GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 11

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Editor: Gà Lười Cận Thị (@GaLuoiCanThi)

#26.08.2021

"Yến Từ, cậu không mời tớ vào nhà sao?"

Yến Từ bất ngờ, nhẹ nhàng nghiêng người.

Không gian trong nhà không lớn, khoảng 50 mét vuông, mấy gia cụ linh tinh cũng chỉ vài cái, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đều rất sạch sẽ, một tầng bụi cũng không có, trong không khí thoang thoảng mùi hương nhàn nhạt của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nước sát trùng.

Trên bàn có một bức di ảnh, mộtlão giống y hệt hình nền trong 'lão già'.

Thính không dám đánh giá lung tung, thành thật thu hồi ánh mắt.

Phòng khách rất nhỏ, không pha, chỉ một cái bàn rất nhỏ một cái ghế tròn.

Thính túm váy, nhẹ nhàng nhíu mày.

Yến Từ cái cũng chưa nói, bật quạt, giơ tay kêu cô ngồi xuống.

Thính cẩn thận đặt mông ngồi xuống.

Rất cứng.

Đây cái ghế cứng nhất từng ngồi.

không ngôi yên, nhích tới nhích lui, mặc động tác rất nhỏ nhưng vẫn không chạy khỏi mắt Yến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Từ.

Đầu tiên cậu thấy hơi nghi ngờ, ngay sau đó lục lọi tìm một tấm đệm lót tương đối mềm mại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trải lên. Thính càng không thoải mái, vải dệt thô sơ đâm vào mông cô, rất ngứa.

Thính ngại ngùng không dám ý kiến, cũng do nhiệm vụ nên mới đến đây làm phiền người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta, không bị Yến Từ ghét bỏ là may rồi.

Lúc này, Yến Từ đột nhiên hiểu ra.

'Tôi đi ra ngoài mua đồ, cậu chờ tôi.'

Thính không ý kiến: "Cậu đi đi."

Yến Từ không yên tâm nhìn một cái, chạy như bay ra ngoài cửa.

thể Dư Thính thả lỏng, đứng lên đi lại khắp nơi.

không dám đi vào phòng ngủ của Yến Từ, chỉ di chuyển xung quanh phòng khách nhỏ hẹp.

Từ cách bố trí thể nhìn ra, Yến Từ một người rất nề nếp, hơn nữa cậu ta thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sạch sẽ, cho một góc tường cũng không thấy bụi bẩn.

Ngoại trừ di ảnh củanội, trên tường còn treo vài bức ảnh khác.

Đều là ảnh khi nhỏ của Yến Từ, trong ảnh cậu còn rất nhỏ, mặc áo trắng quần đen, ngồi trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một mái ngói màu đen hẻm nhỏ, đôi mắt thanh thuần sạch sẽ nhìn vào ống kính.

chống cằm nhìn nhìn, Yến Từ thở hồng hộc đẩy cửa vào.

Chạy vội ra ngoài, trán đã sớm ướt đẫm mồ hôi.

Cậu điều chỉnh hấp, dưới ánh mắt không của Thính đem đồ trong túi lấy ra.

ThíNh mờ mịt cúi đầu.

Chỉ thấy cái hộp màu đỏ in ràng dòng chữ --

Thuốc chữa bệnh trĩ Mã Ứng Long.

"..."

"......"

Gương mặt Thính lúc xanh lúc đỏ, suy nghĩ hỗn loạn nhưng trên mặt không không biểu lộ ra.

Cũng không biết do trời nóng hay thẹn thùng, hai lỗ tai Yến Từ đỏ ửng, trực tiếp mạnh mẽ nhét © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đồ vào tay Thính, nhanh chóng chữ: 'Buồng vệ sinh ở phía sau.'

Cậu trộm giương mắt, lại nói thêm: 'Tôi sẽ không nói với người khác.'

Thính: "..." Không gì, chỉ chút đau đầu.

Rốt cuộccũng phản ứng lại, vừa ngại vừa tức, trực tiếp đem đồ đập vào ngực Yến Từ, nâng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cao giọng: "Cậu mới bị bệnh trĩ!!"

Cậu sửng sốt, hồ không rõ nói một chữ: "... Không."

Căn bảnnói không thông.

Thính tức giận đến mức dậm chân, "Tớ không bị bệnh trĩ, cậu mau vứt nó đi."

Yến Từ nhìn hộp thuốc chữa bệnh trĩ, bỗng nhiên mang, bộ dáng ngây ngốc làm người ta không dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nặng lời.

Thính từ buồn bực trở nên bất đắc dĩ.

biết rồi,chung với Yến Từ cần phải thẳng thắng, nếu không cậu ta sẽ không hiểu ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của người khác.

Đồ ngu ngốc, siêu ngu ngốc.

"Cái ghế này của cậu không thoải mái, quá nhỏ, quá cứng, cậu còn lót thêm tấm nệm dày như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 có phải muốn tớ bị nóng chết không."

Yến Từ bừng tỉnh, khoé mắt rũ xuống.

'Vào phòng tôi.'

Nói xong, Yến Từ dẫn Thính vào phòng ngủ.

Phòng ngủ chỉ một chiếc giường một cái tủ quần áo rất nhỏ, mấy quyển sách hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cái lồng, một cái lồng dành cho thằn lằn, cái còn lại của hai con nhện lúc trước© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thính đưa tới.

Thính không nghĩ tới cậu sẽ nuôi nó, chỉ nghĩ đây là thức ăn cho thằn lằn.

Con thú cưng thằn lằn kia được Yến Từ nuôi rất tốt, ít nhất tốt hơn bản thân cậu ta. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Toàn thân màu vàng kim, bốn chân trên lồng kính, nhìn qua thấy tinh thần khá tốt.

Cho lớn lên rất đẹp nhưngThính vẫn không nhịn được sợ hãi.

tránh đi mấy cái lồng, chậm rãi ngồi xuống đuôi giường.

'Như vậy thoải mái không?'

Yến Từ chữ hỏi.

Giường của cậu đương nhiên không thể so với giường công chúa rộng 1m8 của Thính, nhưng nể tình tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đáng thương đã dụng tâm như thế, nếu còn kén chọn canh thì chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không biết tốt xấu.

Thính gật đầu: "Thoải mái."

Yến Từ yên tâm, lần nữa hỏi: 'Có đói bụng không?'

12 giờ, đã đến giờ cơm trưa.

Thính đang muốn mời cậu ra ngoài ăn, Yến Từ đã đi trước một bước ra quyết định: 'Tôi đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mua đồ ăn.'

"Hả?"

Cậu nói 'Làm cho cậu.'

Tiểu, tiểu đáng thương còn biết nấu cơm?

Thính đảo mắt, nhảy xuống giường: "Tớ đi với cậu!"

Thính nhíu mày nhìn váy trắng trên người cô, không nói gì, nhàn nhạt gật đầu.

Thính tưởng rằng hai người sẽ đến siêu thị, kết quả khi đến nơi thì bất ngờ trợn tròn mắt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

-- chợ bán thức ăn.

Do giữa trưa nhiều người đến mua đồ nấu cơm nên đường phố rất tấp nập.

Xe đạp, xe điện, người đi đường đông đúc trên đường.

Hai bên đường những dãy lều lớn, tiếng rao hàng, tiếng thét to, cái cũng có.

Mất đường rất dơ, khắp nơi đều thấy hai ba miếng rác.

Lần đầu tiênThính đến nơi này, bị âm thanh huyên náo làm cho đau đầu.

Yến Từ không giống cô, tay xách rổ đựng, vào chiều cao hơn người chen chúc đi vào.

Dư Thính khẽ cắn môi, gian nan đuổi theo.

Rất nhanh, váy trắng quý giá trên người cô bị bùn đất bắn vào.

Loại vải dệt này tuy thể giặt sạch, nhưng Dư Thính vẫn cực kỳ đau lòng, nhanh chóng hối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hận đã theo cậu đến đây.

Càng đi càng khó khăn, thân ảnh Yến Từ cũng ngày càng xa.

Chợ bán thức ăn rất rộng, Thính sợ mình đi lạc nên vội vàng đuổi theo.

Rất nhanh, bóng dáng Yến Từ đã biến mất không thấy.

Biểu cảm gương mặt Thính dần trở nên uỷ khuất.

Nhưng trong nháy mắt, một hơi thở quen thuộc bao quanh cô, một cái bóng bao trùm lấy cô.

ngẩng đầu.

Hai tròng mắt thiếu niên sáng rực, không nói một lời kéo góc áo của mình ra.

Thính cong ngón tay, cẩn thận nắm lấy.

dán người vào bên cạnh người cậu, bóng dáng nhỏ xinh, bước chân cũng rất ngoan ngoãn.

Yến Từ cố tình thả chậm bước chân, khoé mắt thường thường dừng lại trên mặt cô.

Trong nháy mắt, biểu tình uỷ khuất của cô đã bay đi hết.

Yến Từ bất động thanh sắc quay đầu, dừng cân trước một quán bán rau củ quả.

'Tự cậu chọn.' Gõ xong, tự động đem giỏ rau đặt trước mặt cô.

Thính lớn chừng này rồi, nhưng đây lần đầu đích thân đi mua nguyên liệu nấu ăn.

nhìn xung quanh một vòng, bị đủ loại nguyên liệu loè loẹt làm cho hoa mắt, giọng nói xíu: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 "Tớ, tớ không biết chọn..."

Ông chú bán đồ cười hoà ái: "Tiểu cô nương vừa nhìn đã biết lần đầu đi chợ, không sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đâu, cháu cứ chọn đại đi, đồ của chú món nào cũng chất lượng."

"Ăn củ cải không? Củ cải trắng đây rất ngon."

Yến Từ nhìn củ cải trắng trẻo mập mạp kia rất vừa lòng, cầm lòng không đậu nhìn về phía© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thính, cuối cùng dùng sức lắc đầu, quay sang chọn rau xanh tím.

Vẻ mặt Dư Thính khổ sở.

Cuộc đời này củaghét nhất rau xanh.

"Yến Từ, chúng ta đừng mua rau xanh được không?"

Ngón tay Yến Từ dừng lại, ném rau xuống, chọn ớt xanh.

"Tớ cũng không thích ăn ớt xanh..."

Cậu lại chọn rau chân vịt, ngón tay vừa đụng vào, giọng nói Thính lại truyền đến: "Rau chân vịt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rất khó ăn..."

Yến Từ tạm dừng hai giây, bàn tay thử đi đến chỗ cây cải dầu.

"Đừng mua cái đó..." Vẻ ghét bỏ từ trong mắt tràn ra ngoài.

Yến Từ: "..."

Ông chú phe phẩy cây quạt, bắt đầu cười: "Tiểu nương cái này không ăn cái kia cũng không ăn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vậy cháu muốn ăn cái gì?"

Thính giương mắt nhìn Yến Từ, nói: "Cái cũng được."

Yến Từ không nhịn được thở dài từ tận đáy lòng, trong đầu bị hai chữ chiếm lấy:

-- khó nuôi.

Cuối cùng chọn nhặt nửa ngày, Yến Từ đã mua được hai củ khoai tây một bịch rong biển nhỏ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Cậu đi đến gian hàng bán thịt, lấy tiền ra, chỉ vào hai miếng thịt sườn nhỏ.

Rau đã mua xong, thịt cũng mua xong, hai người men theo đường đi về nhà.

Thời điểm đi ra ngoài Thính vẫn như túm lấy góc áo Yến Từ, lần này nhẹ nhàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hơn nhiều, thỉnh thoảng lướt nhìn các gian hàng.

"Yến Từ, bên này có người bán kẹo bông gòn." Nói xong liền nuốt nước miếng.

thểThính không tốt, đầu bếp trong nhà đều dựa theo khẩu phần ăn nghiêm khắcchế biến. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Bình thường muốn ăn vặt cũng phải lén ăn, chưa bao giờ được ăn kẹo bông gòn hay tàu hủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thúi.

Ánh mắt của dùng cụm từ trông mòn con mắt để diễn tả.

Yến Từ liếc mắt, rất nhanh thu hồi tầm mắt, dẫn Thính đi lại đó, chỉ vào bên trong: 'Muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vị nào?'

"Vị sơn trà."

Yến Từ đầu, lấy 5 xu mua một cây.

Thínhmở bọc nilon bên ngoài, kẹo bông vừa ngậm vào miệng là tan ngay, vị sơn trà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chua ngọt, ngon đến nỗi không nói nên lời.

Ước được như ý nguyện,Thính lập tức vui vẻ hơn rất nhiều: "Yến Từ, cậu không ăn sao?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Yến Từ lắc đầu.

"Đúng rồi, hình như con trai không thích ăn ngọt."

Yến Từ lẳng lặng nhìn chằm chằm bóng dáng cô, ánh mắt hơi trầm xuống, thần sắc cũng trầm xuống vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phần.

Không phải cậu không thích ăn, chỉ sợ vị kẹo trong trí nhớ bị hương vị khác thay thế.

Đó lần duy nhất trong cuộc đời cậu ghi nhớ một vật đó.

...

Yến Từ làm cho Dư Thính món khoai tây hầm xương sườn.

Nhà rất nhỏ, mùi thơm của món ăn thoang thoảng.

Vốn Thính không đói bụng, kết quả bị mùi thơm này làm cho thèm thuồng.

Một người chờ đợi rất nhàm chán, quyết định đi vào phòng bếp nhìn Yến Từ nấu cơm.

Thiếu niên chuyên chú rửa sạch rong biển, mười ngón tay thon dài bị nước lạnh làm cho đỏ ửng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ý lộ ra vài phần gợi cảm.

"Yến Từ, cần tớ giúp cậu không?"

Cậu lắc đầu.

"Ồ."Thính ăn không ngồi rồi, đứng bên cạnh nhìn cậu bận rộn.

Yến Từ lấy một cái nồi khác chuẩn bị làm món canh rong biển trứng gà.

Động tác trôi chảy, rất nhanh đã làm xong.

Xương sườn khoai tây được hầm thơm phức, canh rong biển cũng thế, hương vị màu sắc đầy đủ.

Thính không nhịn được, lập tức ăn hai chén cơm.

So với Thính thì Yến Từ ăn rất chậm.

Toàn bộ thịt sườn đều không chạm vào, đều để lại cho Dư Thính,không thích ăn canh rốt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Yến Từ đều gắp cho mình.

Cuối cùng Thính cũng ăn no căng, cảm thấy thỏa mãn liếm liếm khóe môi.

Yến Từ bỗng nhiên đứng dậy, đi vào phòng bếp lấy một lọ Yakult đặt trước mặt cô, ngồi xuống tiếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tục ăn nửa chén cơm còn lại.

Thính ngoan ngoãn uống hết lọ Yakult.

uống rất nhịp, mắt quan sát chất lỏng di chuyển trong ống hút, giống như bạn học nhỏ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Yến Từ không nhịn được chú ý.

Đột nhiên cảm thấy cũng không phải rất khó nuôi.

Tác giả lời muốn nói:

Yến Từ: Dễ nuôi, nhưng tốn tiền.

________
Gà cũng không thích ăn rau, nói chính xác là không ăn được rau.┐('ー`)┌

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh, Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh full, Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh online, read Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh, Cẩm Chanh Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 11 — Với Gia Tài Bạc Triệu, Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc