GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 17

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Khương Yên thấy mình rơi xuống thung lũng, xung quanh đầy những xác c.h.ế.t nham nhở.

Nàng cố gắng vùng vẫy muốn chạy thoát nhưng không thể, thân thể nặng như chì nham nhở những vết rách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 da tróc thịt.

Khương Yên hoảng sợ, nàng dùng hết sức bình sinh hét lên, mong ai đó nghe được để chạy đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cứu nàng.

“Cứu tôi, làm ơn ai cứu tôi với!!!”

Trường Uyên nhíu mày, Khương Yên cứ man cả một ngày như thế, trong cổ họng liên tục nức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nở cầu cứu đến thảm thương.

“Tại sao mãi nàng không tỉnh lại, phải có sai sót chăng?”

Đại phu trong thành đều đã được mời đến, ai nấy cũng nhìn nhau chép miệng, thật sựgái này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không vấn đề gì, chỉ sợ hãi quá độ thôi.

Cao Dục lén lút nhìn Cơ Trường Uyên im lặng ngồi trên ghế, thở dài phất tay cho đại phu lui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuống rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Nhìn gương mặt rúm của Khương Yên, Trường Uyên chút suy tư, nàng ấy dường như đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một nỗi ám ảnh kinh hoàng với đám thổ phỉ.

“Cứu tôi, làm ơn cứu tôi…!”

Bàn tay to nắm lấy những ngón tay run lẩy bẩy đang cố nhoài đến níu giữ thứ đó, giọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trầm ấm: “Không cần sợ, bọn người đó đã bị tiêu diệt sạch sẽ.”

Đôi mi đột nhiên rung mạnh, đầu ngón tay của nữ tử co quắp lại, nắm chặt lấy bàn tay to © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của Trường Uyên, hắn có chút thương cảm, dịu dàng vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng.

“Ngươi yên tâm, Cô đã thu nhận người thì sẽ không để ngươi chịu nguy hiểm nữa.”

*****

Khương Yên lặn lội trong bãi tha ma cho đến khi toàn thân mệt mỏi, tay chân rã rời, nàng nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn buông xuôi, không nghĩ đến trước mặtmột cánh tay mạnh mẽ kéo nàng lên khỏi vũng bùn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lầy.

Bên tai quanh quẩn âm thanh của nam nhân như dỗ dành an ủi.

“Cuối cùng cũng tỉnh rồi à? Ngươi làm ta sợ hết hồn đấy.” Đập vào mắt gương mặt căng mướt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trắng hồng của Cao Dục, nhìn khoảng cách gần như vầy, Khương Yên phát hiện vị quan nội thị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này thếđã lấm tấm tóc bạc hai bên thái dương.

Như vậy người nắm tay nàng trong mơ, liên tục lên tiếng trấn an hóa ra lại Cao Dục.

“Đa tạ Cao đại nhân đã chăm sóc…”

Cao Dục vỗ vỗ vai nàng, thở phào nhẹ nhõm: “Không nghĩ đến ngươi lại nhát như thế, bị dọa đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 man cả một ngày trời, để ta cho người mang ít đồ ăn lên cho ngươi lót bụng.”

Nói xong, Cao Dục đứng dậy đi ra khỏi phòng sau đó lặng lẽ xuyên qua hành lang gấp khúc đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một căn phòng khác báo cáo.

“Đã tỉnh lại rồi à?” Trường Uyên đang phê sổ con trên bàn, không cần ngẩng đầu lên cũng biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được Cao Dục đến đây muốn nói gì.

“Kêu nhà bếp làm chén cháo tổ yến cho nàng ấy tẩm bổ.”

“Tuân mệnh.”

Nhận được ý chỉ của chủ tử, Cao Dục lại nhanh nhẹn rời đi như cơn gió.

thể Khương Yên không vấn đề gì, nằm cả ngày trên giường tứ chi cũng ê ẩm, sau khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lấp no bụng, Khương Yên vội vàng muốn xuống giường đi thăm thú xung quanh.

Đã nghe nói Thanh Đô sầm uất nhộn nhịp, Khương Yên dự tính sẽ du ngoạn đến đây một chuyến cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với Khương Nặc ma ma, sau khi hoàn thành mục tiêu mở một tiệm dược liệu trấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thanh Thủy.

Không nghĩ đến nhanh như vậy đã hội đến nơi này.

Trường Uyên một người yêu cầu cao trong sinh hoạt, gấp gáp trở về kinh thành nhưng lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dừng chân ở Thanh Đô, hắn vẫn kịp thời cho người liên hệ với quan phủđây để chuẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị một trạch viện sạch sẽ nên thơ cho bọn họ.

Không được lệnh của Trường Uyên, Khương Yên không thể đi xa khỏi trạch viện, nhưng chỉ cần đứng trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lầu cao, phóng tầm mắt nhìn người qua kẻ lại dập dìu dọc bờ sông Hương cũng khiến lòng nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thỏa mãn.

Ngắm cảnh chán chê, trời cũng đã sụp tối, phát hiện trong vườn một cây mai rất to, chắc cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thuộc hàng cổ thụ, đang lấm tấm nụ hoa như bụi tuyết, Khương Yên không nhịn được chạy đến trầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trồ.

“Quả thật hoa mai rất hợp với nàng.” Bùi Lẫm xuất hiện sau lưng nàng từ lúc nào.

Khương Yên lùi lại, cũng không hành lễ, chỉ nhạt nhẽo nói: “Bùi thị vệ.”

Bùi Lẫm không hề cảm thấy buồn lòng, chỉ nhìn ngắm nàng một vòng rồi hỏi thăm: “Nàng đã không sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi?”

“Phải, ta ổn.”

Bùi Lẫm không ngại dáng vẻ lạnh lùng của Khương Yên, nhẹ nhàng trấn an: “Bọn thổ phỉ đã bị ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một đường c.h.é.m chết, nàng không cần không sợ hãi.”

Sau khi nói xong, Bùi Lẫm ngẫm nghĩ một chút, lại bổ sung thêm một câu: “Từ nay về sau ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẽ bảo hộ nàng thật tốt, sẽ không để nàng gặp nguy hiểm lần nào nữa.”

Khương Yên bật cười, nhưng nụ cười lại không chạm đến đáy mắt: “Bùi thị vệ, dân nữ thấp kém, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dám phiền đến đại nhân lo lắng, vả lại con mắt nào của ngài cảm thấy Khương Yên ta sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cần đến sự bảo hộ của ngài?”

Ý tứ châm chọc cùng ràng khiến Bùi Lẫm không thể không nhận ra, hắn ta hạ giọng, vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như muốn thăm dò, lại như van lơn: “Khương nương, Bùi mỗ nhận thấy đời này không làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lỗi với nàng, sao nàng lại có vẻ xa cách ghét bỏ ta đến thế chứ. Nàng như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy thật oan uổng cho ta quá.”

Khương Yên sắc lạnh nhìn Bùi Lẫm, từng câu từng chữ như nhát d.a.o cứa vào lòng hắn ta: “Đúng vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng làm sao bây giờ, ta chán ghét Bùi thị vệ cũng giống như chán ghét bọn thổ phỉ vậy.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Bùi Lẫm cứng người, không thể thốt nên lời nhìn Khương Yên dứt khoát quay người đi vào phòng.

Trong thâm tâm hắn ta mơ hồ nổi lên một trận phong ba chính bản thân hắn cũng không muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chấp nhận.

Quạt kim xuyên che nửa gương mặt tuấn mỹ đến mê người, Cao Dục khẽ khàng nói bên cạnh: “Điện hạ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai người bọn họ đã đi rồi, bên ngoài ban đêm trời lạnh, ngài cũng nên về phòng thôi.”

Trường Uyên gật đầu, rảo bước qua hành lang, khóe môi nhếch lên, chút tùy tiệnhỏi Cao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Dục: “Ngươi thấy thế nào?”

“Ý điện hạ là…?” Cao Dục đảo tròng mắt, khom lưng đi đằng sau Trường Uyên mà lựa lời đáp: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Có vẻ Bùi thị vệ rất quan tâm đến Khương Yên, nhưng về phía Khương Yên thì nô tài không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rõ.”

“Có vẻ như vậy.”

Nói đoạn, bóng dáng cao lớn biến mất khúc ngoặt của hành lang.

Sau khi Khương Yên tỉnh lại, Trường Uyên lại tiếp tục gấp gáp lên đường.

Thái tử của một nước,Trường Uyên không thể nào vắng mặt trong ngày Tết Nguyên Đán, lịch trình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của hắn sẽ bận rộn trong vòng mười ngày đầu năm kể từ đêm giao thừa.

năm nay còn đặc biệt hơn nữa, bởi sau tết Nguyên Tiêu, hoàng gia Đại sẽ công bố kết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quả lựa chọn Thái tử phi cho Trường Uyên.

Khương Yên ngồi trong xe ngựa suy nghĩ miên man, chỉ cần chờ thêm vài tháng nữa, đợi khi tiểu thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhà nàng là Thẩm Thiên Nhược chính thức đội phượng trở thành chủ mẫu Đông Cung, lúc đó nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn sao chẳng được, lần nữa rời khỏi thành Thiên An cũng không vấn đề gì.

“Nghĩ vui đến cười toe toét như thế?” Trường Uyên chống cằm, liếc mắt nhìn Khương Uyên đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tủm tỉm cười một mình kế bên, không nhịn được hỏi.

Khương Yên đảo mắt, khéo léo tìm lời đáp: “Nghĩ đến sắp tới thể hầu hạ điện hạ, lại được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gặp lại tiểu thư, trong lòng nhịn không được vui mừng.”

Trường Uyên nhìn đôi mắt sáng lên của Khương Yên, khóe miệng tự động cong lên: “Đúng vậy, sau này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn nhiều thời gian để chủ tớ các người hàn huyên.”

Khương Yên mặt mày hớn hở gật đầu khiến Trường Uyên rất hài lòng.

Không khí trong xe ngựacùng tốt.

*****

Cung điện phía Đông của Hoàng thành đã nhận được tin tức từ sớm.

Ngay sáng sớm hôm đó, hai hàng người đông đúc đã xếp hàng dài trước cổng thành, sau đó quy củ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thướt tha nối đuôi nhau hành lễ cho đến tận cửa Đông cung.

Khương Yên đã từng chứng kiến cảnh tượng này nhưng mỗi lần nhìn lại vẫn cảm thấy choáng ngợp.

Lần này Trường Uyên lại lập được đại công, cứu tế được dân chúng ở khắp vùng Vọng Giang, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tìm được phương thuốc chữa trị dịch bệnh, tiếng tăm lan khắp cả nước, lần trở về này hắn được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đón tiếp long trọng hơn kiếp trước rất nhiều.

Đại Cơ, địa vị của Thái tử thể tạo thành một chính thể quyền lực tương tự với Hoàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đế, huống chi Trường Uyên còn là Trữ Quân, chính vì vậy Đông cung cũng các chức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quan hầu việc tương tự hệ thống quan viên triều đình đã được thu nhỏ lại. Ngoài ra, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đông cung cũng các quan nội thị nữ quan,... theo hình thu nhỏ của hoàng cung mà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bố trí, phục vụ sinh hoạt của Thái tử.

Đứng đầu hàng một vị quan nội thị trẻ hơn Cao Dục một chút, sau lưng bốn thị nữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt phượng mày ngài, thắt đáy lưng ong, thái kiều mỵ không kém các tiểu thư thế gia© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kinh thành.

Cao Dục lôi kéo Khương Yên nhanh nhẹn đi xuống xe ngựa, thayTrường Uyên phất tay bình thân cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mọi người.

Trường Uyên vẫn chưa thị thiếp, cho nên bốn vị tỳ nữ cận thậnthể coi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thay hắn quán xuyến toàn bộ nội điện, thậm chí có thể phục vụ cả chuyện phòng the nếu hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 yêu cầu.

Bốn nàng ấy tự nhiên tiến lên hạ gối lau giày cho Trường Uyên khi hắn bước xuống thang gỗ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau đó lại khoác áo rồi dịu ngoan xếp hàng theo sau hắn dẫn đầu đi vào Đông cung.

Phủ Thái tử hiện ra cùng sang trọng quyền quý.

Mái ngói bằng sứ thượng hạng màu xanh lá được tráng men bóng loáng, gờ dốc đuôi rồng ẩn hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quấn quanh, cổng lớn bằng gỗ trinh nam được sơn đỏ thẫm, hai bên là hai bức tượng lân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khổng lồ trấn tọa. Đi qua môn lâuđường đá cẩm thạch mới đến cửa lớn của phủ Thái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tử, trước cửa khảm mặt giao long, xuyên qua sân vườn rộng rãi được chăm sóc tỉa tót mỗi ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sảnh ngoài, trung đường, hậu đường, tất cả đều theo cấu trúc bảy gian chín giá, nơi chốn đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208ngói xanh tường đỏ, cửa sổ vuông sơn đen thếp vàng, mái vòm cong cong, bậc thang nối dài. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Chỉ cần nhìn sự xa hoa của phủ Thái tử cũng hiểu được đây thời kỳ thịnh thế của Đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Cơ.

Mà sau này, khi Trường Uyên lên ngôi hoàng đế còn khiến nước Đại phát triển phồn thịnh© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giàu hơn nữa, bằng chứng Trường Xuân cung của Thẩm Thiên Nhược mỗi ngày đều tấp nập những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 món kỳ trân dị bảo trị giá ngàn vàng, thậm chí ngay cả phủ đệ Trường Uyên ban © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tặng cho Bùi Lẫm cũng rất nguy nga.

Nhờ địa vị thê tử của Bùi Lẫm, lại còn tỷ muội tình thâm với Thẩm Thiên Nhược, thỉnh thoảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Trường Uyên ngẫu nhiên nhớ đến cũng sẽ vung tay ban thưởng cho Khương Yên một vài món bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vật tùy ýhắn tìm được ở bên ngoài.

Đây điều những thứKhương Yên đã trải quađời trước.

Một lần nữa lại được nhìn thấy kiếp này.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ full, Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ online, read Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ, Đang cập nhật Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc