GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 72

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lận Đình: “Con nghe chị dâu Vấn Lan nói, đồ dùng trong hợp tác xã mua bán của quân đội không được đầy đủ, đoán chừng chúng ta vẫn phải đến cửa hàng bách hóa trên thành phố một chuyến.”

Quân đội nằm ở ngoại ô phía nam, khá hẻo lánh, đồ đạc trong hợp tác mua bán thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ứng phó với những nhu cầu bản của cuộc sống, nhưng không đầy đủ như cửa hàng bách hóa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trong thành phố.

Vả lại... Lận Đình khẽ đưa mắt nhìn con gái ghé vào bàn để vẽ tranh, nói: “Miêu Miêu thích vẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tranh, con muốn mua cho con bé một hộp bút màu.”

Hồkhông hiểu: “Cái này cũng bán à?”

Lận Đình: “Có lẽ là ạ. Cho cửa hàng bách hóa không bán, thì chắc hẳn trong nhà trẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cũng sẽ thôi.”

Nói đến nhà trẻ, vẻ mặt Hồ tỏ vẻ tán thành: “Sáng nay mẹ hỏi Vấn Lan, connói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ba tuổi đã thể đi nhà trẻ rồi, hai đứa nhà ta đi học hơi muộn.”

Lận Đình an ủi bà: “Không sao đâu mẹ, đi nhà trẻ cũng chỉ chơi thôi chứ học hành gì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đâu, chủ yếu con muốn để Miêu Miêu Quả Quả làm quen với nhiều bạn cùng lứa hơn thôi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Hồ vẫn có chút lo lắng: “Bây giờ không phải mùa nhập học, không biết có được nhận vào lớp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không nữa?”

Lận Đình cảm thấy chuyện này không khó, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Đợi chút nữa chúng ta hỏi Hoắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Tiếu xem sao.”

Tối đến, họ vẫn không nấu cơm.

Hoắc Tiếu vốn định đưa mẹ vợ con đến căn tin ăn cơm, nhưng hai người không muốn trở thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 con khỉ bị người ta nhìn chằm chằm, nên anh chỉ đành tự mình đi mua cơm về.

Bữa tối đậu phụ hầm khoai tây, đậu phụ khô xào ớt xanh vài miếng thịt kho tàu còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lại từ lúc trưa.

Lúc ăn cơm, Lận Đình gắp mấy miếng thịt kho tàu phần riêng cho chồng vào bát anh, lại thuận miệng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bàn với anh về chuyện cho hai đứa đi nhà trẻ: “Bây giờ không phải mùa nhập học, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 biết người ta có nhận vào lớp không nhỉ?”

Hoắc Tiếu dùng đũa tách riêng phần mỡ và nạc miếng thịt kho tàu, rồi lần lượt gắp vào bát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mẹ vợ con, rồi mới đáp: “Đừng lo, chút nữa anh nói với chị dâu Bàng một tiếng là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 được.”

Lận Đình nhìn thịt nạc trong bát, khóe môi khẽ cong lên, đúng cô không thích ăn thịt mỡ: “Chị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 dâu Bàngai?”

Hoắc Tiếu nuốt miếng rau trong miệng: “Là vợ của chính ủy Lữ, cũnghiệu trưởng nhà trẻ.”

Tuy đoàn xe tăng đơn vị cấp đoàn, nhưng không có nghĩa cả đoàn hơn mười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nghìn binh lính đều tập trung lại với nhau.

Bọn họ được chia thành từng lữ đoàn, dưới lữ đoàn lại chia thành cách trung đoàn.

Chẳng hạn như đơn vị hiện tại của Hoắc Tiếutrung đoàn một thuộc lữ đoàn hai.

Cách doanh trại của trung đoàn hai trung đoàn ba khoảng mười mấy cây số.

Chẳng qua doanh trại của trung đoàn mộttrụ sở của lữ đoàn hai, nên khu người nhà, trường học, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hợp tác xã mua bán đều tập trung đây.

Những quan trong trung đoàn hai trung đoàn ba đều phải đóng quân tại doanh trại, một tuần, thậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chí nửa tháng mới được về một chuyến.

Nếu lữ trưởng mở họp,quan của trung đoàn hai trung đoàn ba đều phải di chuyển đến trung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đoàn một.

Tương tự, nếu trưởng họp, mấy người Hoắc Tiếu cũng phải di chuyển đến trụ sởđoàn.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lận Đình: “Vậy sau này em sẽ đi gặp chị dâu Bàng cùng anh.”

Hoắc Tiếu liếc mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Đợi khoảng nửa tiếng nữa đi, lúc này có lẽ nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lữ trưởng đang ăn cơm.”

Lận Đình: “Không vội, chờ thêm mấy hôm nữa để Miêu MiêuQuả Quả quen với nơi này đã.”

Hoắc Tiếu không quá hiểu việc nuôi dạy trẻ con, nhưng anh cũng cảm thấy lời vợ lý: “Có lẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mấy hôm nữa chị dâu Bàng sẽ mời chúng ta ăn cơm, đến lúc đó hỏi cũng được.”

Nghe vậy, Hồ chút căng thẳng: “Sao lại muốn đến nhà Lữ trưởng ăn cơm?”

Trước khi đến đây, bà đã được con dâu phổ cập kiến thức cho biết chức vị lữ trưởng to đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mức nào, đi đến văn phòng của thư công thôi đã sợ hoảng hồn rồi, chứ đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nói đến việc gặp mặt quan to như lữ trưởng.

Thấy sắc mặt của mẹ chồng tái nhợt, Lận Đình vội vàng an ủi bà: “Có lẽ đây lệ thường, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chứ không phải cố ý mời riêng gia đình ta đâu ạ. Chẳng hạn như Đinh Phi Yến hôm nay, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 do Hoắc Tiếucấp trên của chồng cô ta, nên nếu ấy theo quân muộn hơn chúng ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thì gia đình ta sẽ phải mời gia đình họ một bữa cơm. Mẹ đừng lo, chúng ta đến lộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mặtđược, đến lúc đó mẹ chỉ cần vùi đầu ăn thôi.”

Nghe giải thích, sự căng thẳng trong lòng Hồ mới giảm đi vài phần, nhưng vẫn không nhịn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đượcnhìn con trai mình, xác nhận thêm lần nữa: “Thật thế à?”

Hoắc Tiếu cười gật đầu: “Vâng, thật ra không đi cũng không sao, lữ trưởng và chị dâu Bàng sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 để ý đâu.”

Nghe vậy Hồ Tú có chút không muốn đi, nhưng hiểu nhân tình thế thái, nên vẫn gật đầu: “Đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chứ, coi như đi để mở mang tầm mắt, quan lớn như thế mà, ngày thường làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hội lui tới.”

Lận Đình trêu bà: “Mấy nữa viết thư gửi về nhà, mẹ hãy kể với thím hai chuyện mẹ gặp mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lữ trưởng, chắc chắn thím ấy sẽ hâm mộ đến đỏ mắt cho xem.”

Quả nhiên Hồ Tú bị chọc cười: “Hì hì... con đừng trêu mẹ.”

Bầu trời mùa xuân tối muộn hơn mùa đông.

Lúc họ ăn cơm xong đã hơn sáu rưỡi, nhưng ngoài trời vẫn còn tia sáng.

Hoắc Tiếu phụ trách rửa bát, Hồ Lận Đình rửa ráy cho đám trẻ.

Nhiệt độ giữa ngày đêm chênh lệch rất lớn, hơn nữa ban ngày đã tắm rửa rồi, nên lúc này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Lận Đình mẹ chồng chỉ rửa ráy mặt mũi tay chân cho hai đứa thôi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chờ đưa hai đứa về phòng mẹ chồng, lại mở radio cho chúng nghe, Lận Đình mới đi tắm rửa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Đúng rồi, trong quân đội thể sử dụng điện.

Điều này khiến Lận Đình hạnh phúc phát khóc.

trời mới biết dùng đèn dầu rắc rối thế nào, không những ánh sáng ảm đạm, còn phải thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 xuyên lau chùi, nếu không chú ý chút cổ đèn sẽ đen thùi lùi.

Tuy nói ở quân đội thống nhất tắt đèn vào lúc mười giờ, nhưng Lận Đình cũng rất thỏa mãn rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

sao thời này không di động, máy tính hay ti vi để g.i.ế.c thời gian, nên mọi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đều đi ngủ sớm.

Nhớ đến cuộc sống đại đội Hướng Dương, Lận Đình không khỏi nhớ đến một số chuyện khác.

Sau khi lăn hai vòng trên giường, lại chui ra khỏi chăn.

Tìm giấy bút bắt đầu viết thư về nhà.

Thật ra ban ngày Hoắc Tiếu đã giúp gọi điện về báo bình an.

Nhưng muốn tự viết thư cho người nhà, kể cho họ nghe về cuộc sống hiện tại, ít nhất cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thể khiến cha mẹ, anh trai chị dâu yên tâm.

“Đang viết thế?” Hoắc Tiếu vốn tưởng vợ đã nằm trong chăn, không ngờ vừa đẩy cửa ra đã thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ghé vào bàn viết đó.

Lận Đình không quay đầu lại, đáp: “Em viết thư cho cha mẹ.”

Hoắc Tiếu đi đến bên cạnh vợ, sau khi quét mắt nhìn những dòng chữ xinh đẹp trên giấy, anh đặt hai tay lên vai cô: “Chút nữa anh cũng viết vài câu.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 72 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc