GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 39

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ông chủ Hoàng mặc áo đạo bào, ông ấy đem tay áo rộng thùng thình nhấc lên, đi đến quầy lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra mấy cái hộp, đặt từng cái một lên bàn.

“La bàn của cửa hànggiá từ vài trăm khối đến vài nghìn khối, không biết cháu muốn tầm giá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bao nhiêu?”

Sở Nguyệt Nịnh cầm lấy từng chiếc lên nhìn, chiếc la bàn trong tay vừa nặng lại lạnh buốt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đưa hai tay nâng lên một chiếc, nghi hoặc nhìn về phía ông chủ: “Tất cả đều là vàng, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186màu khác sao?”

DTV

nguyên một đám giống như không một cái nào nhìn qua thể giữ được pháp lực, vừa quê © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mùa lại dụng.

"La bàn tốt nhất khẳng định đềumàu vàng rồi, cháu đúng mắt nhìn, chiếc này giá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sáu nghìn sáu, kiểu dáng giống hệt như của đại Vượng Giác, ông ấy đã từng đeo khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tham gia chương trình."

"Sáu nghìn sáu?"

Sở Nguyệt Nịnh lập tức buông la bàn xuống: “Vừa đắt lại dụng.”

"Cháu mới vào nghề không hiểu chuyện bình thường. Tuy rằng la bàn đắt rẻ không nhiều khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biệt, nhưng khi người chân chính trong nghề sử dụng thì sự khác biệt rất lớn." Ông chủ Hoàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không trách Sở Nguyệt Nịnh, nhớ tới cô là người mới, liền nói: “Nếu cháu không thích màu vàng, chú © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một chiếc màu đen cháuthể nhìn xem.”

Ông chủ Hoàng mở ra một ngăn tủ, lấy ra một thứ được bọc lại bằng vải đỏ, chậm rãi mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra: "La bàn này không phảimàu vàng, nếu cháu thích thì chú bán cho cháu với giá một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trăm tệ."

sao để lại cửa hàng cũng lãng phí.

Căn bản sẽ không có ai thích loại la bàn này cả.

Sở Nguyệt Nịnh nhận lấy, không giống như những chiếc la bàn lớn khác, rất nhỏ, vừa vặn thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cầm bằng một tay, trọng lượng lại rất nặng, chất liệucảm giác cứng cáp hơn đồng, ngoại trừ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trên đó khắc văn tự canh giờ bằng màu vàng ra thì toàn bộ la bàn màu xám đen. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

rót vào trong một chút pháp lực.

Phát hiện bên trong lớn hơn nhiều so với bề ngoài.

"Chắc chắn một trăm khối?"

Ông chủ Hoàng cười nói: “Thu vào 80 khối, lợi nhuận kiếm thêm chỉ 20 khối, không ngại nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thật với cháu, lúc mới thu được thứ này, chú chỉ nghĩ lấy cho đủ số, ai ngờ lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cùng những chiếc la bàn khác không hợp, cũng ảnh hưởng đến doanh số bán hàng, cho nên chú đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cất đi và để dưới đáy hộp, nếu cháu không muốn, chú cũng khó bán được nó đi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Nhưng sao nói vậy, nếu sử dụng xảy ra vấn đề, cũng sẽ không được đổi trả đâu."

"Được, cháu lấy cái này."

Sở Nguyệt Nịnh thoải mái đưa tiền, lúc chuẩn bị rời đi, ông chủ Hoàng cầm tờ báo lên, vỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhẹ vào trang đầu hỏi: “Gần đây một đại đoán mệnh rất nổi tiếng đó, cháu đã xem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 qua chưa?”

Sở Nguyệt Nịnh khó hiểu: "Cái gì?"

“Ừm, chính là cái này." Ông chủ Hoàng đưa tờ báo ra, "Thầy tướng số tính ra khách hàng bán bạch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phiến, tất cả mọi người đều cho giả, ai ngờ lúc sau OCTB thật sự tại hiện trường bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người."

Sở Nguyệt Nịnh co quắp khoé miệng, báo cũng không đọc đã đưa trả lại: “Chú nghĩ thế nào?”

Ông chủ Hoàng một tiếng, “Nhất định giả rồi, tuy rằng không biết làm sao thầy tướng số này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể để người của OCTB diễn cùng, nhưng nếu thật sự chính xác như vậy thì coi mệnh làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữa? Không bằng tìm một ngôi miếu thờ làm Bồ Tát cho rồi, khách hành hương ngày ngày dâng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đồ cúngthể kiếm được càng nhiều hơn so với trên vỉa hè rồi.”

Đúng lúc đó, chiếc TV nhỏ trong cửa hàng đang phát bản tin Hương Giang, cùng một tấm ảnh chụp của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Chí Vinh.

“Đó—." Ông chủ Hoàng chỉ chỉ vào TV: "Nếu quả thật linh nghiệm như vậy, hung thủ đã sớm đền tội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 từ lâu rồi. Chỉ cần bấm ngón tay tính toán thể biết đối phương là tội phạm, làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 saothể?"

 

Sở Nguyệt Nịnh trừng mắt.

Ông chủ Hoàng lại bổ sung thêm: “Nhưng mà, chú thực sự không ngờ hắn chính hung thủ.”

"Chú biết người này sao?" Sở Nguyệt Nịnh cảm thấy kỳ quái.

Theo như biết, mối quan hệhội của Chí Vinh cũng không rộng.

"Chú biết, trước đây hắn đến cửa hàng mua đồ hỏi chú cách trồng hoa đào quỷ." Ông chủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hoàng tuy tham tiền nhưng vẫnđạo đức nghề nghiệp.

"Hoa đào quỷ của âm phủ thuật, cho chú biết cũng sẽ không nói cho hắn, hiện tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xem ra điều chú nghĩ không sai, người này hoàn toàn một kẻ xấu xa." Ông chủ Hoàng lắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đầu.

Sở Nguyệt Nịnh rơi vào trầm tư.

Vốn cô nghĩ rằng Chí Vinh biết thuật, nếu như hắn cũng không phảingười trong nghề.

Vậy thì... Đào hoa quỷai giúp hắn sắp đặt?

——

Sắc trời đen kịt nhưng công trường xây dựng khu thương mại Tây Cống vẫn sáng đèn, tiếng máy móc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vận hành ầm ầm liên tục, một đám công nhân đều đang cật lực vận chuyển xi măng.

Tuy rằng đã vào thu nhưng thời tiết vẫn rất oi bức.

Đám công nhân đều toát mồ hôi đầm đìa, một người đều phụ trách hai thùng xi măng treo lên móc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sợi dây được kéo từ từ, thùng xi măng nhanh chóng được kéo lên tầng hai.

Chung Quốc Minh đội bảo hiểm nhìn ra ngoài rồi nói với những công nhân phía sau: "Gần đây xảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra rất nhiều chuyện, đã c.h.ế.t không ít công nhân,mạng sống các người nên chú ý đến an © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 toàn hơn."

Công nhân phía sau kéo qua dây thừng, xách thùng xi măng lên, bất đắc thở dài: "Còn thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm gì đây? c.h.ế.t cũng phải làm thôi, nếu không thì lấy cái ăn."

Nói xong, người công nhân nhìn về phía những người khác: "Các người nghĩ sao?"

Mấy công nhân khác đồng thanh nói:“Đúng vậy, nguy hiểm cũng phải làm”.

Một người thấp giọng hỏi: “Minh ca, trên công trường đã có mấy người c.h.ế.t rồi, ông chủ sao không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mời đại phong thuỷ tới nhìn xem? Rất môn đó.”

"Tà môn? Trong thế giới khoa học hiện tại còn tin vào những chuyện thần thần quỷ quỷ này sao?" Chung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Quốc Minh thậm chí còn nhớ tới những lời tín thiếu nữ xinh đẹp đã nói khi mua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nước đường.

"Hơn nữa, ông chủ phương Tây mọi việc đều đặt khoa học lên hàng đầu. Nếu kêu ông ta mời thầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phong thủy? Ông ta thà kiểm tra xem bản vẽ thiết kế kiến

trúc phải chỗ thiếu sót hay không rồi."

Chung Quốc Minh vừa dứt lời, máy gọi bên hông vang lên, hắn cúi đầu bắt máy, đột nhiên hai chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mất đi sức lực, giống như toàn bộ sức lực đều bị rút đi, hắn loạng choạng lùi lại hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bước, bước hụt một cái liền ngửa ra sau ngã xuống lầu.

Cảm giác mất trọng lượng khiến Chung Quốc Minh hét lên, đầu óc trống rỗng.

Cho đến khi quá trình kết thúc.

Một lượng lớn m.á.u tươi chảy ra từ nửa người dưới của Chung Quốc Minh, thời điểm khi hắn sắp hôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mê, hắn chợt nhớ lại thiếu nữ với đôi mắt mỉm cười đã nói một câu.

"Thời điểm anh bị ngã gãy chân còn muốn sống tiếp, muốn tin tưởng."

"Hoan nghênh lại đến lần nữa."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống Điền văn, truyện Điền văn hay, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống Linh dị, truyện Linh dị hay, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống full, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống online, read Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống, Trần Niên Nãi Phao Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 39 — Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc