GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 47

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chuyện Tử Kiều vừa qua đi, bên phía Thẩm phủ lại hồi âm.

Chỉ còn hơn nửa tháng nữa là đến lễ thành thân, nhưng những nốt đỏ trên mặt Thẩm Thiên Nhược vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chưa phai bớt khiến trên dưới phủ Thượng thư lo sốt vó, Điềm Điềm nhịn không được bèn gửi thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cầu cứu với Khương Yên.

Đa phần lang trung đềunam nhân, không ai được tiếp xúc gần với Thẩm Thiên Nhược, dù sao nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy cũng Thái tử phi tương lai, sao thể phơi bày thân thể ngọc ngà cho người khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn thấy được chứ, cho nên thuốc được đơn cũng không phát huy được hiệu quả tối đa.

Chính vì vậy, Thẩm Thiên Nhược mới nghĩ đến Khương Yên.

Trước đây Khương Yên là nha hoàn cận thân của Thẩm Thiên Nhược.

Lại nói nàng cũng một thân y thuật khá tốt, để cho Khương Yên chẩn bệnh cho Thẩm Thiên Nhược © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đúng lựa chọn tốt nhấtthời điểm hiện tại.

Trường Uyên cũng thấy hợp lý, liền gật đầu đồng ý, còn sắp xếp một biệt viện riêng nằm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một con hẻm nhỏ yên tĩnh trong thành Thiên An, thuận tiện để Khương Yên thăm khám bệnh cho Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thiên Nhược.

Sau khi nhờ Cao Dục chuẩn bị mấy vị thuốc đơn giản và cao bôi dưỡng da, Khương Yên viết thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dặn dò Điềm Điềm vài điều trước hộ tống Thẩm Thiên Nhược đến biệt viện.

Đầu tiên là y phục phải đơn giản để dễ dàng cho Khương Yên kiểm tra bên trong thể.

Thứ hai sắp đến ngày đại hỷ của Thái tử, nếu chuyện gương mặt của Thẩm Thiên Nhược bị nổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dị ứng lan truyền ra ngoài dễ khiến hoàng gia bị mất mặt, cho nên cố gắng hạ thấp sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tồn tại bản thân khi đi ra ngoài, không cần quá rình rang nhiều người.

Thẩm Thiên Nhược nghe lời, buổi trưa hôm đó đãmặt tại điểm hẹn, trên mặt là mũ mạng che © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chắn kín mít đến mức không ai thể nhận ra đây chính vị đệ nhất mỹ nhân thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thiên An.

“Chắcbị dị ứng do dị vật bên ngoài, không nghiêm trọng lắm đâu, nhưng sẽ khó chịu một vài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngày, chú ý đừng gãi để không bị sẹo là ổn thôi.” Khương Yên kiểm tra kỹ càng khắp ngóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngách, sau đó mỉm cười khoác lại y phục cho Thẩm Thiên Nhược, nhẹ giọng trấn an.

Bao giờ cũng vậy, chỉ cần chuyện của tiểu thư nhà nàng, Khương Yên đều rất ân cần tỉ mỉ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó cũng do nàng yêu cầu một nơi riêng tư, không cho bất kỳ người nào bước vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong thời gian khám bệnh của hai người.

Ngay cả Điềm Điềm cũng bị cho đứng ngoài canh gác.

Thẩm Thiên Nhược rất chịu khó nghe lời Khương Yên, nhữngđược nàng dặn dò, Thẩm Thiên Nhược đều cẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thận viết vào một tờ giấy Tuyên, sau đó đưa cho Điềm Điềm chuẩn bị đầy đủ.

“Nếu uống đủ thuốcbôi cao đúng giờ, trong vòng hai ngày, vết ngứa sẽ dịu đi hẳn.”

Quả nhiên đúng y như lời Khương Yên hứa hẹn, lần khám bệnh tiếp theo của Thẩm Thiên Nhược đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sự khởi sắc rất lớn.

Vết phát ban để nhạt màu,dấu hiệu se lại, cũng không còn ngứa rát như trước nữa.

“Chịu khó về tắm bằng mướp đắng để làm mát, ăn đồ thanh đạm, đừng ăn đồ nóng dễ bị nhiệt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như vậy sẽ rất lâu hết bệnh. Vải vóc y phục cũng giặt giũ sạch sẽ để trách cọ vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 da của tiểu thư khiến người khó chịu.”

Thấy bệnh trạng của Thẩm Thiên Nhược đang dần tốt hẳn lên, Điềm Điềm càng thêm nghe lời của Khương Yên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn không nhịn được mà trở về khen ngợi cùng với Thẩm thượng thư và Thẩm phu nhân về y © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thuật của nàng.

Trường Uyên bận bịu trong triều nhưng vẫn không bỏ qua bất kỳ tin tức gì, ngay lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tức ra lệnh cho Cao Dục ban thưởng vàng bạc trang sức cho Khương Yên, coi như nàng đã lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thêm một đại công cho hoàng thất.

Những ngày tháng bình yên trước cơn bão lặng lẽ trôi qua.

Cho đến một đêm nọ, khi Trường Uyên không trở về, đội ám vệ lại lần lượt rời khỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đông Cung trong âm thầm.

Bùi Lẫm bên này đã vắng bóng một thời gian, Hầu phủ bế môn không tiếp khách.

Ngoài cổng thành thoắt ẩn thoắt hiện đoàn người ngựa nai nịt gọn gàng.

Khương Yên biết thời điểm của mình đã đến.

Cung biến diễn ra, không thể một sớm một chiều thể dẹp yên được.

Trường Uyên sau khi đã bình ổn được đại cuộc thì hắn cũng đã quên mất bên cạnh mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một món đồ chơi tầm thường rẻ tiền mang tên Khương Yên này.

Nghĩ như vậy, Khương Yên lập tức viết thư muốn hẹn gặp Thẩm Thiên Nhược để kiểm tra toàn diện lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cuối.

Cao Dục biết rõ mấy ngày nay vương triều bất ổn, cho nên ông ta không muốn Khương Yên ra ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chút nào, nhưng sắp đến hôn kỳ của Cơ Trường Uyên rồi, nàng nhất định phải chữa khỏi cho Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thiên Nhược để nàng ấy trở thành dâu hoàng thất xinh đẹp nhất của Đại Cơ.

Cao Dục nghe thấy cũng lý, chỉ đành thở dài gật đầu, không nhịn được cẩn thận dặn dò.

“Đừng trở về muộn quá, tối nay cổng thành sẽ đóng lại, quan binh cũng tăng cường tuần tra, nếu không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giấy thông hành hoặc công vụ trong người mà lang thang trên đường chắc chắn sẽ bị bắt vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhà lao hình bộ đấy.”

Khương Yên ngoan ngoãn vâng lời: “Nô tỳ đã rõ, sẽ trở về trước khi trời tối. Cao tổng quản nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để chừa cơm tối cho tỳ đó nha, nghe nói nhà bếp hôm nay món đùi cừu nướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngon lắm.”

Cao Dục búng nhẹ trán của Khương Yên một cái, giọng cưng chìu: “Tiểu nha đầu tham ăn này, chắc chắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thiếu phần của ngươi đâu, đi sớm về sớm đi.”

Khương Yên đội cói, vừa sải bước đi đến ngã ba con đường lát đá, đột nhiên quay đầu lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫy tay với Cao Dục Tiểu Thuận Tử cùng Tiểu Đức Tử đằng sau.

“Đa tạ Cao đại nhân đã chiếu cố, tỳ khắc ghi trong lòng.”

Nói xong, bóng dáng nhỏ nhắn cũng khuất sau môn lâu.

Tính ra hôm nay sẽ ngày cuối cùng Khương Yên khám bệnh cho Thẩm Thiên Nhược.

Vết phát ban gần như đã lặn hẳn, để lộ ra một thân thể thắng trơn nõn nà.

Thẩm Thiên Nhược cùng vui mừng, lôi một cái tráp gỗ ra, bên trong đựng một ít ngân phiếu© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vàng lá.

“Ta không biết muội sống Đông Cung tốt không, đây chút bạc lẻ, muội cứ cầm lấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thích tiêu gì thì tiêu, đừng khách sáo.”

Khương Yên cười toe toét, nhanh chóng hốt hết số ngân lượng này nhét vào bao vải nhỏ trong tay áo. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Đại hôn của tiểu thư, khả năng muội không thể tham gia, vậy hôm nay xin phép cho muội kính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rượu mừng đến tiểu thư, chúc tiểu thư và điện hạ bạch đầu giai lão, một đời một kiếp cầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sắt hòa mình.”

Thẩm Thiên Nhược hơi xúc động, đôi mắt rưng rưng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt tóc mai bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của Khương Yên, giống như trưởng bối cùng yêu thương con trẻ trong nhà.

“Ngoan, chờ sau này nhập Đông Cung, chúng ta lại thể trở về những tháng ngày trước đây khi còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kề cận bên nhau ở Thẩm phủ.”

Nói xong, hai ly rượu đưa nâng lên, uống cạn.

Cánh cửa mở ra, bóng mỹ nhân áo trắng đầu đội mạng che mặt nhanh nhẹn bước đi, leo lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xe ngựa cùng với nha hoàn Điềm Điềm hớt hải phía sau.

Bên trong đã đốt sẵn một hương xông, thùng xe lắc một hồi, người bên trong cũng bắt đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 buồn ngủ.

“Dừng xe lại, ta muốn ghé qua Hàm Ngọc Các lấy ít trang sức cho tiểu thư, ngươi cứ đánh xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đưa người về trước đi, ta sẽ hồi phủ sau.”

Giọng nữ thánh thót vang lên, con ngựa được ghìm cương rồi đi chậm dần, bóng áo hồng nhanh nhẹn nhảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuống, kéo vành thấp xuống chân mày, rảo bước theo hướng ngược lại.

nghe lời căn dặn của Khương Yên từ trước, mỗi lần đi đến biệt viên này, Thẩm Thiên Nhược không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mang theo thị vệ, chỉ mộtđánh xe làm việc ngoại vi Ngọc Phượng Hiên, nơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của Thẩm Thiên Nhược.

Thẩm Vân Hạccùng khó tính, từ nhỏ đã tham vọng bồi dưỡng Thẩm Thiên Nhược trở thành một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thành viên của hoàng tộc, cho nên ông ta không cho bất kỳ nam nhân nào tiếp xúc gần với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữ nhi của mình, toàn bộ đều thông qua ma ma trong phủ.

Chính vậy, không mấy ai được nhìn dung nhan của đích nữ đại tiểu thư phủ Thượng thư.

Huống chi bây giờ nàng cùng nha hoàn Điềm Điềm lại che đậy bản thân kín mít như vậy, cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vàng cho bạc thì tên nài ngựa cũng không nhận ra được người vừa rồi lên xephải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiểu thư nhà hắn ta cũng nha hoàng Điềm Điềm hay không nữa.

Rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi bị che khuất bởi những sạp hàng đang bày bán ngổn ngang, Khương Yên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhanh nhẹn thoát đi ngoại bào của Điềm Điềm trên người, sau đó dùng bụi đất tro than bôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bôi trét trét lên mặt.

Lại dùng vải bố độn vào trong người khiến thân hình to ra một vòng, rồi dùng dây thừng quấn chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại,

Hài nhung thêu hoađược đổi bằng giày rơm, y phục cũng loại vải gai của dân nghèo vùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biên ải hay sử dụng.

Cuối cùngnhững nốt mưng mủ trên mặt nhìn mà thấy ghê sợ được điểm lên, thêm một khối bướu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớn sau lưng.

Chẳng còn aithể nhận ra một nha hoàn thanh xuất thân từ Đông Cung nữa.

May mắn thay Khương Yên đã thoát khỏi tịch, giấy thông hành từ đợt trước đi đến trấn Lạc Thủy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫn còn đây, nàng thể thoải mái thông quan, rời khỏi thành Thiên An không ai làm khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dễ.

Trời đã về chiều, Khương Yên rời khỏi con hẻm, hướng về cổng thành chạy như bay.

Bởi kế hoạch lần này, Khương Yên cắn răng nhẫn tâm xuống tay với chính tiểu thư nhà mình.

Căn bệnh dị ứng này do chính nàng cố tình hạ thuốc với Thẩm Thiên Nhược trong buổi đi thưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hoaVạn Xuân Viên.

Nàng hầu hạ bên cạnh Thẩm Thiên Nhược từ lúc năm tuổi, mọi thứ đều nắm trong tay, lại thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiểu thư rất tin tưởng mình, Khương Yên không ngại cho chút ít dược liệu vào bánh trà, kết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hợp cùng phấn hoa trong không khí, hiển nhiên bệnh trạng dị ứng da dễ dàng xuất hiện trên người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thẩm Thiên Nhược.

Thời điểm này tiểu thư nhà nàng đang mang thân phận Thái tử phi tương lai, dễ để cho mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lão lang trung trong thái y viện chữa trị, cho nên tình trạng cứ thế kéo dài, gây ra hoang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mang cho mọi người, cuối cùng đành phải cầu cứu đến nàng.

Cơ hội đã đến, Khương Yên giả bộ khuyên Thẩm Thiên Nhược mặc y phục đơn giản thuận tiện kiểm tra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bệnh tình, mục đích giúp nàng dễ dàng tráo đổi thân phận khi che mặt đi ra ngoài.

Sau đó lại một lần nữa đổi vai với Điềm Điềm, người rất ít tiếp xúc với những nam nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm việc bên ngoài Thẩm phủ.

Mỗi lần ra ngoài khám bệnh cho Thẩm Thiên Nhược, Khương Yên đều được quyền mang một tay nải nhỏ để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đựng khăn lau, thuốc men cao bôi ngoài da.

Cứ như vậy, nàng đã bí mật vận chuyển một ít ngân lượng và trang phục trong biệt viện.

Hôm nay lại được Thẩm Thiên Nhược ban thưởng, với số bạc này, dư sức cho nàng ngao du thiên hạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả đời.

Bây giờ Thẩm Thiên Nhược vẫn còn hôn biệt viện, Điềm Điềm thì ngủ say trên xe ngựa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Khương Yên đã tính toán, với thân phận của Thẩm Thiên Nhược, Trường Uyên chắc chắn không dám trách phạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng ấy, cho nên nàng tha hồ lợi dụng điểm này để lên kế hoạch rời đi không cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quá lo lắng cho người lại.

thông báo đóng cổng thành tối nay, trong một thời gian ngắn nội bất xuất ngoại bất nhập, cho nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất nhiều dân chúng tha hương xếp hàng nối đuôi nhau rời khỏi thành Thiên An.

Quan binh canh gác khinh miệt nhìn một nam nhân lưng rách rưới, trên mặt đầy những nốt mụn mủ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 qua loa hỏi lấy lệ.

“Đi đâu?”

“Thảo dân lên kinh chữa bệnh, đến nay tiền bạc đã cạn kiệt, bệnh lại không khỏi, đành phải trở về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quê trông chờ vào người thân chăm sóc.” Giọng nói khàn đặc hổn hển vang lên, xen lẫn có tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ho khù khụ.

Tên quan binh nhăn mặt ra vẻ ghê tởm xua tay đuổi người: “Đi đi nhanh lên.”

Trước mặt sông núi hùng lần nữa hiện ra.

Tên ăn mày không nhịn được ngoảnh đầu nhìn lại lần nữa, làm động tác vái lạy rồi nhanh chóng hòa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào đoàn người đang dần biến thành một chấm nhỏ, cuối cùng biến mất giữa đất trời bao la.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ full, Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ online, read Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ, Đang cập nhật Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 47 — Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc