GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 33

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chẳng qua anh ta không ngờ cô gái này phản ứng quá nhanh, anh ta không những không sờ được cái nào, còn bị bà già c.h.ế.t tiệt kia chỉ mũi mà mắng.

Chẳng qua… Tiền Cách Mạng cùng tự tin với gương mặt của mình, anh ta kéo kéo vạt áo Tôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Trung Sơn, thay đổi chiến lược: “Xin lỗi, ban nãy do tôi không chú ý. Nữ đồng chí này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không bị thương đâu chứ?”

Phần lớn con người thời đại này khá chất phác, thấy thái độ của anh ta không tệ, sắc mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 của Hồ mới hòa hoãn một chút.

Thế nhưng Lận Đình chỉ cần liếc mắt một chút đã nhìn thấu ý đồ của đối phương.

cau mày, không thèm để ý đến anh ta, mà quay đầu nói với mẹ chồng: “Mẹ, không phải sắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đến giờ rồi ư?”

Hồ giơ cổ tay lên xem giờ: “Đúng, đúng, đúng, hợp tác mua bán đã mở cửa rồi… Tính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thời gian, lẽ nhóc Tiếu sẽ kịp về ăn Tết, chút nữa chúng ta đến hợp tác mua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bán nên sắm chút đồ tết.”

“Đúng rồi, khi hai đứa kết hôn chuyện bận không về, chút nữa mua chút kẹo chia cho đám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trẻ trong thôn…”

Hàng hóa ấy định mua hơi nhiều, vậy bước chân củaấy nhanh hơn vài phần.

Hàng hóa hợp tác mua bán vốn không dễ mua, bây giờ lại gần tết rồi, lại càng khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mua hơn.

Ra đến cổng công xã, hai mẹ chồng con dâu lại chào hỏi với ông bảo vệ gác cổng.

Vốn chỉ lễ nghĩa, không ngờ đối phương lại vẫy tay ra hiệu cho hai mẹ con lại gần.

Đợi đến khi Lận Đình Hồ Tú đến gần, thì nghe ông bảo vệ nói: “Người vừa đ.â.m vào cháu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 người lập nghiệp từ việc phản bội người thân, tâm cùng bẩn, nhóc con, cháu đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phòng một chút nhé. Thế đạo này… loạn quá.”

Vân Mộng Hạ

Từ đầu Lận Đình đã nhìn thấu ý xấu của dối phương, cho nên cảm xúc cũng coi như ổn định. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Thế nhưng Hồ Tú, bây giờ nghe ông bảo vệ nhắc nhở, bà ấy vô thức phản ứng lại rằng người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nọ cố ý.

ấy lập tức giận điên lên, saoấy nỡ để con dâu phải chịu thiệt thòi chứ? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thế ấy xoay người lại, định tìm tên kia tính sổ.

Lận Đình thấy thế thì nhanh tay lẹ mắt cản bà ấy lại, nghiêm túc cảm ơn ông bảo vệ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rồi mạnh mẽ kéo bà ấy rời đi.

cũng tức giận, cũng thấy ghê tởm lắm chứ, thế nhưng đối phương chỉ mới đụng phải cô, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 làm ầm lên thì cũng không chiếm lý.

Vả lại, bọn còn dẫn theo trẻ con, chi bằng cứ bình an thoát thân trước, đợi về nhà© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sẽ mách với anh trai Lận Vĩ. Anh ấy rất nhiều bạn thuộc đủ hạng người, rất thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hợp đối phó với loại tiểu nhân này.

Chẳng qua… Chuyện này cũng nhắc nhở Lận Đình, trong mười năm tới, sẽ xuất hiện rất nhiều người giống Tiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Cách Mạng, thậm chí còn đê tiện hơn anh ta, trong đó không thiếu những người quyền cao chức trọng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

lẽ… chỉquân đội mới là nơi yên ổn nhất.

“Đình Đình đừng tức giận nhé, mẹ nhớ kỹ mặt tên đó rồi, chờ nhóc Tiếu về, mẹ sẽ bảo nó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đánh thằng kia một trận.” Sau khi bình tĩnh lại, Hồ cũng biết nếu hai mẹ chồng con dâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 quay lại tính sổ, chẳng những không chiếm lý, còn khả năng bị trả đũa, đến lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đó chỉ sợ làm hỏng thanh danh của con dâu.

Nghe vậy, lòng Lận Đình chút cảm động. nhìn về phía mẹ chồng, cất giọng trêu đùa: “Mẹ nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 giống con đấy, con cũng định bảo anh hai trùm bao tải đánh tên đó một trận, hảo hán thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không để ý cái thiệt trước mắt mà.”

Thấy tâm trạng của con dâu chẳng hề bị ảnh hưởng, Hồ cũng bật cười thành tiếng. Sau đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nói: “Cũng đúng, chúng ta cùng mách, con mách anh hai con, mẹ mách nhóc Tiếu, đánh cho thằng đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hai trận.”

Lần này Lận Đình bật cười,thầm nghĩ,một người mẹ chồng tốt như thế,thật sự quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 may mắn rồi.

Hôm nay trấn trên không họp chợ.

Nhưng sắp đến Tết rồi, nênrất nhiều người lên trấn.

Hai mẹ con họ đi đến hợp tác xã mua bán, sau khi tập hợp với người dân trong đại đội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Hướng Dương, thì phải chờ thêm mấy phút nữa hợp tác mua bán mới mở cửa.

thể của Hồvẫn chưa khỏe hẳn, trong lòng lại bế thêm một đứa bé, thế sau khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chen chúc trong đám người khoảng mười phút,ấy mệt đến độ thở dốc, vầng trán còn ướt đẫm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mồ hôi.

Lận Đình cũng chẳng tốt hơn ấy bao nhiêu.

Cuối cùng một thím người quen duỗi tay giúp đỡ bế hai đứa bé, thuận tiện hỏi thăm: “Nói chuyện với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhóc Tiếu rồi à?”

Hồ Tú ổn định hơi thở, vui vẻ đáp lời: “Nói rồi, bảo có thể quay về đón tết.”

“Ồ, thế thì tốt quá, nhóc Tiếu cũng không về nhà nhiều năm rồi.”

“Đúng đấy. Mọi người thì sao, bán hết trứng gà chưa?” Thời buổi này muốn tích cóp vậtcũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 dễ, không đến mức vạn bất đắc dĩ, mọi người sẽ không bao giờ động đến tiền tiết kiệm.

Thế nhưng những nhu yếu phẩm như muội lại không thể không có, vậy dân làng thường để dành trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 để đổi muối dầu hỏa.

Lúc trước Hồ cũng để dành trứng gà để bán, thế nhưng sau khihai đứa bé, ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 giữ lại cho chúng ăn.

“Bán hết rồi, thế nhưng chỗ thu mua ép giá quá, rổ trứng kia của tôi cũng chẳng đổi được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mấy thứ, sau này chỉ e phải chịu cảnh tối lửa tắt đèn rồi…”

“Còn phải nói ư, cuộc sống quá khó khăn, có một dúm muối cũng phải dùng tiết kiệm.”

“...”

Nghe nhóm cáccác thím than thở cuộc sống khó khăn, lòng Lận Đình không khỏi giật giật.

Đời trướctừng đọc lịch sử về niên đại này, nên biếtđầu những năm sáu mươi, trong nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thể nuôi thỏ, thu hoạch lông thỏ để đổi phiếu ngoại hối, không biết đại đội Hướng Dương© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thể nuôi không nhỉ?

Nếu được, thì sẽ thể giải quyết vấn đề nghề nghiệp của rất nhiều người.

Vân Mộng Hạ

Thân là người đề xuất ý tưởng, đến lúc đó tranh thủ mấy vị trí cho người nhà, chắc cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không phải chuyện khó.

Khi Lận Đình đang cân nhắc đi tìm anh hai bàn bạc, thì hợp tác mua bán đã mở cửa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Sau đó, mọi người lập tức tiến vào trạng thái tranh cướp…

Hai mẹ con họ mua hẳn một sọt đồ.

Chờ về đến nhà, đồng hồ đã chỉ mười một giờ trưa.

Không chỉ hai người lớn mệt đến độ chân cẳng nhũn ra, đến cả cặp song sinh long phượng cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mệt đến ngủ gật.

Vừa uống sữa xong, chúng đã ghé vào bàn ngủ mất.

Khi mẹ chồng bế hai đứa về phòng, Lận Đình cũng không nghỉ ngơi.

lấy từng món đồ trong sọt ra.

Chẳng qua khi lấy được một mảnh vải màu đen, nghĩ đến ý định của mẹ chồng,lại chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 khó xử.

“Con ngẩn người gì đấy?” Hồ vừa đi từ chái phòng phía Tây ra, đã thấy con dâu nhìn mảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vải để may quần áo cho con trai mà ngẩn người.

Lận Đình quay đầu lại, thành thật nói: “Không phải mẹ bảo con may quần áo cho Hoắc Tiếu ạ? Nhưng con không biết may.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 33 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc