GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 71

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hoàng hôn còn đang nhuộm đỏ chân trời, ngự giá của Trường Uyên đã xuất phát đi đến Trọng Hoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 cung.

lẽ trong lòng cảm thấy đôi phần thương cảm, cho nên một loạt bảo vật trân phẩm, trang sức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 đá quý châu báu lụa đều được đổ về Trọng Hoa cung.

Đào Tuệ đã đi theo Cao Dục mấy năm hầu hạngự tiền, vậycòn chưa thấy được viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 dạ minh châu nào to như thế.

Cả cây san đỏ rực và bức tượng phật bằng ngọc lục bảo kia nữa. Nhìn bằng mắt thường cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 đã biết giá trị liên thành, một không hai.

Trường Uyên cầm đôi vòng tay bằng vàng ròng chạm trổ hình rồng, miệng ngậm ngọc trai to như mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 đích thân ướm lên cổ tay cho Khương Yên, vẻ mặt hài lòng.

“Sau này nên thường xuyên ăn diện nhiều hơn, phục sức trên người nàng quá ít ỏi rồi.”

Khương Yên không từ chối, híp mắt đưa tay nhận lấy ngắm nghía một vòng.

Đối phương đưa lễ vật đến đây, đích thực rất lòng.

Đôi vòng này khác hẳn với những loại được đẽo từ ngọc thạch thượng hạng đang lưu hành trong cung.

Kỹ thuật chạm khắc kim long trên bề mặt vòng không khác với bức phù điêu bàn long Thừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 Thiên điện, thể hiện ràng địa vị quyền uy của người ban tặng.

Khương Yên yêu thích không thôi, lập tức đeo vào cổ tay, còn nghịch ngợm lắc lắc trước mặt Trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 Uyên khiến hắn vui vẻ cười thành tiếng.

Mặc đôi mắt vẫn còn chút sưng nhưng may mắn nàng cũng không quá đau buồn như hắn đã lo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 nghĩ.

Nếu biết trước Khương Yên thích mấy thứ này, Cơ Trường Uyên đã sớm sủa cho người lấp đầy cả tiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 viện cho nàng.

Bây giờ cũng chưa muộn, hắn tự tin mình thể khiến cho nàng thỏa mãn.

âm của đợt mây mưa điên cuồng trên giường hôm trước vẫn chưa tan, vừa thấy Trường Uyên để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 trần nửa thân trên đi đến mép giường, Khương Yên đã run lẩy bẩy, giọng điệu nức nở như con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 thỏ nhỏ chuẩn bị vào miệng sói.

Lần đầu tiên nhìn thấy Khương Yên điềm đạm cầu xin hắn, Trường Uyên cứ ngỡ mình nghe nhầm, hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 cúi xuống, ghét sát vào gương mặt đầy vẻ đáng thương của nàng mà hôn lấy hôn để.

“Nàng nói nữa đi, cầu xin trẫm nữa đi.”

“Cầu xin hoàng thượng mà…” Âm thanh ngọt ngào kéo dài, bên trong chút run rẩy.

Đêm đã khuya lắm rồi, ánh trăng vằng vặc in bóng trên cửa sổ dán giấy mờ.

Khương Yên nằm nghiêng lắng nghe tiếng côn trùng rỉ rả trong những bụi cỏ ngoài sân.

Sau đó lại quay đầu lẳng lặng nhìn nam nhân bên cạnh mình đang bình ổn hơi thở trong một giấc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 mộng đẹp nào đó.

Mỗi lần Trường Uyên được thỏa mãn dục vọng, hắn có vẻ ngủ rất ngon.

Khương Yên cho đến giờ vẫn không hiểu, một người thanh tâm quả dục, cao lãnh ngạo nghễ như Trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 Uyên lạithể biến thành một con quỷ sắc dục đầy ham muốn và chiếm hữu như thế này. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

Nếu đời trước Bùi Lẫm khiến cho nàng thương tâm cực độ.

Thì kiếp này chính Trường Uyên đã cho nàng nếm trải cảm giác tuyệt vọng như thế nào. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

Thời điểm khi Khương Yên nói với Bùi Lẫm rằng nàng hận hắn ta thì cùng lúc đó trong lòng nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 cũng vang lên âm thanh thét gào cuồng nộ.

Nàng còn hận Trường Uyên hơn.

Chính hắn chủ mưu đem nàng đến tình cảnh khó xử này, mới để cho Bùi Lẫm hội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 rạch một vết thương chí mạng trong lòng nàng, moi ra, phơi bày dưới ánh sáng.

Biến nàng thành một kẻ vong ân bội nghĩa, mặt dày sỉ, nữ nhân lăng loàn, dành trượng phu với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 chính tiểu thư của mình trong mắt mọi người.

Cả hai người này, tên nào cũng đáng chết.

Bàn tay dưới gối run rẩy, Khương Yên cắn răng mẫm trong đêm tối.

Ánh sáng vàng của trâm ngọc dưới ánh trăng mờ ảo lộ ra hơi thở lạnh lẽo c.h.ế.t chóc.

Cánh tay của Khương Yên vung lên trong không khí, toàn bộ sức lực của cơ thể dồn xuống phía dưới, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 đ.â.m thật mạnh vào cổ họng của người đang đầu ấp tay gối với mình trên giường.

Đôi mắt sắc bén được che dấu dưới hàng mi dài rậm rạp đột nhiên mở bừng ra, để lộ đôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 con ngươi đen tối như vực sâu vạn trượng.

Cổ tay Khương Yên bị nắm chặt rồi bẻ ngược ra đằng sau theo quán tính của một chiến binh lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 luyện chưa bao giờ là cảnh giác với bất kỳ kẻ thù rình rập nào quanh mình.

“Nàng… làm gì?” Trong một giây khựng lại, Trường Uyên mới nhận ra trước mặt hắn Khương Yên.

Gương mặt giàn giụa nước mắt, đôi môi bị cắn đến chảy máu, nàng cười dữ tợn trong sự điên loạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 đến cùng cực.

“Giết ngươi, tên hôn quân chó má, ta phải g.i.ế.c ngươi!!!”

Với bản năng tự vệ, Trường Uyên ngay lập tức bật dậy, nhẹ nhàng xoay chuyển, cánh tay không nỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 làm tổn thương đến thể bé nhỏ mềm mại đã từ từ buông lỏng sức lực.

“Nàng bình tĩnh lại, chuyện hãy nói với trẫm…”

Nhưng giờ đây Khương Yên đã chẳng còn nghe được bất kỳ lời nào của đối phương.

Trong đầu nàngquay cuồng một loạt những lời sỉ vả của Bùi Lẫm.

Nữ nhân xấu xa lòng dạ bất chính.

Thứ liêm sỉ muốn cướp đi trượng phu của ân nhân đã cưu mang mình.

“Cóđể nói, ta đã bị ngươi ép đi vào con đường này, còn gì để nói nữa đây. Ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 biến ta thành nữ nhân ham vinh hoa phú quý, mặt dày vô sỉ, bất nhân bất nghĩa, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 để nói nữa đây.”

Khương Yên gào lên trong tuyệt vọng, nước mắt chảy tràn như suối.

Đâylần đầu tiên Trường Uyên nhìn thấy Khương Yên khóc đến tâm liệt phế như thế.

Đôi mắt nàng trợn trừng, hằn lên những tia m.á.u đỏ quạch vằn vện trong đôi đồng tử đã mờ mịt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 nước mắt như đê vỡ ào ra ướt đẫm hai bên má, hàm răng nghiến lại, từng câu từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 chữ nhưcuống họng mà phát ra.

“Hôm nay, hoặc ngươi chết, hoặc ta chết.”

Nói rồi, trâm vàng nhọn hoắt lại đ.â.m xuống.

Trường Uyên lạnh mặt dùng tay ngăn lại, tiếng kim loại bị ném xuống đất vang lên tiếng keng bén © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 nhọn, hổ khẩu ngay lập tức bị rách toạc, m.á.u chảy xuống nhiễm đỏ cả một góc chăn nệm trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 giường.

“Nàng biết mình đang làm hành động điên rồ không hả? Đâychính hành thích vua. Đáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 tội chết.”

Cổ họng bị bóp chặt, gương mặt đỏ lựng thiếu không khí, cánh tay bị bẻ ngoặt đến mức muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 trật khỏi khớp xương vai.

Nhưng Khương Yên chẳng hề tỏ ra sợ hãi.

Nàng thở dài một hơi như đã hoàn thành một nghi lễ thiêng liêng nào đó, khóe miệng mấp máy những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 từ rời rạc.

“Giết vua không thành, chính tử tội, phải tru di cửu tộc.”

Nói đến đây, Khương Yên mở to mắt nhìn Trường Uyên đang đè lên người mình cười khằng khặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 như người điên.

“Nhưng ta là cô nhi, chỉmỗi một mạng này thôi. Hoàng thượng muốn c.h.é.m muốn g.i.ế.c thì tùy.”

Trường Uyên híp mắt, gân xanh nhảy thình thịch hai bên thái dương, khuôn hàm bạnh ra tức giận. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

Hắn nhanh chóng nhận ra ý đồ thực sự của nàng đêm nay.

Cây trâm vàng mỏng manh kia, làm sao khả năng cắt đứt cổ họng của một người, huống chi hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 còn người tập võ lâu năm, xương cốt chắc chắn, da thịt dày dặn.

Động tĩnh ồn ào trong nội viện nhanh chóng truyền ra ngoài, Tiểu Thuận Tử hận không thể mọc cánh bay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 ngay vào trong.

Nhìn thấy một mảng bừa bộn trên thảm, còn Cơ Trường Uyên đang bóp cổ Khương Yên đè trên giường.

Bàn tay hắn đã chảy m.á.u ròng ròng.

Tiểu Thuận Tử sợ hãi hét lên một tiếng.

Đèn đuốc ngay lập tức thắp sáng choang cả cung điện.

“Hoàng thượng bớt giận, hoàng thượng bớt giận.”

Đào Tuệ, Chu Châu Tiểu Giác Tử không ngừng quỳ xuống dập đầu, lo lắng nhìn chủ tử của bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 họ đang thoi thóp trong tay Thiên tử.

“Giết… ta… đi, ám sát hoàng đế, tội… không thể… tha!!!” Khương Yên nhắm mắt thều thào.

“Im ngay, nàng im miệng ngay cho trẫm!!!”

Trường Uyên phẫn nộ rống lên, giờ phút này vết thương trên tay không hề đau đớn bằng sự cào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 trong tâm can.

Giết nàng? Chém đầu nàng?

Ngay tại khoảnh khắc này, Trường Uyên biết hắn không thể xuống tay.

“Là Bùi Lẫm, hắn ta xúi bẩy nàng.”

“Ta g.i.ế.c vua rồi, đáng tội chết.”

Từ đầu đến cuối Khương Yên vẫn chỉ duy trì đúng một câu trong miệng.

Điều này khiến Cơ Trường Uyên mệt mỏi chán nản buông tay ra.

Thân hình mềm oặt của nàng nhưvàng rơi xuống thảm mềm.

“Tiểu Yên Tử… nàng ấy nằm mơ thấy ác mộng, tinh thần hoảng loạn, không kiểm soát được hành động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 của mình. Cho gọi thái y đưa vài thang thuốc an thần đến đây.”

Trường Uyên khoác áo bào, quay lưng bỏ đi.

Cho đến khi bước chân chuẩn bị rời khỏi ngạch cửa của Trọng Hoa cung lại quay lại, ngữ khí lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 lùng đầy cảnh cáo.

“Chuyện đêm nay giữ kín trong lòng, không được tiết lộ ra ngoài, nếu trẫm nghe được bất kỳ tiếng gió © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 nào thì các ngươi c.h.ế.t không toàn thây, biết chưa.”

Một đêm hỗn loạn trôi qua, Trọng Hoa cung cuối cùng vẫn còn hội đón ánh mặt trời của một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 ngày mới.

Đào Tuệ, Chu ChâuTiểu Giác Tử âm thầm thở một hơi dài, nhìn vị nương nương héo hon đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 nhắm mắt ngủ trên giường.

Không biết đi theo người nàyphúc hay họa đây nữa.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ full, Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ online, read Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ, Đang cập nhật Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 71 — Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc