GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mều

"Bởi con không biết, con không biết xảy ra chuyện gì." Cậu tiến lên vài bước, cẩn thận từng chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giữ chặt tay áo Giang Đường, đôi mắt đẫm lệ như muốn cầu xin: "Mẹ, mẹ đừng ly hôn với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bố, mẹ cũng đừng không cần Nhất..."

"Con sẽ ngoan ngoãn nghe lời mẹ, mẹ đừng rời bỏ con."

Cậu rất sợ hãi, sợ đến không kìm nén được nước mắt, sợ đến lạnh lẽo cả người.

Sơ Nhất biết cậu anh trai, cho nên phải bao dung em trai em gái mọi nơi, phải hiểu chuyện, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải kiên cường, phải làm người anh tốt.

Nhưng mà...

Cậu không muốn không có mẹ.

"Sơ Nhất." Giang Đường nâng khuôn mặt cậu lên: "Mẹ chỉ muốn biết, tại sao con xúi giục em trai con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bỏ đinh vào trong giày của mẹ."

Nhất bỗng nhiên sững sờ: "Con chưa từng làm..."

Đột nhiên sắc mặt cậu biến đổi, giọng nói chút run rẩy: "Là, A Vô sao?"

Một cái tên xa lạ phát ra từ trong miệng cậu làm Giang Đường ngạc nhiên một trận, nhìn về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phía Nhất, nhỏ giọng mềm mại: "A ai?"

"A chínhA thôi."Nhất nghiêng cổ: "Anh ấy luôn nói không thích Lương Thâm, luôn thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đùa dai, anh ấy làm hại mẹ sao?"

Sau khi hỏi câu này, trong mắtNhất mang theo lo lắng sâu sắc và hoảng sợ.

Cổ họng như bị rễ cây đâm vào vậy làm cho nhất thời không nói thành lời.

Sau lưng Giang Đường phát lạnh từng trận, nhìn đứa nhỏ đơn thuần trong sáng trước mắt, mới nhận ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sự việc thể không giống như những đã nghĩ.

"Sơ Nhất, con về phòng trước đi."

Nhất gật đầu, sau khi đi được hai bước lại quay đầu lại nhìn cô: "Mẹ, mẹ sẽ ly hôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 với bố sao?"

"Con về nghỉ ngơi trước đi."

Cậu không hỏi nhiều, nhắm mắt đi ra ngoài, im lặng không lên tiếng trở về phòng.

Nhất ngồi trước bàn đọc sách nhỏ của mình, cầm viết nhưng không viết ra được nửa chữ.

Cậu mím môi, đột nhiên bắt đầu biết lên tờ giấy: "Là anh bảo Thâm Thâm thả cây đinh sao?"

Cổ tay hạ xuống đến một dòng khác, so với nét chữ non nớt này, chữ viết lần này cậu viết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra rõ ràng xảy ra biến hóa, ngổn ngang nghệch ngoạc như là được viết ra từ tay một người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trưởng thành.

[Anh chỉ không muốn để cho mẹ rời bỏ em thôi.]

Nhất cau mày, viết: Em không thích anh làm như vậy.

[Anh đang bảo vệ em.]

Cậu cắn cắn môi: Em không muốn anh làm hại mẹ, lần trước anh đã làm như vậy rồi.

[Anh một mực bảo vệ em, từ trước nay vẫn như vậy, sao em lại tức giận chứ?"]

Cổ tay Nhất di chuyển càng lúc càng nhanh, bút chì nặng nề in dấu lại trêи trang giấy, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như rơi vào trạng thái điên cuồng, trang giấy mỏng manh bị kéo ra một vết rách thật sâu.

[ Tại sao? ]

[ Tại sao? ]

[ Tại sao? ]

số chữ tại sao lấp kín trọn hai trang giấy, mãi đến lúc tiếng rắc rắc một tiếng, đầu bút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chì rơi ra, vẻ mặt của cậu mới khôi phục trấn tĩnh.

Sơ Nhất giống như thức tỉnh, ngơ ngác nhìn đống lộn xộn trước mắt, chốc lát, cậu gục xuống bàn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lực nghẹn ngào thành tiếng.

Giang Đường đợi ở trong phòng một lúc, quay đầu lại phát hiện Lương Thâm vẫn còn đứng trong sân, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gọi Tiểu Cao mang Lương Thâm trở về phòng, lại gọi điện cho Lâm Tùy Châu nhưng không biết sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại chậm chạp không kết nối được, nhìn chằm chằm màn hình phát sáng này, Giang Đường lại bấm thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một cái, cuối cùng, một giọng nữ máy móc nhắc nhở đối phương đã tắt máy.

Anh lại ép cô.

Giang Đường tâm lặng như nước, mở danh bạ ra bấm một số điện thoại khác.

Mấy giây sau, điện thoại được kết nối.

"Xin chào, tôi là Hạ Hoài Nhuận."

Giọng nói của anh ấy như nước, dịu dàng lại tao nhã, Giang Đường đột nhiên nhẹ nhõm: "Anh Hạ, chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như thế này, chân của tôi bị thương, ngày mai thể không đến được..."

"Nghiêm trọng không?"

Giang Đường lắc đầu: "Không nghiêm trọng, nhưng còn chút chuyện khác cần xử lý, thểtuần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sau tôi mới thể đến, nếu như anh lo lắng, thể mướn giáo viên đạo bên ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng được, sao tôi..."

"Không sao." Anh trầm thấp nở nụ cười: "Đúng lúc La La có một đợt kiểm tra, nghỉ ngơi cẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thận."

"Vâng, cảm ơn anh."

Cúp điện thoại.

Giang Đường quăng cả người lên giường,buồn bực lăn hai vòng, tiện tay mở hộp thư nhóm chat ra. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Buổi tối lúc nhóm thành viên... sôi nổi nhất, vừa vào chỉ thấy mọi người đang nói chuyện khí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thế ngất trời.

[Vua Zombie - Điền Điềm: A....! Giết tôi đi! Tôi muốn ăn thịt người!!! Tôi không muốn ăn thịt chuột nữa!!!] © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

[Vợ hiền mẹ tốt - Giang Đường Đường: Con người đáng yêu như vậy, saomuốn ăn thịt người.]

[Đại thái giám - Ninh Lăng: Ôi chao, Đường Quả Nhi, nhiệm vụ hôm nay vậy?]

[Vợ hiền mẹ tốt - Giang Đường Đường: Khá đơn giản, nấu cơm trưa cho bọn nhỏ.]

[Satan - Thánh Mẫu: Trời ơi....]

[Thánh Mẫu - Satan: Trời ơi...]

[Vua Zombie - Điền Điềm: Trời ơi.]

[Đại thái giám - Ninh Lăng: Trời ơi.]

[Vợ hiền mẹ tốt - Giang Đường Đường: Trời ơi, làm người phụ nữ của gia đình cũng rất mệt© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được hay không?]

[Vua Zombie - Điền Điềm: Nhìn thế giới tận thế của tôi xem, tôi cũng muốn làm nội trợ.]

[Đại thái giám - Ninh Lăng: Nhìn hậu cung tranh đấu của tôi xem, tôi cũng muốn làm nội trợ.]

[Satan - Thánh Mẫu: Nhìn đức mẹ Maria bên cạnh tôi xem, tôi cũng muốn làm nội trợ.]

[Thánh Mẫu - Satan: Nhìn địa ngục bên cạnh xem, tôi cũng muốn làm nội trợ.]

Nói xong, mọi người đều đặn thở dài một tiếng.

Thường ngày Giang Đường tìm được tự tin do nhóm này, cảm thấy nếu so sánh với bọn họ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 những chuyện mình trải qua cũng không phải quá tồi tệ.

[Satan - Thánh Mẫu: Tôi rạo ra vài viên thuốc thu nhỏ, chia cho mỗi người các người một bình này.] © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Nói xong, Giang Đường chỉ thấy trêи trang nhân mình thêm một cột đạo cụ, phía trêи hiện lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 +10 viên thuốc thu nhỏ: Chưa sử dụng.

[Satan - Thánh Mẫu: Ăn cái này sẽ trở về trạng thái lúc năm tuổi, mỗi viên kéo dài một tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đồng hồ.]

[Thánh Mẫu - Satan: Cái này hình như đồ vật của thánh giới của chúng tôi mà, sao anh lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 có?]

[Satan - Thánh Mẫu: JPG mỉm cười, bởi bây giờ tôi chính là Thánh Mẫu nha.]

Không cách nào phản bác.

Giang Đường nhìn mấy viên thuốc thu nhỏ này, cảm thấy cũng không dùng đến.

Đóng giao diện lại, bắt đầu tìm kiếm chuyên gia tâm lý có uy tín trêи mạng, cuối cùng xác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 định một bệnh viện đa khoa tâm trung tâm thành phố.

Bấm vào hẹn trước, Giang Đường ghi nhớ phương thức liên lạc sau đó xuống máy.

Cả một buổi tối tâm nặng nề, gần như không chợp mắt, luôn nghĩ đến các loại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dấu hiệu lúc trước của Nhất, không biết do nguyên chủ không quan tâm Nhất hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cố tình quên ức về Nhất, hình ảnh ấn tượng của cô đối với Nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cùng ít ỏi.

Lâm Tùy Châu một đêm không về, sáng sớm gọi điện thoại vẫn trạng thái tắt máy như trước.

Giang Đường hoàn toàn từ bỏ, sau khi tự sửa soạn cho chính mìnhdẫn Sơ Nhất tới bệnh viện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đa khoa tâm hẹn trước.

Hôm nay Nhất mặc một áomi ca rô, quần đùi in hoa văn cao vồi vô cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đẹp đẽ đáng yêu, lẽ vì hiếm khi một mình đi chung với mẹ, Nhất không im lặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như lúc trước, ừm... biểu hiện cùng kϊƈɦ động vui vẻ.

"Mẹ ơi, chúng ta đi đâu thế?"

Giang Đường không dám nói thẳng dẫn cậu đi gặp bác tâm lý, nhẹ nhàng sờ mái tóc mềm mại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của cậu: "Đến nơi con sẽ biết."

Sơ Nhất nở nụ cười ấm áp: "Chỉ cần mẹ không rời bỏ con, đi nơi nào cũng được."

Nghĩ đến vận mệnh thể phải đối diện, Giang Đường đột nhiên cảm thấy nụ cười của cậu thương tâm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thử nhấp nháy khóe môi, nhưng vẫn khó giấu được ánh mắt bất an của cô.

"Bà chủ, đến rồi."

"Cậu chờ tôi đây, nếu ông chủ gọi điện cho anh kêu anh ta đến thẳng đây là được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rồi."

Sau khi dặn dò tài xế xong, Giang Đường dẫn Nhất xuống xe.

Để giảm bớt căng thẳng cho người bệnh, bệnh viện đa khoa tâm lý trang trí vô cùng ôn hòa nhã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhặn, thậm chí trêи vách tường còn treo một bức tranh sơn dầu cổ to lớn. Nóitình huống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 với quầy lễ tân xong, Giang Đường ôm Sơ Nhất lẳng lặng chờ đợi.

Chốc lát sau, y từ bên trong đi ra: "Vị kế tiếp, Lâm Nhất."

"Mẹ?"

"Không sao, vào đi thôi."

Nhất nhìn sâu vào cô một cái, sau đó y dẫn cậu vào.

Thời gian chờ đợi cùng dài, cũng không biết trải qua bao lâu, Nhất cầm một cây kẹo từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong đi ra, tâm tình của cậu vẫn bình thường, không nhìn ra nguyên nhân.

"Mời người nhà vào đây một chút."

Giang Đường hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.

Bên trong phòng làm việc to lớn, bác giữa đang cúi đầu lật xem hồ sơ, thấy người đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào, ông không khỏi ngẩng đầu lên đánh giá, dung mạo Giang Đường cực kỳ diễm lệ, nhìn khí chất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bên ngoài hoàn toàn không giống một người đã làm mẹ.

"Cômẹ của LâmNhất?"

"Đúng vậy."

"Mờingồi."

Giang Đường kéo ghế tựa ra: "Con trai của tôi thế nào?"

"Tôi muốn hỏi vài vấn đề trước."

"Mời hỏi."

"Cậu ấy từng chịu bạo lực thân thể hay bạo lực tâm không?"

Giang Đường lắc đầu: "Không có, chồng tôi tuy rằng bận bịu, nhưng đối xử với thằng rất tốt, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không bỏnó."

"Trong trường thì sao?"

"Trong trường... tôi khônglắm."

Ông gật đầu, vẻ mặt đăm chiêu, cuối cùng viết vài nét trêи bệnh án: "Nếu như tôi chuẩn đoán không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sai, con trai của bị hội chứng phân liệt. Tên thông thường là đa nhân cách."

Thân thể Giang Đường không khỏi tựa ra sau, tuy đã sớm biết kết quả này, nhưng khi chính tai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghe được vẫn chút không thể tin tưởng.

"Chúng tôi đã từng tiếp xúc với những trẻ em bị bệnh, đa số bọn họ đều từng chịu bạo lực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gia đình hoặc những tổn thương khác, tự bảo vệ cho mình, người bệnh sẽ phân tách những© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ức thống khổ, ý thức sinh hoạt và toàn bộ cấp độ tinh thần phân để bảo vệ mình. Nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong bệnh ở trẻ em, tình huống của Nhất đúng chút nghiêm trọng."

kéo căng dây túi xách, mắt không nói chuyện.

"Nhân cách cậu ấy phân liệt ra tâm tình hành vi cực đoan riêng của mình, nếu cứ tiếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tục như vậy, Nhấtthể sẽ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng..."

Cuối cùng, Giang Đường hoảng hốt chỉ nghe được ông nói một cây: "Xin mau chóng tiếp thu trị liệu."

Khitừ bên trong đi ra, Sơ Nhất đang xem cá ba đuôiphòng khách.

Mặt nước khúc xạ ánh sáng nhàn nhạt, nước dập dềnh nhàn nhạt phản chiếu lên mặt cậu.

Nụ cười của cậu, sạch sẽ ấm áp.

Giang Đường không khỏi cảm thấy một chút khổ sở, nhắm mắt lại, cố nén chua xót dưới đáy mắt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhanh chân tiến lên nắm bàn tay nhỏ bé mềm mại của cậu: "Sơ Nhất, chúng ta đi khu vui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chơi có được không?"

"Nhưng trước đó đã đi rồi mà."

"Lần này chỉ hai người chúng ta."

Nhất nháy mắt mấy cái, giống như đang suy tư, cuối cùng gật đầu.

Trong xe.

Giang Đường dịu dàng ômNhất: "Con thể nói một ít chuyện của A cho mẹ nghe không?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"À..." Nhất ngẩng đầu lên: "Nhưng A không muốn cho người khác biết đến anh ấy."

"Mẹ mẹ con, cho nên không sao."

"Dạ được."Nhất cắn môi dưới: "A tên Lâm Vô, nghĩa không có, anh ấy luôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói mình cũng được không cũng được. Năm nay A 15 tuổi, anh ấy không thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nơi quá ồn ào, rất thích đùa dai, nhưng con không thích anh ấy như vậy, nhưng mỗi lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 con nói, A Vô đều rất tức giận."

Nói xong, Sơ Nhất cẩn thận đánh giá sắc mặt Giang Đường: "Mẹ, A không phải cố ý làm hại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mẹ đâu."

"Mẹ biết..."

trong lòng cô, Nhất đứt quãng kể lại đủ chuyện liên quan đến A Vô.

Đây một thể hoàn toàn tồn tại cùng với cậu, cậu ta cuộc sống,ức, ham muốn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vui buồn hoàn chỉnh, thậm chí thích ăn quả mận chua, ghét ăn kem ngọt và Macaron.

Nghe âm thanh non nớt của cậu, Giang Đường cảm thấy không thể tin được.

Nhất còn nhỏ như vậy, tâm lý vẫn còn chưa hoàn chỉnh,lại...

Lời của bác đột nhiên văng vẳng bên tay cô, lẽ một lúc không biết nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đấy, có người đã có hành vi bạo lực với Nhất.

"Bà chủ, đến khu trò chơi rồi."

TâmGiang Đường lần nữa bị kéo trở về.

"Sơ Nhất muốn chơi cái gì?"

"Chân mẹ bị thương, không đi quá xa được."

"Không sao, mẹ nhìn con chơi."

"Vậy...." Cậu cong cong khóe mắt, "Chúng ta ngồi đu quay đi."

Giang Đường: "Lần trước con nói không thích đu quay mà."

"A không thích đu quay, nhưng anh ấy không nói tại sao."

Giang Đường không hỏi nữa, sau đó mua một ít đồ ăn vặt cùng nước uống, dẫn Sơ Nhất bước lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đu quay.

lẽ mệt mỏi, Nhất vừa đi lên không bao lâu đã vùi trong lòng cô ngủ say.

Nét mặt người con ngủ sạch sẽ lại tươi đẹp, đầu ngón tay thon dài của nhẹ nhàng xoa xoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thái dương cậu.

"Tôi muốn xem ký ức của Nhất."

Hệ thống: "????"

Hệ thống Tiểu Khả: "Cô nói cái gì, lặp lại lần nữa?"

"Tôi nói tôi muốn xem ức của Sơ Nhất."

"Cô đang nói đùa sao?"

Giang Đường trả lời: "Cậu xem tôi giống như nói đùa sao?"

"..."

Không giống.

Tiểu Khả cảm thấy cái quỷ gì vậy, bình thường chủ xuyên qua cậu đều cho ức ban đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của thân thể, bây giờ hay rồi, chủ gan to bằng trời, vậy mà muốn ức của người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bạn nhỏ này!

Nhưng mà...

chủ Giang Đường này không giống với mấy kí chủ khác, tính tình nóng nảy, thỉnh thoảng không làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 theo lẽ thường làm, nói cách khác... Nữ chính này cậu ngoại trừ dụ dỗ ra thì không© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bất kỳ biện pháp nào hết!

Tiểu Khả tận tình khuyên nhủ: "Không phảitôi không cho xem, nhìn lén ức của người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khác hành vi phạm pháp, không hợp phép tắc, suy nghĩ một chút, bây giờ tôi cho© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xem ức của Sơ Nhất, vậy ngày mai cô lại muốn xemức Thập Ngũ, chuyện này..."

Giang Đường nằm nhoài bên cửa sổ nhỏ nhìn xuống dưới: "Không biết nhảy từ trêи này xuống té chết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngay lập tức không."

"..."

"Chán quá đi, thật muốn chết nha."

"... ..."

"Quên đi, sao đời người sống cũng không làm gì, chết rồi quên đi."

"... ... ..."

"Dừng lại....!!"

Tiểu Khả lần nữa thỏa hiệp.

"Tôi, tôi cho cô, cho cô, tất cả đều cho cô! Đừng uy hϊế͙p͙ tôi!!"

Nghe thế, trêи mặt Giang Đường lộ ra nụ cười đắc ý.

Sớm đồng ý không phải tốt sao, thực làm cho tốn nhiều miệng lưỡi như vậy.

"Nhanh lên một chút, đừng lề mề."

Tiểu khả vừa sắp xếp ức củaNhất vừa mắng Giang Đường chết tiệt.

Phim truyền hình mà cậu quay, không 1000 cũng 800 bộ, nhưng tới bây giờ chưa gặp nữ chính nào như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Giang Đường vậy, động một chút liền lấy cái chết đe dọa, động một chút không muốn sống nữa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Ừ, cũng từng có, nhưng bản chất những người này vẫn là muốn sống không muốn chết, không giống Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Đường, bản chất tùy tiện, không được liền chết ngay tại chỗ, lại thích oán trách.

Thật mệt tim.

Biên tập phim thế giới không dễ làm.

Muốn từ chức...

"Lập tức truyền ức, trong quá trình tiếp thu ức, chủ thể ngủ say từ một đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ba giờ."

"Tôi chuẩn bị xong rồi."

"Ở trêи đu quay không việc chứ?"

"Không sao, không đủ tiền tài xế sẽ trả cho tôi."

Nếu đã nói như vậy, cậu cũng không do dự nữa.

Rất nhanh, Giang Đường cảm giác não bắt đầu nóng lên, chỉ cảm thấy đại não truyền đến một trận chấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 động kịch liệt, một giây sau, Giang Đường đã hoàn toàn đặt mình trong cảnh xa lạ.

Linh hồn củanhư bị vây khốn trong một cái gương tên Sơ Nhất, xuyên qua gương, quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thờ ơ lạnh nhạt quan sát những chuyện đã phát sinh trước đó.

Tiếp theo, Giang Đường thấy được bản thân cô.

Hay nói là Giang Đường nguyên chủ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc