GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 68

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Buông nàng ấy ra!”

Thanh âm Tề Trung trầm lạnh vang lên, thân hình hắn cũng lập tức tiến về phía Vu Xuân Miêu.

Hai bàn tay siết chặt, mắt lóe hàn quang, sắc mặt u ám, ràng đã chuẩn bị sẵn sàng ứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chiến.

Tên râu quai nón nhìn thấy Tề Trung, cuối cùng cũng buông Vu Xuân Miêu ra, song thần sắc chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 e dè.

Vu Xuân Miêu như chim sợ cành cong, vội vàng chạy về phía Tề Trung, được hắn kéo ra sau lưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 che chở.

Tề Trung lạnh nhạt nói:

“Ta chính tướng công của nàng ấy. thì cứ nói với ta.”

Tên râu quai nón đánh giá Tề Trung từ đầu đến chân, cười nói:

“Đừng tưởng ta không biết, thời này nào còn ai tết tóc bím? Ngươi e huynh trưởng giả trang, hoặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hai người còn chưa thành thân?”

Tề Trung ở bên, Vu Xuân Miêu lập tức mạnh mồm, thò đầu ra sau lưng tướng công, lớn tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mắng:

“Ngươi nói bậy! Ta tướng công đã hôn thư hẳn hoi. Đồ lại, cóc ghẻ đòi ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thịt thiên nga, ngươi đã xấulại còn vọng tưởng.”

Tên râu quai nón cười ha hả, vẻ mặt cợt nhả:

“Tiểu nha đầu thật có khí chất, ta càng thích! Ta thật lòng muốn cưới nàng làm thê tử…”

“Tìm chết!”

Tề Trung không nhịn nổi nữa, bước nhanh tới, vung quyền đánh thẳng vào mặt hắn.

Tên râu quai nón cũng không hề sợ hãi, vung quyền đỡ lấy.

Hai quyền chạm nhau, Tề Trung vẫn đứng vững như núi, ngược lại tên kia lùi lại hai bước, sắc mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trầm xuống, vẫy vẫy bàn tay bị đau.

Ánh mắt hắn nhìn Tề Trung đầy vẻ tán thưởng:

“Được lắm! Vừa rồi ta chưa dùng hết sức, lại đến đi.”

Hắn lại lao lên, tung quyền về phía Tề Trung.

Tề Trung lần này không dùng quyền đối quyền, đưa tay trái chụp lấy nắm đ.ấ.m đối phương.

Quyền đầu to như cái bát của tên râu quai nón bị giữ chặt giữa không trung, không thể nhúc nhích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nửa phần.

Hai người âm thầm tỷ thí sức lực.

Vu Xuân Miêu đứng phía sau quan sát, chút lo lắng cho tướng công mình.

Tên râu quai nón kia thân hình vạm vỡ, mặc y phục võ nhân, lực lưỡng như mãnh hổ, trông không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phải hạng dễ đối phó.

Tề Trung tuy cao hơn, nhưng dáng người lại thon dài, linh hoạt uyển chuyển, bề ngoài phần nhu hòa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Chẳng ngờ tên râu quai nón lại đỏ bừng mặt mày, gân xanh nổi đầy trán, toàn lực giằng co © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vẫn không thắng nổi.

Tề Trung thì ung dung tự tại, đôi phượng nhãn lạnh nhạt nhìn thẳng vào đối thủ.

Đến khi cảm nhận đối phương đã kiệt lực, Tề Trung đột nhiên xoay cổ tay, lật bàn tay một cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 liền chế trụ đối phương, quát:

“Nàng ấy nương tử của ta!”

“Biết rồi, biết rồi!”

Tên râu quai nón gắng gượng, tuy không cầu xin tha, nhưng giọng đã run rẩy.

Tề Trung buông tay, tiện chân đá một cước vào m.ô.n.g hắn.

Tên râu quai nón loạng choạng, song vẫn chưa ngã.

Tề Trung dắt tay Vu Xuân Miêu định rời đi, vừa rồi dùng sức mạnh khiến chân bị thương hơi đau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhưng đi thêm hai bước đã ổn định lại.

“Tiểu ca, xin chờ một chút!”

Tên râu quai nón lại đuổi theo, xoa xoa tay bị đau, cất tiếng nói:

“Tiểu ca, ta bôn ba thiên hạ bao năm, người sức mạnh hơn ta quả thật không nhiều. Hôm nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gặp được, biết ngoài trời còn trời, ngoài người còn có người!”

“Hồi nãy ta l* m*ng, không biết tiểu nương tử đã phu quân. Ta tên Đại Dũng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mong được kết giao bằng hữu với tiểu ca.”

Tề Trung liếc qua, lạnh nhạt nói:

“Ta không hứng thú.”

Đại Dũng ngẩn người, sau đó cười cười làm lành.

Tề Trung chẳng buồn để ý, kéo Vu Xuân Miêu đi về phía xe lừa, nhưng Đại Dũng vẫn đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 theo sau, thao thao bất tuyệt:

“Tiểu ca, ta thật lòng mong kết giao. Nếu tiểu ca không chê, cho ta mộthội tạ tội được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chăng?”

“Không biết tiểu ca đi đâu? Ta cũng đến huyện Thanh Thạch, nếu thể cùng đi, ta nguyện mời hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vị dùng bữa, uống rượu!”

“Đừng lãnh đạm như vậy! Vạn sự dễ thương lượng mà!”

Tới xe lừa, Tề Trung bế Vu Xuân Miêu lên xe, không buồn ngoái lại.

Xe vừa lăn bánh đi xa, phía sau còn vọng tiếng Đại Dũng:

“Nhà ta hẻm Cổ Tang, đường Nam Kiều, huyện Thanh Thạch, cửa nhà có giếng nước! Tiểu ca nếu rảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hãy đến uống rượu với ta nhé!”

Xe lừa tăng tốc bỏ lại đối phương phía sau.

Đại Dũng đứng nhìn, thở dài:

“Nhân tài khó gặp! Đáng tiếc hôm nay chuyện quan trọng, không thể lưu lại lâu.”

Bên cạnh có một phu dịch tiến tới, buộc lại đai lưng, hỏi:

“Đại nhân, ngài vừa nói chuyện với ai vậy?”

Đại Dũng vẫn nhìn theo hướng xe lừa, thở dài:

“Người tài đó!”

Phu dịch cười, nói:

“Tiểu nhân đi dắt ngựa, từ đây đến Bắc Sơn thôn chỉ còn nửa canh giờ.”

Đại Dũng “ừ” một tiếng, bực dọc nói:

“chết tiệt, nhân tài không kết giao được, cô nương xinh đẹp cũng chẳng lấy được. Còn bắt lão tử tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cái nơi quỷ quái ấy mời cái lão thần tiên đó. Không mời được thì để hắn bệnh c.h.ế.t © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đi cho rồi!”

Xe lừa chạy một hồi, Vu Xuân Miêu mới thò đầu ra sau nhìn, thấy không ai đuổi theo mới yên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tâm.

Nàng vỗ ngực, thở dài:

“Hù c.h.ế.t ta rồi, nếu chàng không đến kịp, ta e đã thành vào miệng cọp!”

Tề Trung nắm tay nàng, ôn tồn:

“Ta quyết không để nàng bị ai ức h**p.”

Vu Xuân Miêu tựa đầu vào vai tướng công, trách nhẹ:

“Đều tại ta,thành thân rồi còn không biết búi tóc cho phải…”

Tề Trung ngắt lời:

“Không phải lỗi của nàng. Nương tử muốn búi tóc thế nào cũng được, già trăm tuổi cũng cứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tết bím, ta đều thích.”

Vu Xuân Miêu cảm động, liên tiếp hôn lên mặt hắn.

Gần đến huyện, đã xế trưa.

Hai người giao xe lừa cho hỏa kế Tiên Khách Lai chăm sóc, rồi tìm một quán nhỏ ăn mì.

Nếu tới Lục trạch , tất sẽ bị Lục Tử Du mời ăn cơm , thật không tiện.

Ăn xong mới đến Lục trạch, vừa lúc Lục Tử Du vừa thăm nương tử bước ra, cầm quạt ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngoài.

Chàng vừa định chắp tay, đã vội đổi sang cầm quạt xếp, làm bộ dáng thư sinh.

Tề Trung bật cười:

“Lục huynh không cần đa lễ.”

Lục Tử Du lập tức làm động tác mời:

“Mời vào, trời nóng thế này, cứ vào trước đã.”

Vừa ngồi xuống, gia nhân liền bưng ra một mâm tiên thảo mật ướp lạnh.

Vu Xuân Miêu phe phẩy nón lá, cười nói:

“chưởng quầy Lục, ta muốn vào bếp quán trà xem thử, không biết được không?”

Lục Tử Du vừa ăn tiên thảo mật vừa gật đầu, lại khen ngợi:

“Tề phu nhân kiến thức xa rộng, mời cứ tự nhiên, ta dẫn hai vị đi xem cho rõ.”

Ba người vào đến Tiên Khách Lai, lúc ấy khách chưa đông, chỉ năm sáu bàn đã người.

Vu Xuân Miêu liếc qua, trên bàn mỗi người đều một bát tiên thảo mật, chẳng mấy chốc đều ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sạch không còn gì.

Lục Tử Du phiền não:

“Không đủ bán, mỗi người chỉ được một bát. Ngoài trừ vài nhà quan lớn, chúng ta cũng không dám bán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ra ngoài nữa.”

Đến hậu bếp, một máng gỗ lớn chứa đầy đá lạnh, các bát tiên thảo mật xếp thành hàng, bên cạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mấy hũ mật ong cùng các loại quả khô chờ thêm vào.

Vu Xuân Miêu lại đến phòng bếp điểm tâm, tỉ mỉ kiểm tra từng loại nguyên liệu, mong tìm được ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tưởng mới.

Lục Tử Du sai người đem thực đơn đến để nàng đối chiếu.

Bột gạo, bột tẻ, bột mì, đường… thứ cũng đủ.

Nhìn lại thực đơn, Vu Xuân Miêu chẳng những chưa nghĩ ra món mới, đến những món điểm tâm trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thực đơn cũng chưa chắc đã làm được.

Sắc mặt nàng thất vọng, lọt vào mắt Tề Trung, chàng nhẹ nhàng an ủi:

“Không sao đâu, tiền bán tiên thảo mật đủ cho chúng ta sống sung túc mấy năm.”

Vu Xuân Miêu hiểu, nhưng nàng muốn rời khỏi cái thôn trang kia.

Cuộc sống cứ nơm nớp lo sợ như vậy, nàng thực sự không muốn mãi kéo dài.

Đúng lúc đó, một hỏa kế chạy vào hậu bếp, gấp gáp bẩm với Lục Tử Du:

“Đông gia, mấy người kia lại tới, nằm vạ ngoài cửa không chịu đi, giờ này khách tới đông mà cửa còn bị chắn…”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Điền văn, truyện Điền văn hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng full, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng online, read Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng, Nhược Vũ Sinh Hoa Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 68 — Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc