GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mều

Như nhìn thấy nhánh cỏ cứu mạng, KiềuLiên dùng sức giãy dụa khỏi tay Giang Đường, ta nhào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 qua mở cửa ra, khi nhìn thấy Lâm Tùy Châu ngoài cửa, nước mắt của ta lập tức chảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xuống, duỗi tay hung hăng bắt lấy cánh tay rắn chắc của Lâm Tùy Châu , khóc lóc kể lể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lên án: "Tùy Châu, con mau dạy dỗ lại vợ của con đi!"

Lâm Tùy Châu mới vào cửa không biết gì, anh giữ Nhất, nhẹ giọng hỏi: "Có chuyện vậy? Tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sao mẹ lại tìm được nơi này?"

Kiều Liên cố ý ngẩng đầu để Lâm Tùy Châu thấy bị đánh của ta, rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bắt đầu kể khổ với Lâm Tùy Châu: "Mẹ tới khuyên Giang Đường về nhà, không chịu còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đánh mẹ! Con nhìn xem, con nhìn thử xem, đánh mẹ thành như thế nào rồi!"Nói xong, KiềuLiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại đưa mặt của mình đến gần hơn một ít.

Giang Đường chạm vào khuôn mặt nóng rát của mình, ánh mắt liếc nghiêng qua vừa giễu cợt vừa lạnh lùng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Vẻ mặt Lâm Tùy Châu không thay đổi lui về phía sau, một tay còn lại che chở cho Nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phía sau.

Anh quay đầu: "Sơ Nhất, con quay về phòng chơi trước đi."

Nhất hiểu chuyện gật đầu, lách qua Kiều Liên, mắt cậu nhìn thẳng đi vào phòng của mình.

"Số của tôi sao lại khổ như thế này." KiềuLiên không ngừng khóc lóc: "Bố đứa nhỏ ghét © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bỏ phiền toái nên đã sớm cao chạy xa bay cùng người đànkhác, mẹ ngậm đắng nuốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cay giữ nuôi dưỡng nó, nó không báo đáp công ơn nuôi dưỡng của mẹ thì thôi, mà giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại còn đánh mẹ! Còn bảo mẹ chết! Bảo mẹ thắt cổ!"

Giang Đường vẫn không nói như cũ.

Tầm mắt Lâm Tùy Châu nhìn đi, sau đó ánh mắt dừng lại cọng dây thừng trêи bàn vài giây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì nhàn nhạt rời mắt đi.

Anh để Kiều Tú Liên ngồi xếp bằng trêи pha, rót một chén nước đưa tới: "Mẹ uống miếng nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trước đi."

"Làm sao mẹ còn muốn uống nước chứ!" Kiều Liên đẩy Lâm Tùy Châu ra: "Bây giờ chuyện làm ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 buôn bán ế ẩm, quán mạt chược mẹ mở mỗi ngày cũng không bao nhiêu người, ngày nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng không ít người tới đòi nợ, vốn mẹ muốn tìm đến con gái để nhờ cậy, vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mà..."

KiềuLiên càng nói càng tủi thân, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Lâm Tùy Châu rút khăn giấy ra, giọng nói trầm ổn lại ôn hòa: "Mẹ nợ bao nhiêu tiền?"

"Không coi nhiều, có... mười mấy vạn."

Lâm Tùy Châu không nói hai lời lấy bóp tiền ra, lấy ra một thẻ ngân hàng từ bên trong đưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 qua: "Bên trong này vẫn còn 60 vạn, mật là sinh nhật của Thiển Thiển."

Ánh mắt Kiều Liên sáng lên, thầm vui mừng tiếp nhận, ta liếc nhìn về phía Giang Đường, ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mắt cùng đắc ý.

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Một giây sau, Kiều Liên dặt hỏi: "Sinh nhật của Thiển Thiển là ngày nào?"

Lâm Tùy Châu nhíu mày, vừa giống như không biết làm sao, lại vừa giống không vừa lòng.

Anh mở miệng đang định nói, bỗng nhiên một đôi tay vượt qua, động tác nhanh nhẹn đoạt lấy thẻ ngân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hàng về.

Giang Đường liếc nhìn tấm thẻ kia, cảm thấy chút quen mắt, cuối cùng mới nhớ ra đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tấm thẻ Lâm Tùy Châu đã cho không lâu trước đây.

cười lạnh, ngẩng đầu lên: "Lúc trước tôi không cần, nhưng bây giờ tôi giữ."

"Đây Tùy Châu cho tao, mày trả lại cho tao!" Kiều Liên thấy tiền tới tay lại bay mất, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong lòng quýnh lên, ta đứng dậy muốn tranh giành cùng Giang Đường, nhưng ta thấp hơn Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Đường rất nhiều, dù cho giành thế nào cũng không chạm được đến đầu ngón tay của cô.

Kiều Liên trông chờ mòn mỏi: "Trả lại cho tao!"

"Giang Đường, đừng ầm ĩ." Giọng Lâm Tùy Châu thản nhiên: "Của tôi đều của cô, không cần© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện nhỏ này mà trở mặt đây."

Nói đến mặt, lúc này Lâm Tùy Châu mới phát hiện một nửa khuôn mặt của Giang Đường bị sưng hết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lên, một vết máu đi từ mắt ngang qua sống mũi, cực kỳ dễ thấy.

Vẻ mặt anh không giống lúc trước, ánh mắt lập tức lạnh xuống, Lâm Tùy Châu nghiêm khắc hỏi: "Mặt© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sao vậy?"

Phía sau lưng Kiều Liên cứng đờ, lập tức không dám nhảy nhót nữa.

Giang Đường không trả lời, khom lưng lấy bóp tiền từ trong túi của Lâm Tùy Châu ra, nhét thẻ ngân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hàng vào lại nơimột lần nữa, sau đónhìn về phía Kiều Liên: "Bà ta đánh." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Mày, nếu mày không già mồm với tao, tao sẽ đánh cô à? Hơn nữa, tao sinh mày nuôi mày, đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mày một cái thì như thế nào! Đứa con gái bất hiếu này!" Nghĩ đến 60 vạn đã bay đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Kiều Liên giận tím người, bà ta nhìn một vòng xung quanh, vớ lấy đồ gạt tàn thuốc trêи © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bàn quăng về phía Giang Đường.

Một tay Lâm Tùy Châu bảo vệ Giang Đường, một tay giơ lên ngăn cản.

Ầm!

Đồ gạt tàn thuốc đập mạnh vào chỗ xương tay anh, rồi rơi xuống đất phát ra tiếng kêu lanh lảnh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Xương của anh bị đập vào đau đớn, chỗ da kia đã đỏ bừng một mảng từ lâu.

Vẫy vẫy cổ tay dại, Lâm Tùy Châu không thèm để ý, anh ngước mắt hỏi Giang Đường: "Không sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chứ?"

"Vì sinh tôi nuôi tôi nên cũng có thể đánh chết tôi sao?"

Lúc đầu Kiều Liên chỉ muốn hù dọa Giang Đường, muốn uy hϊế͙p͙ một chút, nào hay biết sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm Lâm Tùy Châu bị thương. Nếu như đánh Giang Đường trúng cũng không chuyện gì,sao đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng là con gái của ta, cho dù con rể tức giận cũng không làm gì, nhưng thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nào Kiều Liên cũng không nghĩ rằng Lâm Tùy Châu sẽ che chắn giúp Giang Đường như vậy...

"Tại, tại cô làm sai, tất nhiên tao phải đánh mày." Nói xong, Kiều Liên không khỏi nhìn về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Lâm Tùy Châu.

Anh trông ít nói, một đôi mắt sâu thẳm không biết suy nghĩ gì, KiềuLiên phần hoảng hốt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không khỏi cúi đầu.

"Trước kia chưa lấy chồng, Giang Đường con gái của bà, cho đánh ấy, tôi cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xen vào, càng không cách để quản lý." Anh nói, ngữ khí nhàn nhạt: "Nhưng bây giờ Đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Đường là vợ của tôi, mẹ của Sơ Nhất, đánh vợ tôingay trước mặt tôi thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không cònđể nói."

Trước kia anh sẽ còn gọi một tiếng "Mẹ", nhưng bây đến cả "mẹ" anh cũng không nói, chắc thực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sự tức giận rồi.

Kiều Liên lo lắng rối vạt áo, mới vừa rồi còn khí thế hùng hổ, bây giờ đừng nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khí thế, đến cả khí lỗ mũi ta cũng không dám thở ra một hơi.

"Mẹ cũng không cố ý..."

"Xin lỗi vợ tôi."

Hoàn toàn giọng điệu ra lệnh.

Ánh mắt anh nhìn Kiều Liên giống như ngâm trong băng sương, làm cho bà ta kinh hồn bạt vía. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Kiều Liên nâng nửa mắt lên, môi khẽ nhúc nhích, hai chữ gần như không thể nghe được: "Xin, xin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lỗi."

Lâm Tùy Châu lại lấy bóp tiền ra, anh đưa tấm thẻ kia cùng tờ giấy đã viết xong mật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tới: "Tôi mặc kệ những món nợ kia của là thật hay giả, nhưng tiền trong này cũng đủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 để dùng, cộng thêm tiền trước kia đã đưa cho bà, cuộc sống nửa đời sau của không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cần phải lo."

Kiều Liên như sợ 60 vạn này lại bay đi lần nữa vậy, ta nhanh chóng cất vào túi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiền tận cùng bên trong quần áo như bảo bối.

Lâm Tùy Châu tiếp tục nói: "Giang Đường chuyển đến nơi này là có nguyên nhân của nó, tôi không hy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vọng bà đến quấy rầy cuộc sống của vợ và con của tôi, hiểu chưa?"

"Hiểu rồi hiểu rồi." Kiều Liên liên tục gật đầu: "Mẹ sẽ không tới đây nữa, nhất định không tới." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Nói xong, Kiều Liên đi ra đầy mừng hứng khởi đi, lúc gần đi, ta quay về phía Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Đường nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đồ vô ơn" (1)

(1) Nghĩa gốc: Bạch nhãn lang là một từ chỉ người vong ân bội nghĩa, tâm địa hung tàn.

Lạch cạch.

Cửa đóng lại.

Hoàn toàn yên tĩnh.

Giang Đường nhìn Lâm Tùy Châu, dáng vẻ bình tĩnh của anh làm cho Giang Đường tức không chỗ xả, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186nhấc chân cuộn lên bắp chân của anh, hỏi: "Anh cho tiền ta làm gì? Bà ta chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sâu hút máu, hôm nay anh cho ta, lần sauta lại đến đòi!"

Lâm Tùy Châu phủi bụi trêи đầu gối, ngữ điệu vững vàng: "Mẹ của cô đúng người thô tục chợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 búa, người như vậy không để ý đến mặt mũi gì, miễn tốt cho bản thân, chuyện trái lẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thường cũng thể làm được. Hôm nay tôi đã nói rất rõ ràng với mẹ cô, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta thông minh một chút thì sẽ cầm số kia để sống cuộc sống của mình."

"Nếu như ta lại đến thì sao?"

Lâm Tùy Châu nhướng mày, cười như không cười: "Thương nhân không phải nhà từ thiện."

Anh đứng dậy, thân hình cao lớn bao phủ Giang Đường trọn vẹn, cảm giác áp bức Lâm Tùy Châu tạo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra quá lớn làm cho không khỏi lui về phía sau hai bước.

Đột nhiên một đôi tay nâng cằm Giang Đường lên, cưỡng ép cô nhìn vào cặp mắt kia.

Trong con ngươi, bóng dáng của cô lập lòe thành điểm sáng.

Đầu ngón tay của người đàn ông nhẹ nhàng lướt qua vết thương trêи mặt của cô, ánh mắt sâu xa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm không thấy rõ được ý định của anh: "Cô vụ làm ăn... kém cỏi nhất tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 từng làm."

nhíu nhíu mày, đẩy anh ra, quay đầu đi làm sạch miệng vết thương của mình.

Lâm Tùy Châu lấy lại tinh thần: "Tôi đi về trước, nếu cô có rảnh thì dẫn Sơ Nhất đi thăm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bọn Thiển Thiển đi."

Giang Đường tức giận nói: "Tôi khôngrảnh đi chịu tội."

Anh cười một cái, qua đi véo mạnh lên eo cô: "Cô đã làm mẹ rồi, sao vẫn còn tức giận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 với con mình chứ."

Thân thể Giang Đường mẫn cảm, đặc biệt là phần eo, trước kia người khác chạm vào liền sẽ nổi da © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cả người, đẩy Lâm Tùy Châu ra một cách khó chịu, soi gương dán băng keonhân, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tuy rằng miệng vết thương không sâu nhưng vẫn lo lắng không biết để lại sẹo hay không. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Làm mẹ thì sao? Làm mẹ chứ không phải là làm cây nến, nhất định phải thiêu đốt chính mình để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chiếu sáng cho người khác, hay nói cách khác làm mẹ thì phải làm trâu làm ngựa, không lẽ tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không thể nổi nóng xíu nào? Trước đây con của anh đối với tôi như vậy, anh cũng không nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186với chúng nó, bây giờ lại dạy dỗ tôi."

Miệng của lúc này tựa như súng liên thanh, nói một câu bị píu píu trở lại mười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 câu.

Lâm Tùy Châu bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Tôi luôn cảm thấy đã thay đổi thành một người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khác."

Trước kia Giang Đường nào có nói như vậy, hận không thể đều tránh anh một ngày 24 giờ, ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cả khitrêи giường, cũng làm như bị cưỡng hϊế͙p͙, không tình nguyện, vẻ mặt khuất nhục, tuy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rằng bây giờ Giang Đường cũng không tình nguyện, nhưng ít nhất chút sức sống vui vẻ, trái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại làm cho anh yêu thích cực kỳ.

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Dán miếng băng xong, một đôi mắt nhìn Lâm Tùy Châu xuyên qua gương, vẻ mặt nửa vui đùa nửa nghiêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 túc nói: "Nếu tôi nói, tôi thật sự đổi thành một người khác thì sao?"

Anh ngẩn ra, thu lại ý cười: "Vậy cũng không thể rời khỏi tôi."

Anh nói: "Cho dù cô là người khác, bây giờ vẫnvợ của tôi, mẹ của con tôi."

Nhìn dáng vẻ kia, nửa câu sau mới trọng điểm.

Giang Đường phần chưa rõ lắm, bông hoa đẹp đẽ trêи thế giới nhiều như vậy, anh cần nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 định phải nuôi dưỡng hoa hồng hoang gai như cô, cho đẹp đẽ, nhưng cũng hại người. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

nghĩ như thế nào, liền hỏi hỏi như thế đấy.

Lâm Tùy Châu trả lời là: "Tôi xử khống." (2)

(2) Xử khống: giống như thủ khống, thanh khống 1 loại luyến đặc biệt với tay giọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói thì xử khống lần đầu tiên, xử trong xử nữ (gái còn trinh)

Giang Đường: ??????

Ngữ khí người đàn ông nhàn nhạt: "Ai lấy đi lần đầu tiên của tôi thì phải chung sống với tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cả đời."

Giang Đường: ??????

Đờ mờ anh, nhà ai xử khống khống chính mình chứ? Xử khống nhảm nhí

Giang Đường quay đầu lại nâng mặt của Lâm Tùy Châu lên: "Vậy tôi cũngcâu nói hay muốn nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 với anh. "

"..."

cười tủm tỉm: "Thà rằng heo mẹ biết leo cây, cũng không tin cái miệng thối của đàn ông."

"..."

"..."

Vừa quay đầu lại, Giang Đường liền thấy Nhất lén lút ra sau vách tường, cậu chỉ lộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra một cái đầu nhỏ, đôi mắt to tròn đen lay láy nhìn hai người bọn họ.

Lời không thích hợp với trẻ em này sẽ không bị nghe thấy chứ?

Thân thể Giang Đường cứng đờ, nhìn chằm chằm Nhất nửa ngày cũng chưa hoàn hồn.

Nhất ngẩng đầu lên nhìn Lâm Tùy Châu, âm thanh non nớt trong trẻo nói: "Bố ơi, xử khống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vậy?"

"Điều khiển cảm ứng màn hình điện thoại." Anh nói: "Gọi tắt xúc khống." (3)

(3) Xúc với xử trong tiếng Trung đồng âm với nhau. Anh dụ con nít vậy được luôn á :))

Giang Đường: "..."

Nhất nghiêng đầu, vẫn không hiểu.

Lâm Tùy Châu yêu thương vuốt ve đầu nhỏ của con, cảm thán: "Xúc khống điện thoại của bố chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vấn đề,thế mẹ nói bố đổi điện thoại đi, nhưng khối điện thoại này cái đầu tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bố dùng, rất ý nghĩa kỷ niệm, sao bố có thể đổi được?"

Nhất gật gật đầu, nghiêm túc nói: "Bố thích thì không cần đổi nữa."

Anh cười ôn hòa, dùng sức vò đầu của cậu: "Vẫn là Nhất hiểu chuyện."

Nói xong, ánh mắt đảo loạn lại đây: "Mẹ hoàn toàn không hiểu bố."

Nhất cũng nói theo: "Mẹ, tuy rằng nhà của chúng ta tiền, nhưng không thể lãng phí."

"..."

"... ..."

"... ... ..."

Bà tin anh mới lạ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc