GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7: C7- Ngày thứ ba

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

NGÀY THỨ BA

Ngày

Sáng sớm, 6 giờ.

Những bóng tối tàn lưu vẫn đang chụp lênmắt, dường như ai đó đang đứng trước mặt, cúi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người nhìn xuống mặt tôi, anh ta (cô ta) đang mỉm cười.

Hơi thở của anh ta (cô ta) nhẹ nhàng lướt qua làn da tôi, không ngừng thẩm thấu vào huyết quản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lỗ chân lông đang thu lại, men theo động mạch tức tốc xộc lên, xâm chiếm vào cánh cổng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ẩn nhất trong đáy lòng tôi.

Người sống trong cánh cổng đó là – Tiểu Chi.

Tiểu Chi ngẩng đầu lên nhìn kẻ đột ngột xông vào, dịu dàng nói: “Ô, cuối cùng anh cũng đến rồi”. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Bóng tối bỗng chốc biến mất, tôi mở to mắt.

Trong hơi thở hổn hển, tôi khó hồi tưởng lại những vừa thấy ban nãy, chỉ cảm thấy trán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đẫm mồ hôi, tim đập nhanh tới mức phát sợ.

Tôi vẫn nằm trong phòng khách của Thiên Bình, cuốn chiếc chăn dày cộm trên người, điều hòa phà về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phía tôi, dưới người là chiếc ghế sô pha dài.

Phòng khách sáng sớm vẫn tối om om, chỉ tia sáng trong cửa phòng bếp, giống như ánh nến âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 u trong đêm tối.

Lồm cồm bò dậy trên ghế pha, khịt mũi ngửi thật kĩ, căn phòng này hình nhưthêm một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thứ mùi đặc biệt. Tôi mở công tắc trên tường bật đèn lên, rồi vào kiểm tra phòng ngủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phòng vệ sinh một lượt, hình như không tình hình bất thường, tôi vẫnđộng vật cao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cấp duy nhất trong căn phòng này.

Nhưng tôi quả quyết không khí của căn phòng nàyvấn đề, đặc biệt cảm giác kỳ lạ trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khi mở mắt. Vậy tôi không buồn đánh răng rửa mặt, mở máy tính trong phòng ngủ ra trước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vào trong hệ thống camera giám sát.

Chẳng mấy chốc, trên màn hình đã xuất hiện năm cửa sổ giám sát, tôi qua chúng đều hoạt động bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thường, chắc là đã lưu lại những hình ảnh theo dõi được.

Quả nhiên, tôi mở danh mục “xem lại giám sát trước”, chỉnh giờ trong máy giám sát trở về 11 giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tối qua, trên màn hình xuất hiện cảnh trước khi tôi đi ngủ. Trong phòng khách vẫn tối om lạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thường, chỉ một góc phòng bếp rọi ra ánh đèn sáng, tôi cuốn chăn nằm trên ghế pha, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chẳng mấy chốcchìm vào mộng mị.

Bốn máy giám sát còn lại không có bất cứ động tĩnh gì, chỉ đèn trong bếp vẫn còn sáng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hình ảnh giống như bị dừng hình vậy, chỉ thời gian nhích lên từng giây từng phút.

Không thể cứ ngồi nhìn thế này đến sáng được nhỉ? Tôi tìm thấy phóm tắt trong danh mục, thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trong cửa sổ giám sát nhanh chóng trôi qua, chẳng mấy chốc đã từ đêm nhảy sang sáng sớm.

Chưa đến mấy phút đã tới 4 giờ sáng rồi, đột nhiên trong ánh sáng âm u cửa phòng khách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiện lên một bóng đen, lập tức hút lấy mắt tôi, tôi vội vàng đảo lại vài giây.

Đó một bóng đen kỳ quái, nhìn không ra “vật” người, hoặcmột loại động vật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nào đó. Tóm lại dưới sự giám sát của đầu dò, bóng đen đó từ từ tiến lại gần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ghế pha.

Sau đó tôi nhìn thấy mặt mình trên ghế pha bị che lấp, đó là do bóng đen kia bịt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mắt tầm nhìn của đầu dò, khoảng một phút qua đi, bóng đen lại từ từ rời xa người tôi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mất tích trong camera tại phòng khách.

Sắc mặt tôi bỗng chốc trắng bệch, hai tay nhẹ nhàng sờ lên cằm mình, dường như không còn thuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 về mình nữa.

Lẽ nào bóng đen trước khi tỉnh dậy đó không phải ảo giác, thực sự vật đó lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gần tôi, thậm chí còn xâm nhập vào thể tôi? Tôi bất giác sờ lên ngực mình, chỉ cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy tim đập càng lúc càng nhanh.

Khôngtôi bật lại hình ảnh trên camera lần nữa, phóng hình ảnh trong camera phòng khách lên ba lần, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhưng vẫn không nhìn bóng đen đó.

Bóng đen đó từ đâu tới?

Tôi lại tỉ mẩn xem lại bốn camera còn lại, trong cùng một thời gian giống nhau nhưng không hề có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bất cứ điều bất thường, trên thực tế chỉ đèn nhà bếp là vẫn sáng, tất cả những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 camera khác đều chìm trong bóng tối. Đặc biệt là hình ảnh đầu dò vị trí thềm cửa, căn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bản không nhìn chuyệnxảy ra.

Lẽ nào tự xuất hiện trong căn phòng này? Giống như chủ nhà nói ma.

Sao lại trở về chuyện u hồn? Tôi nhớ ra, căn phòng này đã từng vang lên tiếng hát lúc nửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đêm, tiếp theo đó bóng đen trên camera, vừa ngẩng đầu lênthấy ngay trên kính cửa sổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phòng ngủ.

Tất cả những điều này đều giống như một vòng xoáy khổng lồ, chúng đã nuốt chửng linh hồn của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thiên Bình, tiếp theo sẽ ai đây?

Tôi loạng choạng rời khỏi máy tính, vào phòng vệ sinh bật bình nước nóng, ra sức rửa mặt. Tôi ngẩng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đầu nhìn mình trong gương, cười ngốc nghếch.

Sáng sớm, tôi ra ngoài ăn sáng, đi loanh quanh rất lâu trên những con phố lạnh cóng, cuối cùng lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trở về căn phòng củaThiên Bình, xem ra vẫn không thể thoát được cái nạn này.

Di chuyển màn hình bảo vệ máy tính của Thiên Bình, vẫn là hình ảnh dừng hình của camera, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lắc đầu thoát ra khỏi hệ thống giám sát. Bây giờ tôi tiếp tục phải làm công việc buổi tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rồi, không biết trong máy tính của Thiên Bình còn cất giấumật gì nữa? Vậy© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi vào file “hồDV”, dùng mật “ring” hôm qua sử dụng để mở file phía dưới.

Tên của tập file này “Địa”, đồng thời phải mật mới mở ra được, tối hôm qua tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã dừng bước tại đây.

Tôi sững sờ nhìn chăm chú vào “Địa” hồi lâu, đây một cái tên kỳ lạ, đằng sau đáng ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải thêm một chữ nữa, tôi tự nhiên liên tưởng tới địa cung.

Hai từ này ghép lại với nhau khiến sống lưng tôi lạnh toát, giống như lại lần nữa rơi xuống lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đất tối đen Hoang thôn. Nhưng Thiên Bình thực sự đã từng tới địa cung, đó có lẽ vĩnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 viễn ác mộng của cậu ấy, thế nên cậu ta đã lấy làm tên cài mật cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tập file?

Giả dụ thực sự“địa cung”, vậy thì tên file đã “địa” rồi, trong mật sẽ không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuất hiện thêm “địa”, vậy thì mật mã chính là “cung”?

Tôi lập tức dùng phiên âm tiếng Hán “gong” của từ “cung” đánh vào mật mã.

Nhưng trên màn hình hiển thị sai mật mã, tôi lại cúi đầu ngẫm nghĩ hồi lâu, thử dùng tiếng Anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xem sao, “địa cung” trong tiếng Anh viết thế nào nhỉ?

Palace

Tuy hiện giờ từ này đã mất đi khí chất cao quý của từ lâu rồi, nhưng tôi vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể thử xem sao.

Tôi cẩn thận đánh “palace” làm mật mã, nghĩ tới việc thông qua kiểm chứng này sẽ dễ dàng mở được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 file “địa” ra.

Tốt quá, lại một lần nữa đoán trúng tâm của Thiên Bình.

Trong file “Địa” vẫn còn một file tần số hình DV, tôi lập tức mở trình duyệt ra.

Màn hình máy tính trở thành một màu tối đen, tiếp theo nhảy ra dòng chữ màu trắng:

U HỒN BƯU THIẾP

(Tập 2)

Hình ảnh hiện lên cảnh ban đêm. Dưới ánh đèn đường trắng lóa, vẫnthể nhìn thấy con phố xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiện trong tập 1, chỉ đã trở nên yên tĩnh lạ thường, trên đường phố gần như không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy bóng người, chắc đã thời khắc nửa đêm rồi.

Trước ống kính còn một vài bóng đen của cây, hình như máy quay phom được giấu sau bụi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cây. Tiêu điểm ống kính bắt đầu duy trì cùng một góc độ, hướng về phía ki ốt bưu thiếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bên kia đường.

Tôi nín thở nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, ống kính DV quái dị này khiến người ta chìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đắm trong những cảnh tượng đó, giống như bản thân mình cũng đang ở trên con phố lúc nửa đêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vậy. Đèn đường âm u chút lóe lên, cảm giác hoàn toàn khác với ban ngày huyên náo, giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như đang từ nhân gian đi xuống địa ngục vậy.

Đột nhiên, trong loa vang lên giọng nói khe khẽ: “Bạn nhìn thấy chưa? Lúc này tôi đang núp sau lùm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cây đối diện bên kia đường, ống kính nhắm về phía ki ốt bưu thiếp đó. Tôi đã chờ đợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đúng một ngày, chờ đợi gái ẩn đó tới đây”.

Đây giọng củaThiên Bình, cậu ta thì thào vào trong máy quay, giọng điệu chút dở hơi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi đành phải vặn to hết cỡ âm lượng máy tính lên.

Tiếp theo đó hình ảnh lại bị cắt gọt vài lần, nhưng bản đều cùng một góc độ. Đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phố càng trở nên lạnh lẽo âm u, không xuất hiện lấy một bóng người.

Giọng Thiên Bình bên ngoài lại vang lên: “Đã bốn giờ sáng rồi, tôi không biết mình còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể gắng gượng được nữa không”.

Đúng lúc đó, đoạn góc phố xa xăm trên màn hình xuất hiện một bóng người, giống như một linh hồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từ từ “bay” lại.

Góc phố sáng sớm tĩnh lặng như tờ, trong loa chỉ vọng ra tiếng thờ nhẹ của Thiên Bình, tim © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi cũng treo ngược lên theo sự thay đổi của hình ảnh.

Ống kính DV tức tốc điều chỉnh tiêu cự, nhắm chuẩn cái bóng đang di chuyển đó, dưới ánh đèn dần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dần hiện lên một bóng người trắng toát, cuối cùng dừng lại trước ki ốt bưu thiếp.

Trong cảnh ban đêm hơi lắc dao động, người đó từ đầu tới chân khoác một bộ quần áo gió © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 màu trắng, trên đầu còn đội chiếc liền với áo, cổ áo được dựng cao nên nhìn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hình dáng. Sau đó anh ta (cô ta) bước vào trong ki ốt bưu thiếp, trong đó chừng khoảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hai phút. Cửa ki ốt bắt đầu đóng chặt lại, không biết anh ta (cô ta) làm những trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đó.

Bóng người trắng toát lại bước ra khỏi ki ốt, trong bóng đêm vẫn không nhìn khuôn mặt người đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người này vội vàng bước tới góc đường bên cạnh.

Ống kính tức khắc bắt đầu chuyển động, cây không ngừng đập vào ống kính khiến tôi cũng bắt đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cảm thấy chóng mặt. Hình ảnh tiếp theo cắt chuyển tới cổng ki ốt, tay Thiên Bình đẩy cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ki ốt, ánh sáng trên máy chụp ảnh tự động rọi thẳng vào ống kính. Sau đó ống kính chiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thẳng xuống đất, quả nhiên lại một tấm bưu thiếp in hình dung nhan của gái kia! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

m thanh bên ngoài đột ngột vang lên: “Đâytấm thứ 19!”

Ống kính bỗng nhiên lắc mạnh, một bàn tay nhặt bưu thiếp lên, cảnh tiếp theo cắt tới cảnh đường phố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lúc sáng sớm.

Nơi đầu phố sáng đèn tĩnh mịch, một bóng người màu trắng mập mờ ẩn hiện.

Trong loa lúc này có thể nghe thấy tiếng bước chân hối hả của Thiên Bình, ống kính lên xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giống như sóng đánh dập dìu khiến tôi ngồi trước màn hình máy tínhđầu óc quay cuồng, bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thân mình cũng giống như một con bọ bị trói chặt vào ống kính đang chạy điên đảo trên phố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 buổi sớm cùng máy DV.

Tiếp theo, ống kính không ngừng chuyển tiếp, mỗi lần hình như đều cách bóng người trắng càng gần hơn một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chút. Hơn nữa góc độ cũng biến đổi rất lớn, vị trí ống kính trước đó đặt trên vai, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiện tại hình như hạ xuống phía eo. Ống kính chút hướng lên trên, hình như còn cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bóng đen che lấp xung quanh ống kính, cảm giác giống như cảnh quay lén trong bản tin trên truyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hình.

Đúng, Thiên Bình nhất định giấu DV trong túi sách, chỉ để lộ ra ống kính hướng ra ngoài, giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như camera đầu kim vậy.

Hình ảnh nhìn thấy từ góc độ này càng thêm kỳ dị, cảm giác giống như tầm nhìn của trẻ con. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Không biết quay mấy vòng, lúc tôi nhìn tới mức cảm thấy buồn nôn thì Thiên Bình rút cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã đuổi được bóng người đó.

Đột nhiên, hình ảnh dừng lại tại đây. Người áo trắng từ từ quay đầu lại, ánh đèn đường âm u © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 soi rọi lên mặtta, trên màn hình lộ ra một khuôn mặt trắng bệch.

Chính ta!

Hình ảnh dừng lại khoảng mười giây, do giấu DV trong túi sách quay trộm, hình ảnh góc chéo hất lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hơi chút biến dạng ta một mình đứng giữa ống kính, màu trắng, áo gió màu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trắngcả giày thể thao màu trắng, dưới hình ảnh đường phố đêm đen làm nền tôn lên, giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hệt một u hồn màu trắng.

Đúng, ta chính là cô gái trong bưu thiếp, người Thiên Bình khổ sở chờ đợi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108ta ngày nào cũng chụp ảnh trong ki ốt bưu thiếp, làm xong bưu thiếp sẽ lại quẳng xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dưới đất.

Tôi lại phóng to hình ảnh lên, nhằm thẳng vào khuôn mặt ta trên hình ảnh đang tạm dừng, cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giác giống nhưta đang từ từ tiến lại gần tôi, khuôn mặt trắng bệch xinh đẹp của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta càng lúc càng to, mãi cho tới tận khi chiếm hết cả màn hình máy tính.

Tiếp tục phóng to thì chút mờ ảo, nhưng tay tôi đã không còn nghe não điều khiển nữa rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi vô thức không ngừng nhấn chuột khiến khuôn mặt của ta dần dần vượt quá cả màn hình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phóng to tới mức chỉ còn lại đôi mắt.

ta đang nhìn tôi.

Đôi mắt đó xem ra to gấp mấy lần so với mấy người bình thường, tuy trong DVchút mờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ảo, nhưng tôi vẫn thể nhìn mắt đồng tử của ta.

Kỳ lạ, tôi hình như nhìn thấy mình trong mắt ta.

Tôi tiếp tục kích chuột phóng to mắt của ta, cho tới tân khi hình ảnh DV phóng to hết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cỡ - bóng tối phủ lên mắtta, tôi chỉ còn nhìn thấy một nhãn cầu khổng lồ, hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như muốn nhảy cả ra khỏi màn hình máy tính.

Nếu như tiếp tục nhìn thế này, chắc ta sẽ từ trong máy tính ra mất? Trong đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đột nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ quái khiến tôi tức khắc hoảng sợ tới nỗi run lên cầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cập lẽ nào ta cũng đã từngra ngoài rồi, Thiên Bình cũng thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị dạo cho hôn mê?

May mà tôi nắm chặt lại con chuột, để hình ảnh DV phục hồi lại kích cỡ bình thường, tiếp tục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bật tiếp.

Hình ảnh trên màn hình máy tính lúc này vẫn gái được bọc trong màu trắng đó, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xem ra chỉ chừng khoảng trên dưới hai mươi tuổi, tự tin một mình giữa phố ngập tràn sắc tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không một bóng người. Do ống kính giấu trong túi sách của Thiên Bình nên khiến người ta cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy như đang ngẩng đầu lên nhìnta, cảnh tượng hiện lên càng siêu phàm thoát tục.

gái ống kính mặt đối mặt hồi lâu, ấy hình như không sợ Thiên Bình, dùng ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mắt miệt thị nhìn chằm chằm vào đối phương. Dưới ánh đèn đường màu trắng âm u, mắt ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 càng lúc càng hiện lên sự không chân thực, dường như chỉmột ảo ảnh trong không khí.

“Cô ai?”

Chờ đợi mãi, Thiên Bình rút cuộc cũng lên tiếng rồi, nhưng giọng nói vọng ra từ loa sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhát gan đến vậy, tôi thể nghe thấy đầu lưỡi cậu ta run rẩy.

Im lặng, hình ảnh trước mắt im lặng giống như chết vậy. Cô ta băng giá đứng trên mặt đất, giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hệt một pho tượng trắng toát khiến tôi nhớ tới tượng bằng băng của Bắc Quốc long lanh diễm lệ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Một cơn gió bỗng nhiên từ đâu thổi tới lật tung chụp đầu của ta xuống, một mái tóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dài đen óng tung bay theo gió, vài lọn tóc dính lên mặt khiến ta hơi chớp chớp mắt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Môi gái từ từ mấp máy, trong loa vọng ra giọng nói trong trẻo lanh lảnh: “Tôi là…”

Đúng lúc tim tôi lại treo ngược lên lần nữa, tiếng của cô ta đột ngột ngưng bặt, hình ảnh cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đột nhiên bị cắt thành màn hình đen sì. Tim tôi lại tức tốc rơi xuống, hai mắt dán chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vào màn hình, không kìm chế được hét lên: “Tô Thiên Bình, cậu lại làm cái trò thế?”

Nhưng hình ảnh vẫn không chạy tiếp, trên máy tính chỉ xuất hiện một dòng chữ:

Hết tập 2

Đoạn DV này chạy tới đâyhết, tôi không kìm chế được lên màn hình, cảm giác giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như ngồi trên xe ô đi qua điểm cao nhất trên núi thì bị dừng lại giữa không trung. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Vậy sao?

gái trong DV rõ ràng đã nói ra rồi, hình ảnh lại đột nhiên bị cắt mất.do © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thiên Bình cố ý cắt đi như vậy hay máy quay trong túi sách đột nhiên trục trặc hoặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 có sự cố gì?

Tôi bật lại cảnh cuối cùng trong DV, không sai, gái trên màn hình ràng đã nói ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rồi, đúngđã nói ra hai từ “tôi là”, phía sau chắc chắn còn nói thêm vài từ, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không thấytrong DV.

Nhắm mắt trầm hồi lâu, trí óc tôi đã bị đôi mắt cô ta bịt kín. Dường như tôi đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trên con phố không người lúc sáng sớm, một gái mặc đồ trắng toát đứng trước mặt, ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mắt ưu của ấy nhìn xoáy vào tôi, sau đó mấp máy môi, nhưng tôi không nghe thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiếng gì.

ta rút cuộc ai?

Tôi chán nản lắc đầu, khẽ kích chuột thoát khỏi trình duyệt DV, rồi kiên quyết tắt máy tính.

Bây giờ là 10 giờ sáng, tôi đang trong phòng củaThiên Bình, định thử tìm ra nguyên nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cậu ta hôn lần nữa. Tôi sao thế này? Tôi dừng mọi việc viết lách đang làm, trở về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với bóng tối của Hoang thôn trong căn phòng đầy rẫy những đầu đáng ghét này, tôi tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy mười mấy tấm bưu thiếp kỳ quái, bên trên in hình khuôn mặt của một cô gái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ẩn. Trong chiếc máy tính được bảo vệ bằng mật mã, tôi mở ra một bộ DV phim sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “U hồn bưu thiếp”,Thiên Bình dùng ống kính của cậu ấy ghi lại quá trình một “u hồn” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị phát hiện.

Giống như Thiên Bình bị u hồn bưu thiếp hoặc, tôi cũng đã bị cô gái ẩn chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từng biết mặt này lôi cuốn, chìm sâu trong đókhông thể thoát ra được.

Tôi bất giác ngả người ra ghế, hai mắt càng lúc càng nặng trĩu, chỉ cảm thấy đầu óc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108màng màng, từ từ bay vào mộng cảnh…

Khoảng mười mấy phút sau, ý thức lại bắt đầu dần dần tỉnh táo trở lại, hình như thể tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng hơi chút biến đổi, đặc biệt ngón trỏ trên tay trái, dường như vật đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thắt chặt lấy nó, giống như một chiếc nhẫn băng giá.

Nhẫn ngọc?

Tôi vật mở mắt, nhấc tay trái run rẩy của mình lên, may năm đầu ngón tay chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cả, chiếc nhẫn ngọc chỉ đến từ trong cơn ác mộng về Hoang thôn.

Mộngtừ này lại lần nữa thực sự kích thích tôi, khiến tôi nhớ tới cuốn sách để mãi trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cặp.

Vậy là, tôi nảy sinh sự manh động mãnh liệt muốn đọc sách, lập tức lấy cuốn sách trong túi ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tên cuốn sách này “Hủy diệt mộng cảnh".

Lần trước tôi đọc trên máy bay từ Bắc Kinh về Thượng Hải, sau khi về bị việc của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108Thiên Bình cuốn lấy, dường như đã quên mất cuốn sách này.

Nhưng, trong sách có câu nói đã khiến tôi ghi nhớ mãi trong lòng.

Trong thân xác tôi tồn tại một con ác quỷ lẽ đây mới câu nói thật nhất, mỗi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng ta đều nên nói thật. Tôimột người hay nằm mơ, hiện giờ lại đối diện với bước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đường cùng không lối thoát này, lẽ cuốn sách sẽ giúp tôi chút ít.

Vậy là, tôi mở chương một “Mỗi người đều quyền nằm mơ” ra, nhớ lần trước đọc tới trang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đầu tiên “Đây quá trình hủy diệt của mộng cảnh…”

Trong chương này, tác giả đã giải thích về khởi nguồn của giấc mơ, cả nhận thức của nhân loại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nguyên thủy về giấc mơ, tiếp theo sự liên quan của giấc với Ai Cập cổ, văn minh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Babylon. Trong sách liệt một số lượng lớn tư liệu nhân loại học khảo cổ học, cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 những vu thuật tới nay vẫn còn tồn tại, cả những chứng cứ khảo cổ cùng xác thực. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Khởi nguồn phát triển của văn minh nhân loại quan hệ mật thiết, với mộng cảnh của nhân loại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mộng cảnh là một trong những nhân tố to lớn thúc đẩy sự tiến bộ của văn minh nhân loại. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Quảlần đầu tiên nghe thấy quan điểm này, nhưng nghĩ sâu xa cũng thấy lý. Tuy mộng cảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vốn dĩ phi tính, nhưng mộng cảnh lại tác dụng khơi gợi tính. Từ xưa tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nay, mọi tiến bộ đại của nhân loại, thực ra đều khởi nguồn từ giấc mơ giấc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vượt qua đại dương của hàng vạn năm trước đã khiến cổ nhân tạo ra thuyền độc mộc vượt biển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để tới những vùng đất khác nhau trên thế giới; giống như giấc bay lượn như chim đã khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho anh em nhà Wright phát minh ra máy bay bay lượn trên trời xanh; mấy chục năm trước, khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người ta đề cập tới mạng internet thì quả thật vẫn chỉmột giấc mơ, nhưng ngày nay, giấc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108này đã trở thành hiện thực.những giấc chúng ta thấy ngày hôm nay, sau bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiêu năm nữa cũng sẽ khả năng trở thành hiện thực.

Trong phần kết của chương đầu tiên, tác gỉa đã nói thế này:

Mơ là trạng thái nhân loại thoát khỏi mộng mị, từ “bản thân” bước qua “tự thân”, tiếp đó phát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiện quá trình đại của “siêu nhân”. Nhân loại vĩnh viễn đều không thể thoát khỏi trận chiến giữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “bản thân” “siêu nhân”, đây ma thuật nuốt chửng chúng ta,biện pháp duy nhất để chinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phục ma thuật chính chinh phục giấc của chúng ta. Bởi vậy, mỗi người đềuquyền nằm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mơ, mỗi người đều có quyền phát hiện mật của bản thân trong mơ. Bây giờ bạn hãy nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xem, mật của bạn là gì?

Quả một cuốn sách kỳ dị đã đề cao giấc đến nhường vậy. Tôi đã từng đọc qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Phân tích giấc mơ” của Sigmund Freud, khi tường thuật trong truyện “Địa ngục tầng thứ 19”, tôi cũng đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nắm vững rất nhiều kiến thức tâm học, nhưng vẫn chưa từng nghe qua thuyết pháp này. Xem ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cuốn "Hủy diệt mộng cảnh" này thực sự khác biệt, khác xa so với những luận giải mộng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Sigmund Freud.

Hiện giờ đối với tôi nói, cuốn sách này cùng cuốn hút, thôi thúc tôi tạm thời quên đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hoảng loạn, tôi không kìm chế được tiếp tục giở ra.

Chương hai của "Hủy diệt mộng cảnh" “Ghi chép lại giấc của bạn”, tôi chậm rãi đọc phần mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đầu của chương sách này:

Bạn thể ghi lại giấc của mình không? Tôi đã từng thử làm thế. Cho đàn ông rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dễ quên những chi tiết trong giấc của mình, nhưng tôi cố gắng để mình sau mỗi lần nằm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tỉnh dậy dùng giấy bút hoặc hình thức nào đó, ghi chép ngay lại mọi điều vừa thấy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Giống như rất nhiều người đều một quyển nhật vậy, tôi “nhật giấc mơ” của riêng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mình. Gần như sau mỗi sáng sớm nằmtỉnh dậy, tôi đều viết lại một đoạn văn trên cuốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sổ đó, miêu tả tỉ mỉ giấc của mình. Đúng một năm sau, khi bạn đã viết kín “nhật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108giấc mơ”, đọc lại từ đầu tối cuối một lượt, bạn sẽ giống như được thưởng thức album © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ảnh của gia đình vậy, thưởng thức từng giấc mơ của mình trong 365 ngày qua, rôi liên kết những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giấcnày lại với nhau, biến thành hình ảnh động – phimv ề những giấc mơ. Xem này, đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bộ phim tự bản thân bạn sáng tạo ra, bạn vừabiên kịch vừa đạo diễn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hay nam nữ nhân vật chính. Trong bộ phim vĩ đại kỳ diệu này, bạn sẽ lần đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiên phát hiện ra con người thật của mình, còn cái đáng thương buổi sáng mang cái tên của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bạn chẳng qua chỉ một cái xác không hồn thôi.

Đây chính là ưu điểm của việc ghi chép mộng cảnh, ghi chép mộng cảnh thể rất nhiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cách khác nhau, “nhật giấc mơ” chỉmột trong những cách như vậy. Ngày nay, chúng ta© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể dùng văn chương, âm nhạc, mỹ thuật, điều khắc, thậm chí điện ảnh để ghi chép lại mộng cảnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dùng bất cứ cảm giác đã biết nào đó để tiếp nhận tin tức của mộng cảnh.

Nhưng, ở thời cổ đại cùng xa xôi, trước khi nhân loại phát minh ra văn tự, ghi chép mộng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cảnh một việccùng khó khăn. Rất nhiều văn minh thần nguyên cổ đều không để lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 văn tự, hoặc để lại văn tự, nhưng không cách nào để người hiện đại giải nghịa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nên đã trở thành “văn tự chết”. Bởi vậy, chúng ta rất khó để giải chuẩn xác giấc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của tổ tiên, nhưng khảo cổ học đã thực sự cho thấy, nhân loại thượng cổ ghi chép lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giấc của mình. Họ vốn không dùng văn tự, mà dùng một vài loại hiệu đặc biệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nào đó.

Trong chương đầu tiên của cuốn sách này, tôi đã phân tích nhận thức về giấc của văn minh Ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Cập cổ và Babylon, lúc này tôi phải nhấn mạnh tới văn minh Lương Chử - một nền văn minh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lâu đời của Trung Quốc bản địa, cổ quốc thần của vùng Giang Nam năm sáu nghìn năm trước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã từng sáng tạo ra nền văn hóa cùng huy hoàng, d văn minh đồ ngọc của Lương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Chử vị đại, ảnh hưởng sâu sắc tới văn minh ba đời Hạ Thượng Chu sau này. Vậy mà, văn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 minh Lương Chử từ năm nghìn năm trước đã đột nhiên tiêu vong một cách thầntại vùng Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Nam, thậm chí vẫn chưa tìm thấy nguyên nhân chính xác.

Bây giờ tôi sẽ đưa ra câu hỏi là: cho tất cả sự phát triển và diệt vong của văn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 minh cổ đại đều một mối liên quan thần nào đó tới mộng cảnh của tổ tiên chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta, vậy thì sự hưng vong của văn minh Lương Chử liên quan tới mộng cảnh hay không? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để lại ghi chép về những giấc hay không?

Đáp án chắc chắn có. Trước khi chuyển hướng nghiên cứu tâm lý học, tôi đã từng một lần thamg © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gia vào hoạt động khảo cổ điền tại khu vực Thái Hồ, lần đó đã thu hoạch được một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phát hiện khiến người ta kinh ngạc, ngoài di chỉ văn minh Lương Chử hùng nghịa địa ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn phát hiện thấy một số hiệu đặc biệt. Trong đómột hiệu xuất hiện đi xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiện lại, đó chính là Đọc tới đây tôi bỗng ngớ người ra, giống như đang cưỡi xe máy lao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi vun vút, đột nhiên nhìn thấy một tai nạn ngay ngã rẽ.

- cáihiệu vừa đập vào mắt đã bị thót tim này đang hiện trên sách giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xác chết của vụ tai nạn.

tôi nhấc trang giấy in hình này trên cuốn sách lên, soi về phía cửa sổ, hình như thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhìn xuyên qua.

“Y như sinh đôi vậy, giống hệt”.

Đúng, trên kính cửa sổ cũng vẽ hiệu này, màu vẽ vẫn đỏ tươi như máu. Tôi đúng bên cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sổ cân nhắc hồi lâu, cẩn thận so sánh lại với hiệu trên sách, cứ nhưtừ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bản khắc ra.

Lúc này, tôi chợt nghĩ tới giấcban nãy, trên thế giới không có giấc mơ nào không nguồn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gốc, lẽ, dấu hiệu của cuốn sách này.

Tôi vội vàng vớ lấy cuốn "Hủy diệt mộng cảnh" đọc tiếp, tác giả đã viết tiếp sau :

Lúc nhân viên khảo cổ mới phát hiện ra hiệu này, mọi người đều cảm thấy khó hiểu. người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho rằng đó sự sùng bái sinh mệnh, cũng người cho rằng đấyvăn tự nguyên thủy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 càng nhiều người hơn cho rằng đó tượng trưng cho Mặt Trời. Nhưng quan điểm của tôi khác hoàn toàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với mọi người, tôi cho rằnghiệu này tượng trưng cho một giấc của chủ nhân ngôi mộ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giấc này đối với chủ nhân ngôi mộ đặc biệt quan trọng, thế nên xuất hiện đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuất hiện lại tại một số vị trí quan trọng. Còn rút cuộc giấc này gì, tôi nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 có lẽ thể tìm ra đáp án từ trong những đồ ngọc.

Trước khi phát hiện ra kí hiệu , nhân viên khảo cổ còn phát hiện thấy một dãy dài các© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiệu khắc họa kỳ dị:

Đến nay vẫn chưa người nào thể đọc hiểu chính xác được ý nghĩa của đoạn ký hiệu này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhưng hiệu giống như vậy xuất hiện sau cùng, tôi cho rằng đây rấtthể là ghi chép © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giải mộng của văn minh Lương Chử thần bí, hoặc thể nói một kiểu diễn dịch vu thuật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nào đó liên quan tới giấc mơ.

Trời ơi, đọc tới đây tôi không sao kìm chế được nữa, “ập” một tiếng gấp sách lại, kích động đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bật dậy, đi đi lại lại vài vòng. hiệu xuất hiện trong sách ban nãy không phải“địa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỉ” trên tấm thẻ biên nhận bưu kiệnẩn của người sách sao?

May mà bức thư đó đangtrong cặp tôi, tôi vội vàng lấy ra, vuốt ve tấm thẻ lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 toát, dường như đang quay lại đêm trở về, trong quán ăn “Trà cổ đạo”Hậu Hải Bắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Kinh.

Trên tấm thẻ biên nhận bưu kiện không lai lịch này, trong ô họ tên điền , ô địa chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chính là những hiệu này:

Nếu căn cứ theo cuốn "Hủy diệt mộng cảnh" này nói rằng: tượng trưng cho mộng cảnh của chủ nhân ngôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mộ cổ quốc Lương Chử, vậy thì người gửi tấm thẻ này cho tôi chính “mộng” sao?

“Giấc mơ” đã chết hơn năm sáu nghìn năm trước đây?

Chính địa chỉ của “mộng” đó mộ phần của cổ quốc Lương Chử?

Trong căn phòng của Thiên Bình, nghĩ tới vấn đề không thể giải này, dường như một luồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 điện xuyên qua người tôi. Tôi ra sức lắc đầu, muốn bản thân mình phủ định ý nghĩ hoang đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đó, nhưng trong tiềm thức lại càng lúc càng tin tưởng.

Tác dụng của ám thị tâm rất lớn mạnh, mọi thứ chống đối đều vô dụng.

Tôi sờ lên chiếc phong khôngtem bưu điện cũng khôngngày tháng để lại, giống như đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chạm vào một niên đại cổ xưa nào đó, lại dường như đang trở lại điểm khởi đầu của Hoang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thôn, một đêm Giang Nam nào đó của hơn năm nghìn năm trước…

"Hủy diệt mộng cảnh"?

Chậm rãi đọc cái tên sách này lên, tôi bất giác nhớ lại Hoang thôn nửa năm trước, cả Hoắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Cường cùng Hàn Tiểu Phong chết ác mộng. Chính họ bị hủy diệt trong mộng cảnh?

Rút cuộc"Hủy diệt mộng cảnh" hay “Mộng cảnh hủy diệt" đây?

lẽ, chỉ tác gải của cuốn sách mới thể giải đáp cho tôi, ánh mắt tôi lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rơi lên cái tên Hứa Tử Tâm của tác giả. Tác giả này rút cuộc người thế nào? Ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta làm thế nào để thâm nhập vào trong thế giới mộng cảnh của nhân loại? làm thế nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phát hiện ra mộng cảnh của tổ tiên chúng ta hàng nghìn năm trước?

Nhưng ít nhất thể khẳng định là, bản thân tác giả đã từng tham gia khai quật khảo cổ di © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỉ văn minh Lương Chử, hơn nữa còn được tận mắt nhìn thấy kí hiệu thần bí.

Quan trong hơn nữa, những hiệu này đều phát hiện trong mộ cổ Lương Chử, hoàn toàn tương đồng với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108hiệu trên thẻ biên nhận bưu kiện của người sách gửi cho tôi, trên kính cửa sổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phòng ngủ của Thiên Bình cũng vẽ hiệu giống thế.

Ba thứ này thể liên hệ với nhau, từ một cổ Lương Chử của năm nghìn năm trước đến “họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tên” “địa chỉ” trên thẻ biên nhận bưu kiện của người sách, rồi đến kính cửa sổ trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 căn phòng này, nếu như vẽ đường thẳng nối liền ba điểm thần này lại với nhau, vậy thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sẽ thành một hình tam giác khổng lồ:

Đột nhiên, tôi phát hiện hình tam giác này xem ra giống với kim tự tháp của Ai Cập cổ hơn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn kim tự tháp cũng giống như mộ phần cổ xưa.

Lại một ám thị tâm lý nặng nề. Lẽ nào tôi đã tìm thấy chìa khóa giải đố rồi sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Việc cần làm tiếp theo chính hóa giải mật mã.

Hiện giờ, việc trước tiên cần phải làm những hiệu thần này rút cuộc tượng trưng cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 điều gì? Người thể trả lời câu hỏi này trên thế giới, e rằng chỉ một mình Hứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tử Tâmthôi.

Vậy là, tôi lại mở "Hủy diệt mộng cảnh" ra, đọc lại giới thiệu tóm tắt về tác giả lần nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108Hứa Tử Tâm giáo của trường đại học S, còn Xuân Thiên Bình chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sinh viên của trường S. Còn cả bạn thân Tôn Tử Sở của tôi cũng giảng viên lịch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sử của trường S, trong truyện “Quán trọ Hoang thôn”, anh ấy đã từng giúp tôi rất nhiều.

Thế giới này thật nhỏ bé, lẽ nào họ có liên quan gì với nhau sao?

Tôi lập tức gọi vào điện thoại của Tôn Tử Sở, nghe thấy giọng nói bỡn cợt quen thuộc của anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy: “È, Bắc Kinh chơi vui không?”

Tôn Tử Sở này, anh ta lại nhớ nhầm thời gian rồi.

Tôi chỉ cười đau khổ nói: “Vui chết đi được, mỹ nữ đầy bên cạnh đây này”.

“Ồ, vậy thì tôi bay ngay tới đây”.

“Thôi được rồi, bây giờ tôi đã về Thượng Hải rồi. Trưa có rỗi không? Đến gần trường anh ăn bữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cơm, tôi mời”.

“Đương nhiên cậu thanh toán rồi, mấy giờ gặp đây?”

Một tiếng đồng hồ sau.

Trong một quán ăn gần cổng sau trường đại học S, tôi gặp lại Tôn Tử Sở. Bộ dạng anh ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẫn như trước đây, tuy hơn tôi 3 tuổi, nhưng dưới cằm để chòm râu ngắn đen sì, nên trông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giống kiểu họa sỹ trẻ hơn.

Trừ việc thích kết thân với những sinh viên nữ ra, thói xấu nhất của Tôn Tử Sở chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tưởng cố chấp, thường vùi đầu trong đống giấy tờ, suy nghĩ viễn vông, muốn khai phá một mật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lịch sử nào đó nói ra thấy xấu hổ, thực ra bản thân tôi cũng thuộc kiểu đức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hạnh như thế, thế nên chúng tôi mới thể trở thành “cạ cứng” của nhau.

Cái này tháng trước còn tự chi tiền với Campuchia một chuyến để đến di chỉ Angkor Wat kỳ quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của thế giới, anh ấy đương nhiên không phải đi tìm kiếm hốc cây trò chuyện với Châu Mộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Vân trong “Biết bao năm tháng”, mà là đi nghiên cứu những hình trạm nổi trên lăng mộ của Jayavarman © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 VII, nghe nói trong đó ẩn giấu mật của bản đồ thiên sứ Ấn Độ cổ.

Vừa mới ngồi xuống bàn ăn, Tôn Tử Sở liền trêu chọc tôi một trận giống trước đây: “Tiểu tử cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hại tôi đến thảm, trong truyện của cậu, tôi cũng được tính nhân vật quan trọng. Nhưng bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đen đủi chỗ,biết bao nhiêu là nữ sinh đều đến tìm tôi giám định ngọc. Cậu biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi người từ bi tốt bụng rồi đấy, nhìn thấy nữ sinh tim lại mềm nhũn ra, cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngày vùi đầu trong đóng châu báu rởm khiến đầu óc tôi cũng sắp nổ tung rồi”.

“Có bao nhiêu nữ sinh vây quanh như vậy, anh phải cảm ơn tôi mới đúng, tôi thấy bữa ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này hay để anh mời đi nhỉ”.

“Thôi đi, tôi đâu muốn cậu viết tôi thành bộ dạng như thế, tôi người nhìn thấy gái là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quên bạo sao hả?” Tôn Tử Sở cuối cùng cũng hết lắm chuyện, nghiêm túc nói, “Được rồi, bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cậu thể nói rồi – tới tìm tôi gấp như vậy, chắc chắn xảy ra chuyện rồi”. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Tôi lấy trong cặp cuốn sách "Hủy diệt mộng cảnh" ra, đặt trước mặt Tôn Tử Sở nói: “Anh quen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tác giả của cuốn sách này không?”

"Hủy diệt mộng cảnh?”

Tôn Tử Sở lập tức chau mày, anh ấy vuốt nhẹ bìa sách, rồi lại cúi đầu trầmhồi lâu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cảm giác giống như nuốt phải một con mồi.
 

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trở Lại Hoang Thôn, Trở Lại Hoang Thôn Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Trở Lại Hoang Thôn Linh dị, truyện Linh dị hay, Trở Lại Hoang Thôn full, Trở Lại Hoang Thôn online, read Trở Lại Hoang Thôn, Sái Tuấn Trở Lại Hoang Thôn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Trở Lại Hoang Thôn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc