GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 51

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Không khí đông cứng lại.

Tầm mắt Từ Tinh Thần xoay vòng qua lại giữa hai Yêu Vương.

Khó trách người khác nói Yêu tộc thiếu đoàn kết nhất, thấy Yêu Vương gặp mặt, phảng phất nháy mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiếp theo sẽ lao vào sống mái, theo ngoại giới đồn đại, ràng hai người không thù © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hận gì.

Thẩm Lưu Hưởng thấy không ổn, nhanh tay lôi kéo Chu Huyền Lan đi.

Nơi này địa bàn của Văn Nhân Tần, đánh nhau có hại, huống chi hắn đại diện cho Bát Hoang, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhất cử nhất động liên lụy cực lớn, sao thể tùy ý động thủ với Yêu Vương khác?

Văn Nhân Tần nhìn bọn họ rời đi, không ngăn trở, chỉ ánh mắt càng thêm hung ác nham © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiểm.

Lúc Chu Huyền Lan hiện thân, hắn liền biết trận pháp bị phá, chỉ là nghi hoặc sao hắn lại đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đây, vừa lúc thủ hạ phái đi điều tra trở về, biết được thân phận Thẩm Lưu Hưởng, tìm hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nguồn gốc đào ra quá khứ của hai người.

Thái độ của Chu Huyền Lan, không giống như đối đãi với phụ đơn giản như vậy.

Nhưng mà......

Văn Nhân Tần nhếch khóe môi, tươi cườinịnh, Thẩm Lưu Hưởng lại coi hắn như đồ đệ, nói như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thế thì không uy hiếp.

*

Đãđêm khuya, trên đường chỉ vài bóng người ít ỏi, hai bên đường treo đèn lồng đủ mọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 màu sắc, lẳng lặng lắc trong gió.

Mặt nạ che mất biểu tình của Chu Huyền Lan, hắn hỏi: "Sư tôn quen biết Văn Nhân Tần lúc nào?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

"Hôm nay lần đầu tiên gặp mặt. lẽ ngươi không tin, ta thấy hắn chút quen mắt."

Thẩm Lưu Hưởng móc ra một cây cà rốt, coi như đồ ăn vặt gặm một miếng, "Trước đó ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gặp được một tiểu hài tử, cũng tóc đỏ."

Ánh mắt đầu tiên y nhìn Văn Nhân Tần, bị một đầu tóc đỏ rối tung hấp dẫn, không khỏi nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đến Tiểu Thất, hoài nghi phảihài tử của Văn Nhân Tần hay không.

Bước chân Chu Huyền Lan ngừng lại, "Tiểu hài tử gì?"

Thẩm Lưu Hưởng kể lại từ đầu tới đuôi, cuối cùng bổ sung nói: "Yêu tu Kỳ Lân Thành chán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ghét hỗn loại như thế, hơn phân nửa bị Văn Nhân Tần ảnh hưởng. Thành chủ chán ghét, tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 yêu trong thành tự nhiên cũng chán ghét theo hắn. Tiểu Thất thểhài tử của hắn cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữ tu nào đó. Hắn không thích Tiểu Thất, mới thể để tùy ý những người đó khi dễ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nó."

Y phát hiện Kim Tiểu Cưu tuy không thích Tiểu Thất, nhưng không đại ác ý như vậy. Chu Huyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Lan nghe thấy hai chữ hỗn loại, cũng chỉ hơi hơi kinh ngạc, không biểu hiện ra bộ dáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 căm thù đến tận xương tuỷ, hoàn toàn bất đồng với thái độ của tánh Kỳ Lân Thành.

Y không khỏi nghĩ lẽ đại bộ phận Yêu không ý đuổi cùng giết tận đối với hỗn loại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỉKỳ Lân Thành quá mức cực đoan.

Chu Huyền Lan nghe y nói xong, lâm vào trầm mặc dài lâu, đến tận khi tới Quyển Vân Các mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hồi phục tinh thần.

Kim Tiểu Cưu phát hiện hai vị Thiếu Quân trở về, căng thẳng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, vội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vàng đi ra ngoài nghênh đón, vui mừng đến gần, đến tận khi ánh mắt thoáng nhìn, mới chú ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới có nhiều thêm một người.

Trên người huyền bào nam tử tỏa ra uy áp làm người hít thở không thông, dường như áp lực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đến từ huyết mạch.

Đại, đại yêu a!

Kim Tiểu Cưu hơi nhũn chân, thấy đối phương tháo mặt nạ xuống thì hoàn toàn ngã ngồi xuống đất.

"Cửu Yêu Vương?!"

Bát Hoang Cửu Yêu Vương sao lại đến Kỳ Lân Thành? Còn đi theo Thiếu Quân? Suy nghĩ của Kim Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Cưu theo không kịp, đầu choáng váng.

Thẩm Lưu Hưởng nghe nói tiểu yêu bản năng sợ hãi với Yêu cường đại hơn mình. Nhưng không nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại nghiêm trọng như thế, cúi người đem Kim Tiểu Cưu kéo lên.

"Đừng sợ, là đệ tử của ta." Giải thích xong, y nói: "Thu dọn một gian phòng đi."

Từ Tinh Thần hừ lạnh: "Quyển Vân Các không còn phòng trống, trên đường có khách điếm."

Để Yêu Vương uy hiếp lớn lại Quyển Vân Các, nếu đối phương tâm gây rối, bọn họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đến thời gian phản ứng đều không có, quá mức nguy hiểm.

Hắn sẽ không đồng ý.

Chu Huyền Lan nhìn thấu tâm tư hắn, nhưng cũng cảm thấy bình thường.Kỳ Lân Thành hắn cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỗ ở, chỉ là luyến tiếctôn thôi.

"Vậytôn nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai ta lại đến."

Thẩm Lưu Hưởng híp mắt phượng, đại để đoán được ý của Từ Tinh Thần, giữ chặt lấy người phải rời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi, "Không sao. Tối nay ngươi ngủ với ta."

Không yên tâm thì để buổi tối y tự mình nhìn chằm chằm được rồi chứ?

Bước chân Chu Huyền Lan ngừng lại, quay ngược về.

Trên mặt Từ Tinh Thần lộ ra biểu tình không thể tưởng tượng, giơ tay chỉ vào Thẩm Lưu Hưởng, ngón © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trỏ giữa không trung lắc lay động, tức giận đến nói không ra lời.

Đêm hôm khuya khoắt, nam quả nam chung một phòng, còn ra thể thống gì!

Huống chi, hắn nhìn Chu Huyền Lan ràng không ý tốt. Lúc trước Đế Cung, lời Đế phụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói thấm thía nhiều như vậy, đều đã quên rồi sao?!

Hắn thật muốn vỡ đầu Thẩm Lưu Hưởng!

"...... Tiểu Cưu, đi thu dọn một gian phòng cho khách."

Bình tĩnh lại xong, Từ Tinh Thần thối mặt, tiến lên dùng sức bẻ tay Thẩm Lưu Hưởng đang giữ chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Yêu Vương ra.

"Buông ra, buông ra! Lôi lôi kéo kéo ra bộ dáng gì!"

Buổi tối chỉthể chú ý nhiều hơn, quản cái tên huynh trưởng ngu xuẩn này thôi.

Chu Huyền Lan nhấp môi không nói, ánh mắt dừng trên người Từ Tinh Thần, lộ ra chỉ trích như© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như không.

sao lập trường không kiên định như thế?

"Ngươi đi xem phòng với Tiểu Cưu trước đi." thương lượng chỗxong, Thẩm Lưu Hưởng xoa xoa cổ, "Ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tắm gội xong liền tới thăm ngươi."

Chu Huyền Lan gật đầu, Kim Tiểu Cưu run run rẩy rẩy dẫn hắn đi đến một gian phòng, sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lập tức chạy mất. Hắn rót ly trà, vừa uống vừa suy lời nói lúc trước của Thẩm Lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hưởng.

Hắn phỏng đoán, nếuthật sự, thời tiết Kỳ Lân Thành nên thay đổi.

Chỉ chốc lát sau, thân ảnh mảnh khảnh xuất hiện cửa.

Chu Huyền Lan ngước mắt nhìn lại.

Người vừa mới tắm gội xong, mặc áo trong hơi mỏng, tóc dài rối tung phía sau, quanh thân hơi nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhàn nhạt vờn quanh.

Dưới ánh đèn, bọt nước tàn lưu giữa cổ lấp lánh, chảy xuống từ đường cong duyên dáng bên gáy, lăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vào cổ áo nửa che nửa hở, hơi hơi thấm ướt vải áo màu trắng.

Lông mi Thẩm Lưu Hưởng hơi ướt, đi vào phòng, nhìn quanh một vòng, "Cũng không tệ lắm. Ngươi cũng đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tắm đi. Tối nay nghỉ ngơi sớm một chút."

Lòng bàn tay Chu Huyền Lan xẹt qua viền ly, "Được."

Thẩm Lưu Hưởng lại đi lên phía trước hai bước, bỗng nhiên ngửi được một cỗ mùi mốc hôi hám, đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vào cạnh giường, nhấc đệm chăn lên, phía dưới chăn đơn đại khái đã lâu không dùng, ẩm ướt, tỏa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mùi mốc gay mũi.

Y tức khắc nhíu mày, "Tối nay vẫn ngủ với ta đi."

"Đệ tử không chú ý như vậy. Ngủ đây một đêm......" Lời còn chưa dứt, Chu Huyền Lan bị lôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi không kịp phân trần.

Thẩm Lưu Hưởng đưa hắn tới phòng ngủ, vòng qua bình phong tinh mỹ, chỉ vào giường ngủ rộng rãi, "Đủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lớn, cũng đủ cho chúng ta ngủ. Ngươi đi rửa mặt trước đi, tatrong phòng chờ ngươi."

Thân hình Chu Huyền Lan hơi cứng đờ.

Kỳ thật phòng ngủ còn một chiếc giường mỹ nhân, nhưng tôn không bảo hắn ra đó ngủ, lại trực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiếp mời hắn cùng chung chăn gối,đáy lòng coi hắn tiểu hài tử nên cảm thấy không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sao. Hay là......

Tắm gội xong, Chu Huyền Lan bước qua hành lang, đứng trước cửa phòng, trên mặt lộ ra vài phần chần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chờ.

Bảy năm chưa gặp mặt tôn, hắn rất muốn thân cận với y.

Nhưng trong đầu nhớ tới cảnh tượng bọt nước ngưng kết trên làn da trắng nõn của tôn, từ bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gáy lặng yên lăn xuống, trong lòng liền như bốc cháy lên một ngọn lửa, làm cả người hắn nóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bừng lên, lúc tắm gội đều dùng nước lạnh.

Nếu chung vớitôn như vậy......

Ánh mắt Chu Huyền Lan hơi tối đi, duỗi tay đẩy cửa phòng ra, hạ quyết tâm nói: "Tối nay đệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tử vẫn là......"

Lời còn chưa dứt, hắn nhìn thấy chiếc áo trong màu trắng rơi trên mặt đất, ràng là cái lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trước Thẩm Lưu Hưởng mặc trên người.

Chu Huyền Lan sửng sốt, tầm mắt vòng vòng, chú ý tới trong phòng nhiều thêm một vật nhỏ.

Một con thỏ trắng bằng bàn tay ghétrên bàn.

Toàn thân tuyết trắng, đỉnh đầu một nhúm lông cột hướng lên trời, đang ăn rốt. Nghe thấy động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tĩnh, nâng đầu lên, đôi mắt đỏ trong veo nhìn hắn.

"Tắm xong rồi sao? Ta cũng chuẩn bị tốt rồi."

Thẩm Lưu Hưởng nhìn về nam nhân ở cửa, mặc áo trong màu đen, vạt áo dùng vàng thêu hoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 văn tinh mỹ, vai rộng eo thon, vóc người thon dài, dưới hàng lông mày một đôi mắt thâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thúy đen nhánh.

Khi đối diện vào đó, loại cảm giác áp bách không tên.

Thẩm Lưu Hưởng nuốt xuống một miếng cà rốt, càng cảm thấy biến thành con thỏ một lựa chọn chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xác.

Y chínhthèm nghe Chu Huyền Lan đọc thoại bản, như thế này đẹp cả đôi đường.

Thẩm Lưu Hưởng tự mình trí, hơi híp mắt, nâng chân trước lông lên, hướng đồ đệ vẫy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẫy, muốn hắn nhanh vào phòng.

Lúc này, rốt trong lòng ngực không trợ lực, từ trên bàn lăn xuống, y vội vàng câu lấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lòng bàn chân trượt trên mặt bàn bóng loáng.

Đông......!

Thẩm Lưu Hưởng ngã khỏi bàn, đầu cắm xuống đất, dán góc bàn nằm thành hình chữ X, trước mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ứa ra sao Kim.

Chu Huyền Lan vào nhà nâng con thỏ ngã đến choáng váng lên, dở khóc dở cười.

Thì ra tôn đã sớm tính toán.

Thẩm Lưu Hưởng hôn một lát, đầu dựa vào bàn tay Chu Huyền Lan duỗi tới, bộ dáng ngồi xổm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngơ ngác, tựa như một cục bột nếp trắng trẻo.

Sau khi ý thức khôi phục ràng xong, y chớp chớp mắt, giọng lười biếng nói: "Ôm ta lên giường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi."

Với bộ dáng này, lên giường chút gian nan.

Chu Huyền Lan nâng vật nhỏ lông xù lên, đặt trên giường.

Trong tầm mắt, Thẩm Lưu Hưởng xòe tứ chi, lười biếng lăn một vòng trên đệm, cả người lông mềm cọ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đến chút hỗn độn.

"Ngươi cũng mau lên đây. Đúng rồi, chờ chút, lấy giúp ta cây cà rốt."

Chu Huyền Lan xoay người, lấy một cây rốt tươi ngon từ mâm đựng trái cây, lấy thoại bản trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giá sách, lúc này mới lên giường.

Thẩm Lưu Hưởng nhớ tới Thiên Cẩu cứu hắn đi, vừa xoa đầu, vừa hỏi: "Ngao Nguyệt đâu?"

"Ở Bát Hoang, ôm đùi sống màng màng." Chu Huyền Lan mở thoại bản ra, nghĩ nghĩ, bổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sung nói: "Hắn vốn cũng muốn đến, nhưng béo quá không bay nổi."

Thẩm Lưu Hưởng không khỏi cười ra tiếng.

Ngửi ngửi mùi rốt thanh thanh, gặm một miếng.

Qua một lát, bên cạnh tiếng nhấm nuốt, trong phòng còn vang lên tiếng nói trầm thấp từ tính của Chu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Huyền Lan.

"Một ngày nọ, sủng phi mị nhãn như hỏi: Bệ hạ, giang sơn thần thiếp, ngươi muốn cái nào?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

"Bệ hạ đáp: Cái nào ta cũng không muốn, chỉ muốn xuất gia làm hòa thượng."

Nghe thế, Thẩm Lưu Hưởng gặm rốt, thiếu chút nữa sặc một ngụm, nuốt xuống xong, cười đến sắp phát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nấc, "Sủng phi nhất định tức chết rồi."

Chu Huyền Lan dựa vào đầu giường, nhìn y câu môi dưới, tiếp tục đọc thoại bản.

"Sủng phi ngẩn người một lát, vội vàng hỏi: Một khi đã như vậy. Bệ hạ.thể để thị vệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bên cạnh ngươi lại không?!"

Xôn xao......!

Thẩm Lưu Hưởng nhanh cắn miếngrốt áp chế kinh ngạc, khó trách sách tên Bệ hạ hướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Phật, sủng phi vui vẻ 》.

Quá kích thích!

Kích thích trong chốc lát, gặm xongrốt, Thẩm Lưu Hưởng bị cơn buồn ngủ đánh úp lại, hai lỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tai cụp xuống, đầu cọ cọ trên chăn bông.

"Giúp ta cởi dây cột tóc đi. Muốn ngủ."

Tầm mắt Chu Huyền Lan dừng trên một nhúm lông mềm, duỗi tay kéo dây buộc ra, thấy lônghướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lên trời rơi rụng xuống, thuận thuận mềm mại đến cực điểm.

lẽkhông quen thân Yêu như vậy, Thẩm Lưu Hưởng buồn ngủ không mở được mắt ra, lại chậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chạp không sao vào giấc ngủ được, lăn qua lộn lại trên chăn đệm.

"Sư tôn không thoải mái liền biến trở về đi."

Thẩm Lưu Hưởng mở đôi mắt đỏ mông lung buồn ngủ, có ý điều động, nhưng nhớ tới áo trong vắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trên bình phong, ý niệm tức khắc mất luôn.

Không mặc quần áo, làm sao biến trở về?

"Có lẽ ta cần một cái gối đầu."

Y từ trong chăn chui ra, xem xét xung quanh, muốn tìm thứ gì để gối đầu lên, nhưng thứ thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hợp với đầu nhỏ thật sự khó tìm.

"Sư tôn gối lên tay ta ngủ."

Một bàn tay duỗi tới trước mặt, Thẩm Lưu Hưởng sửng sốt, muốn thử nên đem đầu đặt trên lòng bàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tay Chu Huyền Lan, phát hiện cảm giác sau cổ được đệm nhẹ, cực kỳ thoải mái.

Y thích ý nheo mắt lại, "Vậy ta liền ngủ một lát, nếu ngươi mỏi tay, liền đánh thức ta."

Chu Huyền Lan: "Được."

Nghe vậy, thỏ nhỏ trên giường điều chỉnh tốt thế, cho rằng cuối cùng đã thể mộng đẹp. Nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chưa được một lát, khó chịu rầm rì một tiếng, mở bừng mắt.

Bọc nhỏ(?) trên đỉnh đầu ẩn ẩn làm đau, Thẩm Lưu Hưởng vùi đầu, dùng chân nhẹ xoa xoa.

Chu Huyền Lan thấy thế, tay dừng trên đầu nhỏ, không nhanh không chậm bóp bíp, hắn vận dụng một chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 linh lực, đầu ngón tay tỏa nhiệt lượng ấm áp.

Chỉxoa xoa đầu, Thẩm Lưu Hưởng lại cảm thấy mỗi tấc xương cốt trên thân thể đều được bóp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhẹ, một cỗ nhiệt lưu chậm rãi vận chuyển trong thể, cả người thoải mái sắp tan chảy.

Y tách bốn chân ra, lười biếng nằm liệt trên giường, tiếng nói nghèn nghẹn, "Sau cổ cũng muốn được xoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bóp, eo cũng muốn, chân cũng muốn...... thể thỏa mãn một chút không?"

Quả thực giống mát xa.

Chu Huyền Lan nhướng mày, ngón tay thon dài du tẩu trên bộ lông mềm mại, lực đạo khi nhẹ khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nặng, làm thân thể Thẩm Lưu Hưởng bủn rủn lại thoải mái, trong miệng rầmkhông ngừng.

Ban đêm, Quyển Vân Các bao phủ trong ánh trăng nồng đậm, cùng yên lặng tường hòa.

Bỗng nhiên, một thân ảnh ra cửa.

Sắc mặt Từ Tinh Thần lạnh băng, mặc chỉnh tề, tựa hồ vẫn luôn chưa nghỉ ngơi. Hắn rời khỏi cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phòng, lặng yên không một tiếng động đi về phía phòng chuẩn bị cho Chu Huyền Lan, muốn xem đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phương động tĩnh không.

Ai ngờ tới cửa, phát hiện cửa phòng mở toang, bên trong không một bóng người.

Hắn nhíu nhíu mày, ngay sau đó bừng tỉnh đại ngộ chạy tới phòng Thẩm Lưu Hưởng.

Cả đườngTừ Tinh Thần sắc mặt xanh mét. Lúc sắp tới gần cửa phòng, đột nhiên nghe thấy từ trong phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bay ra tiếng ngâm đau như như không.

"Nhẹ...... Nhẹ chút...... Eo đau...... Đừng chạm vào đó. Ô......"

"Lực đạo nặng sao? Vậy đệ tử nhẹ chút."

Từ Tinh Thần ngẩn ra một lát, chậm chạp không phản ứng lại. Đến tận chớp nhoáng nào đó, hắn bỗng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiên ý thức được bên trong đang phát sinh chuyện gì, bỗng chốc trừng lớn mắt, một cổ căm giận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngút trời từ đáy lòng xông thẳng lên trán, tức giận đến cả người phát run.

Quả nhiên tên Yêu Vương này lòng mang ý xấu. Thẩm Lưu Hưởng kia, cái tên ngu ngốc kia nhất định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị người ăn đến xương cũng không còn!

Bàn tay hắn vung lên, triệu Hiên Hoàng kiếm ra.

Mũi kiếm ra khỏi vỏ, trong đêm đen, tỏa ra ánh sáng sắc bén rực rỡ lóa mắt.

Mắt Từ Tinh Thần phun ra lửa, một tay cầm kiếm, "Phanh" một cái đá văng cửa phòng.

"Hỗn đản! Mau thả huynh trưởng ta ra!"

_________________________________________

Đại manh tử. Biến thân trước bàn dân thiên hạ bao lần thì không sao. Biến thân trước mặt đồ nhi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì phải thoát y... Ờ. Mình hiểu 😏

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa full, Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa online, read Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa, Đang cập nhật Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 51 — Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc