GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 64

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sau khi những tiểu nhị của Tiên Khách Lai chuyển xong hàng và nhận đủ tiền công, Tề Nguyên lập tức đóng cửa sân viện lại.

Lúc này, Thạch Tùng không nhịn được cất lời hỏi:

“Cái món này là ai làm vậy? Sao lại kết dính như thế? Ta chỉ nếm ra vị bột gạo, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trong đó không?”

Vu Xuân Miêu lắc đầu, giọng dứt khoát:

“Không thể nói được đâu, nếu để lộ ra, nhà cháu sẽ phải bồi thường mất.”

Tề Trung giải thích:

“Chúng cháukhế ước với khách mua, nếu như phương thức làm này bị tiệm khác biết, tra ra là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 do nhà cháu tiết lộ, sợ rằng tiền bồi thường chẳng phải nhỏ.”

Thạch Tùng nghe vậy thì khoát tay:

“Đã thế, ta không hỏi nữa. Ta tới chuyện khác. Ta muốn antại đây, chẳng hay thủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tục ra sao?”

Trần Nhược Lan thoáng lúng túng:

“Thạch đại ca, việc của người chúng ta nhất định tận lực, nhưng muốn định cư, nhất định phải mua nền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhà, mà việc này lại phải qua tay thôn trưởng. Người cũng biết nhà ta xưa nay không hợp với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thôn trưởng, ekhông giúp được cho người.”

Thạch Tùng biết chuyện của Tề gia, không ép nữa:

“Không sao, ta tự mình đi tìm thôn trưởng, chẳng qua cũng chỉ mua một mảnh đất thôi mà.”

Vu Xuân Miêu bất chợt nhớ ra, vỗ bàn nói:

“Nguyên nhi, mau ra cổng thôn đón Tăng bà! Hôm nay ấy đưa tiên thảo đến, đừng để Dương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Chính Sơn ngăn lại.”

Tề Nguyên vâng lời, đội nón đi ngay.

Thạch Tùng liếc nhìn chân Tề Trung, cười hiền hòa:

“Tiểu tử, để ta xem chân cho ngươi một chút.”

Trần Nhược Lan mừng rỡ:

“Thế thì tốt quá, đa tạ Thạch đại ca đã bận lòng.”

Thạch Tùng tháo băng, cẩn thận bóc lớp Sinh Cốt Cao, bật cười:

“Đi tìm lão già Thanh Bách kia xem thử à? Sinh Cốt Cao này vốn là do ta chế đấy.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Vu Xuân Miêu không tiếc lời tán thưởng:

“Hèn chi công hiệu tốt đến thế! Người ta đều bảo đứt gân gãy xương trăm ngày, vậy mà mới hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tháng, Tề Trung đã gần bỏ được nạng rồi.”

Thạch Tùng cũng giống Dư đại phu, cẩn thận nắn xương cho Tề Trung. Lúc này, đau nhức đã nhẹ đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 rất nhiều, chỉ còn hơi cau mày nhưng vẫn chịu được.

“Không tệ, để ta châm cho ngươi hai mũi kim nữa.”

Chân bị thương, song kim lại châm vào đầu khiến Vu Xuân Miêu khó hiểu, nhưng nghĩ đến việc Thạch Tùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 từng kéo dài mạng sống cho Tề gia phụ, nàng cũng không hỏi thêm.

Kim vừa rút ra chưa đầy mười phút, Tề Trung đã cảm thấy toàn thân nóng lên, mồ hôi tuôn ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 như tắm.

“Chân ta nóng bừng, lại còn ngứa nữa.”

Thạch Tùng cười lớn:

“Đúng rồi, cũng không phải thần tiên gì, chẳng qua giúp ngươi thông kinh mạch, bổ xương. Nhưng nạng thì vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nên dùng cho chắc.”

Tề Trung gật đầu, rồi nhìn sang mẫu thân:

“Thạch bá, nhờ người xem bệnh cho mẫu thân ta một thể. uống thuốc đã bớt nhiều, nhưng vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chưa khỏi hẳn.”

Vu Xuân Miêu cũng tiếp lời:

“Khám bệnh cho Tề Trung nương cháu, tiền công chúng cháu nhất định trả đủ.”

Thạch Tùng phất tay, không vui:

“Ta lấy bạc làm gì? Tiền ta tích lũy mấy chục năm còn dùng chẳng hết. Giúp nhà các ngươi, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lấy một đồng nào.”

Tề Trung lặng lẽ kéo tay Vu Xuân Miêu, khẽ lắc đầu, ý bảo Thạch Tùng tính khí vốn như thế. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Khi hắn hỏi tiền thì không đưa không được, còn hắn không hỏi, thì tuyệt đối không nên nhắc đến. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Thạch Tùng khám bệnh cho Trần Nhược Lan xong cũng kê mấy phương thuốc an thần, dặn nên tĩnh dưỡng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lòng phải thư thái, lại châm mấy mũi kim rồi nói:

“Một đoạn thời gian nữa sẽ khỏe hẳn thôi.”

Cả nhà tha thiết giữ Thạch Tùnglại dùng cơm, nhưng ông từ chối, nói còn việc trấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trên, hôm khác lại tới.

Thạch Tùng vừa rời đi, Tăng bà cũng đến nơi. Tề Nguyên đỡ lấy gánh nặng giúp bà, theo sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 còn một đứa trẻ chừng sáu, bảy tuổi, áo quần rách rưới, da vàng gầy gò, vừa nhìn đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 biết trẻ thiếu ăn.

Từ khi Vu Xuân Miêu nói bao nhiêu cũng thu mua, mỗi gánh tiên thảo đều chất đầy, mỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đều nặng trĩu.

Hôm nay đủ sáu mươi bó.

Vu Xuân Miêu mời Tăng cùng đứa trẻ vào nhà, Trần Nhược Lan rót nước mật ong đãi khách. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Đứa trẻ vừa uống liền mắt sáng lên, uống cạn một hơi.

Tăng cũng uống thử, thấy ngọt bèn nhường phần còn lại cho đứa nhỏ.

Vu Xuân Miêu mang sáu xâu tiền ra:

“Đây, sáu mươi văn.”

Tăng bối rối hỏi:

“Cửa thôn người chặn hỏi, nói là nhà các ngươi. Ta nói mang tiên thảo cho nhà họ Tề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vẫn không cho qua.”

Vu Xuân Miêu quay sang dặn:

“Nguyên nhi, lát nữa đưa Tăng về theo lối nhỏ, không đi cổng chính.”

Tăng ái ngại nói:

“Dân làng thấy ta bán được nhiều, hỏi bán cho ai, họ cũng muốn bán. Nhưng ta không dám nhận lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thay các ngươi.”

Vu Xuân Miêu mỉm cười:

“Tăng bà, một mình cung ứng đã đủ cho nhà cháu rồi. Của người khác, cháu không mua đâu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Nếu ai hỏi,cứ bảo bán một gánh chỉ mười mấy văn, lại còn phải tiên thảo phơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khô mới bán được. Họ nghe vậy thì tự nhiên cũng thôi.”

Tăng vui vẻ gật đầu, Vu Xuân Miêu lại lấy một ít điểm tâm Lục Tử Du tặng, gói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cho mang về.

Nhìn đứa trẻ nhỏ bên cạnh, nàng đoán chắc cháu nội hoặc cháu ngoại của một lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 dắt theo một đứa trẻ nhỏ, nghĩ cũng biết con cái chẳng thuận lợi gì.

Tề Nguyên tiễn Tăng ra khỏi cổng, Trần Nhược Lan vào bếp nấu cơm.

Vu Xuân Miêu lấy Sinh Cốt Cao chuẩn bị băng cho Tề Trung.

Tề Trung khổ sở nói:

“Nương tử, cho ta nghỉ một lát hẵng băng, chân ta bị bọc đến trắng bệch rồi. Nàng không tin, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thử lấy chân mình ra so đi.”

Vu Xuân Miêu bật cười:

“Chân chàng đâu chỉ trắng hơn ta, sắp bằng nước gạo rồi ấy! Để thông thoáng một chút cũng tốt.”

Nàng quyết định đợi đến tối tắm rửa xong sẽ băng lại cho chàng.

Trước bữa trưa, Vu Xuân Miêu kiểm lại sổ sách. Vừa nhìn con số kết dư, nàng không khỏi kinh ngạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trừ tiền mua gạotiên thảo, số bạc còn hơn ba trăm lượng.

Tính đi tính lại, lại đếm bạc, quả thậtba trăm hai mươi mấy lượng, chia cho mỗi phòng cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 được hơn năm mươi lượng.

Đến tối, khi chia bạc, ai nấy đều không dám tin vào mắt mình.

Trần Nhược Lan thấp thỏm nói:

“Xuân Miêu à, hơn bốn mươi lượng bạc lần trước đã khiến nương ngủ không yên, giờ cộng thêm phần của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Nguyên nhi, lại hơn một trăm lượng, nương thật sự bất an.”

Tề Trung khuyên:

“Ngày mai bảo Nguyên nhi đưa người đi gửi bạc, đổi thành ngân phiếu, như vậy vừa an toàn vừa dễ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bảo quản. Nhân tiện cũng mua thêm thuốc cho nương.”

Tề Nguyên vỗ tay tán thành:

“Đúng nên như vậy, chứ để tiền mặt mãi trong nhà, thực sự lo lắng.”

Việc được quyết định vui vẻ, nhưng Vu Xuân Miêu lại bắt đầu suy tính chuyện mới.

Tối ấy, khi băng cho Tề Trung trong phòng, nàng khẽ nói:

“Chàng à, việc làm Tiên Thảo Mật chỉ duy trì được đến tháng chín. Nhà ta lại chẳng ruộng đất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 canh tác. Cả nhà chi bằng chuyển đến huyện hoặc trấn sống? Nhànày cứ giữ lại, mùa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại về làm Tiên Thảo Mật, còn thường ngày thì trên huyện.”

Tề Trung lặng lẽ ngẫm nghĩ, chàng vốn đã nản lòng với nơi này, chỉ ngại nương không chịu rời đi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68đâynơi lưu giữ bao ức về phụ thân Tề gia, mấy năm qua nương vẫn sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhờ những kỷ niệmấy.

Vu Xuân Miêu hiểu được nỗi lo trong lòng chồng, nhẹ giọng nói:

“Dù sao cũng còn hai tháng nữa mới tới tháng chín, việc kinh doanh mới vẫn chưa tìm ra, thiếp chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mới nghĩ vậy thôi. Trước hết đừng vội nói với nương, để thiếp suy tính thêm đã.”

Băng xong, nàng vừa đứng dậy đã bị Tề Trung kéo ngồi lại lên đùi.

“Nương tử, ta thật lòng… nhớ nàng.”

Vu Xuân Miêu bật cười, hôn nhẹ lênhắn:

“Ngày nào chàng cũng nói vậy, ngày nào không nhớ đâu?”

Nàng thì thầm:

“Ngày mai còn phải dậy sớm, không được làm rộn quá khuya, bằng không… ta sẽ đi ngủ cùng nương đấy.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Tề Trung cười dịu dàng, ôm lấy nàng:

“Nghe theo nương tử, thế nào cũng được.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Điền văn, truyện Điền văn hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng full, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng online, read Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng, Nhược Vũ Sinh Hoa Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 64 — Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc