GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 22

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Editor + Beta: Gà Lười Cận Thị

#05.09.2021

Buổi trưa sân trường vô cùng yên tĩnh.

Một mình Thính ngồi cuộn tròn góc sau nhà ăn, dùng điện thoại nhắn tin với chị, ngay sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đó tức giận túm một nhúm cỏ dại trên đất.

Đang giận dỗi, một bóng đen di chuyển lại đây.

“Cút, nếu không tôi đánh cậu.”

Thính tưởng Quý Thời Ngộ, cũng không ngẩng đầu lên, giọng điệu hung dữ hơn so với ngày thường. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Người nọ ngồi xổm xuống trước mặt cô.

Trước mắt xuất hiện một đôi giày thể thao trắng bệch, hai chân thon gầy, không lông chân,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đôi chân của một gái.

Dư Thính ngẩng đầu.

Tay Hạ Thất Tịch cầm một túi kẹo bông gòn, gương mặt thanh tú, nở nụ cười ngốc nghếch.

“Này.” đưa kẹo qua.

Thính hừ lạnh, hung hăng quay mặt đi: “Cậu đi chỗ khác, tôi không thích cậu.”

Hạ Thất Tịch lại không sợ cô, tốt bụng nói: “Cảm ơn cậu đã giúp tớ.”

“Tôi mới không thèm giúp cậu, cậu đừng tự mình đa tình.” Thính một bụng lửa giận, lập tức đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dậy. Có lẽ do ngồi xổm quá lâu, lại lẽ do tụt huyết áp, tầm mắt biến thành màu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đen, trời đất quay cuồng.

Hạ Thất Tịch nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nên may mắn không bị té.

Dư Thính đỡ lấy thân cây, hồi lâu mới thoát khỏi trận choáng váng này, nhanh chóng rút cánh tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra khỏi tay Hạ Thất Tịch, vẻ mặt ghét bỏ: “Đừng chạm vào tôi, quỷ đáng ghét.”

Hạ Thất Tịch: “...”

Thính lại dựa vào tường, nghĩ đến cái cảnh Quý Thời Ngộ sẽ luôn nữ chính gây phiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 toái với thì lập tức tức giận, càng nghĩ càng giận, càng giận càng chán ghét.

Cảm xúc của đều viết lên trên mặt, đuôi mắt đỏ bừng như sắp khóc.

Hạ Thất Tịch hơi mồm, ấp úng nói: “Vậy… Cậu còn ăn kẹo không?”

Túi kẹo trắng trẻo mềm mại, đầy ấp cả túi, đủ loại hình thù khác nhau.

Dư Thính đói bụng, chút muốn ăn, nhưng mặt mũi, không chịu tiếp thu ý tốt của tình địch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũ, nếu nhận thì rất mất mặt.

“Nếu không ăn thì tớ...”

“Ăn.”

Thính nói xong liền muốn tát cái miệng nhanh nhẻo này một cái.

đúng không tiền đồ, đã bị một túi kẹo rẻ mạt mua đứt mặt mũi.

“... Này.” Hạ Thất Tịch lại lần nữa đem túi kẹo đưa qua.

Thính chọn một viên kẹo vị dâu tây, ngọt ngào mềm mại còn thể kéo sợi.

Thấy tâm trạng đã tốt lên, lập tức khuyên giải nói: “Nếu được thì cậu quay về ăn chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi, bụng đói ăn ngọt sẽ bị đau dạ dày.”

Thính vốn muốn lấy hai viên nữa, nhưng nghe nói như vậy, ngượng ngùng rút tay về.

“Tớ đã giải thích với Quý Thời Ngộ rồi, cậu đừng tức giận, tức giận sẽ không tốt chothể.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Chị anh rể cậu đang đợi cậu bên trong.”

Anh rể? Ai? Giang Hoài?

Thính lười quan tâm đến cấu tạo đồ gia đình của gia đình mình, hất cằm, ánh mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhìn túi kẹo trong tay Hạ Thất Tịch, nhịn không được động tâm, “Cái này bao nhiêu tiền?”

Hạ Thất Tịch: “Cái này đồ ăn vặt miễn phí dành cho phụ huynh, cậu muốn?”

“Tôi mua.” cầm lấy di động, “Bao nhiêu tiền, tôi quét cậu.”

“Cậu muốn thì lấy đi, cái này lớp cho, không cần cố ý đưa tiền cho tớ.” Hạ Thất Tịch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đem túi kẹo nhét vào tay cô, cười dịu dàng, “Tớ lại chỗ của mẹ đây, hôm nay cảm ơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cậu, cảm ơn chuyện lần trước nữa.” Nhắc đến Anna, Hạ Thất Tịch hơi mím môi.

Sau khi sóng gió trên diễn đàn qua đi, Anna đã lập tức chuyển trường, chỉ còn lại nhóm người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đáng thương không dám tìm đến bắt nạt cô, điều này làm cho sinh hoạt của Hạ Thất Tịch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trường thoải mái hơn không ít.

Hai người một trước một sau đi vào nhà ăn.

Thính thấy Hạ Thất Tịch nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh mẹ Hạ, không quan tâm ánh mắt của người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khác, mẹ Hạ cũng rất ôn nhu dùng khăn giấy lau mồ hôi trên đôi của con gái.

Trong lòng Dư Thính bắt đầu sinh ra cảm giác hâm mộ.

Cho sống cung điện huy hoàng nhất, cho tất cả những thứ người khác được không sánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được với cô, nhưng người khác lại rất dễ dàng được cái ôm ấm áp từ mẹ.

Thính mắt không dám nhìn, đi về bàn ăn của mình.

Dư Dung Giang Hoài đều đã ăn xong, đồ ăn cũng không còn nóng nữa.

Dung ném cho Giang Hoài một ánh mặt, Giang Hoài lạp tức hiểu ý, đứng dậy đi lấy cơm cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thính.

“A Ngộ vừa lại đây tìm em, lại cãi nhau?” Dư Dung uống một ngụm nước, giọng điệu không nhanh không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chậm.

Thính chán ghét cái tên này, tức giận nói: “Chị thấy ai cãi nhau với chó chưa?”

“Thật sự không làm hoà với em ấy?”

Vấn đề đây không phải là làm hoà hay không làm hoà.

Thính nhớ đến kết cục của mình không truyện tranh, nhớ đến Quý Thời Ngộ muốn trả thùgia, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 càng ghê tởm cậu ta như ruồi bọ.

thừa nhận chả phải người tốt lành gì, khinh nhục cậu ta không nên, nhưng đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 do một mình gây ra, mắc mớ phải giận chó đánh mèo lên gia?

“Thật ra A Ngộ đã nói qua với chị một lần, em ấy muốn được trọ trường, muốn chị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tên vào đơn đăng ký.”

Thính không dao động: “Ồ.”

Dung lười biếng nâng mắt, “Nếu em muốn A Ngộ dọn ra ngoài, chị thể đồng ý, nhưng sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này liệu em nháo nhào đòi kêu người ta về nhà không?”

Thính lập tức thẳng lưng, trịnh trọng nói: “Em đảm bảo chuyện đó sẽ không xảy ra!”

“Chắc chắn?”

“Chắc chắn! Trời cao chứng giám!” Thính vội vàng, “Trước kia em chỉ chơi đùa thôi, không phải thật lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thích cậu ta, hiện tại đã không thích, em cam đoan với chị, sau khi cậu ta dọn ra ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em sẽ không làm phiền cậu ta nữa, cũng sẽ không nháo loạn muốn cậu ta quay về.”

“Được, vậy tối nay chị sẽ nói với A Ngộ.”

Ánh mắt Dư Thính sáng lên, hoàn toàn không chú ý Quý Thời Ngộ đang đứng cách đó không xa.

“Trước kia em chỉ chơi đùa thôi.”

“Không phải thật lòng thích cậu ta.”

Lỗ tai cậu tự động loại bỏ âm thanh ồn ào xung quanh, chỉ còn lại hai câu đặc biệt chói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tai này.

Vốn cậu đã vạch sẵn kế hoạch ràng.

Đầu tiên lợi dụng Thính thích cậu bên nhau, sau đó từng bước từng bước tiến hành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trả thù, nhưng nếu Thính không thích cậu, vậy thì không còn bất kỳ ý nghĩa gì hết.

cái gì?

Quý Thời Ngộ không đoán ra tại sao trong một thời gian ngắn Thính lại thay đổi nhiều đến thế, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rất nhiều hành động khác xa với kiếp trước, giống như… Thính cũng trọng sinh về.

Quý Thời Ngộ không dám nghĩ nữa, cậu thà cho rằng đâythủ đoạn mới của Dư Thính.

Mặc kệ như thế nào, cậu đều sẽ thực hiện kế hoạch của mình, ai cũng không thể ngăn cản.

Quý Thời Ngộ che đi ánh mắt tàn nhẫn, xoay người ra khỏi nhà ăn.



Buổi chiều là hoạt động giao lưu của phụ huynh.

Trước mắt thì Hải Xuyên trường học cao trung có diện tích lớn nhất, để tráng bị say nắng, trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 học còn tri kỷ chuẩn bị xe tham quan.

Thính ngồi trên xe, nghênh đón không khí mát lạnh từ điều hoà khiến người ta sảng khoái.

“Yến Từ không tới?”

“Cậu ấy xin nghỉ rồi.”

Dung quan sát gương mặt cô, hỏi: “Em còn nhớ hồi nhỏ em từng đế trấn Trăng Non sinh sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một thời gian không?”

Vẻ mặtThính hỏi chấm.

Dung vén mái tóc ngắn ra sau, “Không nhớ cũng bình thường, thì khi ấy em cũng mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 5 tuổi.”

Không chỉ lúc 5 tuổi, ức lúc 6 tuổi của Thính cũng rất hồ, thế thành thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lắc đầu, “Không nhớ.”

Dư Dung nhẹ nhàng cười.

Thời gian mười mấy năm trôi qua như một cái chớp mắt, gái nhỏ ăn nói không lưu loát trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đây, nay đã trưởng thành.

đôi lúc Dung không khỏi nhớ về Dư Thính khi còn nhỏ.

Tuy rằng thân thể em ấy không tốt, nhưng rất thích cười, cũng rất ngoan, luôn chạy theo sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Chi Chu, mẹbên cạnh ôn nhu nhìn ba người, thỉnh thoảng chụp vài tấm hình lưu lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm kỷ niệm.

Sau này Thính đi trấn Trăng Non, mẹ và cũng đi cùng, trấn sinh hoạt 3 tháng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngắn ngửi, đã trở thành khoảng thời gian bầu bạn cuối cùng với em ấy.

Cha mẹ qua đời khi Dư Thính còn nhỏ, không hiểu tử vong là vật gì.

thường gặp ác mộng tỉnh giấc, không thấy mẹ, liền cho rằng mẹ bị nhốt lại trấn, khóc lóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 muốn đi tìm mẹ.

Dung sẽ mua chođồ chơi, mua búp bê, sẽ kể cho nhiều câu chuyện cổ tích, dẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi chơi gắp nơi, làm ức mới thay thế ức cũ.

Dần dần, sự bi thương củaThính khi mẹ qua đời đã dần vơi đi.

“Khi đó em luôn chơi cùng với một cậu bé, còn đem váy của mình cho cậu ấy mặc.”

Còn, còn chuyện này?

Con trai thể mặc váy?

Biểu tình khiếp sợ của Thính làm Dung bật cười, cầm lòng không đậu véo mặt cô, “Yến Từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rất giống cậu đó.”

???!!!

“Yến, Yến Từ?”

“Ừ.”

Chongũ quan thiếu niên trở nên tuấn hơn, nhưng vẫn thể nhìn thấy bóng dáng khi nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 từ gương mặt đó.

Chắc chắn không sai, cậu ta tuyệt đối thằng nhãi ranh thường xuyên đánh em gái cô.

Thính kinh ngạc trừng lớn đôi mắt, chậm chạp lên tiếng: “Ý của chịchúng em đã sớm quen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biết nhau?”

“Đúng vậy.”

Dung sẽ không gạt người, đó chínhsự thật.

Không ngờ đã sớm làm bạn tốt với Yến Từ! Nếu cô đưa váy cho Yến Từ mặc, vậy tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bạn của họ phải cực kỳ tốt, nói không chừng khi đó Yến Từ đã giúp cô làm bài tập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186nhà trẻ.

Thính đứng ngồi không yên, nóng lòng muốn đi tìm Yến Từ.

Dung kéo tay Giang Hoài, nhìn đồng hồ: “Chiều nay chị có hội nghị, nếu không chuyện thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chị đi trước, em ý kiến không?”

“Không ý kiến, không ý kiến.” Tâm Thính đã sớm không còn đây, trả lời cực kỳ qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 loa.

Cuối cùng cũng chờ đến lúc tan học, xách cặp lao thẳng ra cổng trường, liếc mắt một cái đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thấy xe hơi nhà mình.

“Chú Lý, chúng ta đến nhà Yến Từ đi!”

Thần sắc chúkhó xử: “Con đường đó sáng nay bị sập dẫn đến tai nạn xe cộ, hiện tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 còn đang xây lại.”

“Hả?”Thính nhíu mày, “Vậy đường khác thì sao?”

“Còn một đường khác, nhưng xe đi qua chút khó khăn.”

Thính suy nghĩ một phen, nói: “Vậy con tự mình đi, chú về nhà trước đi, con thể về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhà trễ một chút.”

Không chờ chú nói chuyện, Thính ném cặp vội vàng chạy đi.

Chân trước Dư Thính vừa rời đi, chân sau Quý Thời Ngộ đã đi tới.

Chú không yên tâm đểThính đi một mình, lập tức nói: “Thính Thính nói đi tìm bạn học, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chú không yên tâm, nếu được thì con đi theo nhìn xem? Lát nữa các con cùng quay lại.”

Quý Thời Ngộ nhìn phương hướngThính rời đi, không từ chối.



Thính đi đường theo hướng dẫn, càng đi càng cảm thấy không đúng.

không quen thuộc nơi này, giương mắt nhìn toà nhà giống y hệt tiểu khu Hạnh Phúc, ngay cả con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đường hẹp dài đến nhà Yến Từ cũng giống y chang.

quyết định không chạy loạn, chủ động nhắn tin cho Yến Từ.

‘Tớ muốn đi tìm cậu nhưng bị lạc đường rồi.’

Yến Từ trả lời rất nhanh: ‘Ở đâu?’

Thính miêu tả tỉ mỉ khung cảnh xung quanh cho cậu.

Bên kia không trả lời, chán muốn chết, mở app nhân sinh.

Hai nhiệm vụ đã hoàn thành hết, Dư Thính cũng không biết hảo cảm từ 10 vị trưởng bốiđâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra, chẳng lẽnhà ăn?

nhận khen thưởng, tranh thủ mua chương mới.

Chương này nối tiếp chương trước, Thính bị Quý Thời Ngộ vả mặt tại nhà ăn, đau khổ chạy ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sau trường học, một mình chui vào hẻm nhỏ.

Nhìn đến đây,Thính biết chắc sẽ chuyện xảy ra.

Quả nhiên, Dư Thính khóc thút thít bị ba tên lưu manh nhìn thấy, bọn chúng kéo vào sâu trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hẻm, đầu tiên dùng lời nói nhục nhã cô, sau đó làm ra hành động bỉ ổi với cô…

toàn bộ quá trình, Quý Thời Ngộ đuổi theo đều nhìn thấy, chờ đến thời điểm mấu chốt mới đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra giúp đỡ.

Đồ cốt truyện cẩu huyết, kỹ, ác độc.

Thính cảm thấy ghê tởm đồng thời cảm thấy may mắn, may lúc đó không phải tên pháo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hôi tìm đường chết nhà ăn rồi chạy ra khỏi trường, nếu không người xui xẻo là cô rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

buông điện thoại xuống, tiếp tục chờ đợi.

Nhưng giây tiếp theo, Dư Thính lập tức nhận ra chuyện không đúng.

Con hẻm này…

Sao giống y hệt trong truyện tranh vậy???

_________
乁( •_• )ㄏ

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh, Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh full, Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh online, read Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh, Cẩm Chanh Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 22 — Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc