GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 38

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nhìn chiếc ghế trong tay đối phương, anh chợt hiểu ra.

Anh thầm nghĩ: ý thức phòng bị của vợ anh rất tốt.

Lận Đình độc thân từ trong trứng, phải dựa hết vào da mặt dày khi bị bản bóc lột© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đời sau, mới không đỏ mặt vào lúc mở cửa cho chồng.

Thật ra cũng không thể trách trai, làm xấu mặt phụ nữ hiện đại được, do trong cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cảnh tối lửa tắt đèn như hiện nay, thân phận vợ chồng này quá mức thân mật.

Vả lại... ông chồng hời của cô, còn đẹp trai ngoài dự kiến củanữa.

Cùng lúc này, Hoắc Tiếu cũng bối rối chẳng kém vợ mình, sau khi đặt hành xuống, che đi vẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 kinh ngạc dưới đáy mắt, anh cất giọng hỏi: “Mẹ lại đi đỡ đẻ à?”

Lận Đình gật đầu, trong lúc nhất thời, chẳng rảnh để suy nghĩ linh tinh nữa, nhanh chóng kể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại tình huống của gia đình sản phụ kia những lo lắng của bản thân cho anh nghe. Cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cùng cô hỏi: “Mẹ sẽ không sao chứ?”

Vân Mộng Hạ

Không tráchlo lắng nhiều, dođời sau cũngrất nhiều gia đình thấy vợ mình/ con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 dâu mình sinh con gái thì lập tức gây sự, chứ đừng nói thời phong kiến thế này. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Nghe xong những lời vợ nói, Hoắc Tiếu mặc lại chiếc áo choàng vừa cởi ra được một nửa: “Để anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đi xem thế nào.”

Lận Đình cũng ý này: “Anh có biết nhà đối phương đâu không? Em chỉ biết phía đôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đại đội Thắng Lợi thôi.”

Hoắc Tiếu gật đầu: “Sang bên đó hỏi chútđược.”

Thấy anh nói xong thì chuẩn bị ra ngoài ngay, Lận Đình vội nói: “Em giữ ấm canh trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nồi đó, anh uống một bát cho ấm dạ rồi hẵng ra ngoài. Gấp gáp mấy phút này.”

Hoắc Tiếu vốn đói bụng, nay nghe vợ nói vậy thì trái tim mềm nhũn, anh quay đầu nhìn rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nói: “Được.”

Đôi mắt của người đàn ông không phải mắt hai bình thường được hoan nghênh nhất thời đại này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 anh cũng hai mí, nhưng bị sụp. Dáng mắt hẹp dài, đôi con ngươi thoạt trông sâu thăm thẳm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Lận Đình bị anh nhìn chằm chằm đến mất tự niên,vội vàng đi đến phòng bếp múc canh.

Hoắc Tiếu trở về vội vàng nên lúc này thật sự rất đói, sau khi ăn hết một bát canh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đậu non, anh mới cảm thấy dạ dày mình yên tĩnh lại.

Thấy anh vẫn chưa no, Lận Đình hỏi: “Có muốn ăn thêm một bát nữa không?”

Hoắc Tiếu lắc đầu: “Không đâu. Em cứ để bát đũa đó, chờ anh về rồi rửa.”

Nghe vậy, Lận Đình không đòi rửa bát để thể hiện bản thân là vợ hiền.

đứng dậy đi theo người đàn ông.

Đợi đưa anh đến cửa, lại đưa cho anh một túi bánh quy, lúng túng nói: “Nếu đói bụng thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ăn trên đường.”

Cảm giác bản thân bị dỗ dành như trẻ con, Hoắc Tiếu chần chờ vài giây, cuối cùng vẫn nhét bánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 quy vào túi áo mình: “Cảm ơn em.”

Lận Đình: “Khụ,... không cần cảm ơn, anh đi nhanh đi.”

Hoắc Tiếu gật đầu: “Anh đi đây, em không cần chờ cửa đâu.”

Nghe vậy, động tác đóng cửa của Lận Đình khẽ dừng một lát: “Thế anh với mẹ vào nhà bằng cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nào?” Chất lượng giấc ngủ của rất tốt, một khi đã ngủ, thì sẽ không dễ dàng bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tiếng ồn đánh thức.

Hoắc Tiếu không đáp lời, chỉ bảo vợ cài then cửa lại.

Sau đó, anh đứng ngoài cửa, dùng một con dao, chỉ mấy vài giây đã cạy được then cửa ra.

Lận Đình kinh ngạc trợn tròn mắt, sao cái then này kém an toàn thế? Thế thì sao dám ngủ? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Thấy vợ bị dọa sợ, Hoắc Tiếu vội giải thích: “Đừng sợ, chỉ những người đã từng được huấn luyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chuyên nghiệp mớithể mở ra thôi.”

Lận Đình: “...” Thà không an ủi còn hơn.

Sau khi Hoắc Tiếu rời đi, Lận Đình chẳng thể ngủ lại nữa.

Nghĩ đến số lượng canh ít ỏi còn thừa lại trong nồi, đeo tạp dề vào, chuẩn bị nhào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bột cán mì.

Thật ra, cả Lận Đình lẫn nguyên chủ đều chưa từng nấu ăn.

Thế nhưng chưa ăn thịt heo cũng nhìn thấy heo chạy, hơn nữa rất chăm chỉ hiếu học, nên bây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giờ đã thể nấu ra hình ra dạng một số món đơn giản.

Khi cục bột trên tay dần mịn hơn, Lận Đình cảm thấy bản thân quả thật tài nấu nướng trời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phú.

Phải biết rằng, lúc trước chỉ đứng ngoài quan sát thôi, đây là lần đầu tiên tự tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhào bột đấy.

Tiếc mẹ chồng khôngnhà, nếu không chắc chắn sẽ khen hết lời cho xem.

Nghĩ đến mẹ chồng, lúc đi lấy gậy cán bộ, Lận Đình ghé qua phòng ngủ xem giờ.

Hoắc Tiếu đi được nửa tiếng rồi, không biết anh đã đến nơi chưa nữa?

Vân Mộng Hạ

---

Những ngày tuyết rơi, trời về đêm sáng như ban ngày.

Tầm nhìn không bị cản trở, thế nên Hoắc Tiếu đi rất nhanh.

Khi Lận Đình đang nghĩ không biết anh đã đến nơi chưa, thì anh đã đi đến cửa thôn của đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đội Thắng Lợi rồi.

Nhà đầu thôn nuôi chó, khi thấy người từ bên ngoài đến, kêu sủa như điên.

Chẳng bao lâu sau, trong gian nhà cỏ truyền ra tiếng quát lớn của người đàn ông.

Thấy có người thức dậy, Hoắc Tiếu từ bỏ ý định đi tìm từng nhà. Anh nhấc chân đi đến trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hàng rào đơnđược dựng bằng nhánh cây, cất cao giọng hỏi: “Xin chào đồng hương, xin hỏi hôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nay trong thôn nhà ai sinh con thế?”

Trong nhà im lặng vài giây, chẳng ai trả lời.

Chốc lát sau,người mở cửa sổ, chiếu đèn pin về phía anh.

Khi thấy anh mặc quân trang, người trong nhà mới đáp: “Hôm nay vợ Trần Tam Yên sinh con. Anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cứ đi thẳng về phía đông, khoảng hai ba trăm mét nữa đến nhà anh ta đấy.”

Hoắc Tiếu: “Cảm ơn.”

“Ai đó?” Vợ người đàn ông kia cuộn tròn trong chăn, vừa thúc giục chồng nhanh chóng đóng cửa sổ lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vừa hỏi.

Người đàn ông đóng cửa sổ, cất kỹ đèn pin bảo bối rồi mới vén chăn nằm lên giường: “Nhìn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lắm, hình như quân nhân... Ôi, vợ ơi, em nói xem đứa con lần này của Tam Yên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68trai hay gái nhỉ? Anh thấy cái tướng hèn nhát của Tam Yên kia là tướng không sinh được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 con trai, đã đẻ sáu con nhóc rồi còn gì. Không đúng, nếu đứa lần này vẫn con gái, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thì tổng cộng bảy con nhóc rồi.”

Nghe vậy, người phụ nữ vốn chỉ thuận miệng hỏi lại càng không muốn tiếp lời. ta kéo chăn lên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 xoay người đưa lưng về phía chồng mình: “Anh ta đẻ được con trai hay con gái thì liên quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đến chúng ta? Anh nhanh ngủ đi, sáng mai còn cả đống việc phải làm đấy.”

“Ơ, em này...”

Hoắc Tiếu tiếp tục đi về hướng đông theo chỉ dẫn của người đàn ông ban nãy.

Nhưng anh không ngờ rằng, anh chỉ vừa đi được hơn năm mươi mét, đã nhìn thấy một bóng người© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hồ.

Khoảng cách khá xa, thế nhưng Hoắc Tiếu chỉ cần liếc mắt đã nhận ra mẹ mình.

Đầu tiên anh vui vẻ cong môi, chỉ giây sau sắc mặt lại tối sầm, vội bước về phía với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tốc độ nhanh hơn.

“Con về lúc nào? mệt không? đói không? Con nói con đó, đi đường mệt mỏi như thế không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68nhà nghỉ ngơi cho khỏe, còn đi đón mẹ làm gì?”

Hồ Tú vốn vừa đói vừa mệt, thế nhưng khi thấy đứa con trai bản thân nhớ thương đã lâu xuất hiện trước mặt, cơn mệt mỏi của bà lập tức bay biến sạch, trong lòng trong mắt bà chỉ tràn ngập hình ảnh của con trai.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 38 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc