GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 15

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sáng sớm ngày thứ ba sau khi trở về nhà, Khương Yên gặp lại Bùi Lẫm.

hắn ta tự tìm đến gặp nàng, bên cạnh còn hai gia nhân của phủ tri huyện.

Khương Yên rất bài xích việc tiếp xúc với người này, nhưng lại không dođể từ chối, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao Bùi Lẫm vẫnthị vệ thân cận của Thái tử, con trai của hầu phủ, tính theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phân vị cấp bậc, Khương Yên không có quyền nói không với Bùi Lẫm.

Hiện tại nàng chỉ một dân thường nhỏ bé, vẫn phải cung kính tuân theo bọn họ.

“Bùi thị vệ, ngài hạ cố đến tệ của ta hôm nay chuyệnvậy?”

Bùi Lẫm vẫn giữ vẻ mặt liệt ngàn năm như một, chỉ khi đứng trước Khương Yên, mày kiếm mới giãn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra được một chút, khóe miệng hồ cong nhẹ.

“Khương nương, giờ Ngọ hôm nay chúng ta sẽ xuất phát, đường sá xa xôi, ta sợ nàng mệt mỏi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vả lại trời mùa này vẫn còn đang rất lạnh, cho nên ta sai người chuẩn bị cho nàng một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ít trang phục giữ ấm.”

Lần đầu tiên Khương Yên nghe thấy Bùi Lẫm nói nhiều như vậy, còn lời quan tâm chăm sóc khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng không khỏi ngẩn người.

Đời trước nàng đã trông ngóng biết bao nhiêu những lời hỏi han ân cần như vậy, chỉ cần Bùi Lẫm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói nhiều với nàng hơn một câu, hôm đó nàng sẽ vui vẻ cả ngày.

Nhớ đến những tủi nhục ấm ức đã trải qua, Khương Yên cau mày, giọng nói cũng lạnh xuống: “Bùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thị vệ, ta nghĩ giữa ta với ngài chưa đủ thân thiết để nhận những món đồ này, mong ngài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mang đi cho.”

Bùi Lẫm mềm mỏng: “Chớ câu nệ, thời gian đi cùng nhau sắp tới còn dài, quan tâm nàng chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên làm…

Hiếm khi Bùi Lẫm hạ giọng dỗ dành một nữ tử như vậy, mấy hạ nhân xung quanh trợn mắt lén © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lút nhìn nhau, dường như không tin cảnh tượng trước mắt thật.

Thấy Khương Yên không đáp lời, Bùi Lẫm lại tiến đến gần, trong giọng nói chút nài nỉ: “Nàng nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chúng ta bây giờ không thân cũng không sao, sau này sẽ thân.”

Khương Yên chưa kịp lùi lại, ngoài sân đã vang lên âm thanh trầm thấp của nam nhân.

“Ồ, khi nào thì hai người các ngươi lại thân thiết như vậy, Cô lấy làm ngạc nhiên đấy.”

Bùi Lẫm ngay lập tức trở lại dáng vẻ nghiêm túc lạnh lùng như thường lệ, dẫn đầu mọi người quỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuống hành lễ.

“Sáng sớm Bùi thị vệ của đã vội vàng rời khỏi trạch viện, rất không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn ta chuyện cấp bách, hóa ra đến thăm Khương Yên à?”

Trường Uyên một thân bạch y thêu sóng nước màu bạc, cổ vai áo đính lông chồn thượng hạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhàn nhã đi vào trong nhà.

Bên ngoài cổng ràohai hàng người ngựa giáp chỉnh tề đang đứng nghiêm cẩn chờ lệnh.

Khương Yên không muốn gây thêm sự chú ý với Trường Uyên, để tránh hắn làm khó dễ mình trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đường đi, cho nên vội vàng lên tiếng thanh minh: “Bẩm điện hạ, dân nữ nghèo hèn sao thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quen biết với Bùi thị vệ cao quý được chứ, chỉ mấy hôm trước nhìn thấy dân nữ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thân ốm yếu bệnh tật, sợ dân nữ trên đường đi không chịu đựng được, làm chậm trễ điện hạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải về kinh cho kịp trước thềm năm mới, vậy mới sai người mang qua cho dân nữ ít © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vật dụng phòng thân.”

“Thật không?” Trường Uyên nhếch khóe môi, ánh mắt sắc bén b.ắ.n về phía Bùi Lẫm đang khoanh tay che © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước mặt Khương Yên.

Nàng đã nói như vậy trước mặt Trường Uyên, còn phân biệt rạch ròi thân phận giữa hai người, Bùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lẫm dẫu đắng họng vẫn phải gật đầu.

sao thời điểm này, lời giải thích của nàng quả thật vẫn tốt nhất cho hai người bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ.

Bùi Lẫm làm sao có thể giải thích hắn ta muốn quan tâm chăm sóc Khương Yêncả hai đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từng là phu thê tiền kiếp.

Hắn ta lỗi với nàng, bây giờ muốn đắp cho nàng.

Nhưng khi nghe đến Khương Yên tự hạ thấp bản thân, lại đẩy hắn ra xa, trong lòng Bùi Lẫm vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208chút đau xót.

“Hóa ra như vậy, cũng Bùi thị vệ suy nghĩ chu toàn.” Trường Uyên cười khẽ, quạt kim © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuyên không nặng không nhẹ nhấc lên tấm vải trùm trên khay đồng: “Nếu Bùi Lẫm đã có lòng như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế, Khương Yên ngươi cứ nhận lấy đi, như vậyđỡ phải nhọc lòng suy tính cho người trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đường đi.”

Trường Uyên đã nói như vậy, Khương Yên không còn cách nào khác phải đồng ý, sau đó đưa gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhân vào phòng trong để thu dọn lần nữa.

“Nhân tiện, mặc thử cho xem xem mắt nhìn của Bùi thị vệ có tốt không?rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đấy, từ trước đến nay chưa thấy Bùi Lẫm chọn đồ cho nữ tử bao giờ.”

Trước khi đi vào trong,Trường Uyên lại thả xuống một câu khiến Khương Yên đứng hình, chỉ thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cứng ngắc khuỵu gối xem như vâng lệnh rồi biến mất sau bậc cửa.

Vì vẫn chưa đến giờ Ngọ, Trường Uyên rất thoải mái ngồi thưởng trà gian nhà chính của Khương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Yên, tiện bề nhìn ngó một chút.

đại nhân vật đang chờbên ngoài, Khương Yên không dám chậm trễ, ngay lập tức thay xiêm y © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi ôm tay nải bước ra ngoài.

Một bộ phi hoa màu xanh nhạt, áo bào bên ngoài bằng lụa mỏng thêu một bức hàn mai ngạo tuyết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ẩn hiện trong sương mờ, trên mái tóc đen dày mượt cũng bộ trâm hình hoa mai bằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cẩm thạch điểm ngọc traicùng trang nhã, rất hợp với trang phục Khương Yên đang mặc trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người.

Ít ai biết, Khương Yên thích nhất bạch mai, nhưngđi theo Thẩm Thiên Nhược từ bé, sau này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại được gả cho Bùi Lẫm, cho nên những sở thích của Thẩm Thiên Nhược đều được nàng học qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208bắt chước theo, dần không còn ai biết được nàng đã từng yêu thích hoa mai trắng như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế nào.

Chỉ duy nhất một lần, khi đó hai người bọn họ vào cung chúc mừng sinh thần của Thẩm Thiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nhược, nhìn thấy một cây mai trắng mọc đầy hoa trong sân sau của Vĩnh Thọ cung, Khương Yên cầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng không được vội vàng chạy đến ngắm nghía, Bùi Lẫm cao hứng cho người chiết lấy một cành mang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về cho nàng, vậy nàng cẩn thận chăm bón tưới tắm cho suốt cả năm trời, đến khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nở hoa lại vội vàng khoe với hắn, lúc đó Bùi Lẫm mới biết hóa ra Khương Yên thích nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bạch mai.

Một lần nữa được nhìn thấy dáng vẻ Khương Yên kiều diễm thẹn thùng trong bộ phi hoa cùng trâm ngọc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Bùi Lẫm ngơ ngẩn như thể cả hai đã quay trở về kiếp trước. Hắn vẫn lang quân của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng, Khương Yên chính là thê tử kết tóc se duyên yêu hắn sâu đậm.

“Nàng…!”

“Hàn mai ngạo tuyết? Hửm?”

Âm thanh lãnh đạm của Trường Uyên kéo Bùi Lẫm trở về hiện thực, hắn ta lúng túng lùi lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chừa một lối đi nhỏ cho Khương Yên bước ra.

“Cũng ý nhị đấy.”

Nghe thấy giọng điệu âm dương quái khí của Trường Uyên, đáy lòng Khương Yên lại chao đảo, không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bản thân đã chọc giận người này.

“Quả thật không hợp chút nào, dân nữ thô thiển, không xứng mặc trang phục tinh xảo thế này, xin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho dân nữ chút ít thời gian để thay ra.” Khương Yên mím môi quỳ xuống, muốn vuốt giận tên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gia hỏa tính khí thất thường này.

Không ngờ Cơ Trường Uyên lại phất tay, ánh mắt âm u soi mói: “Không cần đâu, thời gian không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sớm nữa, vả lại Bùi thị vệ đã cất công chọn lựa cho ngươi như vậy, hợp hay không hợp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng phải xem ý hắn nữa, chỉ hơi bất ngờ một chút, không nghĩ trang phục rất vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vặn với ngươi. Bùi Lẫm từ khi nào lại tinh ý như thế chứ.”

Vừa nói hắn vừa đánh ánh mắt một vòng giữa hai người khiến Khương Yên chỉ biết cúi đầu trốn tránh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Trào phúng xong, Trường Uyên cũng không muốn ngồi đây thêm nữa, lạnh mặt gấp quạt đứng dậy đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về phía xe ngựa đang chờ sẵn bên ngoài.

Khương Yên thở phào một hơi, coi như lại tránh được một kiếp, đứng dậy nhìn Bùi Lẫm đang dán chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ánh mắt vào mình.

“Bùi thị vệ, điện hạ đã rời đi, ngài còn đứng đây làm chi nữa, chẳng lẽ nhiệm vụ bảo hộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã quên mất rồi?”

“Rất hợp, rất đẹp.” Bùi Lẫm đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi.

“Hả?” Khương Yên cảm thấy như mình vừa bị ảo giác, có phải Bùi Lẫm vừa mới khen nàng không.

“Hàn mai ngạo tuyết, nàng chính là như vậy.” Bùi Lẫm đứng thẳng người, đôi mắt thâm thúy bao trọn lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bóng hình trước mặt.

Bùi Lẫm quá khác lạ, Khương Yên phần sợ hãi, nàng không muốn tiếp xúc quá gần với hắn, vội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vàng đi đến bên xe ngựa to: “Thái tử điện hạ, dân nữ Khương Yên đến hầu hạ cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người.”

Đoàn người muốn nhanh chóng trở về kinh thành, cho nên chỉ sắp xếp một chiếc xe ngựa kiên cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được trang bị đầy đủ chăn nệm dành cho Cơ Trường Uyên, còn lại Bùi Lẫm các ảnh vệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi theo đều cưỡi ngựa để thể dễ dàng phóng nước đại trên đường.

Khương Yên đời trước từng học cưỡi ngựa, nàng còn phi đến tận doanh trạingoại thành Thiên An để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tìm gặp Bùi Lẫm, khả năng cưỡi ngựa của nàng cũng coi như rất khá.

Nhưng lần này quãng đường quá xa xôi cách trở, nếu phải cưỡi ngựa chắc Khương Yên sẽ gãy lưng mất. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Chính vì vậy nàng đánh bạo hỏi Trường Uyên, hi vọng hắn còn chút lương tâm thu nhận nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào trong xe ngựa.

Đứng đợi một lúc lâu, bên trong truyền ra giọng điệu lười biếng cảm của Trường Uyên: “Vào đây.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Được lời như cởi tấm lòng, Khương Yên vội vàng trèo vào trong, cung kính nghiêm cẩn dập đầu rồi ngồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quỳ một góc, tránh để làm đối phương ngứa mắt.

sao nàng đã hứa với Khương Nặc sẽ trở về, cho nên ưu tiên hàng đầu là giữ gìn mạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhỏ, vuốt m.ô.n.g ngựa thật tốt với người trước mắt.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ full, Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ online, read Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ, Đang cập nhật Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 15 — Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc