GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 216

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

" Nịnh Nịnh!"

Sở Nguyệt Nịnh nghe thấy người gọi, liền ngẩng đầu nhìn về phía bên hông.

Nhìn thấy ba người quen thuộc.

cũng giơ tay lên mỉm cười vẫy tay chào lại.

Biến cố xảy ra vào lúc này.

Một người đàn ông thoát khỏi tay Đồng Mậu bỏ chạy, Sở Nguyệt Nịnh phản ứng nhanh chóng, thấy người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đàn ông chạy như bay đến, liền vươn một chân ra.

"Bùm!" một tiếng.

Bụi bay mù mịt.

Người đàn ông ngã xuống đất rên rỉ thảm thiết.

Sở Nguyệt Nịnh vỗ vỗ bụi bặm, ho nhẹ hai tiếng, sau đó lặng lẽ lùi lại hai bước.

Trên lầu, những người chứng kiến đều kinh ngạc đến ngây người.

"Hóa ra Nịnh Nịnh cũng chút công? Đúng nữ trung hào kiệt hàng thật giá thật."

"Cú đá vừa rồi nếu khôngkhả năng quan sát tuyệt vời thì không thể làm được."

"Nhìn thế đủ rồi." Thi Bác Nhân khoa trương biểu cảm, thấy Sở Nguyệt Nịnh đám người Vu Phi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Dương trò chuyện rôm rả, anh ta vỗ vai Cam Nhất Tổ.

"Này, Nịnh Nịnh quen biết bọn họ à?"

"Vu Phi Dương thường xuyên đi tuần tra, quen biết chuyện bình thường." Cam Nhất Tổ lại thấy bình thường. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

La Thất Trung bưng ly phê, vuốt râu cúi xuống nhìn, thấy sau khi gái xuất hiện, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ít ánh mắt nhìn với nụ cười, "Cô gái này vẻ khá nổi tiếng."

"Hóa ra nhân viên CID không chú ý phá án chỉ chú ý chuyện thị phi nhỉ?"

Chu Phong Húc thu hồi tầm mắt, nhìn ba người chen chúc bên cửa sổ, khóe môi khẽ cong lên một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nụ cười đe dọa.

Thi Bác Nhân rùng mình, xoa xoa hai tay: "Nói đùa thôi mà, lạnh quá."

"Làm việc." Chu Phong Húc nói xong, lạitình liếc mắt xuống dưới lầu, Sở Nguyệt Nịnh đã nói chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xong với Đồng Mậu, hắn không giống như Thi Bác Nhân lên tiếng quấy rầy, chỉ nhìn vài lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rồi thu hồi tầm mắt trở lại làm việc.

 

Vừa mới quay người, điện thoại bàn trong văn phòng reo lên.

Cam Nhất Tổ nhấc máy, cúp máy xong sắc mặt trở nên ngưng trọng.

"Lãng Trừng Loan phát hiện t.h.i t.h.ể nam giới."

---

Trước cửa đồn cảnh sát,rụng đầy đất, gió thu thổi qua cuốn những chiếc lá vàng bay lả lơi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Sở Nguyệt Nịnh ngồi trên xe đẩy trước cửa đồn, thấy người ra khỏi đồn liền nhảy xuống xe.

Vu Phi Dương đã đổi sang trang phục thường phục, chủ động hỏi: "Sở đại sư, chúng ta nên đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tìm Đan Đan ngay không?"

Lúc ấy Đan Đan hẳn bị thương, nếu không sẽ không kêu lên thảm thiết như vậy.

Suốt cả ngày, anh luôn canh cánh trong lòng, lo lắng vong hồn Đan Đan bị thương sẽ ảnh hưởng đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 việc đầu thai.

"Vị trí đâu?" Sở Nguyệt Nịnh hơi suy tư, nghiêng đầu hỏi: "Có xa không?"

đang suy nghĩ xem đi bằng cách nào, nếu không xa thì đi xe đẩy, còn xa thì đi taxi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Vị trí Lãng Trừng Loan, bên kiamột vịnh cảnh đẹp, bình thường khá nhiều du khách đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đây." Vu Phi Dương vừa giải thích xong.

Tiếng phanh xe dồn dập vang lên từ phía hiên nhà, Sở Nguyệt Nịnh quay đầu lại liền thấy Thi Bác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nhân từ lầu cong lao xuống, nhe răng trợn mắt, tóc bị gió thổi dựng ngược lên như nhím.

Cùng đi với anh ta còn Cam Nhất Tổ La Thất Trung.

Chu Phong Húc vươn tay dài ra mặc áo gió, mấy người nhanh chóng lên xe cảnh sát. Chu Phong Húc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bật đèn cảnh báo trên nóc xe, vỗ vỗ vào nóc xe, Thi Bác Nhân nhận được mệnh lệnh, đạp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ga hết cỡ.

Xe lao đi với tốc độ kinh hoàng, để lại trên mặt đất một vệt đen do lốp xe in hằn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"CID đến hiện trường."

Sở Nguyệt Nịnh thu hồi tầm mắtnhìn Vu Phi Dương, anh thở dài: "Lại có người c.h.ế.t đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rồi."

 

---

Lãng Trừng Loan.

Vịnh biển bờ cát trắng mịn, phủ kín những hòn đá. Một t.h.i t.h.ể nằm trên mặt đất, được phủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một lớp vải trắng. Vịnh biển được bao quanh bởi một vành đai bảo vệ rộng vài trăm mét.

Bên ngoài vành đai bảo vệ một khu rừng trúc rậm rạp.

Chu Phong Húc nhìn chằm chằm vào khu rừng trúc, sau đó thu hồi tầm mắt đi đến vành đai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bảo vệ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống Điền văn, truyện Điền văn hay, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống Linh dị, truyện Linh dị hay, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống full, Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống online, read Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống, Trần Niên Nãi Phao Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 216 — Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc