GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 23

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tiền sảnh im lặng một mảnh, mọi người lấm lét quay đầu nhìn nhau.

Thanh Anh tái xanh mặt mày, thân hình lảo đảo muốn vén đoàn người đi đến trước mặt Trường Uyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quỳ xuống.

Một tiếng rầm vang lên thu hút ánh nhìn của mọi người.

Khương Yên khuỵu gối nện xuống sàn nhà, cả người như rạp trên mặt đất.

“Bẩm điện hạ, trưa nay đúng Thanh Anh tỷ tỷ đã ghé qua phòng của tỳ, còn ngồi lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một lúc lâu…

Trường Uyên liếc mắt, lãnh đạm ra lệnh: “Tiếp.”

“Trong xấp giấy tuyên chiều nay, đích thực Thanh Anh tỷ tỷ có tham gia viết chữ một ít…

Khương Yên chưa nói xong, phía đối diện đã vang lên tiếng cười nhỏ.

Hoàng Oánh chu môi, nói thầm bên tai Tử Kiều: “Đâykiểu tỳ vậy, đã bị chủ tử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra lệnh chép phạt còn dám gian dối nhờ vả người khác, điện hạ của chúng ta ghét nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị người khác qua mặt đó.”

Âm thanh phát ra không to, nhưng cũng đủ để cho Thanh Anh đứng bên cạnh nghe được.

Nàng ấy vội vàng quỳ sụp xuống muốn thanh minh: “Không phải đâu, thưa điện hạ…

“Quả thật nô tỳ nhờ vả Thanh Anh tỷ tỷ một chuyện.” Khương Yên sang sảng đáp, sau đó rút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra một xấp giấu trong tay áo, cung kính dâng lên: “Mời điện hạ xem qua.”

Cao Dục đau đầu vội vàng đi đến nhận lấy, cẩn thận lật giở trước mặt Trường Uyên.

“Ngài thể so sánh xem chữ viết trên xấp giấy nàybản ghi chép tỳ vừa nộp.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khương Yên dập đầu lần nữa mới chậm rãi nói: “Chắc điện hạ cũng nhận ra bút pháp của Thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Anh tỷ tỷ khác với tỳ như thế nào.”

Cơ Trường Uyên không trả lời Khương Yên, chỉ cầm tờ giấy lên trào phúng một tiếng: “Của ngươi cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được gọi bút pháp ư, khác gì trẻ con vẽ bậy đâu.”

Khương Yên vội vàng gật đầu: “Đúng, đúng như vậy, tỳ biết chữ viết của mình không đẹp, lo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sợ sẽ làm bẩn mắt điện hạ, nhân dịp Thanh Anh tỷ tỷ ghé chơi, nhờ tỷ ấy viết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mẫu cho vài tờ để học hỏi, không nghĩ đến lại khiến mọi người hiểu lầm…

Hoành Oánh không tin, vội vàng giành lấy một tờ giấy tuyên trên tay Cao Dục, đôi mắt long lên: “Không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đúng, ràng nha hoàn Tiểu Hỷ nghe thấy các người nói chuyện với nhau, chính miệng ngươi than thở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thể chép nổi muốn nhờ vả Thanh Anh tỷ tỷ giúp một tay…

Nói đến đây, nàng ta quay ra đằng sau nhìn một nha hoàn búi tóc song bình kế đang run lẩy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bẩy quát lên một tiếng: “Ngươi, ngươi đã nói như thế!”

Tiểu nha hoàn bị chỉ điểm, vội vàng quỳ xuống lắp bắp: “Đúng tỳ đã nghe thấy hai người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ nói chuyện với nhau, còn nhìn thấy Thanh Anh tỷ tỷ cầm tờ chép phạt của Khương Yên cẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thận lại từng chữ sao cho giống nhất thể.”

Trường Uyên cúi đầu nhìn xấp giấy trên bàn, giọng điệu lạnh tanh: “Phải không?”

Thanh Anh lúc này mới nhỏ nhẹ lên tiếng, âm thanh có chút yếu ớt: “Nô tỳ trước nay niềm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đam với viết chữ và vẽ tranh, lại được điện hạ tạo điều kiện, cho nên khi thấy thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 pháp hay tranh vẽ nào hay ho, nô tỳ đều muốn nhìn ngắm và thử chép lại một phen. Lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn thấy Khương Yên viết chữ, thật sự trong lòng cũng nổi lên suy nghĩ này… “

Nói đến đây, Thanh Anh ngượng ngùng nhìn qua Khương Yên đang cắn môi im lặng, cuối cùng nghẹn ngào phun © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra: “Nhưng tỳ nhận ra rằng, luyện viết chữ đẹp thì dễ, còn búp pháp như Khương Yên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thật sự rất khó bắt chước, cả một buổi chiều, tỳ vẫn không thể nào chép được một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bức xấu như vậy được nên đành bỏ cuộc.”

“Ha…!” Tiếng cười trầm thấp phát ra từ lồng n.g.ự.c nam nhân khiến mọi người ngơ ngẩn nhìn.

“Thanh Anh ơi Thanh Anh, bây giờmới phát hiện ra, ngươi phê bình một người cũng nhẹ nhàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kín đáo như vậy, cứ nói thẳng Khương Yên viết chữ quá khó coi, ngươi nhìn không nổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được rồi.”

Thấy Trường Uyên thoải mái trêu chọc, mọi người mới dám nhẹ nhàng thở ra.

Hoàng Oánh tức đến đỏ mắt, khóc lóc chỉ vào Khương Yên: “Điện hạ đừng tin những lời giảo biện của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai người này, hai nàng ấy chính thông đồng với nhau lừa gạt người.”

“Vậy phải làm để Hoàng Oánh tỷ tỷ mọi người đây tin rằng bản chép phạt này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 do một mình Khương Yên viết? Không bằng để ta đọc cho mọi người cùng nghe nhé.”

Nói đến đây, Khương Yên nhanh chóng đọc to nội dung trong quyển nữ tắc Trường Uyên đưa cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng.

“Được rồi, im lặng hết đi.” Trường Uyên gõ tay xuống bàn ra hiệu, mi tâm nhăn lại, chứng tỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn đã mất kiên nhẫn rồi.

Khương Yên dập đầu giải thích: “Nô tỳ chỉ muốn chứng minh tỳ tự tay chép phạt toàn bộ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bởi vì viết đến hai mươi bản, cho nên bây giờ nhắm mắt đi ngủ cũng thể nhìn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chữ.”

Trường Uyên nhạt nhẽo nhìn ấm trà trước mặt, cuối cùng trầm giọng nói: “Hoàng Oánh, từ nay đến qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năm mới cấm túc trong phòng, không được gặp ai, càng không được bước chân đến Tinh Tâm Trai.”

Hoàng Oánh nghe xong ngã phịch xuống nền nhà, nước mắt rơi như mưa, lập tức đến gần trăm lạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngàn lạy: “Nô tỳ sai rồi, cầu điện hạ khai ân.”

Nhưng Cao Dục đã hắt cằm ra lệnh cho hai thị vệ bên cạnh lôi nàng ta xuống.

Tiếng khóc u oán nhanh chóng biến mất trong bóng đêm rét mướt ngoài cửa.

“Cô không thích nhất là người của mình tính kế lẫn nhau. Đặc biệt những kẻ thân phận thấp kém © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng muốn ôm mộng leo lên cành cao. Đừng nghĩ cho ngươi một miếng bánh ngọt, ngươi đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể thay mặt chủ tử quản đông quản tây rồi.”

Âm thanh của Trường Uyên phát ra rất nhẹ, rất trầm, lại lạnh thấu tâm can.

Lời nói hắn vừa dứt, bình rượu quý cũng bị hắn ném xuống đất vỡ tan tành.

Toàn bộ hạ nhân trong sảnh đều im thin thít, vài người sợ hãi đến mức đứng không vững.

Trường Uyên đánh mắt một vòng, không giận tự uy: “Tất cả cút xuống, còn Khương Yên lại hầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hạ.”

Tử Kiều như bị rút hết sức lực, bám vào người Hồng Liễu gượng dậy, gương mặt như bị vùi hoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dập liễu ầng ậng nước nhìn về phía nam tử tôn quý như ngọc trên ghế thái sư, trong ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt sự ghen tỵ và không cam lòng.

Mọi người đã rời đi, tiền sảnh nhanh chóng yên tĩnh trở lại.

Cao Dục cùng hai tên nội thị thân cận lui cui dọn dẹp những mảnh vỡ trên sàn nhà.

Còn Khương Yên nhanh chóng nhúng một chiếc khăn bông ấm, nhẹ nhàng dâng lên cho Trường Uyên lau tay. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Trường Uyênmi mắt, nhìn bộ dáng ngoan ngoãn của đối phương đang khuỵu gối, ngón tay hờ hững © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đưa ra trước mặt.

Khương Yên hiểu ý, cẩn thận dùng khăn nhẹ nhàng chà sát, lại còn rất ý tứ tránh đụng chạm đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thân thể tôn quý của hắn, nàng biết hắn không thích tiếp xúc da thịt với người khác.

Khăn bông được qua than nóng, cộng hưởng với sự xoa bóp dưới những ngón tay uyển chuyển lực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của Khương Yên, Trường Uyên không nhịn được thở dài thỏa mãn, cả thể như giãn ra, thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thái dựa vào lưng ghế.

Khương Yên kiên nhẫn một hồi lâu, cho đến khi các khớp ngón tay mềm ra mới ngừng lại, ngẩng đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên đã thấy một đôi mắt đen như mực không thâm ý đang nhìn chăm chú vào mình.

“Xong rồi?” Trường Uyên nhổm dậy, trong câu hỏi chứa đựng chút cảm xúc luyến tiếc hồ.

Quả thật Khương Yên hầu hạ hắn rất thoải mái.

Nhìn thấy vẻ mặt đối phương đã dịu lại, Khương Yên biết cơn tức giận của hắn đã qua đi.

Lúc này chính lúc nàng thể nói chuyện với hắn.

“Điện hạ làm bạn với binh khí mỗi ngày, khó tránh khỏi bị đụng đến xương khớp, nô tỳ đã thấm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chút thảo dược vào khăn bông để xoa bóp cho người, mỗi ngày cứ đều đặn làm như vậy, thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngâm chân với nước ấm về sau sẽ giảm bớt hẳn sự đau nhức.”

Trường Uyên chống cằm híp mắt nhìn nàng: “Ngươi quả thật rất tận tâm với Cô.”

Khương Yên biết đây chính lúc vuốt m.ô.n.g ngựa rồi, vội vàng gật đầu như trống bỏi: “Tất nhiên rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được hầu hạ người chính phúc phần của tỳ, làm sao tỳ dám qua loa được chứ.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nói rồi nàng lại chìa ra tập giấy tuyên viết đầy chữ: “Bất kỳ mệnh lệnh nào của điện hạ,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tỳ cũng đều nỗ lực hoàn thành, khó khăn đến cách mấy, hy vọng điện hạ thể hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được tấm lòng sắt son củatỳ.”

Trường Uyên biết nàng lại bắt đầu ba hoa nhưng vẫn không nhịn đượcvui vẻ cười một tiếng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Đây bắt ngươi chép phạt, ngươi lại cho rằng đó nhiệm vụ lớn lao cao cả lắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hay sao?”

“Đối với nô tỳ, những điện hạ yêu cầutỳ làm đều muốn tốt cho tỳ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho nên tỳ phải tận tâm tận lực thực hiện, cũng ghi nhớ cẩn thận.”

“Được rồi, ngươi đã ngoan ngoãn nghe lời như thế,cũng không thể chỉphạt không thưởng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 huống chi công lao trước đó ở trấn Lạc Thủy vẫn còn chưa đả động đến, nói đi, muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cái gì thì đến phòng Bảo Quang lựa một vòng rồi báo với Cao Dục lấy ra đưa cho ngươi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Trường Uyên vừa nói vừa phất tay vô cùng hào phóng.

Khương Yên nghe vậy vội vàng xua tay: “Không cần đâu ạ, không cần đâu, nô tỳ trong phủ đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầy đủ lắm rồi…

“Vậy ngươi muốn ban thưởng cái gì?” Trường Uyên mân môi, hứng thú chờ xem nàng sẽ yêu cầu hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 điều tiếp theo.

Khương Yên đảo tròng mắt, dùng tay véo bắp đùi trong, sau đó cất giọng nghẹn ngào, đôi mắt cũng dâng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên hơi nước: “Chẳng dám giấuđiện hạ, tỳ bao nhiêu năm một tay Thẩm phủ nuôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớn, cơm ăn áo mặc, thậm chí con chữ cũng do Thẩm đại tiểu thư ban cho, nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy đối xử với tỳ không khác ruột thịt, chưa bao giờ tỳ rời xa tiểu thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lâu đến như vậy, trong lòng chút nhung nhớ, lần này nhờ ơn của điện hạ nên mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể quay trở về kinh thành, bây giờ chỉ xin điện hạ một ân huệ, chotỳ được gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gỡ Thẩm đại tiểu thư để báo tin bình an với nàng ấy, tránh làm nàng ấy tích tụ lo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lắng trong lòng thành sinh bệnh.”

Trường Uyên không xa lạ gì với Thẩm Thiên Nhược, đại tiểu thư của phủ Thượng Thư. Tin đồn về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sự xinh đẹp đoan trang cùng kiến thức uyên bác của nàng ấy đã bay khắp thành Thiên An mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năm nay, huống chi hắn đã từng diện kiến vị mỹ nhân như hoa như ngọc này không chỉ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lần.

Thái độ đối xử với hạ nhân trong ngoài phủ của Thẩm Thiên Nhược hắn cũngnghe nói. Đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 do mẫu hậu của hắn rất ưng ý nàng dâu tương lai này.

Thẩm Vân Hạc làm việc cẩn trọng, từ trước đến nay đều không phô trương thanh thế, hiện nay lại đảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiệm chức vụ Lễ bộ thượng thư thuộc hàng nhị phẩm, nữ nhi thì mỹ mạo kiều diễm, tài hoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đức độ, rất hợp để đảm nhiệm chức vị Thái tử phi bên cạnh hắn.

Chuyện Khương Yên thân thiết với Thẩm Thiên Nhược, Trường Uyên cũng không lấy làm lạ, thậm chí nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn vị tiểu thư kia xả thân một phen, không chỉ lừa nhi tử của Vương Thiệu ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cơm nhà lao mà còn khiến phủ Ngự Sử gà bay chó sủa.

Chủ tớ tình thâm, Trường Uyên cảm thấy cũng không việc phải ngăn cách hai người họ gặp nhau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho nên nhanh chóng đồng ý, còn tốt bụng ra lệnh cho ám vệ Hướng Phong sắp xếp an toàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho Khương Yên khi ra ngoài.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ full, Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ online, read Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ, Đang cập nhật Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 23 — Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc