GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 14

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cô gấp luôn mấy bộ quần áo của mình vào đó, cất vào hai chiếc túi cho tiện xách lên xe lửa, rồi mới rửa tay chân chui vào chăn ngủ một giấc.

Đêm qua ngủ không ngon, ngày mai lại phải ngồi xe quay về, nên bây giờ phải nghỉ ngơi cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tốt mới được.

Cũng trong lúc đó, trong phòng ngủ chính.

Triệu Phượng Anh vừa mới ngủ được mấy phút, đã bị ông chồng tranh thủ thời gian nghỉ trưa quay về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của mình đánh thức.

ấy cũng không cảm thấy bất ngờ, dịch vào bên trong chừa chỗ cho ông ấy: “Nằm đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đi, chỗ đó đượcấm rồi.”

Vân Mộng Hạ

Ngụy Đào cởi áo khoác ra, chui vào chăn đệm ấm áp, ông ấy thoải mái thở ra một hơi, rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mới hỏi vợ già: “Thế nào rồi? Đồng chí Tiểu Lận kia không làm khó dễ chứ?”

Làm vợ lãnh đạo không dễ, đây không phải lần đầu tiên Triệu Phượng Anh tiếp xúc với gia đình cấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 dưới của chồng, trong đó rất nhiều người thích làm ầm ĩ, không phân phải trái.

Nghe ra sự xấu hổ trong giọng chồng, bà ấy cười lắc đầu: “Yên tâm đi, cô gái Tiểu Lận này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68người hiểu chuyện, chẳng qua lại hiểu chuyện khách sáo quá thể.”

Ngụy Đào đang bưng cốc trà trên tủ đầu giường lên định nhấp một ngụm, nghe vậy thì dừng lại, hỏi: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 “Hiểu chuyện không tốt ư?”

Triệu Phượng Anh lườm chồng một cái: “Đó mộtgái ngốc, nói thế nào cũng không chịu nhận số © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tiềncác anh em quyên góp.”

Ngụy Đào kinh ngạc không thôi: “Hả? Từ chối á? Khoản tiền kia không nhỏ đâu.”

Hoắc Tiếu là người tốt bụng, người đứng đầu trong nhiều hạng mục huấn luyện, nhân duyên của anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cùng tốt, lần nàyrất nhiều người quyên góp cho anh.

thêm ông ấylão Hồng dẫn đầu, khoản tiền kia ít nhất cũng phải hơn trăm, thế đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chí Tiểu Lận lại có thể từ chối ư?

Đương nhiên, sau khi Hoắc Tiếu thực hiện nhiệm vụ quay về, anh sẽ phải trả lại khoản tiền kia.

Triệu Phượng Ạnh không biết suy nghĩ trong lòng chồng, ấy thuật lại nguyên văn lời nói của Lận Đình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cho ông ấy nghe. Sau khi dứt lời, ấy còn cảm thán: “... Lúc trước tôi rất mò, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Hoắc Tiếu xuất sắc như vậy, không biết cô gái nào mới thể xứng với cậu ấy. Bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhìn thấy người thật rồi, nói một câu ông trời tác hợp cũng không quá... Nhưng tiếc họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 duyên không phận.”

Ngụy Đào không răng, trong lòng ông ấy thầm nói, chờ thêm một thời gian nữa thì sẽ duyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phận thôi.

Triệu Phượng Anh vỗ vỗ vai chồng: “Nằm xuống ngủ, hoặc ngồi ra kia uống trà đi. Ông cứ ngồi dựa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 như thế, tôi cảm thấy vai lạnh run rồi đây này.”

Ngụy Đào lia mắt nhìn cánh cửa sổ đang đóng chặt, cũng không phản bác gì, tốt tính nói: “Ngủ đây, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 uống thêm hai ngụm nữa thôi. Đồ ăn nhà ăn hơi mặn.”

Triệu Phượng Anh cằn nhằn: “Bảo ông trưa về ăn cơm, ông không về thì trách ai? Tuổi tác của ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 còn lớn hơn cả cha Tiểu Lận, mà phải tránh nghi ngờ? Lại nói tôi vẫn đang ở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhà đây, để ý nhiều như thế làm gì... Đúng rồi, tôi đã hỏi xin Tiểu Lận số điện thoại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 địa chỉ côngcủa con bé, để sau này còn tiện liên lạc.”

Vân Mộng Hạ

Ngụy Đào: “Hai người các bà vẻ thân thiết nhỉ?”

Triệu Phượng Anh quay mặt về phía chồng: “Đó mộtgái tốt... Lão Ngụy, tôi nghĩ, chúng ta nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nuôi cặp song sinh long phượng kia đi, nuôi dưỡng thay người ta.”

Nghe thấy lời này, mắt lão Ngụy giật giật, trong lòng sinh ra dự cảm không ổn: “Sao tự nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bà lại có suy nghĩ này?”

Triệu Phượng Anh nói: “Tiểu Lận còn nhỏ hơn con gái chúng ta hai tuổi, đâu thể bắt con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mãi thế nuôi con chồng chứ? Tái hôn chuyện sớm hay muộn thôi... nông thôn ít đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tượng xuất sắc, nếu sau này gặp tên nhóc nào tốt, tôi cũng có thể giới thiệu cho con bé...” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Ngụy Đào: “Phụt... nói cơ...? Khụ khụ khụ...”

“Ông kinh ngạc như thế làm gì?” Triệu Phượng Anh vừa ngồi dậy vỗ vỗ lưng giúp chồng thuận khí, vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cất giọng oán trách.

Còn không phải tại lời nói củaấy quá dọa người ư? Sau khi ho khan một lúc lâu, Ngụy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Đào mới thầm phàn nàn một tiếng.

Nếuấy thật sự giới thiệu đối tượng cho Lận Đình, chờ thằng nhóc Hoắc Tiếu kia về, ông ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 biết đi đâu kiếm mộtvợ đền cho anh bây giờ?

Tuy nói nước nhà, trong thời gian thực hiện nhiệm vụ, các chiến sĩ đều đã chuẩn bị sẵn sàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 để hi sinh về mọi mặt.

Thế nhưng, đó chỉ trưởng hợp bất đắc thôi.

Chẳng qua... Ngụy Đào đặt chén trà về lại tủ đầu giường, nhét vợ không mặc áo khoác của mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vào trong chăn, chính ông ấy cũng nằm xuống theo. Lúc này, ông ấy mới lén lút thăm dò: “Sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tự nhiên lại nhắc đến vấn đề này? Không phải lúc trước bà thưởng thức thằng nhóc Hoắc Tiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 kia lắm à?”

Bây giờ anh mới “qua đời” được bốn tháng, ấy đã vội sắp xếp cho vợ người ta đi xem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mắt sao?

Triệu Phượng Anh thở dài: “Bây giờ tôi cũng vẫn thường thức cậu ta mà, thế nhưng làm người phải có lương tâm. Nếu lúc trước Lận Đình theo quân, đoán chừng tổ chức đã sớm sắp xếp cho con bé đi xem mắt rồi, mọi người ai cũng thế thôi... Lại nói, tôi chưa nói sẽ đề nghị Tiểu Lận phải tái hôn ngay, tôi chỉ mới bàn bạc với ông về chuyện của cặp song sinh kia thôi mà.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 14 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc