GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 4: C4- Ngày đầu tiên 2

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ai đang nhìn tôi? Tôi xém chút nữa hét lên, nhưng trong phút chốc trí đã chiến thắng khủng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hoảng. Tôi điều chỉnh lại nhịp tim, khẽ nói: “Tô Thiên Bình chết rồi, chúng ta gọi cảnh sát thôi”. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Xuân Vũ chỉ đờ đẫn nhìn Thiên Bình, lúc tôi chuẩn bị gọi 110 thì Xuân Vũ bỗng đột nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngăn lại nói: “Đợi đã”.

ấy run rẩy hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng bước một bước lên phía trước, ngón chân gần như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sắp chạm vào cái “vòng” vây quanh Thiên Bình.

“Cô làm thế?”

Chưa đợi tôi kịp phản ứng lại, Xuân đã thò tay ra trước mặt Thiên Bình. Tôi không dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tin ấy lại to gan nhường vậy, hóa ra khủng hoảng thực sự thể rèn luyện ý chí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của một con người.

ấy thò tay xuống dưới mũiThiên Bình, dừng lại vài giây, ánh mắt cô ấy chút biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đổi.

Đột nhiên, Xuân Vũ thu tay lại, mở to mắt nói:

“Cậu ấy vẫn còn sống!” Câu nói này khiến tim tôi vồn đã rơi xuống địa ngục bỗng quay trở lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhân gian. Xuân gật gật đầu nói: “Tôi cảm nhận được rồi, cậu ấy vẫn thở còn thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiệt”.

“Chưa chết tốt rồi”. Tôi cuối cùng cũng nhẹ cả người, sau đó cẩn thận bước ra khỏi cái “vòng” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bên ngoài Thiên Bình, vỗ nhè nhẹ lên lưng cậu ấy, “y, cậu sao thế?”

Nhưng cậu ta vẫn giống như một pho tượng đất, không bất cứ phản ứng nào. Đây không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cố tình giả vờ như vậy được, tôi nghĩ rằng cậu ấy nhất định đã mất đi tri giác, thậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chí bị sốc cũng nên.

Tôi vội vàng gọi số 120 cấp cứu, xe cấp cứu khoảng vài phút sau sẽ tới nơi. Tôi nhìn quanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 căn phòng lại một lượt, chau mày nói: “Xuân Vũ, không khí trong căn phòng này thực sự rất kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dị, nhất định ẩn giấu điều bí ẩn đó. Tôi muốn bảo lưu hiện trường, không muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người khác phá vỡ nó, thế nên chúng ta khiêng cậu ấy ra ngoài cửa đi”.

“Được, tôi thể giúp anh”.

“Cô chỉ cần giúp tôi để ý sàn nhà, đừng để tôi chạm vào bất cứ thứ được rồi”. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Nói xong tôi từ từ nhấc Thiên Bình lên, cơ thể cậu ấy không cứng đơ như tôi tưởng tượng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chẳng mấy chốc hai cánh tay đã gục xuống, chiếc điện thoại nắm trong tay cũng rơi xuống đất.

Tôi vất vả đỡ Tô Thiên Bình ra khỏi “vòng tròn”, Xuân giúp tôi khiêng chân cậu ấy nên đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không chạm vào những vật trên sàn nhà. Chúng tôi cẩn thận vác cậu ta ra ngoài phòng khách, vòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 qua “vòng tròn” được xếp bằng cốc, sau đó để cậu ấy tựa vào cửa.

“Trông cậu ta giống một con rối”.

Tôi nhìn Thiên Bình nói, tuy cậu ấy vẫn thở tim vẫn đập, nhưng hình như đã không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một sinh mệnh nữa rồi.

Nhân lúc xe cứu thương vẫn chưa tới, tôi lại trở vào phòng ngủ, nhặt chiếc điện thoại của Thiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bình dưới đất lên, quả nhiên trên đó hiển thị “cuộc gọi nhỡ” chính số điện thoại của tôi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tôi lại mở nhật cuộc gọi của cậu ấy ra, từ tối qua tới giờ rất nhiều cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gọi nhỡ, nhưng hòm thư tin nhắn lại trống trơn.

Chẳng mấy chốc, tôi đã nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài vọng vào, hóa ra là xe cấp cứu 120 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới rồi. Nhân viên cấp cứu xem xét qua Thiên Bình, xem hơi thở xem mạch trước, rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại lậtmắt xem đồng tử, sau đó khiêng cậu ấy xuống lầu.

Tôi vội vàng khóa cửa lại, cùng Xuânđi bên cạnh cậu ấy. Lúc rời đi thì tôi thấy© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chủ nhà cũng đi ra, khả năng ấy nhìn nhầm xe cứu thương thành xe chở xác, vội vàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tóm lấy tay tôi nói: “Ôi giời, sao tôi lại đen đủi thế này! Cậu ta không chết trong nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi chứ? Như thế phòng nhà tôi làm sao cho thuê được nữa?”

“Yên tâm đi.Thiên Bình chưa chết. Cháu đưa cậu ấy tới bệnh viện, lát nữa cháu còn quay lại”. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Vừa nói, tôi và Xuân vừa chạy xuống cầu thang, cùng đưa Thiên Bình lên xe cấp cứu.

Trên đường tới bệnh viện, bác sỹ kiểm tra qua cho Thiên Bình. Cậu ấy không bị nguy hiểm tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tính mạng, nhịp tim hấp đều bình thường, chỉ thể không bất cứ phản ứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tri giác nào.

Sau khi tới bệnh viện, tôi trả tiền đặt cọc viện phí, đưa Thiên Bình vào phòng quan sát cấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cứu. Sau đó bác sỹ đuổi tôi Xuân ra ngoài, chúng tôi ngồi một lúc trên ghế băng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bên ngoài.

Hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng, tôi mệt mỏi rời ngửa đầu lên trần nhà, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 biết nên nói gì lúc này.

Xuân hình như luôn nghĩ ngời điều đó, lông mày lúc chau lại lúc thả lỏng, nhưng biểu hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 càng lúc càng nghiêm trọng: “Tôi vốn cho rằng Hoang thôn đã kết thúc rồi, nhưng không ngờ bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại vừa mới bắt đầu”.

Rút cuộc đã chạm tới nỗi đau khổ của tôi, tôi khẽ trả lời: “Đừng nói nữa, tình hìnhThiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bình lúc này rút cuộc thế nào còn chưa biết được”.

Chúng tôi không tiếp tục nói chuyện nữa, ngồi trên ghế băng hơn hai tiếng đồng hồ, mãi cho đến tận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khi bác sỹ từ phòng quan sát ra, nói với chúng tôi Thiên Bình đang truyền dịch, tạm thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không nguy hiểmtới tính mạng, nhưng bị hôn sâu. Bác sỹ đã kiểm tra qua thân thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tô Thiên Bình rồi, không phát hiện bất cứ dấu vết thương tích bên ngoài nào, máu cũng đã xết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghiệm để xem bị trùng độc hay do nguyên nhân nào khác không.

Khẩu khí của bác sỹ tương đối trầm trọng, tôi Xuân bốn mắt nhìn nhau. Thiên Bình đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới bước này, trước tiên là cần phải thông báo với gia đình cậu ấy. Chúng tôi vội vàng rời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khỏi bệnh viện, tranh thủ trở lại trường đại học S trước khi trời tối.

Tới trường hỏi thăm thì mới biết, cha mẹ Thiên Bình đều nước ngoài, hiện giờ không thể liên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lạc ngay được.

Lúc này, tôi bất giác túi quần mình, bên trong khóa phòng của Thiên Bình.

Màn đêm đã lặng lẽ buông xuống.

(°) DV: Viết tắt của Digital Video, nghĩa video kỹ thuật số - ND.

Đêm

Không khí lạnh giá ẩm ướt của Thượng Hải có thể xâm nhập vào bất cứ ngõ ngách nào, hình như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn khiến người ta khó chịu hơn cả đêm đông khô hanh của Bắc Kinh.

Tôi Xuân ăn qua loa bữa tối ở bên ngoài, rồi cùng nhau trở lại căn phòng thuê trọ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 củaThiên Bình.

Buổi đêm bước lên dãy cầu thang tối đen này, cảm giác hình nưh thứ đó không giống với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ban ngày. 8 giờ tối, im lặng nín thở mở cửa phòng 503, vẫn cái mùi quái dị đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bay ra.

Tôi cẩn thận bật đèn, phòng khách vẫn giống như lúc ban sáng, trên sàn nhà những chiếc cốc xếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thành hình tròn, trong đó một cái bị tôi đá vỡ. Bên cạnh phòng khách một chiếc ghế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 pha, chắc chú nhà để lại, còn có cả một chiếc bàn vuông, trên tường chiếc điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hòa kiểu cửa sổ, ngoài ra chẳng có gì cả.

Trước khi bước vào phòng ngủ, tôi vào phòng bếp xem trước, hầu như chẳng mấy vết tích chứng tỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã từng được sử dụng, xem ra Thiên Bình không phải chàng trai biết cơm nước gì, khẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 định cậu ta nếu không ăn nhà ăn ăn tập thể thì cũng ăn đồ ăn nhanh. Không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấn tượng gì đặc biệt cả, tôi trở lại phòng khách, mở cửa phòng vệ sinh.

Phòng vệ sinh nhỏ tới mức đáng thương, chỉ lập một chiếc vòi tắm hoa sen, bên ngoài còn có một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bình nước nóng. Bồn vệ sinh cũng tạm coi sạch sẽ, cạnh tường một máng nước nhỏ, trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kệ giá đặt bàn chải, kem đánh răng, trên tường treo một tấm gương. Tôi nhìn thấy khuôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mặt mình trong gương, chút cong cong biến dạng, hóa ra mặt gương vốn lồi lõm, lại còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 loang loang lổ lổ, nhìn thoáng qua giống như vệt máu khô.

Lúc tôi rời khỏi phòng vệ sinh, đột nhiên chú ý tới máng nước, hình như vài cọng tóc màu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đen cuốn ở đầu máng. Tôi cẩn thận nhặt những cọng tóc này lên, phát hiện chúng vừa dài vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mảnh, tỏa ra ánh sáng đen láy. Thiên Bình cắt tóc ngắn, bởi vậy đây nhất định tóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của một gái trẻ.

lẽ gần đây còn cả con gái trong căn phòng này?

Tôi bỗng nhiên nảy sinh cảm giác chán ghét Thiên Bình kỳ lạ. Khi tôi bước ra khỏi phòng vệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sinh thì phát hiện Xuân đã bước vào phòng ngủ, ấy bật đèn nhìn “vòng tròn” trên sàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhà,Thiên Bình đã từng ngồi khoanh chân, bất tỉnh nhân sự chính giữa vòng tròn này.

Rèm cửa dày cộm vẫn đang đóng kín, một chiếc giường đơn đơn giản cạnh cửa sổ, ga trải giường rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỉnh tề. Một bên phòng còn dãy tủ quây, bên cạnh là máy vi tính, ti vi đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 DVD đối diện với giường. Cả phòng ngủ rộng khoảng mười lăm mét vuông, xem ra hơi chật chội. Tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngẩng đầu lên, phát hiện trần nhà đây rất thấp, khiến người ta cảm thấy thật nặng nề.

Xuânhít một hơi thật sâu nói: “Ban ngày khi tôi vừa mới bước vào phòng này, bị bóng tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đáng sợ bao trùm, cảm giác đầu tiên giống như tới Hoang thôn – địa cung dưới lòng đất Tiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Sỹ Đệ”.

Địa cung! Hai từ này khiến tôi rùng mình. Đódưới lòng đất của ngôi nhà cổ Tiến Sỹ Đệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hoang thôn, ẩn giấu một đường hầm dưới lòng đất giống như cổ mộ, đó chôn giấu một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108mật cổ xưa nhất của Hoang thôn…

“Lẽ nào ác mộng vẫn chưa kết thúc?”

Xuân gật gật đầu nói: “Có còn nhớ truyền thuyết của Hoang thôn không? Tất cả những người từ nơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khác xâm nhập vào Hoang thôn đều sẽ phải chết. Hơn nửa năm trước đây, Hoắc Cường, Hàn Tiểu Phong, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thiên Bình, cả tôi, bốn người cùng nhau tới Hoang thôn, tình phát hiện ra địa cung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dưới lòng đất Tiến Sỹ Đệ. Chúng tôi lấy đi một số thứ quan trọng trong địa cung, khi chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi quay trở lại Thượng Hải, bỗng dưng xảy ra…”

“Đúng.Thiên Bình hổi đó cũng hôn mê sâu, giống hệt như tình trạng hôm nay phát hiện ra! Nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lần này cậu ấy còn thể tỉnh lại không?”

Hơn nửa năm trước, lúc tôi bị bóng đen của khủng hoảng bao trùm thì đã tình phát hiện ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mật đó. Vậy là, Xuân đã trở lại bình thường như một kỳ tích, trở về từ bệnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 viện tâm thần. Thiên Bình cũng tỉnh dậy sau bao ngày tháng hơn sâu, giống như người được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cứu vớt sau khi ma thuật được hóa giải trong “Hồ thiên nga”.

Nhưng Xuân lắc đầu nói: “Không biết.lẽ ứng nghiệm trong truyền thuyết cổ xưa đó chỉ thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gian đến sớm hay muộn thôi. Chúng ta tự cho rằng mình đã vượt qua tất cả, trên thực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ế nguy hiểm vẫn luôn đang treo lửng trên đỉnh đầu. Hiện giờ, Thiên Bình rút cuộc xảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ra chuyện rồi, tuy cậu ấy vẫn còn sống, nhưng đang bị hôn sâu, khác một người chết? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Đây chínhbản án đến muộn từ Hoang thôn”.

“Bản án đến muộn?” Câu nói âm u đáng sợ được gái dịu dàng Xuân Vũ thốt ra hình như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khiến căn phòng này cũng bắt đầu trở nên đáng sợ. Tôi không biết phải đáp lại ấy thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nào, bởi tôi đã từng hai lần tới Hoang thôn, thậm chí cũng một lần tiến vào trong địa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cung đó, nếu làm như vậykhông thể giải quyết được vấn đề thì nghĩabản thân tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng đang gặp nguy hiểm, lẽ nào mọi thứ sắp bắt đầu lại từ đầu sao?

“Trừ khi anh có thể tìm ra được nguyên nhân nào khác khiến Thiên Bình hôn mê, nếu không thì…”, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Xuân nhìn xoáy vào mắt tôi bằng ánh mắt buồn bã. “Tôi không biết sáng mai, bản thân mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tỉnh dậy còn người bình thường nữa hay không”.

Đây cũng vấn đề của tôi.

Tuyệt vọng nhìn căn phòng chết tiệt này một lượt, hình như vẫn còn một đôi mắt trong góc tối đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chằm chằm nhìn tôi, làm thế nào đây?

Đột nhiên, ngoài phòng khách vang lên tiếng chân dồn dập, suýt chút nữa tim chúng tôi nhảy cả ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngoài.

Lẽ nào Thiên Bình trong bệnh viện tỉnh dậy, tự mình chạy về?

Tôi dùng tay ra hiệu cho Xuân im lặng, nhón chân bước ra khỏi phòng ngủ, chỉ nghe thấy một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiếng “ối giời” trong phòng khách, tiếp đến tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng.

Lúc này mới nhìn một dáng người vạm vỡ đang đứng trong bóng tối phòng khách, không ngờ hóa ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại “bàbéo” sành điệu chủ nhà, chỉ điều nhữngcuốn tóc đầy đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy đã không còn nữa.

ta hốt hoảng vịn vào tường, dưới chân toàn là thủy tinh vỡ, thở hổn hển nói: “Ối giới ơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mẹ ơi, thật‘người dạo người, dọa giết người’, tôi còn tưởng đụng phải quỷ nữa chứ!”

“Cháu cũng thế!” Tôi rút cuộc cùng nhẹ cả người, nhìn thấy “vòng tròn” được xếp bằng cốc trên sàn đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị chủ nhà đập chẳng còn ra hình dạng nữa.

Bà chủ nhà bắt đầu quở trách chúng tôi: “Các cậu cũng thật là, vào đây sao không nói một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiếng hả? Ban nãy thấy cửa bên ngoài mở, tôi thấy lạ mới vào xem xem. Đúng rồi, bạn của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 các cậu sao rồi? Vẫn chưa đứt chứ?”

Sao lại nói khó nghe vậy nhỉ? Tôi cảm thấy khó chịu trong lòng, lạnh lùng trả lời: “Tô Thiên Bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẫn còn sống, chỉ bị hôn sâu thôi, tình hình cụ thể thế nào vẫn chưa biết được”. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Báo ứng mà, tôi biết cậu ta không phải người tử tế từ lâu rồi”.

“Dựa vào cái nói cậu ấy không tử tế?”

chủ nhà nhìn xung quanh một lượt, làm như căn phòng này giấu quỷ không bằng, sau đó thì tháo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói: “Tôi cảm thấy trên người cậu ta hơi ma”.

“Hơi ma?”, tôi cũng ngẩng đầu nhìn phòng khách, dưới ánh đèn ủy mị, thân hình vạm vỡ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chủ nhà đổ một bóng đen to tướng lên tường.

“Cậu sinh viên này ba tháng trước đâ tới thuê phòng. Mới ban đầu tôi đã thấy cậu ta chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cổ quái, đôi mắt đó khó diễn đạt thành lời, hơn nữa lúc nào cũng ngó ngó nghiêng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghiêng, giống như sợ người tới bắt mình bất cứ lúc nào vậy. Cậu này nói chuyện rất căng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thẳng, dáng vẻ lúc nào cũng như bị dở hơi hâm hấp. Tôi vốn không dám cho kiểu người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thế này thuê nhà bao giờ, nhưng tôi ra giá thuê nhà rất cao căn phòng này cũng để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trống lâu rồi, vậy cậu ta mở miệng nói cáichấp nhận luôn, tôi đắn đo một lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì đồng ý cho cậu ta thuê nhà”.

“Có thể cậu ta vốn như thế”. Tôi nghĩ Thiên Bình cũng từng tới Hoang thôn, đã từng trải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 qua sự khủng khiếp đó, đặc biệt cảm giác sau khi hôn sâu bỗng dưng tỉnh dậy như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một kỳ tích, nhất định trong lòng cậu ấy đã để lại một tì vết rất lớn, cậu ấy trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nên nhát gan sợ sệt cũng điều dễ hiểu thôi.

Bà chủ nhà không cho rằng như vậy, nói: “Tôi thấy cậu ta đúng bị ma nhập! Nhất mấy ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gần đây, tôi ngay phòng bên cạnh, mấy lần đều nghe thấy âm thanh kỳ lạ phát ra buổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đêm”.

“Cô khẳng định phát ra từ căn phòng này sao?”

“Đương nhiên. Căn phòng này cách âm không tốt, tai của tôi thì lại rất thính. Hơn nữa âm thanh đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hình như còn giai điệu, toàn đúng 12 giờ đêm hàng ngày vang lên. Cậu nói xem nửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đêm yên tĩnh, nhìn đồng hồ đúng 12 giờ, đột nhiên nghe thấy phòng bên cạnh vọng lại giọng hát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kỳ quái, cậuthể không sợ không?”

Tim tôi bất giác giật thót một cái: “Cô nói giọng hát?”

“Đúng vậy, nhưng sao vẫn cách một bức tường, cụ thể hát tôi cũng không nghe rõ, hơi giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hát, cũng hơi giống hát kịch, âm điệu rất cổ quái, yi yi a a, nghe không ra là đàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ông hay đàn hát”.

“Mấy ngày gần đây?”

“Ừ, chínhthời gian ba bốn hôm nay. Có vài lần tôi gặp cậu ta ngoài cửa, phát hiện mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cậu ta trắng bệch sợ chết khiếp, hai con mắt giống như nhìn thấy ma, quét qua quét lại, toàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thân tỏa ra một mùi quái dị, ràng là một người sốngnhư chết!”

“Thế gần đây thấy ai khác đến đây không?”

Giọng chủ nhà đột nhiên biến đổi: “Sao cậu cứ như cảnh sát hỏi liên hồi thế?”

“Tô Thiên Bình bạn của cháu, cháu muốn nhanh chóng tìm ra nguyên nhân khiến cậu ấy xảy ra chuyện, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ít nhất cô cũng không muốn ngôi nhà này bị mang tiếng ma, rồi dẫn tới chẳng ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thèm thuê đúng không?”

“Cái này thì cũng đúng! Cái thằng ranh đó bình thường cũng chẳng chơi với ai, phải chăng tôi chưa bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giờ nhìn thấy người đến tìm cậu ta. Nhưng cậu ta toàn ra ngoài lúc nửa đêm, lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ba bốn giờ sáng cũng nghe thấy tiếng cậu ta ra ra vào vào, ai biết được cậu ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chơi với ai chứ?”

Tôi khẽ gật đầu, một ý nghĩ nguy hiểm nào đó lại nảy sinh trong lòng. Tôi tự nhủ lòng: È, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cậu đừng có mạo hiểm nữa, về nhà mà ngoan ngoãn viết truyện kinh dị của cậu đi nhé. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Nhưng lúc này tôi không làm nổi, trong căn phòng tối tăm và kỳ dị này, dường như một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bàn tay kéo chặt lấy tôi, khiến tôi rơi vào một vòng xoáy càng sâu hơn nữa.

Đúng vậy, ý nghĩ nguy hiểm này càng lúc càng mãnh liệt, rút cuộc khiến tôi thốt ra: “Cô chủ nhà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cháu có một khẩn cầu nho nhỏ, thể cho cháu ở lại đây một đêm không?”

“Cái gì? Cậu không bị trúng ta giống bạn cậu chứ?”, lúc này bà chủ nhà lại nhìn thấy Xuân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đứng sau tôi, nên liền nói đầy ẩn ý, “Ôi giời, các cậu thanh niên, sao lại vội vàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thế? Coi chỗ tôi là chỗ nào chứ?”

Mặt Xuân lập tức biến sắc, đỏ gay tức giận nói: “Nói linh tinh thế, cháu thèm© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại đây!”

Lúc này cũng khiến tôi chút bối rối, vội vàng giải thích nói: “Xin lỗi, hiểu làm rồi. Cháu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 muốn lại đây một đêm để tìm ra nguyên nhân thật sự khiến Thiên Bình xảy ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyện”.

Nhưng bà chủ nhà không hề khách khí nói: “Tôi chẳng quan tâm các cô cậu quan hệ thế nào, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bây giờ thằng nhãi đó đang nằm trong viện, tiền thuê phòng đến bây giờ vẫn chưa trả, cậu nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải làm sao bây giờ?”

“Tô Thiên Bình còn nợbao nhiêu tiền thuê nhà? Cháu trả hộ cho cô nhé”.

Nghe tới đây chủ nhà rút cuộc đã lộ ra nụ cười, rất sảng khoái thu của tôi 1600 tệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rồi vội vàng rời khỏi căn phòng này.

Xuân đi trước tôi, giọng lạnh lùng: “Sao lại phải lại? Anh cho rằng nhứ thế ích sao?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Còn nước còn tát, hiện giờ chúng ta không còn cách lựa chọn nào khác nữa rồi. Tôi không muốn việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hôm nay phát sinh với Tô Thiên Bình sẽ diễn lại với chúng ta”.

Ánh mắt ấy cũngchút mông lung, chán nản thở dài: “Cái gì đến sẽ phải đến, ai muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thoát cũng thoát không nổi”.

Nhưng tôi cật lực lắc đầu nói: “Không, tôi không tin số phận lại tàn khốc như vậy”.

“Không phải đã được định sẵn từ hơn nửa năm trước rồi sao?” Xuân đột nhiên lộ ra nụ cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lạnh nhạt thê thảm, “Xời, tôi đã coi như mình chết đi hai lần rồi, linh hồn tôi đã không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thuộc về tôi nữa rồi”.

Lúc này tôi không còn gì để nói cả, đành phải đểấy rời khỏi đây, dần mất hút trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bóng tối cầu thang.

Tất cả đều trở lại tĩnh lặng.

Đứng một mình trước cửa phòng lạnh lẽo, tôi đột nhiên cảm thấy như mình không nơi nương tựa vật, bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 luận đã từng viết bao nhiêu truyện kinh dị, nhưng rút cuộc, cũng không cách nào thoát khỏi sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khủng hoảng của bản thân.

Tôi đóng chặt cửa lại, đã 9 giờ 30 phút tối. Nhớ lại sáng sớm vẫn còn dưới ánh nắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của Bắc Kinh, buổi tối đã lại trong căn phòng âm u lạnh lẽo của Thượng Hải, số phận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đúng thật ân sủng tôi quá.

Dưới ánh đèn tù trong phòng khách, trên sàn nhà toàn thủy tinh vỡ, “vòng tròn” gần như không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thành hình nữa rồi, để lại cũng chẳng ích gì. Tôi thu dọn hết đống thủy tinh này, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn lại duy nhất ngôi sao năm cánh màu trắng chỗ “tâm vòng tròn”, nghiễm nhiên, bắt mắt còn lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trên sàn nhà. Tôi dùng tay sờ lên “tâm vòng tròn”, hình như lau ngay cũng không sạch, vậy thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tạm thời để lại vậy.

Không khí trong phòng rất bí, tới mức khiến người ta khó thở giống như trong cốp xe, thảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nào vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi quái dị. Tôi vội vàng đi vào phòng ngủ, ra sức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kéo tấm rèm cửa sổ nặng chết khiếp.

kính cửa sổ lần đầu tiên hiện lên trước mắt tôi, dưới ánh đèn trắng trong phòng, tỏa ra ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sáng phản quang âm u - Trong khoảnh khắc, nhãn cầu của tôi đột nhiên giãn ra, hiệu kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dị trên lính cửa sổ này, giống như một con dấu được khắc vào co ngươi tôi.

Tôi bất giác lùi lại mấy bước, ngồi phịch xuống giường, sau đó nhướn mình ngắm nghía tấm kính cửa sổ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Không sai, trên mặt kính đúng là ký hiệu này, khiến tôi lập tức nhớ lại “họ tên” trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tấm thẻ biên nhận của người mê sách thần đêm qua đêm đông bên bờ biển Hậu Hải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bắc Kinh.

Đây là một hiệu trí mạng,“họ tên” của một người thần hoặc mật nào đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cùng hấp dẫn do không hiểu cả, nhưng cũng tràn ngập khủng hoảng nguy hiểm.

Tôi điều chỉnh nhịp thở, khó khăn đứng dậy, lại kề sát cửa sổ tỉ mẩn nhìn, hiệu hình tròn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chính giữa kính cửa sổ, được vẽ lên bằng một chất liệu màu đỏ, to khoảng bằng miệng cốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rượu, trong bóng tối hiện lên thật chói mắt.

trên kính cửa sổ cắm sâu vào mắt tôi, lại giống như đám khói mịt tỏa ra, gần như bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trùm lấy toàn thân tôi, khiến tôi chìm đắm trong ưuhồi lâu.

Ai vẽ hiệu này lên cửa dổ đây? Thiên Bình, hay người khác? liên quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới u hồn gửi thẻ cho tôi không?

Tôi chẳng biết làm sao đành lắc đầu, cẩn thận mở cửa sổ. Bên ngoài vài hàng cây thủy sam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cao to rậm rạp, chắn tầm nhìn xa xăm, chỉ thể nhìn thấycây hình kim đang lay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 động trong đêm đông.

Rút cuộc cũng được tận hưởng không khí bên ngoài rồi, tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ tham lam hít © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thở từng hớp, cho tới tận khi gió lạnh thổi khiến tôi toàn thân run rẩy mới đóng cửa sổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quay lại phòng.

Lặng lẽ nhìn xoáy vào “vòng tròn” kỳ quái chính giữa trung tâm phòng ngủ, khuôn mặt Thiên Bình lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiện lên trước mắt, hình như cậu ấy vẫn đang ngồi trong cái “tâm vòng tròn” đó.

Đây lẽ nào cũng là một hiệu sao?

Tôi đột nhiên chút hoảng hốt, trong tầm mắt chỉ còn lại cái “vòng tròn” đó. càng lúc càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuẩn xác, từ từ tỏa ra ánh sáng màu trắng dị thường, còn mọi thứ xung quanh đều chìm trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bóng tối, giống như thiênhình tròn nào đó trong trụ thần bí.

A, sao lại nghĩ tới cái này?

Tôi lập tức rời tầm mắt khỏi “vòng tròn”, nhưng vừa nghĩ tới việc phải trải qua cả đêm dài trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 căn phòng này, trên người lại nổi hết da gà, rút cuộc cũng phòng người khác từng ở, hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữa tôi luôn cảm thấy có đôi mắt sau lưng nhìn mình chằm chằm.

Vậy là tôi rời khỏi phòng ngủ, dưới ánh đèn tù trong phòng khách, tỉ mẩn xem chiếc ghế sô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 pha, độ dài vừa vặn một người nằm, xem ra cũng được coi sạch sẽ, đêm nay dứt khoát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chợp mắt trên chiếc pha này vậy.

Tôi thử tìm điều khiển điều hòa nhiệt độ, bên trong lắp pin mới, cho thấy Tô Thiên Bình mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hôm trước dùng nó. Tôi lập tức mở điều hòa, rồi chỉnh nhiệt độ lên rất cao, chẳng mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chốc đã cảm nhận được hơi ấm. Tôi lại mở tủ trong phòng ngủ ra, lật ra một chiếc chăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lông cừu sạch sẽ, chắc dùng trong mùa hè.

Nghĩ lại thật đáng thương, đêm qua vẫn còn trong khách sạn ở Bắc Kinh, khó khăn lắm mới về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại Thượng Hải, nhưng không được tận hưởng sự ấm áp của chiếc giường to nhà, lại phải tạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bợ một đêmcái nơi quái quỷ này, nhà văn đúng nổi khổ của nhà văn mà. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Cuối cùng, tôi tắt đèn phòng khách, cứ để nguyên quần áo vậy nằm lên ghế pha, quấn chặt chăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lông cừu từ đầu tới chân.

Gió ấm của điều hòa phả vào người khiến tôi vẫn có thể chống lại hơi ẩm ngập tràn của đêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đông. Trong căn phòng tối tăm này, tôi nhắm mắt điều chỉnh hơi thở,cố gắng để mình không sợ hãi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Bởi tôi đã từng nói với bản thân mình: Tôi đã không sợ bóng tối nữa rồi.

Tiếng hát lúc 12 giờ đêm có còn vang lên không?

Đâyđêm đầu tiên trở về…

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trở Lại Hoang Thôn, Trở Lại Hoang Thôn Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Trở Lại Hoang Thôn Linh dị, truyện Linh dị hay, Trở Lại Hoang Thôn full, Trở Lại Hoang Thôn online, read Trở Lại Hoang Thôn, Sái Tuấn Trở Lại Hoang Thôn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 4 — Trở Lại Hoang Thôn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc