương, nhóc Ma vương tức giận đến đỏ mắt, cậu nghiến răng nghiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lợi nhìn Hạ La: "Chị, chị dám đánh anh tôi!!!"

"Tôi liều mạng với chị!!"

Dứt lời, Lương Thâm vén tay áo lên vọt tới.

Hai đứa nhỏ bỗng ra tay đánh nhau, mãi đến khi bọn Giang Đường chạy đến mới tách được hai đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ra.

Nhìn trêи mặt Lương Thâm rách da Hạ La đầu tóc xa, đầu Giang Đường cũng lớn lên, vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói đứa nhỏ kϊƈɦ động dễ phát sinh xung đột, nhưng chơi đùa chưa tới năm phút đồng hồ, bốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đứa đều bị thương, tốc độ xung đột này hơi nhanh quá rồi.

Sự xuất hiện của Giang Đường đầu tiên khiến Lương Thâm sững sờ, tiếp theo...

"Oa....!"

Lớn tiếng òa khóc.

Lương Thâm vừa khóc, Thiển Thiển cũng khóc theo, một đứa vội một đứa lớn tiếng khóc, oan ứckhóc. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Lâm Tùy Châu ôm lấy con gái trước, lấy khăn lau sạch nước mắt, nước mũi trêи mặt con bé: "Thiển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thiển không khóc, nói cho bố nghe làm sao vậy?"

Thiển Thiển thút tha thút thít, chỉ vào Hạ La nói: "Chị ấy... chị ấy bắt nạt con."

Mặt Hạ La bẩn thỉu, ưỡn ngực nhỏ bé, lẽ hùng hồn nói: "Do em đẩy chị trước!"

Thiển Thiển nghẹn ngào: "Do chị dẫm lên bé hoa... hoa hoa của em trước."

Con khóc đến mức nói không lưu loát.

Thiển Thiển vốn đang vui vẻ hái hoa, tự nhiên lại bị Hạ La đạp một chân, con tức giận, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hạ La lại không tránh ra.

"Bố ơi, con không muốn chơi cùng chị ấy, hu..."

Giang Đường nhéo nhéo ấn đường: "Được rồi, chị ấy cũng không cố ý."

"Chị ta đánh anh hai con."

Dứt lời, Lương Thâm khom lưng nhặt một hòn đá nhỏ lên ném tới.

Hạ Hoài Nhuận nhanh tay lẹ mắt cản lại, sau khi hòn đá nhỏ đập vào lòng bàn tay, anh liếc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 về phía Nhất im lặng không lên tiếng ôm trán.

"Sơ Nhất, La La ném vào con ư?"

Nhất lắc đầu, không nói.

Trong lòng Giang Đường căng thẳng, ngồi xổm xuống kéo tay nhỏ của cậu: "Mẹ xem xem."

Giữa trán cậu sưng đỏ một mảnh nhỏ, còn bị rách da, vết thương không tính là nghiêm trọng nhưng cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đủ khiến người khác đau lòng.

Giang Đường cau mày lấy khăn che vết thương cho cậu: "Trở về tắm nào."

Nhất miễn cưỡng nở nụ cười: "Không nghiêm trọng đâu ạ."

"Được rồi, về xử vết thương trước đã."

Dẫn Nhất trở về lều trại, sau khi tắm rửa xong xuôi,cẩn thận dán một miếng băng keo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhân lên trán cậu.

"Có đâu không con?" Giang Đường cẩn thận hỏi, trong mắt tràn đầy đau lòng.

Nhất lắc đầu: "Không đau ạ."

Lúc này, Thiển Thiển cũng ngừng khóc, Lâm Tùy Châu kéo con gái qua, chất vấn: "Con đẩy người ta trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 à?"

Dáng vẻ hiện giờ của Lâm Tùy Châu cực hung dữ, trong nháy mắt dọa Thiển Thiển, hai giọt nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mắt đọng lại hốc mắt, muốn rơi không được, cùng đáng thương.

"Bố hỏi con đấy, không được khóc."

Mệnh lệnh của anh không dùng được với con gái nhỏ, không đến một giây, nước mắt đã rơi xuống. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Thiển Thiển nằm sấp trong lòng Giang Đường thút tha thút thít, tìm một thế thoải mái làm tổ, lôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kéo quần áo của uất ức nghẹn ngào.

Ấn đường Lâm Tùy Châu cau lại, giơ tay vỗ vỗ bàn chân nhỏ của con bé: "Lâm Lương Thiển, bố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hỏi con đấy."

"Hức..."

Càng đáng thương hơn.

Giang Đường đạp mạnh Lâm Tùy Châu một cái, trừng mắt nhắc nhở: "Lâm Tùy Châu, đừng hung dữ với con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gái tôi."

"Đúng đấy, đúng đấy, Lâm Tùy Châu, bố không được hung dữ với con gái của bố." Hai mắt Thiển Thiển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đẫm lệ nhìn về phía người đàn ông, khi đối diện với ánh mắt hung ác kia, con lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tức rụt vào lòng Giang Đường.

Lâm Tùy Châu: "......"

#Cả thế giới đều đang đối nghịch với tôi#

"Nói mẹ nghe, con không cố ý đẩy chị Hạ La phải không?"

Chóp mũi Thiển Thiển đỏ ửng, bẻ ngón tay cả buổi không lên tiếng.

Lương Thâm hừ lạnh: "Chỉ biết khóc thôi."

Thiển Thiển cắn răng ngẩng đầu: "Có anh chỉ... chỉ biết khóc ấy, đến con gái anh còn không đánh lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xấu hổ không?"

Lương Thâm bị đâm vào nỗi đau trong lòng, trêи mặt xấu hổ, vòng hai tay trước ngực nghiêng đầu đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng không nói chuyện nữa.

"Chị ấy giẫm hoa của con, con bảo chị ấy đi ra, chị... chị ấy không chịu đi."

"Vậy con liền đẩy người ta à?"

Thiển Thiển phồng mà: "Ai bảo chị ấy giẫm hoa của con..."

Giang Đường thở dài, tận tình khuyên nhủ: "Thiển Thiển, đẩy người kháckhông đúng, Hạ La giẫm hoa của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 con lỗi của chị ấy, nhưng con chủ động tổn thương người khác, thì đó lỗi của con, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bây giờ con đi tìm chị Hạ La xin lỗi đi."

"Con không muốn." Thiển Thiển trở mình bỏ xuống khỏi lòng cô, lăn một vòng trêи thảm: "Thiển Thiển sắp ngủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trưa rồi ~"

"Con..."

"Được rồi, Lâm Tùy Châu kéo cô, nhẹ giọng cắt lời: "Bây giờ bọn nhỏ đều đang trong cơn giận, gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mặt cũng không nói chuyện đàng hoàng được, đợi buổi tối đi, hết giận rồi nói."

Anh nở nụ cười: "Trẻ con ấy mà, quên ngay thôi."

Giang Đường cảm thấy khálý, gật đầu đồng ý.

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Hoàng hôn.

Bốn phía sáng rực lên.

Bọn họ chuẩn bị thịt nướng, nhưng hai bên bờ sông khá đông người, bèn quyết định phía sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 núi nhỏ, yên lặng, cũng có thể thưởng thức bóng đêm.

Giang Đường treo đèn lên, lại chuẩn bị đồ vật xong, bảo mấy đứa trẻ cùng trợ giúp thu dọn nguyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 liệu nấu ăn.

Nhìn Thiển Thiển vừa xiên xâu thịt dê, ý tưởng Giang Đường chợt lóe, đi đến gần: "Thiển Thiển, con thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể mời nhóm chú Hạ tới đây không?"

"Dạ?"

"Mời chú Hạ ăn thịt nướng với chúng ta, nhiều người sôi nổi hơn."

"Được ạ."

Quả nhiêngái nhỏ đã quên chuyện xảy ra ban ngày, bỏ que xiên bằng trúc chạy hừng hực đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỗ của Hạ Hoài Nhuận.

"Chú Hạ, mẹ con mời chú ăn cơm!"

Con đứng bên hoài, hét to một tiếng vào bên trong.

Rất nhanh, Hạ Hoài Nhuận dẫn Hạ La đi ra.

Anh cưng chiều vỗ đầu nhỏ của Thiển Thiển: "Bọn chú đang chuẩn bị đi qua đây."

Dứt lời, anh khom lưng lấy hai túi đồ ăn vặt trong gương đặt lên tay Thiển Thiển: "Mấy cái này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho con anh trai ăn, nói với mẹ con, chú lấy đồ rồi đến ngay."

"Cảm ơn chú ạ."

Thiển Thiển nhận túi đồ ăn vặt, vui rạo rực chạy về.

Nhìn theo bóng lưng đi xa của bé, Hạ Hoài Nhuậnmắt nhìn về phía Hạ La trầm mặt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giọng điệu không dịu dàng như lúc trước: "Lát nữa con phải nói gì?"

Hai tay Hạ La đặt sau lưng, trêи khuôn mặt nhỏ nhắn chứa đầy uất ức, nhưng vẫn nói: "Xin lỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ạ."

"Sau đó thì sao?"

"Con không nên đánh người."

"Vậy mới đúng." Hạ Hoài Nhuận nhéo mặt bé: "Thiển ThiểnLương Thâm đều nhỏ hơn con, con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chị phải biết nhường nhịn em trai, em gái, biết không?"

Hạ La bất đắc dĩ: "Con biết rồi."

Hạ Hoài Nhuận hài lòng nở nụ cười, khom lưng nâng chiếc rương kia theo.

Lúc này, Lâm Tùy Châu đã dựng vỉ nướng, Giang Đường cũng dọn bàn dài xong xuôi, thấy anh ấy lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đây, cô giơ tay chào hỏi một chút.

"Tôi mang mấy chai biađồ uống đến, còn hoa quả một ít đồ ăn vặt cho mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đứa nhỏ ăn." Sau khi đặt đồ xuống, Hạ Hoài Nhuận cuốn tay áo tiến lên: "Tùy Châu, để tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giúp cho."

Tùy Châu...

Châu...

Tay Giang Đường run lên, que xiên bằng trúc đâm vào móng tay.

ngước mắt kinh ngạc: "Anh... Anh gọi anh ấy gì?"

Vẻ mặt Hạ Hoài Nhuận lấy làm đương nhiên: "Tùy Châu nha."

Lại nhìn nét mặt Lâm Tùy Châu, lại đầy tự nhiên như thể đã quen vậy.

"..."

Giang Đường cảm thấy thế giới này không ổn lắm.

Một khắc trước hai người còn giương cung bạt kiếm, một khắc sau lại... gọi thẳng tên mụ?

"Hạ Hoài Nhuận, lấy mật ong giúp tôi."

"Đây."

"Cảm ơn."

"Để tôi ít cay thôi."

"Thì thì sao?"

"Cũng để ít thôi."

Giang Đường: "........."

Chuyện này...

Bọn họ mới một cặp nhỉ!?

nên gầm xe, không nên trong xe.

Không, không đúng.

Giang Đường nuốt ngụm nước bọt, cực kỳ nhỏ giọng hỏi: "Các anh... không sao chứ?"

"Không sao." Lâm Tùy Châu liếc một cái: "Có thể chuyện gì?"

"..."

Vậy lẽ do chuyện rồi.

Giang Đường mắt xuống, tiếp tục xiên thịt.

Gió đêm mùa lười biếng dịu dàng, bên taitiếng nước song róc rách, mây mù xanh trắng trêи © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cao, mùi thịt theo chiều gió bay tới từng trận, khiến người khác thèm nhỏ dãi ba thước. Giang Đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vốn không cảm thấy đói bụng, nhưng khi ngửi được mùi thơm này, không nhịn được cảm thấy bụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sôi ùng ục.

"Mẹ, cho mẹ ăn nè." Thiển Thiển đưa một chuỗi thịt nướng chín đến trước mặt Giang Đường.

"Cảm ơn Thiển Thiển." Khi thấy sắp đi, Giang Đường vội kéo lại, nói nhỏ bên tay bé: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 "Trưa nay mẹ nói với con?"

Thiển Thiển cau mày, cắn môi, ngước mắt lên, đi đến bên cạnh Hạ La một cách cực bất đắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dĩ.

Nhìn vẻ mặt Hạ La lạnh nhạt lại khinh thường trước mắt, Thiển Thiển miệng, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hôm qua em không nên đẩy chị."

"Hừ." lườm một cái, lại nghĩ tới chú nhỏ, miễn cưỡng kìm nén vẻ mặt trào phúng: "Chị cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lỗi, chị

không nên giẫm lên hoa của em, cũng không nên dùng hòn đá nhỏ đánh người."

Sau khi xin lỗi lẫn nhau, hai đứa nhỏ xem như hòa thuận như lúc ban đầu.

Nhìn hai đứa lại chơi cùng nhau, Lương Thâm cắnmiếng thịt mỡ, hung ác nhai nhai: "Quỷ đáng ghét, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải không, anh?"

Nhất không nói gì, yên lặng làm công việc trêи tay.

Lông mi dày dài buông xuống, trêи mặt một mảnh thâm trầm. Lương Thâm hồ cảm thấy Nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chút kỳ quái, lấy cùi chỏ đụng đụng phía sau cậu, đổi lấy một ánh mắt lạnh như băng, Lương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thâm sợ đến mức run tay, suýt chút nữa làm rơi xâu thịt xuống đất.

Một giây sau, một củ khoai lang đặt bên khóe miệng cậu: "Đừng đánh giá con gái như vậy, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tốt."

Lương Thâm lấy lại tinh thần, miệng cắn củ khoai, nụ cười ngọt ngào: "Làm em sợ muốn chết, em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn tưởng ông anh đáng ghét khác đấy."

Vẫn may không phải.

Nếu tên quỷ đáng ghét kia dám xuất hiện, bây giờ cậu sẽ đánh anh ta một trận!

---------------------

Tác giả lời muốn nói:

Biệt danh giám đốc Hạ đặt cho cu Châu là Lâm xù lông, biệt danh cu Châu đặt cho giám đốc Hạ là [Độc thân mà làm ra vẻ] ← ←

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 64 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc