GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 49

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mều

Bình minh dâng lên.

Giang Đường mở mắt, nắng ấm rực rỡ.

trở mình, phát hiện mình đang nằm trong lòng người đàn ông. nhìn vết tích chói mắt trước ngực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh thì lập tức nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra hôm qua.

nam quả nữ, đêm khuya say rượu, bây giờ thân thể trần như nhộng, cùng ngủ một giường, ràng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đã xảy ra chuyện.

Nếu nhớ không lầm, tối hôm qua chính cưỡng ép.

Đột nhiên Giang Đường hơi đau đầu, thầm cảm thấy chút không ổn.

Lúc này, trong nhà người khác, thừa dịp người ta say rượu làm việc xằng bậy một phen. Không ổn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không ổn, thực sự không ổn!

Đang khi tĩnh lặng, bên cạnh truyền đến tiếng động sột soạt, hàng mi anh run rẩy, từ từ tỉnh dậy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Giang Đường nhìn sang, nhỏ giọng hỏi: "Tỉnh rồi à?"

"Ừm." Lâm Tùy Châu cảm thấy chưa tỉnh táo, anh dụi mắt, màng màng tìm chỗ đồng hồ.

"7 giờ rồi."

"Ừm..."

Giang Đường khẽ cắn răng, nhí nhắc nhở:" Hôm qua...?"

Hôm qua?

Cuối cùng, Lâm Tùy Châu cũng tỉnh ngủ, anh cảnh giác nhìn về phía Giang Đường, thức kéo chăn trêи © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay về phía người mình.

Giang Đường gãi đầu: "Anh uống say, tôi cũng uống hơi say, nên..."

Lâm Tùy Châu cau mày, đôi môi mím chặt: "Em đã làm tôi?"

Câu hỏi của anh càng khiến Giang Đường chột dạ hơn, cực kỳ căm ghét bản thân mình đêm qua. Bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nam sắchoặckhông ổn, không nên bị đóa hoa Vương nàyhoặc, nhưng sự việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đã xảy ra rồi cũng không thể giả vờ như chưa chuyện gì.

Giang Đường kéo túi xách, lấy một xấp tiền đỏ trong túi đưa tới: "1000 đồng này tâm ý nho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỏ của tôi."

Lâm Tùy Châu: "......"

Lâm Tùy Châu: "............"

Hàng mi anh run rẩy, trong đôi mắt sâu thẳm tràn đầy sự ngạc nhiên: "Tôi chỉ đáng giá 1000 đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 à?"

Giang Đường cũng nói: "Giám đốc Lâm, anh đừng xem thường bản thân! Đây tâm ý của tôi chứ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải tiền ngủ với anh."

"Fuck!" Lần đầu tiên anh chửi thề, biểu cảm tức giận nho nhỏ khiến Giang Đường cảm thấy thật gợi cmn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cảm.

Vẫn may, Giang khống chế được thú tính của mình.

"Anh không muốn thì thôi vậy!"

Vừa định cất ông Mao (1) vào bóp tiền, một đôi tay với khung xương mảnh khảnh xẹt ngang qua, giật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lấy xấp tiền.

(1) Ông Mao: Tiền Trung Quốc in hình Mao Trạch Đông

Anh cụp mắt, ngón tay nhanh chóng đếm tiền: "900, thiếu một tờ."

Dứt lời, anh xòe tay, khuôn mặt không cảm xúc: "Đưa tôi!"

Mí mắt Giang Đường giần giật, lúc này mới nhớ 100 đồng trong tối qua mình đã dùng để đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 taxi. Nhìn lòng bàn tay dày rộng, Giang Đường cam chịu lục lọi bóp tiền. lấy ra một tờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 10 đồng trước, lại moi ra một tờ năm đồng lẻ nhăn nhúm, cuối cùng một đồng tiền xu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không biết để bên hông túi từ đời nào.

Giang Đường cầm một nắm tiền lẻ, nụ cười hơi lúng túng: "Ấy... Hay lần sau tôi đưa cho anh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tôi không đủ tiền đi taxi rồi."

Lâm Tùy Châu cười lạnh: "Nghèo thì đừng học người ta chọc trai!"

"..."

thật lòng muốn trao thành ý mà.

"Phụ nữ đúngnông cạn!"

Sau khi ném lại một câu châm biếm, Lâm Tùy Châu tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đi vào phòng tắm.

Trêи cặp ʍôиɠ anh in dấu răng màu xanh tím, đó dấu hôm qua Giang Đường đã cắn. Bởi© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ʍôиɠ anh đẹp, vừa đàn hồi lại vừa co giãn khiến bỗng chốc không thể kiềm chế...

Không biết anhphát hiện không...

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Giang Đường tùy tiện khoác quần áo, rón ra rón rén rời khỏi phòng dự định tìm một phòng tắm khác. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Kết quả vừa bước khỏi cửa lại va vào Lương Thâm Lương Thiển đang đứng ở đó. Bọn nhóc con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nắm tay nhau, mắt to thuần khiết nhìn khiến bị dọa nhảy dựng một cái.

Mất cả buổi Giang Đường mới phục hồi tâm trạng: "Sao các con lại đây?"

Thiển Thiển nghiêng đầu: "Không phải mẹ đã về nhà ư?"

"À..." Giang Đường chút lúng túng, đáp: "Không nỡ bỏ các con nên đến đây."

Thiển Thiển nghe xong thì quay đầu thì thầm vào tai Lương Thâm: "Mẹ đang nói dối!"

Lương Thâm gật đầu, cũng nhẹ nhàng nói: "Chắc là không tiền về nhà, trong phim nói mẹ đơn thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đều rất nghèo."

Thiển Thiển lại nhỏ giọng: "Vậy chúng ta lén lút xin bố ít tiền để phụ cấp chi phí trong nhà." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Ừm, nhân tiện xin giúp anh chút tiền tiêu vặt, hằng ngày mẹ chỉ cho anh mười đồng. Đúng là keo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kiệt mà!"

Giang Đường: "..."

cần nói cho hai bảo bối này biết rằngđã nghe thấy tất cả không?

"Anh hai đâu?" Giang Đường chuyển chủ đề.

Thiển Thiển lại ngẩng đầu nhìn cô: "Bà nội vừa tới, anh hai đang ở dưới ăn sáng với bà, bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 con đi gọi mẹbố."

Tới rồi ư?

Giang Đường không dám trễ nải, vộiđi đến căn phòng khác.

Thiển Thiển Lương Thâm vẫn đi theo phía sau, bọnngửa đầu nhìn Giang Đường, đột nhiên, Lương Thâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chỉ vào cổ Giang Đường nói: "Mẹ, cổ mẹ kìa, người đánh mẹ hả?"

Thứ cậu nói hẳn dấu hôn.

Giang Đường càng lúng túng, che phần gáy cả buổi không trả lời.

Vội vàng tiến vào phòng, nhốt hai anh em ở bên ngoài.

Nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, hai nhóc tỳ chần chừ không di chuyển.

Một lúc sau, Thiển Thiển nhìn Lương Thâm đầy bi thương: "Anh ơi, em nói anh nghe! Mẹ bị bệnh rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dấu vết kia chính bằng chứng."

"Hả?"

"Anh đừng tức giận với mẹ nữa! Mẹ chết đi chúng ta sẽ mẹ kế, mẹ kế sẽ đánh chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta đó!"

Lương Thâm càngmờ: "Hả???"

Thiển Thiển càng nghĩ càng khổ sở, giọng điệu càng đau xót: "Không chừng còn thể dẫn theo hai đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trẻ, đến lúc đó bố sẽ không quan tâm chúng ta, còn để chúng ta đi quét ống khói!"

"... Nhưng nhà chúng ta đâu ống khói."

"Vậy sẽ để chúng ta chùi toilet."

Chùi toilet...

Nghĩ đến chỗ hôi hám kia, sắc mặt Lương Thâm lập tức thay đổi. Cậu bịt mũi, ồm ồm nói: "Anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không muốn chùi toilet!"

"Vậy nên anh phải nghe lời!" Thiển Thiển thấp hơn Lương Thâm một cái đầu, vẻ mặt nghiêm túc giáo ɖu͙ƈ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh ba. Đáng tiếc giọng nói con quá non nớt, cho dù hung hăng hơn nữa thì vẫn đáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cmn yêu: "Anh không phải con nít, không thể để mẹ tức giận nữa, biết không?"

"Biết... biết rồi!"

"Vậy anh thề đi!"

"Anh... anh xin thề!"

Thiển Thiển thỏa mãn gật đầu: "Đi thôi, chúng ta đi tìm anh hai."

Cuối cùng Lương Thâm cũng thở phào nhẹ nhõm, sau khi liếc nhìn cửa phòng nghỉ thì chậm rãi chạy theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bước chân Lương Thiển.

Giang Đường chỉ mất 20 phút đã sửa soạn xong, may trời sinh quyến rũ, xinh đẹp như hoa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không trang điểm cũng toát lên vẻ đẹp tự nhiên, nếu không chắc chắn sẽ không nhanh chóng ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngoài gặp gỡ mọi người như vậy.

Sau khi cô xuống lầu, Lâm Tùy Châu cũng đã đến, cùng bọn nhỏ vây quanh bên cạnh Lâm Ái Quốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cười cười nói nói, vui vẻ hòa thuận.

Thấy bước tới, người đàn ông ngước mắt nở nụ cười với cô: "Ngủ ngon không?"

Giọng điệu dịu dàng như vắt ra nước, mặc biết anh đang làm ra vẻ cho người mẹ bên cạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhìn, nhưng Giang Đường vẫn nổi da đầy người.

Lúng túng gật đầu rồi đi thẳng đến cạnh Lâm Ái Quốc: "Mẹ, mẹ trở về cũng không báo trước một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiếng."

Hai người đã lâu không gặp, bác Lâm Ái Quốc trừ việc gầy một chút thì không thay đổi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Ừm." lướt mắt qua Giang Đường, lại nhìn bọn nhỏ trở nên ngoan hơn một cách ràng bên cạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì không khỏi sinh ra cảm giác thỏa mãn từ đáy lòng: "Bọn đều nghe lời, đặc biệt là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đứa này..." Lâm Ái Quốc chọc gáy Lương Thâm: "Thuận mắt hơn nhiều!"

Lương Thâm chép miệng, trong lòng oán giận nhưng không dám phản kháng.

"Được rồi, các cháu đi chơi đi, bố mẹ cháu nói chút chuyện."

Bọn không muốn chung với nội, vừa nghe được thả lập tức hai bên trái phải quấn lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Sơ Nhất, ầm ĩ vui đùa.

Nhất nhìn về phía Giang Đường, khẽ nhíu mày, rồi bị hai đứa nhỏ đẩy về phía trước.

Đến chỗ rẽ, Nhất lập tức dừng bước: "Anh muốn đến phòng sách một chuyến, các em thể tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chơi được không?"

Lương Thâm Lương Thiển không hỏi nhiều, gật đầu chạy ra hoa viên phía sau.

Sau khi nhìn hai đứa nhóc chạy đi, Sơ Nhất mới núp góc khuất âm thầm nghe ba người bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kia nói chuyện.

"Lần này trở về không phải chuyện khác, chính là vì Sơ Nhất." Lâm Ái Quốc đã quen thẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thắn, khi nói chuyện chưa bao giờ quanh co lòng vòng.nâng chung trà lên nhấp một ngụm, nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 "Bệnh của thằng Nhất mẹ đã biết rồi."

Lâm Tùy Châu nghe xong, vẻ mặt hơi thay đổi: "Sao mẹ biết được?"

Anh sợ mẹ lo lắng nên mới không để lộ chuyện này.

Lâm Ái Quốc lườm Lâm Tùy Châu một cái, hừ lạnh: "Con không nghĩ thử xem ngày trước mẹ con làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghề gì."

"..."

Thu tầm mắt, Lâm Ái Quốc nói tiếp: "Mẹ đã mời báctâm tốt nhất cho Nhất, ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mai sẽ tới. Bây giờ Sơ Nhất còn nhỏ, trị liệu càng sớm càng tốt."

Giang Đường nhíu mày, nhẹ giọng: "Mẹ, đến bất thình lình như thế con sợ Nhất sẽ nghi ngờ."

"Dù Nhất thông minh cũng chỉ đứa nhỏ, chỉ cần giấu diếm một chút được. Mẹ đã hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bác sĩ, một khi nhân cách hình thành thì rất khó biến mất, nhưng không phải không có trường hợp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cùng dung hòa, chỉ cần điều trị thêm,Nhất sẽ trở thành đứa trẻ bình thường."

"Bây giờ cũng đứa trẻ bình thường."

"Nó không phải." Lâm Ái Quốc nhìn Giang Đường: "Mẹ từng tiếp xúc với rất nhiều tội phạm cấp cao, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đó 30% người phạm tội bị rối loạn nhân cách, chỉ cần đi nhầm một bước, thiên tài sẽ biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thành ác ma. Con người trưởng thành, nên hiểuđiều này ý nghĩa gì."

Có ý nghĩa gì?

Nghĩa cậu sẽ không khống chế được bản thân, nghĩa cậu sẽ làm ra hành vi tổn thương người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khác trong khi mình không biết, thậm chí theo thời gian, Nhất đơn thuần lương thiện sẽ bị đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hóa.

Đương nhiên Giang Đường hiểu rõ.

rõ ràng hơn bất kỳ ai.

Thậm chí còn biết sau này Nhất sẽ biến thành tên tội phạm IQ cao lạnh lùng vô tình. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Nhưng như vậy thì thế nào?

chỉ biết cậu con trai của cô, cậu chỉ chút khác với mọi người, không phải không bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thường.

Nhất vẫn trốn góc lẳng lặng lắng nghe, cậu cúi thấp đầu, nét mặt không buồn không vui.

Một lát sau, cậu đứng dậy chạy ra ngoài, vòng qua bảo vệ tuần tra nhân viên khu lâm viên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cuối cùng từ cửa nhỏ chui ra ngoài.

Nhất mang theo giấy bút bên người, việc này thuận tiện cho cậu và A trao đổi. Mặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đôi lúc A Vô thể đối thoại trực tiếp với cậu trong suy nghĩ, nhưng tình huống đó rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hiếm.

[Bọn họ muốn giết anh.]

[Ai?]

Ai...

Nhất dừng bước, cậu mở miệng thở dốc, ánh mắt mờ mịt luống cuống

Cậu vẫn biết mình chút khác biệt, nhưng chưa ai nói cậu như vậy sai lầm, cho nên cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vui vẻ chấp nhận bản thân mình như vậy, tưởng rằng những người khác cũng sẽ chấp nhận.

Nhưng mà....

Nhưng cuối cùng không phải.

Cậu không bình thường, không phải đứa nhỏ bình thường.

Môi Nhất run run, nước mắt trực trào khỏi hốc mắt.

[A Vô.] Bàn tay nhỏ của Nhất run rẩy, chậm rãi viết trêи quyển sổ: [Em không muốn mất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh.]

Cậu rất cô đơn.

Trêи thế giới này chỉ A chịucùng cậu, chịu coi cậu như người em trai quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tâm, nếu A biến mất, cậu sẽ chết mất.

Akhông còn, khi không nói ra được khổ sở trong lòng, khi bị người khác bắt nạt cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ai bảo vệ, một mình cậu phải làm sao đây?

[Anh yên tâm, em sẽ không gặp bác sĩ.]

Sau khi quyết định, Nhất nắm chặt quyển sổ nhỏ, tiếp tục đi về phía trước.

Lần này cậu quyết định phải bảo vệ A Vô, tuy cậu rất yêu mến mẹ, yêu mến Lương Thâm© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Lương Thiển, yêu mến bố, nhưng bọn họ bảo vệ lẫn nhau,thiếu Lâm Nhất vẫn thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vui vẻ sống tiếp.

Nhưng mà...

Lâm Sơ Nhất chỉA Vô, Acũng chỉ có Lâm Nhất.

Bọn họ cùng thân cùng thể, một người chết rồi thì người kia cũng không sống nổi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 49 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc