GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 39

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mều

Giang Đường nấu cơm không quá ngon, nhưng vẫn thể nuốt vào bụng. Mặc miệng nói ghét bỏ nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rốt cuộc Lâm Lương Thâm không chống cự nổi cơn đói, cậu rầu ăn một bát cơm.

Sau khi thấy bọn nhỏ ăn xong, Giang Đường lên tiếng: "Bắt đầu từ ngày mai, các con đều phải phụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giúp việc nhà."

"????"

Vẻ mặt bọn nhỏ ngỡ ngàng.

"Chín giờ sáng người giúp việc sẽ đến đây quét nhà, giặt quần áo, vậy công việc của các con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không nhiều, nhưng còn rửa chén đồ dùng nhân phải thu dọn gọn gàng. Do Thiển Thiển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn nhỏ nên chỉ cần lau bàn, rửa rau giúp mẹ, được chứ?"

"..."

Đương nhiên không thể!

Việc này quá khó khăn với bọn nhỏ.

Đừng nói rửa chén, từ lúc bọn nhỏ sinh ra đến giờ còn chưa từng đặt chân vào phòng bếp.

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Đương nhiên Giang Đường hiểu suy nghĩ của Lương Thâm. Hiện tại, dựa vào tiền tiết kiệm của đã đủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho bọn nhỏ cuộc sống tốt hơn, nhưng làm vậy thì khác trước đây? Chỉ khi để bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhỏ tự trải nghiệm cuộc sống chúng mới thấy quý trọng cuộc sống từ tận đáy lòng.

không nghĩ năm tuổi làm việc nhà không phù hợp.

Sau khi bị bố mẹ vứt bỏ, Giang Đường được nhi viện nhận nuôi. Hằng ngày, ngoại trừ nấu ăn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 những việc cần làm đều làm được.

"Tôi không muốn,ngược đãi trẻ em!"

"Mẹ chỉ để con rửa một cái chén, không bắt con làm những việc khác nhé?!"

Lương Thâm khoanh tay trước ngực, xoay đầu chỗ khác không thèm nhìn cô.

Cô nhẹ nhàng: "Lương Thâm, con có muốn sau này được mọi người chào đón không?"

"Bây giờ tôi đã được mọi người chào đón!"

Giang Đường tiếp tục khuyên nhủ: "Vậy con muốn được chào đón nhiều hơn không?"

Cậu không đáp lời, dường như đang suy nghĩ điều đó.

Giang Đường nhướn mày, nhẹ nhàng nói: "Bây giờ những bạn nhỏ đều không biết làm việc nhà, nếu Lương Thâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phụ giúp việc nhà, các bạn trong nhà trẻ chắc chắn sẽ cảm thấy con rất lợi hại, Lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng cảm thấy Lương Thâm rất xuất sắc."

Lương Thâm đangthời điểm cái tôi khá lớn, con ngươi cậu xoay tròn. Rửa chén không phải việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208khó lại còn được khen ngợi, nếu kể ra nhất định các bạn sẽ sùng bái cậu.

Nghĩ vậy, Lương Thâm gật đầu: "Được, tôi đồng ý."

Giang Đường chậm rãi nở nụ cười! Nhóc con đòi đấu với cô.

"Chín giờ mỗi ngày các con phải lên giường, trễ nhất chín giờ rưỡi, buổi sáng sáu giờ phải thức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dậy, được không nào?"

Khi còn ở Lâm gia, Lương Thâm Lương Thiển được nuông chiều không giới hạn. Lâm Tùy Châu bận bịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thể trông nom, người giúp việc cũng không dám quản lý, mấy giờ ngủ, mấy giờ thức đều tùy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thuộc tâm trạng của bọn nhỏ. Nhưng khi đến nơi này thì phải bỏ hết những thóitật xấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước đây.

"Còn điện thoại di động máy tính bảng..." Giang Đường quơ quơ điện thoại iphone màu hồng đời mới nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trêи tay. Trông thấy chiếc điện thoại quen thuộc, đôi mắt Lương Thâm lập tức mở lớn.

cười tủm tỉm nhìn Lương Thâm rồi đẩy một chiếc hộp khác trêи bàn tới: "Đổi thành cái này đi!" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lương Thâm mở hộp ngây ra như phỗng. Bên trong đựng... một chiếc điện thoại kỹ.

Vẻ mặt cậu cứng đờ, cậu cảm thấy hít thở không thông khi nhìn màn hình nhỏ xíu với các nút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bấm.

Lương Thâm từng thấy loại điện thoại nàyông nội cậu cũng dùng cùng loại nhưng lớn hơn cái này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một chút, trông rất nặng nề. Lúc trước cậu còn tưởng ông nội cầm cục gạch cơ.

Giang Đường lạnh lùng cất điện thoại máy tính bảng: "Con trẻ con, điện thoại không nhiều tác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dụng với con, dùng gọi điện hằng ngày được rồi! Mẹ đưa con đồ sạc pin 5 phút, xài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liên tục 50 ngày,cùng sành điệu!"

Lương Thâm: "..."

"Còn nữa, mẹ để ý thấy con thường xuyên chơi Liên quân, PUBG thành tích cùng thê thảm! Chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này cũng bỏ đi! Người ta nhắn tin mắng con, vậy con chỉ biết chửi lại một câu duy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất: "Mày là con heo"!? Mẹ nghĩ học sinh mẫu giáo như con không nên hãm hại đồng đội của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình, vì vậy mẹ cho phép con mỗi ngày thứ bảy được chơi game hai tiếng."

Giang Đường vốn định thẳng tay xóa game, thế nhưng cách làm độc đoán như vậy chắc chắn dẫn tới việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tâmcủa Lương Thâm nổi loạn.

Sau khi sửng sốt, Lương Thâm nhảy lên ghế, bắt đầu gào to: "Tôi muốn chơi game!!..."

Giọng điệu cậu gay gắt. Giang Đường lấy một tay che lỗ tai, tay còn lại chặn miệng cậu. Trong nháy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt, tiếng gào thét biến thành tiếng nức nở nghẹn ngào.

"Mẹ cũng không phải ma quỷ, con vẫn được chơi game thôi!"

Dứt lời, Giang Đường lấy ra chiếc máy chơi game kiểu dáng cực kỳ cổ xưa, vỏ ngoài màu hồng, màn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hình và bàn phím không quá lớn. Giang Đường nhấn nút nguồn tiếp đó hình ảnh trắng đen xuất hiện... © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

"Xem này, con thể chơi Super Mario, Sokoban(1), xếp hình, nấm lùn đại chiến, hơn mười trò chơi khác nhau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đấy."

(1) Sokoban trò chơi dạng câu đố trong đó người chơi phải đẩy một số khối vuông vượt qua chướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngại vật để đến đích.

Lương Thâm: "..."

Đã lớn như vậy nhưng Lương Thâm chưa bao giờ nhìn thấy máy chơi game kiểu này.

Máy chơi game thực thụ.

Đôi môi run rẩy, mắt to đờ đẫn, dường như cậu chuẩn bị òa khóc.

Giang Đường quay lại vị trí ban đầu, nói tiếp: "Cuối cùng, chúng ta ba quy định. Thứ nhất: không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được vô lễ, nhà hay bên ngoài cũng không được lớn tiếng tranh cãi. Thứ hai: không được đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người mắng người, hành vi này cực kỳ khó ưa. Thứ ba, tài xế của bố sẽ đón các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con tan học, sau khi tan học lập tức về nhà, không được la cà. Thứ tư, không được tin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tưởngnhận quà từ người lạ, bất kể nam nữ đều không thể. Thứ năm, nếu mẹ làm sai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 các conthể viết vào sổ ý kiến trêи cửa ra vào, không cần tên."

chưa từng làm mẹ, cũng thừa nhận mình không thể trở thành một người mẹ tốt được. Nhưng nếu đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến nơi nàytiếp quản ba đứa con của nguyên chủ thì không thể mặc kệ không quan tâm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Giang Đường biết bản thân còn rất nhiều thiếu sót, cũng hiểu bọn nhỏ thành kiến đối với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cô, đã vậy cô sẽ để bọn nhỏ viết thành kiến ra sửa đổi một chút. Đương nhiên, cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không rảnh để ý những việc cố tình gây sự.

Nhất trố mắt, nhẹ nhàng nói: "Mẹ, đây năm điều."

Giang Đường: "..."

Lương Thâm ngơ ngơ ngác ngác, cậu chớp mắt vài cái rồi đạp lên ghế dựa, hai tay chống nạnh lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 án Giang Đường: "Tôi thấy không thích tôi chút nào! Tại sao tịch thu điện thoại của tôi?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cậu cảm thấy ràng những điều này đều nhắm vào cậu.

Giang Đường tựa lưng vào ghế, lười biếng nói: "Đúng, mẹ không thích con!"

Câu nói tàn nhẫn này như cắm một dao vào tim Lương Thâm.

"Thậm chí, con không phải đứa đứng thứ ba mẹ yêu thích!"

Lương Thâm lập tức muốn khóc, nghẹn ngào hỏi: "Vậy thích đứa nào? Bà nói xem!"

Giang Đường không chút do dự: "Bố con."

"..."

Bầu không khí im lặng kỳ lạ.

"Tuy rằng bố con rất đáng ghét, nhưng ít nhất bố con không để mẹ lo lắng."

Lâm Tùy Châu đang nơi xa xôi hắt liên tục. Anh giả vờ bình tĩnh, xoa xoa chóp mũi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208tiếp tục lật xem tài liệu trước ánh mắt quan tâm của Susan.

Bố già không làm cũng bị thương giúp tâm tình Lương Thâm dịu lại.

Giang Đường nhìn Lương Thâm đang đứng trêи cao, nói tiếp: "Thêm một điều nữa, chân của con chỉ được đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trêи mặt đất, không được phép giẫm lên bất kỳ chỗ cao nào."

Lương Thâm hừ một tiếng, nhảy xuống ghế chạy vào phòng. Chưa được bao lâu, cậu quay lại lấy máy chơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 game trêи bàn.

Giang Đường ngước mắt nhìn giờ, nói: "Sắp đến giờ ngủ rồi. Thiển Thiển, đi tắm với mẹ."

Giang Đường xoay người ôm con gái rồi quay đầu lại nhìn về phía Sơ Nhất: "Lát nữa tới con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 em trai."

Nhất gật đầu. Chờ sau khi Giang Đường trở về phòng, cậu lấy khăn tỉ mỉ chùi sạch vết chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trêи băng ghế.

Đây lần đầu tiên Lương Thiển tắm với mẹ.

Con căng thẳng ngâm mình trong bồn tắm, nó trợn tròn mắt nhìn Giang Đường đang cột tóc phía bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kia.

Dưới ánh đèn sáng ngời, dáng vẻ khi chăm chú cột tóc cùng thùy mị.

Lương Thiển nghiêng cái đầu nhỏ ngơ ngác nhìn. Một lát sau, Giang Đường đi tới tắm rửa cho con bé. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Chóp mũi Lương Thiển động đậy: "Mẹ ơi, mẹ thơm quá!"

Giang Đường sửng sốt: "Sao cơ?"

Con cắn ngón tay, giọng nhí: "Thơm thơm... như mùi kẹo đường vậy!"

Kẹo đường...

Giang Kẹo Đường câm nín.

"Đừng nói lung tung, trêи người mẹ không có mùi kẹo đường."

Giang Đường kéo Lương Thiển đến. cẩn thận dội nước lên vai con bé.

Lương Thiển nghĩ mình nói sai nên cúi đầu không dám lên tiếng nữa...

Trái tim Giang Đường khẽ lay động, dịu giọng hỏi: "Vậy Thiển Thiển nói xem, trêи người mẹ mùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kẹo gì?

gái nhỏ rụt ngước mắt, muốn nói nhưng không dám nói. Rốt cuộc nó vẫn lấy hết can đảm: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 "Kẹo sữa..."

Sữa...

thế nào cũng kẹo nổ chứ? Đây không phải kẹo sữa tào lao nhé!

Giang Đường rơi vào trạng thái ghét bỏ kẹo sữa sâu sắc, thế nên chuyên tâm giúp con gái tắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rửa.

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Biếtkhông tức giận, lá gan Lương Thiển cũng lớn hơn. Bàn tay nhỏcủa lúc thì kéo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kéo tóc cô, lúc thì bóp bóp vành tay cô, sau đó che miệng cười khanh khách.

Dáng vẻ của Lương Thiển khi cười rộ lên trông rất ngoan ngoãn đáng yêu, đôi chân mày cong cong như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vầng trăng lưỡi liềm trong suốt. Tiếng cười trẻ em thật sức hút, Giang Đường cũng bất giác nhoẻn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cười. Đột nhiên cảm thấy cuộc sống sau này không quá khó khăn.

"Rời xa bố con buồn không?"

Lương Thiển bĩu môi, gật đầu lia lịa.

"Vậy tại sao con vẫn muốn đi cùng mẹ?"

Con xoay xoay ngón tay, giương to đôi mắt: "Con sợ mẹ chết!"

Bóng ma tâm vẫn tồn tại trong lòng Lương Thiển. Sau khi mẹ ngất xỉu, con luôn cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bất cứ lúc nào mẹ cũng thể liên tục ho ra máu, tiếp đó ngã xuống không tỉnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dậy nữa giống như người bệnh viện. Tuy rằng con muốn sống chung với bố, nhưng... nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mẹ chết một mình bên ngoài thật đáng thương.

Giang Đường ngây ngốc cả buổi: "... Hả?"

"Mẹ, mẹ yên tâm!" Lương Thiển kéo ngón tay út của cô, đôi mắt con ʍôиɠ lung, đẫm lệ, khuôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mặt nhỏ nhắncùng nghiêm túc: "Mẹ phải chữa bệnh thật tốt! Tiền thuốc men bố sẽ trả!"

"Bệnh... bệnh gì?"

Khuôn mặt Lương Thiển bi thương: "Con biết, mẹ sợ liên lụy bố nên mới rời khỏi bố!"

"..."

Chẳng lẽ connày cho rằngbị bệnh hiểm nghèo sắp chết, nên không khóc không nháo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cam tâm tình nguyện đến đây sống với sao?

Giang Đường kinh ngạc. Cô nghĩ mình đã hiểu được mọi việc rồi.

Lương Thiển nói rất chân thành: "Mặc bây giờ con không thích mẹ quá nhiều, nhưng con sẽ cố gắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thích mẹ hơn. Mọi người nói Thiển Thiển thể sống đến một trăm tuổi. Con quyết định dành năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mươi năm cho mẹ, nhất định mẹ phải sống thật tốt nha!"

Vẻ mặt Lương Thiển rất chân thành. Con thật sự cầu chúc cho Giang Đường từ tận đáy lòng.

Giang Đường vô cùng cảm động, thế nhưng...

"Con học những điều nàyđâu?"

Lương Thiển: "Phim truyền hình, tên... tên "Côlọ lem của trồng rau ba đậu" (2)."

"..."

"... ..."

Tên quỷ quái đây?!

Giang Đường mất một phút đồng hồ để suy nghĩ cẩn thận, lẽ con nói đến bộ phim "Cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lọ lem của tổng tài đạo" (3). Bộ phim này được chiếu vào khung giờ vàng, từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lướt qua nhiều bình luận chỉ trích về phim trêи weibo. Nội dung phim kể về một cô lọ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lem được gả vào gia đình giàu đột nhiên bị ung thư dạ dày, sống không lâu nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên ấy rưng rưng nước mắt ly hôn với nam chính yêu dấu tổng tài. Mặc nội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dung phim một lời khó kể hết, nhưng lại thu hút lượt xem cùng cao.

(2), (3) 2 cụm này phát âm gần giống nhau, Lương Thiển chỉ phát âm sai một chút thôi© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra một nghĩa hoàn toàn khác.

Lương Thiển đang nghĩ giống cô lọ lem trêи phim sao?

Đột nhiên cảm thấy lồng ngực nhói đau.

Giang Đường hít sâu vài hơi rồi chậm chạp lấy khăn lông quấn kỹ Lương Thiển, sau đó ôm con© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi ra ngoài. vừa lau người cho con vừa nói: "Sau này không được xem thể loại phim © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 truyền hình đó nữa."

Thiển Thiển cùng tủi thân: "...Ò."

Trong lòng hơi không vui, nhưng conmuốn khoan dung với mẹ mình. Ai bảo mẹ bị bệnh chứ? Nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói khi bị bệnh, tính tình phụ nữ sẽ không tốt.

Haizz.

Mẹ thật đáng thương!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 39 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc