GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 57

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bùi Lẫm cười lạnh một tiếng, bảo kiếm bên hông chậm rãi được rút ra, dưới ánh nắng càng thêm sắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 bén.

“Tên Bắc hoang kia, khôn hồn thì lui ra, hôm nay bổn thế tử chỉ muốn đón thê tử về nhà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 không muốn g.i.ế.c người bừa bãi.”

Lại Nghệ nâng cằm, loan đao xoay tròn trong tay: “Ai thê tử của ngươi? Không nghe nàng ấy đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 phủ nhận hơn một lần rồi à?”

“Vả lại, phu quân của người ta cũng đã đến rồi kìa, đừng có ở đây nhận vơ.”

Bùi Lẫm nhíu mày quay đầu lại, phía sau một nam tử mặc hỉ phục đỏ rực, gương mặt chữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 điền nam tính giờ đây căng cứng, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận.

“Ta bất kể ngươi ai, thế tử hay hoàng tộc, dám chặn kiệu hoa của phu nhân nhà ta thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 ta cũng không khách khí.”

Bùi Lẫm đanh mặt, đôi mày từ từ nhíu chặt.

Phía trước Triết, đằng sau Lại Nghệ, nhìn qua tướng cũng biết đều thuộc dạng thân thủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 tốt, nhất tên Bắc hoang kia.

Nếu chỉ một mình Lại Nghệ, Bùi Lẫm cònthể suy tính đến đường thắng.

Nhưng hai người này liên thủ lại, hắn ta khó lòng vượt qua.

“A Yên, muội đừng cứng đầu nữa, trở về rồi chúng ta sẽ gỡ bỏ hết những hiểu lầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 với nhau. Một đời này ta hứa sẽ đắp cho nàng thật tốt mà.”

Lời nói ra hàm chứa sự cầu xinràng.

Nhưng cũng chỉ nhận được một câu trả lời lạnh nhạt.

“Bùi thế tử, xin tránh ra để chúng tôi kịp giờ lành làm lễ bái đường.”

Quá tam ba bận, trước toàn thể đám đông, Bùi Lẫm đã bị người từ chối đến ba lần.

Hắn ta không còn giữ được bình tĩnh như ban đầu, gương mặt sa sầm, đôi con ngươi tràn đầy tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 tămmịt.

“Lệnh bài của Trấn bắc hầu phủ, ai dám bước lên ngăn cản.”

Cuối cùng, thế mạnh lớn nhất trong ta yBùi Lẫm cũng buộc phải xuất ra nếu muốn an toàn rời khỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 đây.

Toàn bộ binh lính theo sau Triết lúng túng nhìn nhau, không biết nên làm thế nào.

Lại Nghệ cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt, từ đám đông bước ra Đại TrángTiểu Đinh thân hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 cao lớn hơn người.

“Bảo vệ Khương cô nương!!!”

Tiếng hét vang lên, gần chục người lao vào quần ẩu ngay giữa đường.

Âm thanh ồn ào vang lên, đoàn người rước kiệu nhanh chóng rơi vào hỗn loạn, bỏ chạy tứ tán.

Chiếc kiệu đỏ thắm rầm một tiếng bị bỏ lại trên đường, mai sợ hãi đến khóc thành tiếng, thất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 thanh la lên cầu cứu.

Bùi Lẫm bên này bị Lại Nghệ Triết vây chặt, người của hắn ta cũng không rảnh rang, chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 thể ngay lập tức tiếp cận đến vị trí của Khương Yên, thậm chí còn từ từ bị đẩy lùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 ra xa.

“Nàngthê tử đã định của ta từ kiếp trước, các ngươi đừng hòng ngăn cản.”

Bùi Lẫm như mãnh cuồng loạn xoay người lao về phía trước.

Triết không hề nao núng, nhanh chóng phi thân lên chặn lại, bóng gươm loang loáng giữa ánh mặt trời. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

“Đừng nói nhảm nữa, người nàng đồng ý ta, người bái đường với nàng hôm nay chính ta. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 Cút về kinh thành của ngươi đi!!!”

Lời nói của Triết ngay lập tức nhận được sự đồng tình của dân chúng xung quanh.

Tiếng hét lại vang lên, mọi người tạo thành một vòng tròn bao vây lấy ba người đang giương cung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 bạt kiếm.

“Thế tử đoạt thê, thế tử đoạt thê!!!”

Sống lại hai đời, hôm nay chính ngày ê chề nhục nhã nhất của Bùi Lẫm.

Mang danh hầu phủ đi cướp dâu bị chặn đánh, còn bị dân chúng chê cười đến mặt mày xám xịt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

Tiếng tăm về Ngọc tiểu tướng quân được gầy dựng bao nhiêu năm trong phút chốc đã sụp đổ tan tành. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

Bùi Lâm nghiến răng nghiến lợi, cánh tay vung lên, đến lúc này hắn ta đã quyết định sẽ xuất toàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 lực xuống tay đánh hạ Triết.

Hắn ta đã bất chấp tất cả để chạy đến đây tìm người, không thể nào trắng tay quay về được. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

Chỉ tất cả mọi người không ai thể lường trước được, một chuyện kinh thiên động địa đã xảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 ra trong lúc bọn họ đánh nhau dữ dội.

“Á á á…!!!”

Đột nhiên mai đang trốn một bên khóc toáng lên.

“Tân nương… tân nương biến mất rồi!!!”

Khương Nặc cùng thị hoảng hốt lao ra, nước mắt nước mũi lấm lem cả gương mặt,

“Tỷ tỷ… Khương cô nương bị bắt cóc rồi!!!”

Trận hỗn chiến ngay lập tức dừng lại, như bị đóng băng toàn bộ.

Trên gương mặt của mỗi người đều cùng chung một biểu cảm thảng thốt đến sững sờ.

Không ai thể ngờ đến kết cục này.

Hóa ra hôm nay, tại nơi này, còn một nhóm người ẩn mình trong bóng tối, chờ thời để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 cướp mất tân nương trong kiệu.

Bọn họ thể che giấu khí tức nội lực, qua mặt được cả Lại Nghệ thính như sói hoang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176Bùi Lẫm cùng Triết đã chinh chiến lâu năm thì chỉ thể cao thủ lâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 hoặc ám vệ đại nội.

Bùi Lẫm nhịn không được rống giận một tiếng.

Lại Nghệ và Triết lại lo lắng nhìn nhau, sau đó nhảy lên ngựa chạy thẳng về chỗ của Bành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 phủ doãn.

***

Khương Yên sau cơn choáng váng đến bây giờ mới tỉnh lại.

Cảm giác lâng lâng vẫn còn chưa tan, ngay lập tức bị sự chòng chành của không gian xung quanh làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 nàng hoa mắt chóng mặt.

Sau khi kiểm tra thân thể, không đáng ngại, Khương Yên ôm đầu, cố gắng đứng dậy đi tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 hiểu một vòng.

Căn phòng không nhỏ, được bài trí tương đối xa hoa, thỉnh thoảng lại rung lắc dữ dội

Cửa bên ngoài đã bị khóa, cũng không cửa sổ hay lối ra vào khác.

Khương Yên nghĩ tám chín phần nàng đang trên thuyền.

Còn một con thuyền lớn.

Trong lòng nàng dâng lên một dự cảm không lành.

Với quy mô như thế, phải người rất giàumới khả năng sở hữu một con thuyền chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 chắn đến nhường này.

Chẳng lẽ Bùi Lẫm, phải chăng hắn ta một mặt ra chiếu khích tướng, mặt khác lại cho người giương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 đông kích tây, bắt cóc nàng lên thuyền?

Đang đắn đo nên làm tiếp theo, cánh cửa cuối gian phòng đột nhiên mở ra.

Khương Yên giật mình, quay đầu lại nhìn.

Nam nhân cao to như cột nhà lớn, cảm giác dường như hắn còn vạm vỡ hơn trước.

Gương mặt đẹp đến câu hồn đoạt phách lại tràn ra một nụ cười quỷ dị khiến khí chất cao quý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 thanh nhã bị nhuộm lên một vẻ ác đầy mâu thuẫn.

Hắn thong dong bước đến trước mặt Khương Yên, mái tóc dài đen nhánh được vấn hờ bằng một cây trâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 ngọc phỉ thúy thượng hạng, trên người chỉ khoác hờ áo bào vải gấmtằm viền lông chồn tuyết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 màu tím đậm thêu vân hạc tùng bách được cột lại một một sợi dây đai lỏng lẻo, để hở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 cả một lồng n.g.ự.c tinh tráng rắn chắc.

Khương Yên sợ đến không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, mọi thứ đều nghẹn lại trong cổ họng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

Nàng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ chạm trán người này thêm lần nào nữa.

Trường Uyên, nay đã hoàng đế Đại Cơ.

“Không nghĩ đến, ngươi mặc màu đỏ lại hợp như vậy.”

Vừa nói, Trường Uyên vừa cười, sau lưng Tiểu Thuận Tử Tiểu Đức Tử rón rén đi vào, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 trên tay hai giá nến dán chữ hỷ cùng một khay rượu bạc được chạm khắc tinh xảo.

“Hôm nayngày vui của ngươi, không thể thiếu rượu mừng được, phải không nào?”

Trường Uyên tự tay rót đầy hai chung, sau đó chậm rãi đưa đến trước mặt Khương Yên nhếch môi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 cười tà.

“Đây, trẫm kính ngươi ly này, chúc ngươi tân hôn vui vẻ.”

Khương Yên không dám nhận, ánh mắt tránh nhìn xung quanh.

Nhưng Cơ Trường Uyên trước nay chưa bao giờ chấp nhận sự từ chối từ nàng, hắn ngay lập tức áp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 sát lại, mạnh mẽ nhét ly rượu vào tay nàng, sau đó vòng tay qua, ép buộc nàng ngửa đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 lên uống cạn ly rượu trong sự ức chế đến tận cùng.

“Như vậy mới tốt. Rượu giao bôi đã uống xong, vậy thì đến bước tiếp theo thôi.”

Khương Yên giãy dụa lùi lại phía sau rồi quỳ sụp xuống, ly rượu rơi xuống tấm thảm lông dày dặn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 chỏng chơ nằm đó.

“Hoàng thượng, ngài cửu ngũ chí tôn, cần làm khó một dân thường nhỏ như tỳ chứ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 tỳ cầu xin hoàng thượng, có thể thả tỳ đi được không, ơn này tỳ nguyện khắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 ghi trong lòng, không bao giờ quên.”

Khương Yên cứ thế liên tục dập đầu, nhưng dường như chẳng hề câu nào lọt tai Trường Uyên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve nến hỉ màu đỏ, trong giọng nói tràn đầy ý cười.

“Đêm xuân đáng giá ngàn vàng. Hôm nay ngươi tân nương xinh đẹp như vậy, động phòng hoa chúc lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 không thể thiếu tân lang, đã như vậy thì trẫm chỉ thể ngự giá thân chinh, khiến ngươi thống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 khoái một phen, được không?”

Khương Yên mím môi, khóe mắt như nứt ra, đỏ đến mức thể nhỏ ra máu.

Tên này, sao hắn lại thể cầm thú đến thế?

“Hoàng thượng, chưa làm lễ bái đường nhưng bản thân nô tỳ đã xem mình là thê tử của người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 ta. Ngài làm ra chuyện này chính đoạt thê của thần tử, khác hành vi ngông cuồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 của Bùi Lẫm trên đường cái thành Liễu Khê hôm trước đâu?”

Trường Uyên khựng lại một giây, sau đó phá ra cười, âm thanh tràn ngập sự chế giễu.

“Tiểu Yên Tử, ngươi nhìn lại bản thân xem ngươi lấy cái gì để trở thành thê tử với người ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 trong khi không lâu trước đây, ngươi còn rên rỉ dưới thân trẫm, cùng trẫm hoan ái đến cao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 trào.”

Nói đến đây, Trường Uyên từ trên cao nhìn xuống gương mặt đã xám như tro tàn của Khương Yên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 quyết định đ.â.m xuống một nhát chí mạng.

“Ngươi đã nữ nhân của trẫm, nếu không lệnh của trẫm, cả đời này ngươi chỉ có thể bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.176 trói chặt bên cạnh trẫm, cho đến khi trẫm chán thì thôi.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ full, Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ online, read Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ, Đang cập nhật Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 57 — Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc