GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 16

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mều

Beta: Mạc An Hy

Dưới ánh đèn lay động, ngón tay nhỏ dài của cầm ly rượu lên, viên kim cương đeo trêи ngón © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay khúc xạ ra ánh sáng lấp lánh nho nhỏ.

Chất lỏng màu xanh nhạt trong ly khẽ đung đưa, lông mi dài của xuống, giữa mặt ẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hiện một tầng bóng đen tinh tế.

Ánh mắt Giang Đường rất lạnh nhạt, mấy người đàn ông không ý tốt bên cạnh nhìn tràn đầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghiền ngẫm, chờ con mồi ngoan ngoãn uống ly rượu mạnh trộn thuốc kia xong.

Đột nhiên Giang Đường vung tay hất ly cocktail kia lên mặt một người trong đó.

Nụ cười của đối phương nháy mắt cứng lại, động tác người pha rượu cũng dừng lại, ngơ ngác nhìn hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ảnh trước mắt.

Cốp.

Giang Đường để ly rượu trống rỗng lên bàn.

khoanh tay trước ngực, không hề sợ hãi: "Mày nghĩ đây mắt không nhìn thấy mày bỏ thuốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào sao?"

Giọng nói của hòa vào tiếng nhạc ầm ĩ nhưng vẫn truyền ràng tới tai mọi người.

Người đàn ông bị hất rượu vào mặt cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, vỗ bàn một cái đứng lên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 những người khác liếc mắt nhìn nhau, cũng vây quanh nhốt Giang Đường lại.

Giang Đường cười lạnh: "Sao đây, muốn lấy nhiều bắt nạt ít à?"

"Con đàn thối, mày ăn mặc lẳng như thế không phải để cho người ta ngủ sao, giả bộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngây thơ trong sáng cái gì?" Nói xong, ánh mắt bọn họ không thèm che dấu đảo từ trêи xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dưới toàn thân Giang Đường, càng nhìn càng cảm thấy Giang Đường nóng bỏng gợi cảm, buông tha thực sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đáng tiếc.

"Xin lỗi, coi như đây ngủ với người khác, cũng không tới phiên mày." liếc xéo người đàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ông, trong ánh mắt sự ghét bỏ rất ràng, "Cũng không biếtrừng từ nơi nào tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dám lớn tiếng trước mặt bà."

"Mày..."

Cuối cùng một đám người cũng tức giận, kéo tay áo lên muốn động thủ.

Giang Đường chuẩn bị phát huy một thânnghệ của mình thì không biết từ nơi nào có mấy người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đàn ông vạm vỡ cao to chui ra, giữ mấy tên côn đồ lại, không thể động đậy.

Âm nhạc đột nhiên dừng lại.

Tất cả sự chú ý của mọi người đều chuyển sang bên này.

"Anh trai này, anh bỏ thuốc người ta đã không còn để nói, bây giờ còn muốn động thủ, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hay lắm đâu nhỉ?"

Người đàn ông thẳng tắp thon dài bước tới, tinh xảo ẩn dưới ảnh đèn mờ, một đôi mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong trẻo mê người như cất giấu ngàn vạn ngôi sao.

"Mày thá gì, dám dạy dỗ ông nội mày, mau buông ông mày ra!" Tên côn đồ trêи mặt đất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trừng mắt chửi bới, không từ bỏ ý định hấp hối giãy giụa.

Hạ Hoài Nhuận cười lạnh, liếc nhìn người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh: "Lúc nào tiệm của cậu trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nên tùy ý như thế, loại người không ra gì như vật cũng thể đi vào?"

"Đây lỗi của tôi." Người đàn ông tóc ngắn vâng vâng dạ dạ, quay đầu lại lập tức đổi mặt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 "Cường Tử, còn không mau đem mấy tên chớn này đi ra ngoài chăm sóc cẩn thận một chút, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đừng làm ô uế mắt tổng giám đốc Hạ của chúng ta!"

"Xong ngay!"

Trong chớp mắt, bọn họ đã biến khỏi tầm mắt Giang Đường.

Giang Đường ngẩng đầu lên: "Anh..."

Còn chưa dứt lời, một bóng người đột nhiên xông đến, động tác của mãnh liệt, nắm cánh tay Hạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hoài Nhuận lên, dùng sức kéo một cái, cánh tay Hạ Hoài Nhuận liền bị kéo đè xuống quầy bar. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Mọi người bị lần kinh ngạc thứ hai này dọa đến ngây người, đặc biệt những vệ của Hạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hoài Nhuận ông chủ quán bar tóc ngắn kia.

Cánh tay đau nhức, cổ bị đè lại cũng không dễ chịu, Hạ Hoài Nhuận gục xuống bàn kêu rêи, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta thử giãy dụa, lại phát hiện ra không thể động đậy chút nào.

"Chẳng qua tôi đi nghe điện thoại một lúc, đã thấy các người bắt nạt con gái của tôi." Ánh mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Lâm Ái Quốc nhìn một vòng xung quanh, "Như thế nào? Người đông thế mạnh đấy hả?"

Giang Đường: "...."

Giang Đường che mặt, thật không muốn nhìn.

tiến lên vài bước kéo Lâm Ái Quốc lại, nói nhỏ bên tai bà: "Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi..."

"Hả?"

"Lúc này con bị bắt nạt, người ta giúp con."

Lâm Ái Quốc vừa nghe thế buông tay ra, ánh mắt nhìn Hạ Hoài Nhuận vẫn còn bất mãn như cũ: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 "Làm người tốt chuyện tốt phải nói chứ, anh không nói làm sao tôi biết? Quán bar này rất hỗn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 loạn, Giang Đường nhà tôi lại xinh đẹp như vậy, một đám người các anh vây quanh con bé, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 có thể không suy nghĩ nhiều sao?"

Hạ Hoài Nhuận thở phào nhẹ nhõm, đưa tay xoa cánh tay đau nhức, vẻ mặt khiêm tốn không tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ti: "Bác dạy rất đúng, là tôi chưa nói rõ."

Giang Đường chút ngại ngùng: "Anh Hạ, anh không cần xin lỗi,mẹ tôi quá đáng rồi."

"Bảo vệ con cái không hề quá đáng, nếu như tôi thấy con gái mình trong tình trạng này, khẳng định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tôi cũng sẽ suy nghĩ nhiều."

Mẹ Lâm nhướng lông mày: "Chàng trai rấttiền đồ."

Anh mím môi cười: "Tôithể mượn con gái của bác một phút không? Tôi muốn nói chuyện với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ấy một chút."

Lâm Ái Quốc nhìn Giang Đường một chút, lại nhìn đồng hồ: "Được, một phút, không thể hơn."

"Đương nhiên, Hạ Hoài Nhuận nhìn về phía Giang Đường, "Có tiện đi một chút không?"

Giang Đường gật đầu, đuổi theo bước chân của Hạ Hoài Nhuận.

Hai người đến một góc nhỏ, mẹ Lâmcách đó không xa hung thần ác sát nhìn qua bên này. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Một mình cô tới chỗ như thế này thực sự không nên, nếu như xảy ra chuyện thì làm sao?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Tôi..."phồng má, "Hoàn toàn bất đắc dĩ. Hơn nữa mẹ tôi đi theo."

Nói xong, ánh mặt Hạ Hoài Nhuận nhìn trở nên đồng tình.

Chốc lát, anh hơi thở dài: "Xem ra cuộc sống của cô đúng không như ý..."

kiếm tiền nuôi gia đình, còn để mẹ làm vệ sĩ.

Nhớ lúc trước, cũng một mình dẫn ba đứa nhỏ đến khu vui chơi...

"Tôi đồng ý cho cô làm giáo đạo của La La."

"Hả?"

Lần này đến lượt Giang Đường sửng sốt.

"Lúc nãy khiêu tôi thấy rồi, nhảy rất tốt. Thứ sáu tuần này cô thể đến làm việc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 địa chỉ cái lần trước tôi đưa cho cô."

Ánh mắt bỗng chốc lóe sáng, kéo tay Hạ Hoài Nhuận điên cuồng lắc lắc: "Cảm ơn anh Hạ, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hạ anh thực sự một người tốt."

Nhìn tay hai người nắm chặt, Hạ Hoài Nhuận cười thật sâu: "Vậy sau nàykhông cần tới nơi này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữa, nếu như đến thì gọi vài người bạn đến."

Giang Đường gật đầu liên tục: "Được được, tôi nhất định nghe theo anh."

"Ừm." Hạ Hoài Nhuận không đổi sắc mặt rút tay mình ra, "Hết một phút rồi, mau trở về thôi."

Giang Đường lần nữa cười với anh ấy, xoay người đi đến chỗ mẹ chồng.

Hạ Hoài Nhuận bình tĩnh nhìn bóng dáng lay động của cô, mãi đến khi người lại đây, anh mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mở miệng: "Hôm nay ấy mặc váy màu đỏ sao?"

Thanh niên tóc ngắn nhìn lại: "Màu đen."

Màu đen...

Anh mắt anh ấy đăm chiêu, cuối cùng nở nụ cười dịu dàng tinh tế như gió xuân.

Một giờ đêm.

Hai người đi ra khỏi hộp đêm.

Thoát khỏi tiếng nhạc ầm đùng, nháy mắt lỗ tay thanh tinh, gió lạnh thổi qua, Giang Đường tỉnh rượu hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phân nửa.

Ánh sao thưa thớt như điểm cho bầu trời đêm đen như mực, xung quanh yên tĩnh, để lại phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sau một cái bóng làm bạn.

"Tài xế tới đón con." Mẹ Lâm chỉ vào chiếc ô màu bạc đỗ bên lề đường, "Con về nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trước đi, mẹ còn một số việc."

Giang Đường sửng sốt: "Vậy mẹ thì sao?"

"Sáu giờ ngày mai mẹ lên máy bay, đêm nay định đến nhà chị em, ngày mai bọn mẹ cùng đi." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Đột nhiên đáy lòng Giang Đường tràn đầy không nỡ: "Mẹ sẽ đi sao?"

"Mười ngày nửa tháng mẹ sẽ trở lại, con chăm sóc Tiểu Mễ Chúc cho cẩn thận, nếu như mấy đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỏ không nghe lời thì đánh một trận được rồi." Mẹ Lâm nhìn đồng hồ, "Được rồi, mẹ đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đây, con cẩn thận một chút."

Nói xong vội lên một chiếc xe khác.

Nhìn bóng xe đi xa, Giang Đường cảm thấy phiền muộn.

vừa mới vừa thành lập tình cảm với mẹ chồng, kết quả lập tức tan vỡ, ôi, bi thương, ôi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khổ sở, ôi...

Đường lớn nửa đêm không một bóng người, rất ít đèn đỏ, xe chạy một đường thông suốt, gần tới nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 họ Lâm.

Căn nhà to lớn tối đen như mực, Giang Đường rón rén mở cửa, cởi giày cao gót, nhón chân đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lên lầu.

Lạch cạch.

Bỗng nhiên đèn mở, không gian sáng rực.

Giang Đường dừng bước chân, cẩn thận từng li từng quay đầu lại.

Trêи ghế sofa, ông chồng phản diện mặc áo ngủ đen khoay hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn cô.

"Về sớm ghê nhỉ."

Giang Đường nuốt một ngụm nước bọt ừng ực, cười hì: "Không, không còn sớm, cũng sắp hai giờ rồi." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Không, tôi cảm thấy rất sớm." Anh nhìn Giang Đường, "Cô không ngại thì ba giờ hẳn về."

Giang Đường: "..."

Giận rồi giận rồi giận rồi giận rồi, muốn chết rồi muốn chết rồi muốn chết rồi, a a a a © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 a a a!

Trong lòng hét thành một đoàn, trêи mặt vẫn duy trì nụ cười cứng ngắc.

Anh đứng dậy lại gần Giang Đường, thân hình cao lớn cùng ánh mắt sâu thẳm rấtsức ép, Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Đường nắm chặt lan can cầu thang, thân thể nho nhỏ lui về sau từng chút.

Chóp mũi Lâm Tùy Châu khẽ động: "Uống rượu?"

"... Một chút ít."

"Uốngđâu?"

"Hộp đêm."

"..."

Thấy Lâm Tùy Châu muốn phát hỏa, Giang Đường vội vàng nói: "Không, không phải tôi đi, tôi đi với một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người nữa."

Lâm Tùy Châu cười lạnh: "Cô sẽ không nói là đi cùng mẹ tôi chứ?"

Giang Đường: "... Nói rakhả năng anh không tin, nhưng tôi thực sự đi với mẹ anh."

Lâm Tùy Châu: "Ha ha."

cuống lên, "Tôi không muốn đi, nhưng mà mẹ anh cưỡng ép mang tôi đi, thực sự."

Tuy rằng rất lý, nhưng thật sự đã xảy ra.

Bây giờ hay rồi, mẹ chồng chơi đủ hất tay rời đi, bi thương trở thành hiệp vác nồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Muốn tin thì tin, không tin thì thôi, hơn nữa tôi đi hộp đêm thì làm sao? quy định nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người phụ nữ đã kết hôn không thể đi hộp đêm sao? Tôi cũng không đi tìm tình nhân, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tôi không sai!"

Giang Đường hừ một tiếng, hùng dũng oai vệ, khí thế bừng bừng đi lên lầu.

chưa được hai bước, tay chợt bị người kéo lại, thân thể cô mất trọng tâm, nặng nề ngã ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phía sau, Giang Đường kinh sợ, ngay sau đó, được đôi tay mạnh mẽ của người đàn ông ôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào lòng.

Lâm Tùy Châu vững vàng ôm cô, "Tôi cũng không nói làm sai, chột dạ cái gì?"

Giang Đường hỏi ngược lại: "Vậy anh chưng khuôn mặt thối đấy làm gì?"

Lâm Tùy Châu mắt: "Trời sinh mặt ác, trách tôi sao?"

Giang Đường: "..."

Không cách nào phản bác.

Tuy rằng ông chồng phản diện đẹp trai anh tuấn, nhưng... đúng thật một khuôn mặt ác, coi như đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm diễn viên, chắc cũng diễn những vai sát thủ liên hoàn hung ác tàn nhẫn, hoặc là địa chủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biến thái tàn khốc thời Đông Hán, hoặc Hannibal (1) phiên bản Trung Quốc.

(1) Hannibal Lecter một nhân vật hư cấu trong series truyện trinh thám kinh dị của Thomas Harris. Nhân vật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của ông ta giáo ăn thịt người.

"Đừng nói như vậy." Giang Đường đưa tay lên vuốt ve của anh, ánh mắt mềm mại, giọng điệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 yêu thương, dịu dàng động viên. "Xem vật nhỏ này, lớn lên thật khác biệt nha."

Lâm Tùy Châu: "... ..."

Đến phòng, Giang Đường bị người đàn ông mạnh mẽ ném lên giường, anh thuận tay kéo vạt áo ra, nghiêng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người đè lên.

Thân thể Giang Đường bên dưới, hai tay bị giam cầm vững chắc ở phía trêи, cô bị kéo tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 suýt nữa không thở nổi, phí công giãy dụa hai lần, hơi thở gấp: "Lâm Tùy Châu, hơn nửa đêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh muốn làm gì?"

Cô không nhìn mặt anh, chỉ cảm thấy quần áo bị anh kéo ra, một đôi bàn tay nóng bỏng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ám muội dám sau lưng trơn bóng của cô, trong phòng, âm thanh anh trầm thấp gợi cảm: "Làʍ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ȶìиɦ."

"..."

"... ..."

Sau khi sửng sốt hai giây, Giang Đường chỉ nói ra bốn chữ: "Anh thật đen tối."

"..."

Sau đó, Lâm Tùy Châu đen tối cả đêm.

Sau đó nữa, Giang Đường mềm thành bùn nhão gần như hôn mê, cô cực kỳ muốn giải trừ quan hệ với vị bạn tình hợp pháp này.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 16 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc