GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 114

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thẩm Lưu Hưởng sửng sốt: “Ngươi lặp lại lần nữa.”

Chu Huyền Lan nhấp môi không nói, chỉ trầm khuôn mặt, bàn tay ôm vào vòng eo mảnh mai càng thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 siết chặt.

Thẩm Lưu Hưởng xụ miệng, sau đó duỗi tay sờ túi trữ vật, từ bên hông Chu Huyền Lan gỡ xuống, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Ta lấy đan dược.”

Chu Huyền Lan nhíu mày: “Cho Diệp Băng Nhiên?”

“Ngươi đả thương,” Thẩm Lưu Hưởng ước lượng túi trữ vật màu đen.

Chu Huyền Lan lạnh lùng nhấp khóe miệng, vẻ mặt không muốn. Chớ nói đả thương người, người hắn giết cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chồng chất như núi. Như vậy đã tính là gì, người bị thương còn phải nhận lỗi nữa đấy.

Thẩm Lưu Hưởng: “Đan dược tốt nhất cái nào?”

Chu Huyền Lan: “Hộp màu đỏ lửa.”

Thẩm Lưu Hưởng lấy ra hộp đan đỏ tươi như lửa, tay sờ một cái lên vỏ hộp, không chút do © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dự bỏ qua, lại cầm lấy một hộp tỏa hơi lạnh như băng.

Chu Huyền Lan hơi híp mắt: “Không tin ta?”

Thẩm Lưu Hưởng liếc mắt nhìn hắn, mở hộp băng ra, ngửi ngửi đan dược trong suốt bên trong.

Hai hộp đan dược này đều vật hiếm lạ thế gian, nhưng một loại đan dược thuộc hỏa, một loại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thuộc băng. Phần lớn công pháp Diệp Băng Nhiên tu luyện hệ băng, Chu Huyền Lan bảo y lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hộp đỏ lửa kia, tâm không cần nói cũng biết.

Thẩm Lưu Hưởng nhìn về phía Diệp Băng Nhiên, đùi phải bị thương, khập khiễng đi qua đưa đan dược cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không thích hợp. Y ngưng tụ linh khí bốn phía thành một thanh kiếm nhỏ, chở hộp đan, lung lay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bay về phía Diệp Băng Nhiên.

“Vết thương của ngươi thế nào? Ăn đan dược này chữa thương đi.”

Linh kiếm từ không trung bay tới, tầm mắt Diệp Băng Nhiên không khỏi dừng ở bên trên. Tuy dùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 linh khí chớp mắt chế thành, lại sinh động như thật, chuôi kiếm còn khắc một chữ “Thẩm”, cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tinh xảo.

Hắn nhìn linh kiếm nói: “Không cần, ta cũng không đáng lo.”

Lời này vừa ra, linh kiếm trước mắt lung lay hạ hộp đan xuống, phảng phất không kham nổi gánh nặng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rơi xuống dưới.

Diệp Băng Nhiên theo bản năng đỡ lấy, kiếm nhỏ tức khắc tan thành linh khí ngay trong tay hắn, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khi để lại một mạt xúc cảm lạnh lẽo, liền tiêu tán không còn.

Hắn nắm tay lại, cái cũng không bắt được, một hộp đan lại rơi vào trong tay.

“Cảm ơn. Đừng lo lắng,”

Thẩm Lưu Hưởng cao giọng, trong tình cảnh Diệp Băng Nhiên ngẩng đầu nhìn chăm chú, y duỗi tay xoa khuôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mặt tuấn của người bên cạnh, sau đó nhéo nhéo, “Ngươi xem, ta không sao.”

Diệp Băng Nhiên nắm hộp đan, “......”

Gương mặt đột nhiên truyền đến cảm giác đau đau, sau khi ý thức được phát sinh chuyện gì, Chu Huyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Lan hít một hơi, nhắm mắt một lúc lại mở ra, trên mặt vẫn khó nén phẫn nộ.

Hắn nắm lấy cổ tay trắng nõn: “Đừng quá mức.”

Thẩm Lưu Hưởng nhướn mi.

Diệp Băng Nhiên thu hồi tầm mắt, nhìn chằm chằm hộp đan trong tay.

Hắn không muốn đan dược này, chỉ muốn chuôi linh kiếm nhỏ kia, đáng tiếc tựa như người tuyết nhỏ lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trước, tiêu tán trong tay hắn, cái cũng không bắt được.

Diệp Băng Nhiên than nhỏ, đem hộp đan đặt xuống đất, hướng Thẩm Lưu Hưởng hơi gật gật đầu, biến mất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tại chỗ.

Thẩm Lưu Hưởng không gọi được người, đành phải một lần nữa ngưng tụ ra linh kiếm, chở hộp đan về. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Y đem hộp bỏ vào túi trữ vật, đang định rút tay về, trong lúc tình chạm vào một thứ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lòng bàn tay xoa nhẹ...... Truyền Âm Phù.

Lấy thân phận Yêu Đế hiện giờ của Chu Huyền Lan, cho địch ý với hắn, Đế Cung chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng không đến mức không nhận Truyền Âm Phù của hắn.

Thẩm Lưu Hưởng lấy ra mấy tờ Truyền Âm Phù, Chu Huyền Lan liếc mắt, linh phù tức khắc hóa thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khói nhẹ.

Thẩm Lưu Hưởng: “?!”

Chu Huyền Lan đoạt túi trữ vật về, treo bên hông, dưới ánh mắt tức giận chăm chú của thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 niên áo đỏ, đem người chặn ngang bế lên: “Ngoan ngoãn chút. Ta nói rồi, sẽ không giao vảy ngược © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho Đế Cung.”

Thẩm Lưu Hưởng giơ vảy ngược lên: “Nếu ngươi lo lắng, ta thả vảy ngược chỗ ngươi trước, chờ ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 về lại trả cho ta.”

Chu Huyền Lan mắt nhìn y, nhàn nhạt nói: “Ngươi cho rằng ta sẽ tin, ngươi đến Đế Cung còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quay trở về?”

Thẩm Lưu Hưởng: “Vì sao không tin?”

Trên mặt Chu Huyền Lan lộ ra biểu tình ý vị thâm trường: “Bởiđến lúc đó không phải do © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngươi. Ta đoán, Đế Tinh Thần sẽ làm ngươi đi không về.”

“Nói bậy!”

Thẩm Lưu Hưởng không biết sao hắn lại nói như thế, nhưng nghe không hiểu sao lại sởn tóc gáy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Đang êm đẹp, hắn giết ta làm gì? Hắn tuyệt đối sẽ không như thế!”

Chu Huyền Lan cười lạnh một tiếng, cũng không giải thích, ôm người tính toán rời đi, Thẩm Lưu Hưởng vội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói: “Túi trữ vật của ta.”

Thẩm Lưu Hưởng lấy túi trữ vật của mình về, xuổi xuổi bụi, cởi bỏ dây buộc. Phần lớn đồ vật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bên trong vẫn còn tốt, chỉ Ngọc Giản quá lâu không sử dụng, đã mất hiệu lực.

Thẩm Lưu Hưởng đem túi trữ vật một lần nữa treo bên hông, vỗ nhẹ nhẹ, nhớ tới cái kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của Chu Huyền Lan, con ngươi hơi chuyển.

Nếu Chu Huyền Lan không cho y bắt được, hơn phân nữa Truyền Âm Phù đó thể liên hệ đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Đế Cung, phải nghĩ biện pháp lấy ra.

Thẩm Lưu Hưởng cân nhắc trong lòng. Vừa ngẩng đầu, phát hiện đã trở về Huyền Yêu Cung, y sửng sốt: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Không phải ngươi muốn tìm người sao? Tìm được chưa?”

Chu Huyền Lan nói: “Chậm một bước.”

Lúc hắn chạy tới, chỉ nhìn thấy một bộ quan tài băng trống rỗng với mấy cái mặt nạ quỷ quen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thuộc.

Là Cố Thiết không sai.

Hắn đã từng thấy chiếc quan tài băng cùng loại, bên trong đặt một nữ tử, đã không còn ba hồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bảy phách từ lâu, Cố Thiết rất quý trọng nàng.

Thẩm Lưu Hưởng gật gật đầu, sau đó bị đặt lên giường mềm xốp.

Tay Chu Huyền Lan đặt trên đùi phải bị thương của y, quần áo, cẳng chân trắng nõn nháy mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lộ ra, dưới da thịt chỗ gần đầu gối phiếm vết máu xanh đen.

Chu Huyền Lan ấn lên vết thương, nghe thấy một tiếng ngâm đau, ngước mắt nhìn thấy trán Thẩm Lưu Hưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấm ra mồ hôi lạnh, mắt phượng chứa hơi nước nhàn nhạt, y uể oải, hữu khí lực nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Nhẹ chút, nhẹ chút.”

Trong lòng Chu Huyền Lan vừa động, hoàn toàn không biết sao, trái tim nhảy nhanh hơn một chút.

Vốn tính toán để Thẩm Lưu Hưởng tự bôi thuốc, mở bình ra, tay hắn lại không tự chủ được bôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thuốc mỡ ra, chà chà lên vết thương bắt mắt.

Thuốc mỡ bôi lên, Thẩm Lưu Hưởng đau kêu ngao ngao, chỉ cảm thấy xương cốt bị nghiền nát, cả người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không nhịn được chui sâu vào bên trong giường.

Chu Huyền Lan nhẹ nhướng mày, duỗi tay nắm lấy mắt chân mảnh mai chậm một bước, không lưu tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chút nào đem người túm về.

Trong hoàn cảnh Thẩm Lưu Hưởng giãy giụa, hắn đã bôi thuốc xong.

Tầm mắt Chu Huyền Lan rời khỏi chỗ bị thương đã nhìn một lúc lâu, dừng trên mắt chân trắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nõn vừa bị nắm lấy, còn đau đến run lên trong tay hắn. Hắn buông lỏng tay, vài vết đỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 liền ràng hiện bên trên.

Ánh mắt Chu Huyền Lan tối sầm lại, trong lòng nổi lên khô nóng, cảm thấy dấu vết này như đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từng quen biết, lộ ra ý vị câu nhân nói không nên lời.

Hắn dùng khăn lụa lau lau tay, đứng dậy rời đi.

Thẩm Lưu Hưởng thấy thế, vội vàng bắt lấy tay áo hắn, “Đi đâu?”

Tiếng nói Chu Huyền Lan hơi trầm xuống: “Có chuyện gì?”

Bôi thuốc xong, vết thương trên đùi phiếm cảm giác lạnh lẽo, không đau nữa, Thẩm Lưu Hưởng khôi phục lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chút tinh thần, chớp chớp mắt phượng: “Đột nhiên ngươi sửa chủ ý không cần vảy ngược, phải nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại cái không?"

Chu Huyền Lan: “Không có.”

Thẩm Lưu Hưởng lộ ra biểu tình thất vọng, nhưng rất nhanh khóe miệng lại cong lên: “Không bằng ta kể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại chuyện quá khứ cho ngươi nghe.”

Chu Huyền Lan lạnh lùng: “Vì sao ta phải nghe quá khứ của ngươi với đồ đệ ngươi?”

Thẩm Lưu Hưởng: “Nói không chừng ngươi thể nhớ lại.”

Chu Huyền Lan trương trương môi mỏng, trong hoàn cảnh ký ức hoàn toàn chỗ trống, muốn thề thốt phủ nhận. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Nhưng ánh mắt dừng trên hàng mi buông xuống của Thẩm Lưu Hưởng, trầm mặc một cái chớp mắt.

“Kể chuyện gì?”

Thẩm Lưu Hưởng thanh thanh giọng nói: “Kể chuyện cho ta hướng ngươi muốn cái gì, ngươi đều sẽ cho.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Chu Huyền Lan nghe ra ý tại ngôn ngoại, hơi híp mắt, một khuôn mặt tuấn tú tiến đến trước mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 y, “Vậy phải đệ tử nên đem Truyền Âm Phù cho ngươi không?”

Thẩm Lưu Hưởng gật đầu như đảo tỏi: “Đúng vậy, đúng vậy.”

Chu Huyền Lan câu môi: “Không cho, ta không phải đệ tử ngươi.”

Thẩm Lưu Hưởng: “......”

Chu Huyền Lan rời đi, Thẩm Lưu Hưởng đành phải ghé trên giường dưỡng thương. Ngủ một giấc tỉnh dậy, màn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đêm không biết buông xuống từ khi nào, y giật giật chân, thuốc mỡ hiệu quả rất tốt, đã gần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khỏi hẳn.

Ăn xong cơm chiều, Thẩm Lưu Hưởng đuổi tới thư phòng Chu Huyền Lan, bên trong không thắp đèn, phỏng chừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 về tẩm cung rồi.

“Hôm nay lại sớm như thế.” Y nói thầm một câu, vừa cân nhắc làm sao lấy được túi trữ vật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của Chu Huyền Lan, vừa đi về phía tẩm cung.

Tối nay tâm thần Chu Huyền Lan rối rắm không ngừng, sớm trở về phòng đi ngủ.

Nằm trên giường, các loại cảnh tượng đan xen hiện lên trong đầu, một lát là cái tên Diệp Băng Nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiện trên Tam Sinh Thạch, một hồiDiệp Băng Nhiên ôm Thẩm Lưu Hưởng, lại đến hắn tức giận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lan tràn đoạt lại Thẩm Lưu Hưởng, lại đến......

Một vệt đỏ trên mắt cá chân trắng như tuyết,trong tay hắn phát run......

Hắn hẳn là đã từng gặp qua, ở một động phủ xa lạ.

Thanh niên nằm trên huyền bào, da thịt cả người trắng như tuyết, tóc đen mềm mượt tán hỗn độn ở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trên giường, đôi tay câu lấy cổ hắn, khuôn mặt tuấn mỹ ửng hồng, cắn chặt cánh môi, thường thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phát ra một chút rên rỉ.

Cực kỳ dễ nghe.

Đây tôn của hắn...... Thẩm Lưu Hưởng.

Người hắn ước nhiều năm, lại cẩn thận bảo hộ trong lòng.

Cuối cùng cũng trở thành người của hắn.

Chu Huyền Lan chưa bao giờ thỏa mãn như thế, đem người ấn dưới thân muốn một lần lại một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lần. Đến tận khi thanh niên buông tay vòng lấy cổ hắn ra, chống ngực hắn, không chịu được lắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đầu chống đẩy, vừa run vừa nói đừng mà.

Hắn cũng luyến tiếc buông ra.

Thời điểm tôn thật sự chịu không nổi, sẽ giãy giụa chạy trốn, vết đỏ trên mắt chân, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 do khi đó để lại.

Rơi vào mắt đen, cả người Chu Huyền Lan đều nóng, nóng bỏng xưa nay chưa từng có, chỉ phát tiết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trên người thanh niên mới có thể bình phục một chút.

Cuối cùng, ngón tay thon dài của thanh niên nắm chặt huyền bào phía dưới, đầu ngón tay dùng sức đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trắng bệch, cánh môi phiếm đỏ tràn ra thanh âm, nhỏ vụn khó nhịn, thậm chí ẩn ẩn nhiễm tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khóc nức nở.

...... người đến cực điểm.

Chu Huyền Lan mở mắt ra, bừng tỉnh ngồi dậy.

Trong nhà ánh sáng tối tăm, một mảnh yên tĩnh, sau một lúc lâu, hắn như cảm giác, nghiêng đầu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhìn về phía thanh niên vừa cầm được túi trữ vật ngồi xổm bên cạnh giường, biểu tình hơi cứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đờ.

Thấy không ổn, Thẩm Lưu Hưởng cầm theo túi trữ vật liền nhanh chân chạy, vừa chạy vừa tìm Truyền Âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Phù.

Chạy đến cửa, phát hiện không mở được cửa lớn.

Thân hình Thẩm Lưu Hưởng cứng ngắc, sau lưng nhận thấy cảm giác áp bách gần trong gang tấc, chưa quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đầu lại đã bị đè lên cửa phòng.

“Đi đâu?”

Bên hông bị siết chặt, tiếng nói trầm thấp bám vào bên tai y.

Thẩm Lưu Hưởng ho khan một tiếng: “Được rồi. Cùng lắm thì đem Truyền Âm Phù......”

Lời còn chưa dứt, sắc mặt y biến đổi. Trong ánh sáng tối tăm, mắt phượng hơi hơi trợn to, biểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tình toát ra vài phần hoảng loạn, mặt chợt hồng thấu.

Thẩm Lưu Hưởng không nhịn được dịch lên phía trước, nhưng thân thể đã bị dán vào cửa, dịch lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phía trước cũng dụng.

Hành động này lại làm xúc động người phía sau, cánh tay ôm lấy eo y siết chặt hơn vài phần, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiếng nói trầm thấp lẫn một chút mất tiếng, cảnh cáo nói: “Đừng nhúc nhích.....”

Hai chân Thẩm Lưu Hưởng run lên, da đầu dại: “Không động, ta không động.”

Khí tức nóng rực lại phun vào sau tai y: “…… Câm miệng.”

Thẩm Lưu Hưởng mím môi, hàng mi dài run rẩy trong đêm tối. Trong nhà một mảnh tĩnh mịch, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiếng hít thở nặng nề của Chu Huyền Lan. Thời gian trôi đi một chút, không biết qua bao lâu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hai chân thon dài của Thẩm Lưu Hưởng đã sắp mất cảm giác, y mới được buông ra.

Cửa mở, Thẩm Lưu Hưởng vứt túi trữ vật ra sau, chạy nhanh như chớp.

Chu Huyền Lan nhìn chằm chằm bóng dáng cuống quít chạy trốn, ánh mắt đen tối không rõ, sau một lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lâu mới nhặt túi trữ vật lên, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.

Lúc này sắc trời đã tối, vành tai Thẩm Lưu Hưởng vẫn còn chút ửng đỏ, y tìm một nơi hẻo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lánh, từ trong lòng ngực móc ra một tờ Truyền Âm Phù nhăn dúm dó, nhún nhún chóp mũi, thầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 than thật không dễ dàng.

Y nhanh chóng thúc giục linh phù, tức khắc, Truyền Âm Phù hóa thành một đạo ánh sáng đen biến mất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không thấy.

Thẩm Lưu Hưởng đang thở phào nhẹ nhõm, phía sau chợt phát ra một giọng nói âm trầm: “Ngươi gọi ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới đón ngươi?”

Thẩm Lưu Hưởng: “?!"

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa full, Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa online, read Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa, Đang cập nhật Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 114 — Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc