GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hoặc lẽ chính là nó, chẳng quađang trong một thế giới tận thế.

Không biết phải ảo giác của Thích hay không, cô cảm thấy nhiệt độ xung quanh càng ngày càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấp, cái nóng bức của mùa hạ đã biến mất ngay khi bầu trời tối lại, vẫn mặc một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chiếc áo phông ngắn tay, da toàn thân nổi hết lên.

Miệng thở ra khói trắng, nhiệt độ đột ngột giảm xuống.

Thích đi đến công tắc tổng nguồn điện, toàn thân bất giác run lên. kéo nắp công tắc điện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên, khởi động áp tổng, tắt đi bật lại mấy lần cũng khôngtác dụng.

Xem ra tận thế này không điện.

Khắp nơi như bị mực nước hắt vào, đen xì.

 

Không ánh sáng nên trời rất lạnh, việc quan trọng bây giờ phải tìm được quần áo dày.

Thích không vội quay lại lớp Đậu Đinh đi vòng qua cổng đến một hành lang khác.

Nhà trẻthiết kế đơn giản, hình chữ U. Lớp Đậu Đinh sườn bên phải, phòng nghỉ của giáo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 viênsườn bên trái, bọn họ thường treo một ít quần áo trong tủ phòng trường hợp quần áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của các con bị bẩn.

Nếu may mắn thì có thể tìm được một hai cái.

Thíchco rúm người bước vào, tiếng giày da đi trên nền đất vang vọng trong hành lang.

 

Đột nhiên, dừng lại.

Mắt bắt đầu tìm khí thể tiện tay dùng.

Cô chưa bao giờ nhìn thấy một con sâu thịt lớn như vậy!

Tròn trịa, một con to chừng lòng bàn tay, tập hợp thành hai, ba cụm rìa hành lang, ngọ nguậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên sàn nhà trơn nhẵn. Thịt toàn thân màu trắng, đầu đuôi màu đỏ, nhìn qua trông như hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con mắt dị.

Hoặc cũng thểmắt thật. Thích Mê đứng im vài giây, những con sâu ban đầu cònlinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tinh giờ đồng loạt hướng về phía cô.

Thíchbỗng cảm thấy ớn lạnh.

Không biết độc hay không, không dám hấp tấp gϊếŧ chúng nên chạy vào trong một phòng học, lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một cây chổi nhựa dài, cẩn thận quét bọ vào một góc, tránh chất lỏng màu vàng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên mặt đất, còn tiếp tục đi.

Mùi hôi thối trước mặt càng ngày càng nồng, nắm chặt cây chổi, bước chân chậm lại.

tách!

Một thứ chất nhờn màu vàng không từ trần nhà rơi xuống,mùi tanh tưởi.

Thích đột nhiên ngẩng đầu, phía trên!?

Nhà trẻ Xuân Nha, lớp Đậu Đinh.

Chơi được vài vòng, bọn trẻ dần mất hứng. Đỗ Thụy cố gắng khuấy động cảm xúc thế nào cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không nghe. Một đứa tụt hứng, dẫn đến cả đám nháo nhào tìm cha mẹ.

Trong số đó, gái đầu bob ngắn đứa ồn ào nhất, miệng hét lớn liên tục: “Mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ơi, mẹ ơi”.

Trịnh Viện Viện không nói nên lời, một tay che miệng bé: “Con hét cái vậy?”

đầu bob ấy tên Vu Kiều Kiều, con gái ruột của Trịnh Viện Viện, cô cái đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tròn đôi mắt to, dễ thương như búp bê. Nhìn thấy các bạn xung quanh náo loạn muốn tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cha mẹ, cũng tham gia náo nhiệt, sau khi bị mẹ che miệng thì cười khúc khích: “Chơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vui.”

Trịnh Viện Viện cạn lời.

ấy lo lắng liếc nhìn cửa sổ, nghĩ nếu là nhật thực thì lúc này cũng phải ánh sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chiếu vào chứ? Tại sao vẫn còn tối thế này?

Không chỉ vẫn đen kịt,không khí còn ngày càng lạnh.

"Cô ơi, khi nào chúng ta thể ra ngoài tìm cha mẹ?" Phương Hân Duyệt, thắt b.í.m tóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai bên, đôi mắt đỏ hoe, âm thanh nức nở hỏi. Bình thường đứa khá mạnh dạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hoạt bát, nhưng bây giờ lại sợ hãi đến mức bật khóc, cảm giác sợ hãi này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giống như cảm lạnh, truyền từ người này sang người khác, cuối cùng bọn trẻ cùng bắt đầu khóc.

Trịnh Viện Viện vốn đã lo lắng, nên khi nghe thấy tiếng khóc của bọn trẻ, ấy lại càng gấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gáp hơn, xoa xoa cánh tay của mình nhìn về phía Đỗ Thụy: “Thầy Đỗ, hay chúng ta chiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đèn pin cho bọn nhỏ ra ngoài đi, để bọn chúng đứng trong này suốt cũng không phải biện pháp.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nói thì nói, mấy phụ huynh kia cũng thật kiên nhẫn, tình huống này cũng không thấy chạy vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây đón con.

Đỗ Thụy chút mất tự nhiên giật mình, ngập ngừng nói: “Cứ chờ Thích quay lại đã.” Sau đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh ấy đi về phía cuối lớp, dọn từng chiếc giường nhỏ xuống, lớn: "Các em lại đây đắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chăn vào đi, đừng để bị nhiễm lạnh."

“Không, em muốn đi tìm mẹ!” Vương Tiểu Hổ mất kiên nhẫn, đeo cặp sách lên lưng chạy ra cửa. Vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 động vào tay nắm cửa định kéo ra, Đỗ Thụy đã lao tới đè cửa lại.

Đỗ Thụy bình thường không hay thể hiện cảm xúc ra ngoài, bọn trẻ cũng khá sợ anh ấy, giờ còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cau mày lại, càng thêm đáng sợ.

Vương Tiểu Hổ thấy thế sợ hãi rút tay lại.

“Đi, để cặp sách xuống, lên giường của mình đi.” Đỗ Thụy cố ý lạnh lùng nói.

Vương Tiểu Hổ khịt mũi, mặt xám xịt chạy đến chiếc giường nhỏ của mình, ném cặp sách Ultraman bên cạnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kéo chăn bông nhỏ đắp lên người.

Đỗ Thụy nhìn chín đứa còn lại. Nếu Vương Tiểu Hổ ngoan ngoãn thì sẽ đứa thứ hai, đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thứ ba... Cuối cùng, bọn trẻ không chịu được lạnh nên đều bỏ cặp sách xuống, ngoan ngoãn nằm lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giường của mình.

Vài phút sau, Triệu Nhất Triết vốn đang cau mày suy nghĩ đột nhiên nói: "Thưa thầy, em không nghĩ đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất định nhật thực đâu."

Cậu là đứa trẻ thích học tập nhất trong lớp Đậu Đinh, thường xuyên hỏi đông hỏi tây, đúng là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bộ não của cậu 4 tuổi này nhiều kiến thức hơn các bạn đồng trang lứa: “Cha em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói rằng kỷ lục nhật thực dài nhất từng được ghi nhận 12 phút, giờ đã vượt quá lâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lắm rồi.”

Trịnh Viện Viện nhìn Đỗ Thụy cầu cứu, lắp bắp đáp lại: "Đây... có lẽ là.. phá kỷ lục?"

Đỗ Thụy bất lực nhún vai.

Triệu Nhất Triết nghe vậy, trầm ngâm gật đầu, vui vẻ đá tung chăn ra: "Hay quá! Nếu phá kỷ lục, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy chúng ta có thể đang chứng kiến lịch sử!"

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc