GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 39

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tất cả vết thương đã được xử lý cẩn thận, Tề Trung kéo ghế lại gần Vu Xuân Miêu, nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, giọng nói bỗng nghiêm nghị mà thâm trầm:

“Xuân Miêu, Quảng Bình dám lễ với nàng, đều bởi thân phận của nàng chỉ một kẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bị mua về. Chúng ta kết thân đi, cùng nhau lập một tờ hôn thư, từ nay về sau sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không còn ai dám khinh khi nàng nữa.”

Ánh mắt Tề Trung sâu thẳm như đáy nước, ánh lên vẻ chân thành không sánh được. Vu Xuân Miêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nghe vậy, nhất thời mũi cay xè, nước mắt tuôn rơi như suối.

ức nguyên chủ mách bảo nàng: Một nữ tử bị mua về, nếu chủ nhân chịu lập hôn thư danh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chính ngôn thuận, ấy là coi trọng hơn cả phúc phần ba đời. Nếu chẳng may đêm qua rơi vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tay kẻ xấu, nhiều lắm chỉ bị bồi thường chút bạc, ai nấy đều coi chuyện bình thường. Nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nếuhôn thư, ấy phạm vào tội lớn, kẻ kia phải bị xét xử, nặng thì ngồi tù, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhẹ thì lưu đày.

Nhưng nàng không chỉ là nguyên chủ Vu Xuân Miêu, còn người mang ức hiện đại. Nghĩ đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 những ấm lạnh đời người, nước mắt nàng chưa kịp ráo đã bật cười. Nàng lấy ống tay áo lau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nước mắt, ngẩng mặt hỏi:

“Chàng… chàng đang cầu hôn ta sao?”

Tề Trung ngây người một thoáng, ngẫm nghĩ rồi hỏi lại:

“Cầu hôn gì?”

Vu Xuân Miêu mỉm cười, hít hít mũi, nhẹ nhàng giải thích:

“Chính ý nói một nam tử yêu thích một nữ tử, thành tâm cầu xin nàng gả cho mình.”

Tề Trung suy nghĩ đôi chút, liền gật đầu chắc nịch:

“Đúng, ta chínhmuốn nàng làm thê tử của ta. Vậy nàngđồng ý chăng?”

Nhìn ánh mắt kiên định cùng nụ cười dịu dàng của hắn, sắc mặt Vu Xuân Miêu ửng hồng như ráng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chiều, nhẹ nhàng gật đầu.

Không có nhẫn cưới, cũng chẳng cần hỷ yến, nhưng nàng biết, chỉ cần một chữ “gia” đủ.

Tề Trung ôm nàng vào lòng, dịu dàng thủ thỉ:

“Vậy hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau đi lập hôn thư.”

Đến bữa sáng, Tề Trung đem chuyện lập hôn thư nói ra, cả nhà ai nấy đều vui mừng khôn xiết. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Trần Nhược Lan liên tục chắp tay lẩm nhẩm:

“Tiên phu phù hộ, phù hộ cho con cháu nhà họ Tề hòa thuận ấm êm.”

Tề Vinh chưa hiểu ý nghĩa, nhưng thấy người nhà hân hoan thì cũng mừng rỡ cười theo.

Tề Nguyên trong lòng càng thêm kính trọng yêu quý đại tẩu, nghĩ bụng: hôn thư rồi, chẳng sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 một ngày nào đó đại tẩu bỏ đi nữa.

Ăn sáng xong, mọi người lại mỗi người một việc.

Tề Nguyên cùng Tề Vinh kéo gỗ sam từ trên núi về, chuẩn bị cho việc dựng phòng tắm và thùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gỗ. Tề Nguyên vác hai đoạn lớn, Tề Vinh vác một đoạn nhỏ, ai nấy đều hăng hái.

Tề TrungVu Xuân Miêu cùng nhau bận rộn trong bếp. Được hỏi về việc tiêu thụ, Vu Xuân Miêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không còn chuẩn bị thêm bát đũa hay thìa muỗng nữa, tất thảy đều đã chủ định.

Trần Nhược Lan thuê xe nhà Vương Đồ Hộ, tốn hai mươi văn tiền, vừa đưa tiền vừa lẩm bẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tiếc của.

Tuy từ nhỏ đã sống tiết kiệm, nhưng nay thấy con dâu biết xoay xở tính toán, cũng không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 quá nặng lòng chuyện chi tiêu trước.

Đến chiều, Vương Đồ Hộ đánh xetới tận nhà. Tề Trung đội nón cho phu nhân, dặn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nàng tránh nắng, tuy nàng trắng nhanh nhưng mặt nhỏ lại rất dễ đỏ.

Trần Nhược Lan giao sổ hộ tịch cho Tề Trung, đồng thời dặn dò cầm theo cả khế ước bán thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của Vu Xuân Miêu. Chất xong một chậu sương sáo mật lên xe, cả hai liền lên đường.

Trên đường đi, Tề Trung thong thả kể cho Vu Xuân Miêu biết nơi sắp tới, người sắp gặp.

“Lần này ta đưa nàng đến huyện thành, gặp Lục Tử Du lão hữu của ta. Hắn chủ nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Tiên Khách Lai, tiếng tăm lừng lẫy khắp mười tám huyện của Hành Sơn Phủ.”

Quả nhiên, đến nơi, trước mặt họ một trà lâu lớn, hai tầng, ngoài cửa chínhtiểu nhị chào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mời khách ra vào tấp nập. Hai bên cửa treo dải cờ vải, viết tên các loại trà, điểm tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cả tên vở kịch đang diễn: 《Nộng Hà》, 《Cô Lộ Sơn》, 《Mai Hoa Trâm》.

Trên phố lớn tấp nập xe ngựa, kiệu hoa. Vu Xuân Miêu trông thấy ngựa, tự dưng thấy gần gũi, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cũng biết trong thời buổi này, chủ ngựa thường quan lại hoặc nhà quyền quý, nên chẳng dám tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tiện lại gần.

Tề Trung cho xe dừng dưới mái hiên, dặn Vu Xuân Miêu ngồi yên đợi, còn mình thì đi vào hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thăm.

Tiểu nhị vồn vã:

“Công tử, mời vào. Hôm nay nhà tiểu nhân Thiên Nhật Hồng thượng hạng, lại thêm Mật Mai độc quyền, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 kính mời công tử dùng thử…”

Tề Trung cắt ngang:

“Ta muốn gặp Lục Tử Du, phiền ngươi vào báo, nói Tề Trung đến tìm.”

Tiểu nhị nghe nhắc đến tên chưởng quầy, đánh giá Tề Trung một lượt, tuy ăn mặc giản dị nhưng khí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chất bất phàm, nghĩ bụng hẳn khách quen, vộichạy vào báo.

Tề Trung trở lại bên Vu Xuân Miêu, dặn nhỏ:

“Xuân Miêu, Lục Tử Du là người ngay thẳng, nàng cứ nói, đừng câu nệ.”

Vu Xuân Miêu cười nói:

“Chàng nhắc bao nhiêu lần rồi, ta nhớ kỹ mà, đâu phảikẻ ngốc.”

Tề Trung giả vờ nghiêm mặt:

“Không ngốc sao? Ta nghe nương nói năm đó mua một tức phụ ngốc về mà, nay lại thấy thông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 minh thế này.”

Vu Xuân Miêu lườm yêu, làm mặt nghịch ngợm:

“Cũng chẳng biếtai, nghe nói tức phụ ngốc liền sợ, trốn trong phòng không dám ra ngoài.”

Hai người đang cười đùa, bỗng nghe tiếng gọi:

“Tề huynh, khách quý giá lâm!”

Lục Tử Du vận trường sam gấm trắng, tay phe phẩy quạt xếp, phong thái nho nhã. Vừa gặp đã hồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hởi chào hỏi Tề Trung, rồi quay sang chắp tay chào Vu Xuân Miêu.

Tề Trung giới thiệu:

“Đây nội tử của ta, Xuân Miêu. Hôm nay đến đây có việc muốn thương lượng.”

Lục Tử Du vái chào Vu Xuân Miêu, đoạn trách vui Tề Trung:

“Tề huynh thành thân, sao chẳng báo tin, để tại hạ còn chuẩn bị đôi câu chúc mừng?”

Tề Trung chỉ cười:

“Chỉ việc nhỏ trong nhà, chưa làm hỉ yến, sao dám làm phiền chư huynh.”

Lục Tử Du lập tức mời hai người lên lầu vào nhã gian.

Tề Trung bưng mộc bồn theo sau, Lục Tử Du sai tiểu nhị dọn trà điểm. Trên đường, Lục Tử Du © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhận ra mùi hương thanh khiết tỏa ra từ mộc bồn, lấy làm lạ nhưng không tiện hỏi.

Bước vào đại môn, bên trong bốn tòa hai tầng, vây quanh sân khấulớn. Trên đài có ca © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 kịch, dưới các hành lang rợp bóng đều bày bàn trà, khách khứa vừa dùng trà vừa thưởng hí, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không khí ấm áp tao nhã.

Lục Tử Du mời hai người lên lầu hai, tìm một nhã gian riêng biệt, rồi thân mật hỏi han chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cũ.

Tề Trung liếc nhìn đại sảnh, than nhẹ:

“Nửa năm trước đến đây, trà lâu khách khứa nườm nượp, nay sao lại vắng vẻ như vậy?”

Lục Tử Du cũng buồn đáp:

“Đúng là thế đạo bất ổn, mấy tháng nay kinh tế sa sút, không riêng gì trà lâu của ta, mà cả huyện thành cũng vắng vẻ hơn nhiều."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Điền văn, truyện Điền văn hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng full, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng online, read Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng, Nhược Vũ Sinh Hoa Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 39 — Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc