GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 99

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong lúc im lặng, Lãng Dữ thức nhìn Thích Mê, sau khi suy nghĩ cậu vẫn quyết định nói bóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói gió một chút đểđề phòng Kiều này. Cậu giả vờ bắt chuyện: “Chị gái nhỏ này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tôi nghe nói gần đây có một chiếc xe buýt?”

Đầu óc Thích vừa nhảy số đã biết cậu đang định nhắc đến ai, không khỏi nhíu mày: “Kiều Dã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói cho cậu biết sao?”

Giọng nói của Lãng Dữ vẫn bình tĩnh như thường: “Đúng vậy, anh ta đã làm giao dịch với những quái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vật đó, nói anh ta biết có một chiếc xe buýt, bên trong không ít trẻ con, anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn dùng mạng sống của những đứa trẻ đó đổi lấy mạng của mình…”

“!!!”

Đồng tử của Thích co lại, âm thanh như được phát ra từ kẽ răng: “Anh ta nói với quái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vật như vậy sao?!”

“Đúng vậy… Chỉ những quái vật đó đều bị tôi xửrồi, tôi không biết lời anh ta nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thật hay giả.”

 

“Fuck! Người đàn ông kia thật sự không biết xấu hổ!” Eva đi phía trước bọn họ đột nhiên quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu lại quát, cô ấy nghecuộc đối thoại của hai người, cho ấy không thích mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đứa nhỏ đó, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới lấy bọn nhỏ làm chắn cho mạng sống của mình. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Phản ứng của ấy đã như thế, càng không cần nói đến Thích Mê.

Ánh mắt của Thích đột nhiên trở nên rét lạnh, rút con d.a.o rọc giấy bên hông, nhanh chân tiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên.

“Eva, ngăn Ngu San lại trước, tôi tìm bạn trai của em ấy xử chút chuyện.” lạnh lùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói.

“Được.”

 

Eva đi nhanh hơn vài bước, kéo Ngu San lại.

Ngu San nhìn Thích bước nhanh đi đến bóng dáng, khó hiểu quay đầu lại: “Sao vậy?”

“Khônggì, Thích nói đi lên phía trước xem xét một chút, chúng ta cứ từ từ đi qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó.” Eva giữ tay Ngu San lại, cố hết sức bước nhỏ.

Thích nhớ phương hướng hai người Kiều bị mang đi, nhanh chóng định vị căn biệt thự đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiên.

Mặt đất ở trước cửa có một bãi bụi đất, nghĩ chắc thiếu niên áo đen kia đã giải quyết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mấy quái vật chỗ này.

Chỉ là, khắp nơi đều không bóng dáng của Kiều Dã.

Trên mặt đất rải rác bụi bặm, có thể ràng nhìn thấy vệt kéo lê, đại khái thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó kéo anh ta đi rồi.

Tức giận biến thành cảnh giác trong khoảnh khắc, Thíchcăng thẳng nắm chặt d.a.o rọc giấy, đi theo dấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vết đến ven tường.

Ừng ực ——

Sau bức tường này âm thanh nuốt nước miếng.

Quái vật trốn trong bóng tối phía sau tường.

Thíchlui về phía sau, nhìn về phía bức tường thấp bé.

Cứu hay không cứu lập tức trở thành đề bài khó dành cho cô, ít nhất hiện tại đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nổi nóng, hoàn toàn không muốn quản chuyện này.

Cho nên địch không động, không động.

Trong lúc nhất thời, hai bên giằng co cách nhau một bức tường.

Không lâu sau Lãng Dữ đã đi tới, thấy không một bóng người mặt đất, cậu kinh ngạc nhướng mày, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quan sát bụi bặm trên mặt đất một chút, lại nhìn về phía Thích cứ đứngđó giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như cột điện, lập tức hiểu đầu đuôi câu chuyện.

Cậu đi tới đứng bên người cô: “Không muốn quản sao?”

“Xem như vậy đi.” Thíchcũng thẳng thắn.

Dường như Lãng Dữ đã suy ra điều đó, đi lên trước: “Vậy chị đừng rối rắm nữa, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm.”

Chỉ thấy tay anh bám vào tường, dáng người uyển chuyển nhẹ nhàng nhảy qua. Hai giây sau, không biết anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn thấy cái gì, phát ra một tiếng nghi hoặc: “Hả?”

“Sao vậy?” Thích Mê tò mò, cũng vội nhón chân nhìn qua bức tường.

Sau bức tường công viên nhỏ, trên mảnh đất cằn cỗi, một nhánh hoa hồng màu vàng mọng nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất dễ thấy, đĩa hoa to như khuôn mặt, vài cây lay động trên không trung, thể do © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã phát hiện con mồi Lãng Dữ này, đĩa hoa bỗng chốc tấn công về phía cậu.

Bên chân Lãng Dữ có mấy đống cát rời, xem ra cậu đã nhẹ nhàng giải quyết mấy con quái vật. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nhìn lướt qua bông hồng, phía trước cách đó không xa một cái đình nhỏ, trong đình một nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sinh đang ngồi ngửa. Nhìn bề ngoài hẳn còn rất trẻ, mặc quần yếm cao bồi đơn giản.

Kiều cũng trong đình, nhưng là ngã trên mặt đất giống như xác chết, không biết sống hay chết. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lãng Dữ nhìn chằm chằm bóng dáng của nam sinh nhìn hai giây, lạnh giọng hỏi: “Người chơi tận thế sao?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nam sinh cười khẽ một tiếng, xem như cam chịu: “Cho anh một hội, để lại hai người phụ nữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quan Tiên phong muốn, tôi sẽ thả anh đi.”

“Vậy sao?” Lãng Dữ cong nhẹ khóe môi, trong khoảnh khắc ngón tay hoạt động, hiện ra cây quạt nhỏ [Quy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Trần]: “Có lẽ tôi phải là người nói, nhân lúc hiện tại tâm tình của tôi không tệ lắm, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thả cậu đi.”

Nam sinh chậm rãi đứng lên: “Có vẻ người đến không muốn nói chuyện… Hết cách rồi, vậy đánh đi!”

Chỉ thấy nam sinh tháo mắt kính xuống, đột nhiên quay đầu.

Hai luồng ánh sáng chói mắt lao tới như rồng bay, lập tức vọt vào đôi mắt của Lãng Dữ.

Cho đôi mắt đã bị kín bằng vải đen, nhưng ánh sáng trắng này vẫn sức ảnh hưởng, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảm thấy mọi thứ trước mắt đều trẻ nên không ràng, hồ vặn vẹo.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 99 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc