GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 53

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mều

Giang Đường cảm giác mình rơi vào một bóng đêm rất thâm trầm, dạo quanh bên trong, không thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rõ đường, không ngửi được mùi vị, cũng không nghe thấy âm thanh, chỉ không ngừng đi tới, nhưng bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kể đi thế nào cũng không thoát ra được. Không biết đã trôi qua bao lâu, một luồng ánh sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chói mắt khiến bắt đầu tỉnh lại.

Bịch!

Tim bỗng đập mạnh lên từng chút.

Ý thức lập tức trở về.

mắt, chạm phải một đôi mắt sưng đỏ khóc thút thít.

Lương Thâm.

Giang Đường bình tĩnh quan sát, muốn nói chuyện nhưng không phát ra được âm thanh nào, muốn nhấc tay thử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhưng cũng không nhúc nhích được.

ý thức nhưng thân thể vẫn cứng đờ, cứ như đã chết vậy.

"Mẹ..." Thấy cô tỉnh lại, Lương Thâm lập tức ngừng khóc, đôi mắt tràn đầy ngạc nhiên.

Mẹ của cậu thật sự sống lại rồi!

Thiên sứ nghe được lời cầu nguyện của cậu rồi!

Niềm vui to lớn hoàn toàn bao phủ lấy cậu, Một giây sau, Lương Thâm vươn người ra ngoài, thông báo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tin tức này cho em gái anh trai của mình: "Mẹ sống lại rồi....!"

"Thiển Thiển, mẹ đã tỉnh lại rồi...!"

"Mày mau để anh hai tao trở về!! Mẹ của tao sống lại rồi!!!"

A đang chuẩn bị gọi xe cứu thương bèn yên lặng đặt điện thoại xuống.

Lương Thiển chớp chớp mắt, chùi nước mũi tèm lèm, giọng điệu non nớt nói với Lâm Tùy Châu đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dây bên kia: "Không cần bố nữa! Bố không phải hoàng tử của mẹ, bố làm con quá thất vọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rồi!"

Lạch cạch.

Cúp điện thoại.

Lâm Tùy Châu đang họp: ?????

"Mẹ tỉnh rồi! Mẹ tỉnh rồi! Mẹ tỉnh rồi!" Lương Thâm kϊƈɦ động chạy vòng vòng khắp nhà, thậm chí lăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra lộn nhào hai cái trước mặt A Vô.

A Vô: "..."

Bệnh!

"Nụ hôn tình yêu đích thực của anh đã đánh thức mẹ." Vành mắt Lương Thâm vẫn đọng nước mắt, sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lấp lánh tựa như sao trêи trời: "Thì ra người mẹ yêu thương nhất chính anh."

Mặt Thiển Thiển ngớ ra, ngỡ ngàng.

"Chỉ người được mẹ yêu thương tha thiết mới thể đánh thức mẹ." Lương Thâm vốn cho rằng trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhà không ai thích cậu, mẹ lại người ghét sự tồn tại của cậu nhất. Chán ghét thì chán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ghét đi, cậu cũng không để ý. Nhưng hôm nay, cậu muốn một lần nữa khẳng định lại vị trí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của mình trong lòng mẹ.

Sở dĩ mẹ nghiêm khắc với cậu như vậy, nhất định là rất yêu mến cậu, muốn gần gũi cậu. Nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mẹ e dè, không biết làm thế nào để bày tỏ sự thân thiết, chỉ thể dùng vẻ ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hung dữ để che giấu nội tâm của mình. Ôi! Đúngphụ nữ! Nếu cậu thích một người thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cậu sẽ nói thẳng, còn lâu mới quanh co lòng vòng như vậy.

"Có đúng không?" Thiển Thiển nghiêng đầu, cứ cảm thấy đó không đúng.

"Chắc chắn như vậy." Lương Thâm tin tưởng vững chắc suy nghĩ trong lòng mình, tiến lên vài bước ôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thiển Thiển vào lòng: "Chomẹ thích anh nhất thì em cũng đừng buồn, anh vẫn yêu em nhất." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"... Em không buồn."

điều... điều... thật sự như vậy sao?

Ba đứa nhỏ lại quay về phòng Giang Đường, vẫn không thể nhúc nhích, con ngươi chỉthể nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chằm chằm lên trần nhà. Sau một lúc Giang Đường mới thể gắng gượng trở mình.

"Mẹ ơi, mẹ ổn hơn chút nào không?"

Giang Đường há miệng, gian nan phát ra hai chữ: "Cái gì?"

"Mẹ đã tắt thở."

Tắt... tắt thở.

Giang Đường hơi hoang mang.

Không phải là chỉ ngủ một giấc sao, sao lại tắt thở. Chẳng lẽ... do nước cảm hóa kia?

"Bọn con sắp bị dọa chết, cũng không biết làm gì!" Thiển Thiển mềm mại, dịu dàng nói, lại lên án © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 A Vô: "Anh hai còn muốn đưa mẹ đi hỏa táng."

Đờ mờ!

Nếu tỉnh lại trễ chút nữa, phải đã vào thiêu rồi không?

"Là nụ hôn tình yêu đích thực của con cứu mẹ." Lương Thâm đứng bên giường: "Mẹ, mẹ yên tâm! Sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này con sẽ không để cho mẹ thất vọng đâu!”

"..."

vậy?

gì?

Trong thời gian "qua đời", rốt cuộc xảy ra chuyện thể khiến tiểu ma vương nói ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lời cảm động lòng người như thế?

Giang Đường vẫn mụ mị, đầu óc hỗn loạn, rối bời.

"Mẹ nghỉ ngơi thật tốt nhé! Con đi mua cơm trưa cho mẹ. Yên tâm đi, con lấy tiền của bố." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Con cũng đi."

Hai anh em tay nắm tay, lấy tiền lẻ rời khỏi nhà.

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Đầu óc Giang Đường trống rỗng. Đột nhiên,cảm nhận được một tầm mắt âm u lạnh lẽo quét tới, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhìn lại theo bản năng thì chạm phải ánh mắt lạnh thấu xương của cậukia. bị ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mắt nhìn chòng chọc đếncả da đầu, trực giác cảm thấy không ổn.

Bây giờ thể vẫn chưa di chuyển được, nói chuyện cũng rất khó khăn, nếu như đứa nhỏ này làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186cô... chỉ thể ngồi chờ chết.

Đang nghĩ ngợi, cánh cửa lại bị đẩy ra, Lương Thâm bước nhanh đến, kéo lấy tay A Vô: "Mày cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi cùng bọn tao."

"Buông ra!"

"Tao mặc kệ, tao không cho mày ở cùng mẹ, mày đi với tao!" Lương Thâm rất thô bạo, hai tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kéo chặt ống tay áo cậu ta không buông. A cau mày giãy dụa cả buổi cũng không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thoát khỏi cậu, cuối cùng cũng đành chịu, căm giận đi theo.

Gian phòng lập tức trống rỗng.

Giang Đường nằm cứng đơ trêи giường như mắc bệnh suy giảm trí tuệ.

Trước tiên, mở thông tin cá nhân, ánh mắt quét qua thuộc tính trêи nhân vật.

Họ tên: Giang Đường.

Tuổi: 26 tuổi.

Sốsinh mệnh: [Trống.]

Trạng thái: Đã chết.

Hai chữ "đã chết" cùng nổi bật.

Giang Đường không khỏihốc mồm, nhọc nhằn giơ tay xoa xoa ngực. Tim còn đập, mạch đập cũng đông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cứng, nhiệt độ hơi lạnh. Chẳng lẽ... chết đi sau đó sống lại biến thành cương thi???

Giang Đường gần như bị dọa đến ngây ngốc, không quan tâm được nhiều như vậy, nhảy thẳng vào phòng chat © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 online.

[Mẹ hiền vợ tốt - Giang Đường Đường: Thánh Mẫu, cậu mau ra đây!! Nước cảm hóa cậu đưa phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sản phẩm ba không (1) không???!!!]

(1) Sản phẩm ba không thường dùng để chỉ những sản phẩm khôngngày sản xuất, khônggiấy chứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhận chất lượng không nguồn gốc.

[Thánh Mẫu - Satan: đừng vu khống cho tôi, chúng tôi sản xuất theo tiêu chuẩn đấy! uống rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hả? Hiệu quả thế nào?]

Vậy ta còn hỏi hiệu quả thế nào ư?

Khuôn mặt Giang Đường không chút cảm xúc, dùng ý thức trò chuyện với đối phương: [Đã chết rồi! Cậu nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thử xem!]

[Thánh Mẫu - Satan: ????]

[Mẹ hiền vợ tốt - Giang Đường Đường: Tôi uống nước cảm hóa xong thì bất tỉnh nhân sự. Con tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói tôi tắt thở, suýt chút nữa hỏa táng tại chỗ. Bây giờ không cử động được, hệ thống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói tôi trạng thái tử vong.]

[Thánh Mẫu - Satan: đã chết rồi sao còn thể nói chuyện?]

[Mẹ hiền vợ tốt - Giang Đường Đường: Đúng vậy, tôi đã chết tồi sao cònthể nói chuyện được.] © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

[Vua Zombie - Điền Điềm: Đốt điếu thuốc.JPG. Chớ hoảng sợ, hồi đó sau khi tôi chết cũng giống vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm quen được.]

[Mẹ hiền vợ tốt - Giang Đường Đường: ......]

[Vua Zombie - Điền Điềm: Hay thương lượng với hệ thống đến thế giới của tôi thử xem! Toàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bộ thiên hạ đều của ông đấy nhá! Ông đây dẫn ăn thịt người Tứ Xuyên, uống máu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người Thượng Hải, sống cuộc sống cực kỳ sảng kɧօáϊ.]

[Mẹ hiền vợ tốt - Giang Đường Đường: ......]

[Satan - Thánh Mẫu: Bây giờ ấy tâm hồn Thánh Mẫu thân thể Satan, vật liệu làm nước thánh trộn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lẫn linh hồn đã chết của ác ma. Hai thứ này kết hợp khiến cho nước cảm hóa sinh ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tác dụng phụ, đặc biệt một người phàm như cô, không chết ngay lập tứctốt lắm rồi.] © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

[Thánh Mẫu - Satan: Ôi chao, đúng vậy! Tôi quên mất bây giờ tôi là Satan! Nước cảm hóa đều cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kẻ ác đã chết uống.]

[Thánh Mẫu - Satan: Thẹn thùng.JPG. Thật ngại quá, Đường Đường! không sao chứ?]

[Mẹ hiền vợ tốt - Giang Đường Đường: Không sao, chỉ mới chết một lần, tôi cảm thấy vẫn ổn! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Mặt đầy vui vẻ.JPG]

[Satan - Thánh Mẫu: Nào nào nào, Đường Đường cầm nước sinh lực này uống đi, thể khôi phục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể trở về dáng vẻ 20 tuổi trong nháy mắt.]

Giang Đường nhìn chiếc lọ bạc nhỏ xuất hiện thêm trong thanh vật phẩmcùng cảnh giác: [Bình này không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vấn đề chứ?]

[Satan - Thánh Mẫu: Mặc tôi biến thành Satan, nhưng bây giờ Thánh Mẫu đích thực. Cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vấn đề cũng phải uống, nếu không sẽ trạng thái xác chết vĩnh viễn.]

"..."

Không còn cách nào khác, đành đánh liều một phen biến xe đạp thành xe máy.

Giang Đường thấy chết không sờn sử dụng bình nước sinh lực này. Trong khoảnh khắc trôi xuống dạ dày, cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giác cứng đơ của thân thểlập tức biến mất, nhiệt độ thể dần trở lại bình thường. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chớp chớp mắt, chậm rãi đứng dậy khỏi giường.

Ngoài ra, Giang Đường còn phát hiện cảm giác nặng nề của tứ chi biến mất, cả người đều trở nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mềm mại lạ thường.đưa tay nhéo lên mặt, co giãn, đàn hồi, da dẻ như trẻ con.

Cô vội vàng tới trước gương, vẫn gương mặt đó, nhưng nhìn kỹ thì phát hiện nếp nhăn vết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chân chim nhỏ khóe mắt đã biến mất toàn bộ, sắc tố da phục hồi ít nhất năm lần. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Giang Đường cảm thấy thật thần kỳ, bất giác nhéo ʍôиɠ ngực, cảm giác thật tuyệt, giống như thiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữ chưa kết hôn.

Thứ này lại thực sự khôi phục sức sống, đã biến thành thiếu nữ 20 tuổi.

Giang Đường vội vàng nhìn giao diện, trị số phía trêи đã khôi phục bình thường. lại trở thành người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sống!

Chết đi sống lại rồi trở thành thiếu nữ! Có lời, lời! Đẹp thay, đẹp thay!

Lúc này, ba đứa nhỏ đã mua cơm trưa trở về.

Thấy Giang Đường đứng trong phòng khách, Lương Thâm lập tức chạy đến đẩy về phòng ngủ: "Mẹ, mẹ mau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nằm xuống."

Từ cậu dùng "mẹ", điều này dọa Giang Đường sợ phát khϊế͙p͙.

Thằng nhóc chết bầm này trước giờ không phép tắc, nói chuyện với không phải thìnày, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khi tức giận thì gọi mẹ ma quỷ, đâu ngoan ngoãn gọi "mẹ" nhưNhất.

Giang Đường lên giường với vẻ mặt kinh ngạc.

Ranh con trước mắt lại lót cao gối, đắp kín chăn, cuối cùng rầm bưng cái bàn nhỏ lên, lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này mới đặt cơm vừa mua được lên bàn.

"Mẹ, con không biết mẹ thích ăn gì. Mẹ thích ăn nhỉ?"

Giang Đường nhìn lướt Lương Thâm từ trêи xuống dưới, đáp: "Mẹ không kén ăn."

"Mẹ, con đút cho mẹ." Lương Thâm cầm lấy một cái bánh bao đưa đến bên miệng cô.

Giang Đường nhíu mày: "Đầu con hỏng rồi à?"

Hay bị đầu độc.

không tin tự dưng bản chất con người thay đổi lớn. Chẳng lẽ... bị đoạt xác rồi ư?

Lương Thâm lắc đầu: "Đầu con không tốt lắm."

Đối với chỉ số thông minh thì cậu rất tự biết người biết mình.

Giang Đường im lặng một lúc, trông dáng dấp thì không bị đoạt xác. Bộ dạng đần độn này đúng là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không thay đổi chút nào.

"Mẹ, mau ăn cơm đi."

"... Mẹ tự ăn được rồi."

Giang Đường cúi đầu uống một ngụm canh nhỏ, đôi mắt to của Lương Thâm chớp chớp nhìn.

Cậu đang suy ngẫm một vấn đề.

Nụ hôn tình yêu đích thực của hoàng tử trong sách thiếu nhi đã cứu công chúa. Chứng tỏ trong lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 công chúa, hoàng tử quan trọng nhất. Như vậy trong lòng mẹ, cậu chắc chắn cũng quan trọng nhất. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nhưng.... bố thì sao?

Lương Thâm nhíu nhíu mày. Bố cậu phải con rồng ác độc không?

Sau khi tùy tiện ăn vài miếng, Giang Đường đặt đũa xuống: "Anh hai con đâu?"

Lương Thâm biến sắc, hừ lạnh: "Anh ta mới không phải anh hai của con!"

"Con cãi nhau với anh hai à?"

"Con biết cả rồi." Lương Thâm nói: "Anh hai biến thành hai người, một người anh hai, một người không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải. Người kia quá xấu, con không thích anh ta!"

Dữ dằn không dịu dàng, không hề một chút điểm tốt nào của anh hai. Quá đáng ghét!

Giang Đường bỗng nở nụ cười, nói: "Anh ấy hơi hướng nội, Lương Thâm phải cố gắng chung sống."

Vốn chỉ thuận miệng nói một câu nhưng làm cho Lương Thâm suy nghĩ sâu xa: "Như vậy mẹ sẽ vui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vẻ sao?"

"Ừm."

Cậu khẽ cắn răng: "Được, con sẽ cố gắng chung sống với anh ta."

Trước đó cậu đã thề, chỉ cần mẹ sống lại thì cậu ngoan ngoãn, hiểu chuyện, không đánh nhau nên không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể nuốt lời. Nếu không thiên sứ sẽ nổi giận, sẽ mang mẹ đi một lần nữa.

Nói đến thiên sứ, Lương Thâm đột nhiên nghĩ đến một chuyện rất quan trọng. Cậu giật mình nhảy xuống giường, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xông đến phòng mình dùng điện thoại kỹ gọi cho Tiểu Cao Lâm gia.

Điện thoại nhanh chóng kết nối, Lương Thâm hạ giọng: "Tiểu Cao, chị đến phòng em xemhình Transformer của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em còn đó không?"

Tiểu Cao ở đầu kia điện thoại cùng mờ mịt, nhưng vẫn nghe lời đi đến phòng Lương Thâm một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyến. ấy nhìn vòng quanh, liếc thấy hình đắt giá được lau chùi bóng loáng trêи kệ.

"Vẫn còn."

Lương Thâm thở phào nhẹ nhõm, lòng vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ ngực: "Không sao, không sao rồi! Tạm biệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chị Tiểu Cao."

Lạch cạch, cúp điện thoại.

Lương Thâm yên lặng giương mắt, thầm nghĩ chị thiên sứ thật một người tốt, lại còn buông tha cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Transformers của cậu. Quả nhiên, sự thành tâm của cậu đã khiến trời xanh cảm động, không những đổi mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 về còn không bị mất Transformers.

Buổi tối.

Lương Thâm bưng một chậu nước nóng đi đến phòng Giang Đường: “Mẹ, rửa chân đi."

Không đợi Giang Đường phản ứng Lương Thâm đã kéo hai chân Giang Đường ấn vào chậu nước.

Hơi nóng, nhưng thể cắn răng chịu đựng.

Lương Thâm vén tay áo lên, bàn tay nhỏ nhắn vốc nước giội lên bắp chân cô.

thể nhận ra cậu rất nghiêm túc.

Giang Đường cảm thấy thật sự gặp quỷ! Sau khi giả chết thì thằng nhóc con đã “biến chất”.

"Lương Thâm, có phải con bị đả kϊƈɦ không?"

"Thế nào bị đả kϊƈɦ ạ?

"Chính là… sao đột nhiên con ngoan như vậy!"

Lương Thâm chững chạc, đàng hoàng: "Vậy mẹ phải làm quen từ bây giờ, bởi mỗi này sau này con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đều sẽ ngoan như vậy."

"..."

"Mẹ, tối nay con ngủ chung với mẹ nhé!"

"..."

"Con sẽ đắp chăn cho mẹ."

"..."

Không bình thường....

Chẳng lẽ bởi đột nhiên qua đời dọa cậu, cuối cùng giúp cậu nhận ra tầm quan trọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của mẹ?

Giang Đường càng suy nghĩ càng thấy khả năng.

Sau khi rửa chân, Lương Thâm thay đồ ngủ xong lại thật sự cầm một tấm chăn chạy đến phòng Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Đường. Cậu dùng cả tay chân lên, đôi mắt to đen lay láy luôn nhìn cô.

Giang Đường gãi đầu. vốn định nhânhội tối nay để gửi bản thảo lại lần nữa, nhưng mà… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Thâm Thâm, mẹ còn phải làm việc."

"Con không làm phiền mẹ đâu!"

Dáng vẻ thật ngoan ngoãn.

Giang Đường thở dài một hơi, ôm máy tính lên giường, sau khi gửi bài viết thì lại mở văn bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuẩn bị kịch bản thứ hai. Đây kịch bản thần tượng cung đình lấy Ninh Lăng làm vai chính, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tác phẩm “tập làm văn” đơn thuần, căn bản không hi vọng thể dựng thành phim.

Đang viết, đột nhiên Giang Đường cảm thấy bả vai mình nặng trĩu, một cái đầu nho nhỏ nhích lại gần. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Dường như sợ quấy nhiễu Giang Đường, cậu hít thở rất nhẹ nhàng, căng thẳng như một chú chuột đồng nhỏ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Lương Thâm chưa từng gần gũi với mẹ như vậy.

Cậu cảm thấy mẹ hoàn toàn không thích cậu.

Nhưng sau khi nhìn lại những ức ấy, cậu phát hiện mẹ vẫn khá dịu dàng. Nếu không dịu dàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì sao mẹ thể dỗ cậu ngủ kể chuyện cổ tích cho cậu nghe.

Giang Đường hàng mi dài, không hề đẩy cái đầu nhỏ nhắn kia ra.

Thao tác đánh chữ của cô nhẹ đôi chút, dần dần, các đầu ngón tay dừng lại.

"Không phải con cho rằng mẹ đã chết chứ?"

Lương Thâm sửa lại: "Mẹ thực sự đã chết."

Giang Đường không để ý, nói: "Nếu mẹ chết, hẳn con rất vui vẻ, như vậy con sẽ lại về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186với bố, còn mẹ kế thật trẻ tuổi, dịu dàng."

Hai chữ mẹ kế khiến sắc mặt Lương Thâm lập tức thay đổi.

"Con không cần mẹ kế, con không cần mẹ kế, con không cần mẹ kế!" Cậu rất sợ, nói liên tục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ba lần mới dừng lại. Lương Thâm ôm chặt cánh tay Giang Đường: "Con cần mẹ ruột cơ!"

"..."

"Con cũng không muốn về chỗ của bố, thứ bảy con cũng không trở về. Con muốncùng mẹ, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi nơi nào cả!"

Chuyện này khiến Lương Thâm tỉnh ngộ.

Cậu hoàng tử, bố con rồng ác độc, mẹ công chúa đã tuổi. thế... hoàng tử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải bảo vệ công chúa thật tốt!

Khi đang nói chuyện, ngoài cửa đột nhiên vọng đến tiếng động.

tiếng mở cửa.

Lương Thâm nhìn cánh cửa, vẻ mặt đầy cảnh giác.

"Mẹ ra ngoài xem thử, con đi tìm em gái anh hai đi."

Che chở Lương Thâm phía sau, Giang Đường đi chân trần xuống giường.

Lạch cạch.

Cửa mở.

Ánh trăng phác họa thân hình cao lớn của người đàn ông, cô lần mở đèn tường. Ở cửa trước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người đàn ông mặc âu phục khom lưng đổi giày.

Giang Đường sửng sốt, sau đó gọi tên anh: "Lâm Tùy Châu, sao anh lại tới đây?"

Thiển Thiển nghe tiếng động cũng từ phòng ngủ đi ra. Condụi dụi mắt, sau khi thấy người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tớiai thì con giang hai tay mừng rỡ nhào tới.

"Bố ơi....!!"

Ấn đường Lâm Tùy Châu giãn ra, ôm lấy con một cách tự nhiên.

"Bố ơi...."

"Hôm nay khi con gọi điện cho bố hình như đang khóc, bị người khác bắt nạt sao?"

"Không ai bắt nạt Thiển Thiển cả!" Con sụt sịt mũi, khẽ khàng nói: "Nhưng mà suýt chút nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì mẹ chết rồi."

Lâm Tùy Châu tưởng tai mình vừa nghe nhầm: "Cái gì?"

"Mẹ tắt thở, anh haikhông phải anh hai bảo bọn con đưa mẹ đi hỏa táng. Cuối cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nụ hôn tình yêu đích thực của Lương Thâm cứu được mẹ."

"..."

Toàn cái gì với cáiđâu không! Lung ta lung tung, chẳng hiểu câu nào!

Cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc của Lâm Tùy Châu, Giang Đường lúng túng nở nụ cười: "Tôi tụt huyết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 áp xỉu, bọn nó cho rằng tôi đã chết.”

Dứt lời, người đàn ông cau mày: "Em không ăn cơm đàng hoàng sao?"

"Có ăn đàng hoàng...."

Lâm Tùy Châu thả Thiển Thiển xuống, đưa tay nới lỏng cà vạt siết chặt: "Ngày mai tôi đưa đầu bếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong nhà đến cho em."

"Không cần đâu."

Anh liếc một cái: "Đừng hiểu lầm, tôi sợ con theo em sẽ suy dinh dưỡng."

"..."

Giang Đường không tiếp tục dây dưa vấn đề này với anh, ngược lại chuyển chủ đề: "Anh tới đây làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gì?"

"Tiện đường tới."

Nhưng thực ra là đang nhớ bọn họ, sao tiếng khóc nức nở của Thiển Thiển trong điện thoại thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khiến người ta bất an. Bây giờ thấy con người lớn đều khỏe, trong lòng không khỏi thở phào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhẹ nhõm.

Lâm Tùy Châu lại nhìn về phía Giang Đường.

Dưới ánh đèn mờ ảo, đẹp đến không thể che lấp được phần nào.

Cũng không biết phải quá khao khát sinh ra ảo giác hay không, anh cứ cảm thấy... Giang Đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quyến hơn, vóc dáng dường như cũng “điện nước đầy đủ” hơn trước kia, làn da lộ ra bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngoài còn tản ra một tầng sáng màu mật ong

Trong lòng Lâm Tùy Châu tự dưng bừng cháy ɖu͙ƈ vọng mãnh liệt, anh ho nhẹ để che đậy, giọng nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khàn khàn: "Vậy tôi đi trước."

Nói xong, chậm rãi đi lên phía trước xỏ giày.

Thấy người phụ nữ không bị lay động, Lâm Tùy Châu nói tiếp: "Dạo này mưa, em cẩn thận đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 để bị cảm lạnh."

Anh liếc Giang Đường một chút, xoay qua chỗ khác ho nhẹ hai tiếng.

Giang Đường nhíu mày: "Anh bị bệnh à?"

"Gần đây bận bịu, lại bị cảm lạnh, không đáng ngại." Mang giày xong, anh nắm chặt chìa khóa xe: "Tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lái xe về đây, ngủ ngon."

Giang Đường hỏi: "Anh tự lái xe à?"

"Ừm, gia đình tài xế việc."

mím môi, từ nơi này đến Lâm gia hơi xa, đặc biệtanh lại mệt mỏi lái xe, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nếu xảy ra chuyện thì phiền phức. Nghĩ tới nghĩ lui, Giang Đường quyết định tạm thời để Lâm Tùy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Châu ngủ lại một đêm.

"Nếu anh không chê..."

Không đợi Giang Đường nói hết anh đã thốt lên hai chữ: "Không chê."

Bầu không khí trầm lặng lạ thường.

Giang Đường bối rối lườm anh một cái: "Đến giường Lương Thâm nghỉ tạm một đêm đi."

Vẻ mặt bình tĩnh của Lâm Tùy Châu rốt cuộc cũng vài phần rạn nứt.

Lương Thâm ôm đùi Giang Đường: "Con muốn ngủ cùng mẹ."

"..................."

Người lớn như vậy sao vẫn ngủ với mẹ, không tiền đồ!

Lâm Tùy Châu khẽ cắn răng, nói: "Không sao, tôi đến phòng Lương Thâm ngủ tạm một đêm."

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Đến khi bước vào căn phòngnhìn chiếc giường cầu trượt trẻ em kia, cuối cùng anh rơi vào câm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lặng.

Giang Đường sợ đánh thức Sơ Nhất đang ngủ say, cố nén nụ cười: "Ngủ ngon, ông Lâm."

"..."

"Chỗ của tôi khôngáo ngủ nam, anh chịu khó cởi trần đi."

"..."

Dứt lời, Giang Đường quay về phòng ngủ.

Chiếc giường ngủ trẻ em đối với một người đàn ông trưởng thành cao một mét tám mươi mấy thực sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỏ bé. Lâm Tùy Châu co người trêи giường như một con tôm khô, không dám cử động, anh rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sợ nếu bản thân trở mình sẽ đè sập tấm ván giường yếu ớt này

Bóng đêm yên tĩnh, Nhất giường dưới hít thở đều đều.

Hai tay Lâm Tùy Châu vòng qua gối, nằm nghiêng, ánh mắt tĩnh lặng.

Giang Đường... sẽ không phục hôn với anh đúng không?

Trước đây, anh chưa bao giờ hy vọng với cuộc hôn nhân này, nhưng từ sau khi ly hôn, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại nảy sinh chút không nỡ phụ thuộc vào cô. Anh chờ đợi một sáng sớm, khi tia nắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặt trời đầu tiên ánh lên bệ cửa sổ, sẽ gọi điện đến nói: "Chúng ta phục hôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi". Khi ấy, Lâm Tùy Châu sẽ điềm tĩnh đồng ý, dẫn đến hòn đảo đã đặt rồi tổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chức hôn lễ lại một lần nữa.

Lâm Tùy Châu không biết loại tâm trạng này phải tình yêu hay không, chỉ biết rằng rất khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chịu. Anh sẽ phát sinh sự kϊƈɦ động, chờ đợi, hài lòng, cũng biết suy sụp, luống cuống vì cô. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Anh nhíu mày, cẩn thận đứng dậy nhảy xuống giường.

Cho dù động tác rất nhẹ nhàng nhưng vẫn tạo ra một chút tiếng động, Lâm Tùy

Châu liếc nhìn Nhất, sau khi xác định cậu không tỉnh dậy thì rón ra rón rén rời khỏi phòng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Phòng ngủ của Giang đường không khóa. Lâm Tùy Châu đẩy cửa vào, bước đến vén chăn lên cúi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ôm lấy Lương Thâm đang chui trong lòng Giang Đường.

Động tác này lập tức đánh thức Giang Đường. mở đèn bàn, ngạc nhiên nhìn người đàn ông xuất hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trước mặtkhông hề báo trước.

Lâm Tùy Châu thở dài, lại bế Lương Thâm trở về chiếc giường nhỏ kia.

Một lúc sau, anh lách người chui vào.

Gần như không cho Giang Đườnghội phản ứng, người đàn ông đã kéo chiếc áomi rồi đè © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lên người cô.

Giang Đường kêu lên, đạp một cước, gầm nhẹ: "Anh làm thế?!"

Anh thở hổn hển, bàn tay to lớn với khung xương lộ đang nới lỏng dây nịt: "Đòi nợ!"

... Đòi nợ?

"Đòi nợ gì?"

Anh đáp: "Em nợ tôi 100."

"..."

Sao anh còn nhớ chuyện này!

Giang Đường bắt đầu cảm thấy Lâm Tùy Châu bệnh, khi đang định đẩy anh ra thì anh liền siết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chặt cánh tay của Giang Đường, dùng dây nịt trêи tay buộc chặt hai tay trêи đầu giường.

Vẻ mặt Giang Đường đầy sợ hãi.

Thế... thế này là định chơi SM hả???

"Này, coi chừng tôi kiện anh cưỡng bức!" đè thấp giọng, chỉ sợ đánh thức mấy đứa nhỏ ngủ© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phòng cách vách.

Ánh mắt Lâm Tùy Châu oán giận: "Vậy lần trước em thì tính sao? Khiêu khích, dụ dỗ à?"

"..."

Không còn gì để nói.

Lần trước... đúng xem như khiêu khích, dụ dỗ.

Nhưng Giang Đường vẫn cãi bướng: "Anh đừng làm bậy, đợi buổi sáng bọn nhỏ đi học thì tôi trả nợ." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Tôi muốn ngay bây giờ."

Anh thô bạo kéo váy ngủ trêи người Giang Đường, giọng nói từ tính, sắc tình gợi cảm.

Điều càng khiến Giang Đường cảm thấy Lâm Tùy Châu bây giờ khiêu gợi chính quần áo khẽ mở, nút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 áo sơ mi cởi ra vài cái, nửa kín nửa hở, cùng trêu người.

Mái tóc ưng ửng này tạo nên sự tương phảnrệt so với anh lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lùng của thường ngày.

Cổ họng Giang Đường khô khốc, hứng thú lập tức dâng trào. nhìn Lâm Tùy Châu, ánh mắt quyến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như giăng lưới tình, giọng ngọt như đường: "Trong ngăn kéo mấy món đồ chơi nhỏ..."

kề sát Lâm Tùy Châu: "Nếu anh không phiền thì thể đem ra dùng..."

“...”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 53 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc