GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 644: Tiên đồng (1)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Người không nhìn trộm, không thể nhìn trộm.”

Văn lão lại nhớ tới năm đó phụ hắn nói với hắn.

Không thể nhìn trộm…

Hắn lại nhớ tới Trang tiên sinh, nhớ tới tầng sương kia.

Tầng sương Trang tiên sinh bày ra kia, lẽ không chỉ đang giữ mật, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đang bảo vệ, tất cả những người tùy tiện nhìn trộm nhân quả của vị tiểu tiên sinh kia.

Bởi trong nhân quả kia ẩn giấu đại hung hiểm.

Chỉ hắn làm sao cũng nghĩ không thông, tiểu trậnmười mấy tuổi, tại sao lại nhiễm nhân quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hung tàn như vậy?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Văn lão chau mày, đăm chiêu không hiểu.

“Thôi, thôi, tri phúc… Loại chuyện hung hiểm này, biết cũng không phải chuyện tốt gì…”

Văn lão lòng còn sợ hãi thở dài.

Tất cả những liên quan đến Mặc Họa, trong lòng hắn, đều dần dầnhồ.

Hắn chỉ nhớ rõ, dưới huyết sắc, trong thi triều, loáng thoáng có một thân ảnh nhỏ lù lù bất động. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Vân thiếu gia cũng không nhớ rõ.

Hắn nhớ Linh Xu Trận, nhớ chính mình kết giao với một vị Trận bằng hữu.

Nhưng người này ai, hắn lại thất tha thất thểu, như thế nào cũng không nhớ nổi.

Chỉ một khuôn mặt tươi cười trong suốt, lưu lại trong trí nhớ…

Bên kia, thống lĩnh đạo binh Dương Kế Sơn đang dâng thư đạo đình.

Hắn muốn vẽ bảng biểu công.

Chiến dịch quặng thi lần này, trấn áp thi triều, chế phục Thi Vương, tru sát Lục Thừa Vân, bình ổn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thi hoạn, cải thiện dân sinh tu Nam Nhạc thành, tiểu tiên sinh Mặc Họa này, công lao to © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lớn.

Nhưng viết viết, tất cả lại bỗng nhiên mơ hồ.

Dương Kế Sơn muốn viết xuống hai chữ “Mặc Họa”, vừa mới hạ bút, liền ngây ngẩn cả người.

Hai chữ Mặc Họa bị sương mù che khuất.

Hắn không thể nào nghĩ ra được, tiểu tiên sinh kia họ tên gì.

“Chuyện xảy ra?”

Trong lòng Dương Kế Sơn chấn động mãnh liệt.

Sao ta lại quên tên của hắn?

Rất nhanh, hắn phát hiện, không chỉ tên, thậm chí ngay cả tướng mạo, thanh âm của vị tiểu tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 sinh này, cũng dần dần mờ nhạt, trở nên không chân thực.

Còn có chuyện quặng xác cũng đứt quãng.

Trong quặng xác, còn trên núi Mộ Sơn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Dương Kế Sơn nhíu mày.

Trong đầu hắn chỉ nhớ được hai hình ảnh:

Một việc dưới huyết sắc đầy trời, Thi Vương ngửa mặt lên trời gào thét, vạn thi triều bái.

Một việc khác, thì trong ngọn lửa hừng hực, Thi Vương không cam lòng rống giận, hóa thành tro bụi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Rốt cuộc nơi đây đã xảy ra chuyện gì.

Dương Kế Sơn quên sạch sành sanh.

Thi Vương cường đại hung hãn như thế, rốt cuộc làm sao đền tội, lại làm sao hóa thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tro tàn?

Dương Kế Sơn làm sao cũng không nhớ ra.

Trong thức hải, chỉ hồ nhớ tới, một đạo thân ảnh nho nhỏ, khiến thiên địa biến sắc, để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 vạn thi thần phục…

“Tiểu tu này ai nhỉ?”

Dương Kế Sơn chau mày, lẩm bẩm nói.

Mọi chuyện đều đã kết thúc.

Hết thảy nhân quả, dần dần bao phủ trong sương mù.

Tu sĩ các phương của Nam Nhạc thành cũng dần dần tán đi.

Nhưng nửa tháng sau, lại một đám khách không mờiđến.

Đây bốn tu hình thù kỳ quái.

Một thiếu niên, dung mạo cực đẹp, nhưng sắc mặt trắng bệch, phảng phất che một tấm, tinh điêu tế trác, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 da mặt người hoàn mỹ không một tỳ vết.

Một lão giả lưng đeo hộp kiếm, vẻ mặt đờ đẫn, chỉ tròng trắng.

Một đại hán, thân hình khôi ngô, nhưng đầu ngón tay sắc bén, đáy mắt máu.

Còn một lão quanh thân trần hủ, gầm gầm gừ gừ.

Bọn họ đứng một đỉnh núi hoang phế, xa xa nhìn Nam Nhạc thành, cùng với quặng mỏ xung quanh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Lão giả đeo hộp kiếm khàn khàn nói:

“Thật là một khoản tiền lớn, đáng tiếc!”

Thiếu niên tái nhợt cười lạnh: “Chẳng qua là nuôi một con nhất phẩm Đạo Nghiệt, còn chưa dưỡng thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thôi…”

Đại hán dữ tợn cười, lộ ra hai cái răng nanh, khuôn mặt giống như ác lang, “Cha ngươi đã sớm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 muốn nuôi, kết quả hơn nửa đời người, một con cũng không nuôi được.”

Thiếu niên tái nhợt kiêu căng nói:

“Hoặc nuôi tam tứ phẩm trở lên, đại yêu, đại thi, đại nghiệt, một hai phẩm Đạo Nghiệt thật sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nuôi ra cũng khôngý nghĩa gì.”

Thanh âm của lão giả trong hộp kiếm khàn khànđạm mạc, giống như bão cát chậm rãi lưu động: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

“Ngươi nói như vậy, căn bản không hiểu, cái là đạo nghiệt… Đạo Nghiệtdị số, không lấy phẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cấp để cân nhắc.”

Thiếu niên tái nhợt cười lạnh một tiếng, hiển nhiên chẳng thèm ngó tới.

Đại hán Lang Nha lại nhìn thoáng qua chung quanh, ngửi ngửi mùi tanh hôi trong gió, cảm khái nói:

“Đáng tiếc, tới chậm, nếu không còn thể ăn no nê.”

Hắn lưỡi liếm liếm môi, trên lưỡi lại mọc ra gai ngược.

Lão giả hộp kiếm cũng gật đầu, “Đúng vậy, đáng tiếc, Đạo Nghiệt này chết yểu, nếu không toàn bộ châu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 giới, đều thể trở thành giường ấm cho ma đạo.”

“Là thủ bút của ai?” Lang Nha đại hán hỏi.

“Còn có thể ai?” Lão giả đeo hộp kiếm hỏi lại.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trận Vấn Trường Sinh full, Trận Vấn Trường Sinh online, read Trận Vấn Trường Sinh, Quan Hư Trận Vấn Trường Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 644 — Trận Vấn Trường Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc