GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 208: Biết Vị

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

người đang nghe ngóng chuyện trận sư, Du trưởng lão nói cho Mặc Hoạ, cũng dặn Mặc Hoạ cẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thận chút.

Lòng hại người không thể có, nhưng tâm phòng người không thể không có.

Mặc Hoạ suy nghĩ một chút, cảm thấy khả năng mình bị hoài nghi không quá lớn. Trừ phi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quen, nếu không tu bình thường cũng không khả năng tin tưởng, Mặc Hoạ chừng mười tuổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể vẽ ra nhất phẩm trận pháp.

Ngược lại Mặc Hoạ lại lo lắng Trang tiên sinh, hắn sợ Tiền gia hoài nghi đến trên đầu Trang tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sinh, mình sẽ gây phiền toái cho Trang tiên sinh.

Mặc Hoạ đi gặp Trang tiên sinh, đem sự tình đơn giản nói ra.

Trang tiên sinh nghe vậy, chỉ cười cười nói: “Làm chuyện chính ngươi cảm thấychính xác, chuyện của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta không cần lo lắng.”

“Tiền gia sẽ không tìm ngài gây phiền toái sao?”

“Bọn họ không tìm được.”

“Vạn nhất bọn họ tìm được thì sao?” Mặc Hoạ vẫn còn chút không yên lòng.

“Vốn dĩ không có gì, nơi nào bụi bặm. Bọn họ không thể tìm được.” Trang tiên sinh thản nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói.

Mặc Hoạ cái hiểu cái không gật gật đầu, cảm thấy Trang tiên sinh nói chuyện như lọt vào trong sương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mù, cũng không biết đến cùng đang nói cái gì…

Nhưng Trang tiên sinh đã nói như vậy, khẳng định nắm chắc, Mặc Hoạ cũng yên tâm.

Trang tiên sinh cao thâm khó lường, chưa chắc đã để Tiền gia vào mắt, nhưng nếu bởi Tiền gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gây sự, quấy rầy Trang tiên sinh thanh tu, vậy thì không tốt lắm.

“Trận pháp học được như thế nào rồi?” Trang tiên sinh hỏi.

“Nhất phẩm Dung Hỏa Khống Linh Phục Trậnnhất phẩm Hỏa Mộc Song Sinh Phục Trận, ta đều học xong, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng đều dùng trên bếp lò.” Mặc Hoạ vui vẻ nói.

Trang tiên sinh gật đầu khen: “Không tệ.”

Mặc Hoạ cười cười, sau đó hỏi: “Tiên sinh, vậy kế tiếp ta học trận pháp nào mới tốt đây?”

“Trước tiên tìm một vài trận pháp phục trận, tùy tiện học một chút đi.” Trang tiên sinh nói: “Đợi ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đột phá Luyện Khí tầng bảy, nhìn xem trận pháp ẩn trong thức hải rồi tính tiếp.”

“Được.” Mặc Hoạ gật gật đầu.

Bình cảnh của Thiên Diễn Quyết luyện khí tầng bảy, sẽ trận đây?

Mặc Hoạ vừa chờ mong, lại chút thấp thỏm.

Sau khi từ biệt Trang tiên sinh, Mặc Hoạ vẫn về nhà như thường lệ, lạitrên đường đụng phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 An Tiểu Phú.

“Thật trùng hợp a.” Mặc Hoạ chào hỏi An Tiểu Phú.

An Tiểu Phú cúi đầu, mặt mày rũ: “Không trùng hợp, ông nội ta cha ta bảo ta cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ýgần đây chờ ngươi.”

“A?” Mặc Hoạ sửng sốt một chút.

“Bọn họ muốn ta giả vờ ngẫu nhiên đụng phải, sau đó lôi kéo làm quen với ngươi.” An Tiểu Phú © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giải thích: “Nhưng ngươi thông minh như vậy, khẳng định vừa nhìn đã biết, ta cũng lười giả vờ. Ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nội ta cha ta còn muốn ta…”

An Tiểu Phú giống như cây đậu, đem chuyện gia giacha hắn phân phó hắn làm, thể nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không thể nói, một mạch toàn bộ nói.

Mặc Hoạ dở khóc dở cười.

An Tiểu Phú nói xong, trong lòng thoải mái hơn nhiều.

Hắn cảm thấy nhiệm vụ của mình đã hoàn thành, gia gia của hắn đã nói hết những cha hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dặn hắn, những việc hắn làm hắn cũng đều làm.

Mặc phương thức thể không giống với những bọn họ đã bàn giao, nhưng kết quả lại giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhau.

An Tiểu Phú như trút được gánh nặng thở phào nhẹ nhõm.

“Đúng rồi, còn chút lễ vật, gia gia của ta bảo ta đưa cho ngươi, ngươi cũng nhận lấy đi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

An Tiểu Phú đưa qua một cái túi trữ vật, bên trong một ít trận thư, mấy cây trận bút, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn không ít linh mực.

Không tính quá quý trọng, nhưng lại tuyển chọn tỉ mỉ, hợp ý, ràng tốn không ít tâm tư. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Mặc Hoạ từ chối.

An Tiểu Phú liền nhét vào trong tay Mặc Hoạ: “Ta cầm về, gia gia ta còn trách ta, ta cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngươi, ông ấy phỏng chừng còn muốn khen ta, bản thân cũng không tính quý trọng, ngươi cứ cầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi,tiện nghi không chiếm tiểu ngu ngốc.”

Mặc Hoạ suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Đúng vậy.”

Mặc Hoạ không muốn làm “Tiểu ngu ngốc” liền đem lễ vật nhận lấy, sau đó nói: “Đi, ta mời ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ăn cái gì!”

An Tiểu Phú xua tay: “Sao lại để ngươi tốn kém như vậy?”

“Không tốn kém.” Mặc Hoạ nói: “Nhà ta mở!”

An Tiểu Phú chút mò, nghĩ sao về gia tộc cũng không thú vị, không bằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi theo Mặc Hoạ chơi đùa.

An Tiểu Phú theo Mặc Hoạ đi qua mấy con phố, vòng qua mấy góc đường, liền thấy một quán ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngã tư, chiêu tử đón gió tung bay, mặt đất rộng rãi, bày biện bàn ăn cùng băng ghế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mộc mạc.

Thực khách tụ tập tốp năm tốp ba, hoặc ngoạm miếng thịt lớn, hoặc là uống ngụm rượu lớn, nâng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ly cạn chén, cùng náo nhiệt.

Mùi thịt cùng mùi rượu đập vào mặt, theo gió mát bay về nơi xa.

Đây là bầu không khí An Tiểu Phú chưa từng thấy qua.

“Nương.” Mặc Hoạ xa xa liền vẫy tay nói.

Liễu Như Hoa nghe vậy cười đi ra, liền nhìn thấy Mặc Hoạ cùng với tiểu mập mạp cẩm ngọc y © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phục bên cạnh Mặc Hoạ, chút nghi hoặc nói: “Đây là…”

An Tiểu Phú thi lễ một cái, rất lễ phép nói: “Chào a di, ta tên An Tiểu Phú.”

“An gia?”

An Tiểu Phú gật gật đầu: “Cha tagia chủ An gia.”

Liễu Như Hoa chút kinh ngạc, lập tức nhìn về phía Mặc Hoạ, trong lòng suy nghĩ, Mặc Hoạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 làm sao quen biết tiểu thiếu gia An gia.

Mặc Hoạ nói: “Nương, con mời Tiểu Phú ăn cơm, người làm chút đồ ăn ngon đi.”

“Tuổi còn nhỏ, còn mời người ăn cơm…” Liễu Như Ha bật cười, hỏi An Tiểu Phú: “An thiếu gia, muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ăn cái gì?”

An Tiểu Phú vội vàng khoát tay: “Gọi ta Tiểu Phú được rồi. Ta không kén chọn, cái cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được.”

Liễu Như Hoa gật đầu nói: “Vậy các ngươi chơi một lát, ta đi làm chút đồ ăn.”

Mặc Hoạ liền lôi kéo An Tiểu Phú, tìm một cái bàn rộng rãi ngồi xuống.

An Tiểu Phú quan sát bốn phía, nói: “Đây chính quán ăn nhà ngươi hả?”

“Đúng!” Mặc Hoạ chút đắc ý.

Có thể mở được quán ăn này, hắn đã giúp một đại ân.

An Tiểu Phú chút hâm mộ: “Thật tốt.”

Mặc Hoạ nghi ngờ nói: “Không phải An gia các ngươi Linh Thiện Lâu sao, cái kia càng lớn, nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 càng khí phái hơn đi.”

“Khác nhau.” An Tiểu Phú suy nghĩ một chút, nói: “Linh Thiện Lâu tuy lớn, cũng yên tĩnh, nhưng luôn cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy lạnh tanh, ăn cơm không ý nghĩa.”

An Tiểu Phú nhìn thực khách bốn phía.

săn yêu sư, luyện khí sư, luyện đan sư, có tán tu bản địa, người bán hàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rong đi ngang qua, còn người bán hàng rong từ nơi khác đến, mọi người hình dáng khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhau, nhưng đều tập hợp cùng một chỗ, vừa ăn vừa nói chuyện, vừa nói vừa cười.

khi bèo nước gặp nhau, cũng thể nhiệt tình bắt chuyện đôi câu, lẫn nhau kính một chén rượu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói một câu thuận buồm xuôi gió.

“Mọi người tụ tập lại với nhau, ăn cơm cùng náo nhiệt mới thú vị.” An Tiểu Phú nói.

Mặc Hoạ cũng cảm thấy như vậy: “Vậy lát nữa ngươi ăn nhiều một chút, đồ ăn mẹ ta làm ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rất ngon.”

“Cảm ơn.” An Tiểu Phú nói cám ơn.

Nhưng hắn cũng chỉ khách khí, cảm tạ Mặc Hoạ chiêu đãi, trong lòng cũng không cho rằngthể ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngon bao nhiêu.

An gia mở Linh Thiện Lâu, trong thiện lâu mời tới rất nhiều danh gia về đồ ăn, nghiên cứu các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 loại thực đơn thượng thừa, làm ra các loại món ngon hiếm có.

Hắn ngày ngày ăn, món ngon nào chưa từng ăn qua.

Nhưng đợi Liễu Như Hoa bưng thức ăn lên, An Tiểu Phú lại phát hiện, hắn thật đúng là chưa từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ăn qua…

An Tiểu Phú nếm thử một miếng, hỏi: “Đây thịt a.”

“Thịt yêu thú.” Mặc Hoạ gắp một đũa nếm thử: “Đoán chừng thịt đó, nếu trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Đại Hắc Sơn, ta thể nhận ra, bây giờ nó trong mâm, ta cũng không nhận ra.”

An Tiểu Phú kinh ngạc nói: “Thịt yêu thú, cũng thể làm ngon như vậy sao?”

“Hắc hắc, không thể tưởng tượng được đúng hay không?”

An Tiểu Phú lại ăn một miếng, tinh tế thưởng thức: “Hương liệu này cũng không giống nhau.”

“Ngươi cũngthể nếm ra hương liệu?”

An Tiểu Phú gật gật đầu.

“Ngươithể nếm ra cái nào?” Mặc Hoạ chút mò.

“Ừm…” An Tiểu Phú suy nghĩ một chút: “Có quế, giới tử, mơ, hoa gừng…”

An Tiểu Phú đếm ra không ít, sau đó nói: “Còn một chút hương vị rất đặc biệt, trước đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta cũng chưa từng nếm qua, cho nên nói không nên lời.”

Mặc Hoạ kinh ngạc nói: “Ngươi thậtlợi hại a!”

Những hương liệu này, một phần mua từ phường thị, còn một phần Mặc Hoạ hái xuống từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Đại Hắc Sơn ngoại sơn, những hương liệu này tương đối lạ, không dễ sản xuất, cho nên An Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Phú không biết tên cũng rất bình thường.

Nhưng có thể nếm ra nhiều hương liệu như vậy, đã rất lợi hại rồi.

An Tiểu Phú được Mặc Hoạ khen ngợi, chút ngượng ngùng nói: “Ta… Ngày thường ăn nhiều, cũng có thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nếm ra, không tác dụng gì. Khôngcách nào so với ngươi…”

Mặc Hoạ thế nhưng là biết trận pháp, hơn nữa trình độ trận pháp rất cao, ngay cả gia gia của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn cũng cảm thấy khó thể tin.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trận Vấn Trường Sinh full, Trận Vấn Trường Sinh online, read Trận Vấn Trường Sinh, Quan Hư Trận Vấn Trường Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 208 — Trận Vấn Trường Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc