GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 49

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nghĩ đến đây, trong lòng Lý Đào Hồng vừa vui vẻ vừa cảm thấy có chút phỏng tay, đồng thời lại càng không muốn lấy ra cho mọi người xem nữa.

Đùa à, tuy bà ấy không được ăn học nhiều, thế nhưng ấy cũng biết đạo không được khoe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 khoang tiền tài.

Về phần hàng xóm không vui á? Ai thèm quan tâm?

Lúc này toàn bộ lực chú ý của bà đều tập trung lên người Hoắc Tiếu, làm còn tâm trạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đi ứng phó với người ngoài nữa.

Con rể năng lực, lại quan tâm săn sóc con gái, thân mẹ vợ, tất nhiên ấy rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vui mừng.

Thế nhưng con rể quá tài giỏi, bây giờ còn mang đến nhiều quà cáp thế này, trong lòng bà ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lại chợt cảm thấy bất an.

ấy thầm nghĩ, chút nữa ấy chỉ lấy một hai thứ thôi, những thứ khác sẽ để hai đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 xách về.

không nghĩ nữa, sau khi đuổi mấy người hàng xóm đi, bà mới đi vào nhà. Thế nhưng còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chưa kịp lên tiếng nói gì, thì đã nghe thấy một chuyện khiến điếng người.

“Cái gì? Tìm việc cho thằng cả?” Còn công việc trên xưởng gia cụ ở thị trấn nữa chứ? Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thật sự được tuyển, thì thằng cả sẽ trở thành người làm công ăn lương, thành người bát sắt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cả đời đềuhi vọng.

Chứ không giống như bây giờ, dân chúng đều nghèo, làm gì mấy nhàbỏ tiền làm nội thất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cỡ lớn.tay nghề tốt đến đây thì cũng chẳng chỗ bộc lộ, thể hiện, căn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bản chẳng kiểm được mấy đồng.

Hoắc Tiếu: “Vẫn chưa chắc chắn ạ. Con xưởng trưởng của xưởng gia cụ đã hẹn trước rồi, chiều nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 con sẽ đưa anh cả đến đó, sau khi vượt qua bài kiểm tra thì mới thể được tuyển. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Anh vừa dứt lời, ngoại trừ Viên Viên chẳng hiểu mấy người lớn đang nóira, thì những người còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lại trong nhà họ Lận đều vui mừng không thôi.

Từ nhỏ Lận Minh đã theo Lận Thắng Lợi học nghề, người có tay nghề nổi tiếng mười dặm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tám thôn quanh đây. Công việc này chẳng khác nào đã nắm chắc trong tay.

Nghĩ thế, Lận Minh lại càng kích động hơn, sắc mặt anh ấy đỏ bừng, đôi bàn tay to rộng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ngừng chà sát vào nhau.

Anh ấy vốn chút sợ em rể hai, cảm thấy đối phương vừa lạnh lùng vừa khó gần, không ngờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đối phương lại tặng mình một niềm vui bất ngờ lớn đến mức này.

Anh ấy rất muốn nói hai câu để bày tỏ sự cảm kích, thế nhưng bình thường anh ấy không giỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ăn nói, lúc này lại càng không nặn ra được chữ nào.

Tình huống của mấy người còn lại cũng không tốt hơn Lận Minh bao nhiêu, tuy mồm mép của Lận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 khá lưu loát, nhưng anh ấy không vội lên tiếng, chỉ nở nụ cười ấm áp, dưới đáy mắt lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 âm thầm đánh giá.

Vì thế, bầu không khí dần rơi vào tình trạng xấu hổ.

Cuối cùng, vẫnLận Đình ngồi bên cạnh người đàn ông chậm rãi lên tiếng phá vỡ sự im lặng: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 “Sao hôm qua không nghe anh kể chuyện này?”

Nói ra khó tránh khỏi giống như kể công, Hoắc Tiếu quen làm nhiều nói ít rồi, nghe vợ hỏi vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 anh cũng chỉ bình tĩnh đáp: “Anh vốn định nói rồi, nhưng bị Quả Quả quấy một lúc thì quên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mất.”

Nghe vậy, nhớ lại chuyện ngày hôm qua, trên gương mặt Lận Đình hiện lên sự xấu hổ, cô không nhịn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 được mà giận trách: “Việc này đều tại anh cả.”

Hoắc Tiếu tốt tính nhận lỗi: “Ừm, đềulỗi của anh.”

Thấy vậy, Đào Hồng dần cảm thấy tò mò.

Vân Mộng Hạ

Lận Đình vốn không định nói, thế nhưng thấy người nhà quá vui mừngHoắc Tiếu giới thiệu công việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cho, vui đến độ không nói lên lời, bèn quyết định kể ra để mọi người thả lỏng,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vậy mới nói một năm một mười.

Quả nhiên, sau khi nghe xong, mọi người đều cười ầm lên. Đào Hồng vừa cười vừa nói: “Thế cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cùng miếng bánh đào kia rơi vào miệng ai?”

Lận Đình cố ý khuấy động bầu không khí, thế cô vô cùng thân thiết đập vào cánh tay của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 người đàn ông ngồi cạnh, hắng giọng: “Mẹ đi hỏi anh ấy.”

Hoắc Tiếu mím môi cười: “Đình Đình lấy một nửa ạ.”

Đột nhiên bị gọi Đình Đình, trong lòng Lận Đình giống như bị móng mèo cào nhẹ một cái,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cùng mất tự nhiên, trên mặt cũng thức hiện ra biểu cảm ghét bỏ: “Mất mặt như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chỉ lấy được nửa miếng bánh, thật sự lỗ nặng.”

Đào Hồng cười mắng: “Đừngchiếm hời còn khoe mẽ. Con rể làm vậy cũng là con thôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mà.” Dứt lời,ấy lại nhìn về phía con rể: “Đứa con gái này của mẹ được mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cha nó chiều hư, con rể bao dung cho nó nhiều hơn nhé.”

Tuy nói thì nói vậy, nhưng không ý bảo con gái mình sửa.

Vân Mộng Hạ

Mặc lần đầu tiên làm con rể, thế nhưng Hoắc Tiếu không phải người ngốc, anh lập tức tỏ thái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 độ: “Đình Đình tốt lắm ạ, trái lại con đã khiến ấy thiệt thòi nhiều.”

Lận Đình: “Mẹ, mẹ đừng thấy con rể mẹ thoạt trông lạnh như băng, thế nhưng trong lòng lại rất tinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tế đấy. Lần này t.h.u.ố.c rượu anh ấy mang đến đều là đồ nhờ lãnh đạo thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phố Dung mua giúp, không có quan hệ thì không mua được đâu. Còn hoắng thỏ kia nữa, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tự anh ấy vào núi săn, lúc quay về tay chân lạnh như băng vậy, còn tấm vải dệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 kia nữa...”

Thật ra không thích cách kể lể thế này, cũng không ý định khoe khoang.

Chẳng qua miệng chồngcứ như nút ấy, chẳng bao giờ kể những vất vả sau lưng ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cả, thế nên Lận Đình chỉ thể kể thay anh.

Ít nhất những chuyện này làm tiền đề, mới thể để cha mẹ thấy Hoắc Tiếu thật sự đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 xử tốt với cô, thậm chí yêu ai yêu cả đường đi, quý trọng cả người nhà cô.

Sau này nhắc đến chuyện theo quân, mọi người cũng sẽ bớt lo hơn một chút.

Quả nhiên, Lận Đình vừa giải thích xong, đừng nói hai người già Lận Minh đôn hậu, đến cả Lận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Vĩ, nụ cười trên gương mặt anh ấy cũng thật lòng hơn vài phần.

Họ không phải cười vì nhận được những món quà quý giá hiếm thấy, cười sự coi trọng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Hoắc Tiếu dành cho Lận Đình.

Sau khi hiểu được tấm lòng sau từng món quà, Đào Hồng bèn từ bỏ ý định bảo hai đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103xách đồ về, mà thầm nghĩ nên chuẩn bị quà đáp lễ, nếu không đủ thì phải đến nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chị em tốt để mượn một chút.

Nghĩ đến đây, lại đứng ngồi không yên, ngoắc tay với Vân - con dâu cả cũng đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hưng phấn đến độ hai đỏ bừng: “Dâu cả, đi thôi, chúng ta đi nấu cơm, ăn sớm để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thằng cả còn lên thị trấn sớm, cũng không thể để lãnh đạo người ta chờ được.”

“Vâng.” Hà Vân nhanh nhẹn đồng ý, rồi xoay người đặt Viên Viên trên tay vào lòng chồng.

Khi đi đến cửa, Đào Hồng phát hiện ra con gái mình xuống giường xỏ giày, bèn trợn trắng mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lườm cô: “Không mượn con, có mẹ chị dâu cả con được rồi.”

Hà Vân cũng cười: “Đình Đình cứ ngồi đi, con gái về nhà mẹ đẻ là khách, lại nói, đồ ăn cũng chuẩn bị hòm hòm rồi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 49 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc