GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 270: Chuơng 270

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

*

Mười phút sau, mấy người đi vào một con hẻm khuất, xuyên qua một đường hầm ẩn giấu dưới lòng đất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đến căn phòng bên dưới bệnh viện Trung tâm.

Đối diện với phòng bệnh 101 trên tầng, đây là căn phòng đầy lãng mạn của một vị công chúa nhỏ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 giấy dán tường họa tiết hoa phong cách đồng quê, chiếc giường rèm xanh, bàn ghế chạm khắc theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phong cách Châu u, tất cả đều thể hiện sự tỉ mỉtinh tế.

Lão Ngụy chỉ liếc mắt một cái đã bị Lý Húc sốt ruột đuổi đi.

Men theo con đường ông ta chỉ, lão Ngụy Trịnh Viện Viện đưa Thích đi qua nhiều khúc quanh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 từ lòng đất đi thẳng về lại khu dâncủa nhân viên tinh lọc, rồi trở về căn phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trên tầng 15.

Sau khi đặt Thích đang ngủ mê lên giường ổn thỏa, lão Ngụy thở phào một tiếng, đ.ấ.m đấm vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 eo chân.

“Ở đây cứ để tôi lo, trưởng quan Ngụy mau quay về nghỉ ngơi đi.” Trịnh Viện Viện nói.

Lão Ngụy huơ huơ tay rồi quay gót khỏi phòng: “Không, tôi không yên tâm về nhóc này, cứ đợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103đây hẵng.”

Trịnh Viện Viện hiểu được nỗi lòng của anh ấy, không kiên trì nữa, lấy cho anh một chiếc chăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mỏng trong phòng, đặt lên tay vịn sofa: “Vậy tôi vào trước.”

“Mong để ý hơn, uy lực đôi mắt kia khá mạnh đấy.” Lão Ngụy dặn dò.

Trịnh Viện Viện mỉm cười lắc đầu: “Vất vả đâu,thể giúp được Thích tôi vui lắm, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

“Ừ.”

Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh, lão Ngụy lấy điện thoại ra báo với Liêu Dương rằng mình vẫn an © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 toàn.

 

“Lần này thật mayem, nếu em không dùng tên Thích ra chỉ thị mật thì chuyện nguy hiểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 như vậy ấy đã chẳng thể đối phó được.” Lão Ngụy ngồi phịch xuống sofa, mệt mỏi xoa thái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 dương. “Cũng không biết gái này xảy ra chuyện gì, tự dưng ấy nổi điên lên vậy?”

Liêu Dương: “Em chỉ thôi miên giúp ấy khắc sâu ấn tượng về bản thân thôi, Thíchvẫn luôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cố gắng hết sức để nhớ lại chính mình, ấy không dám quên, nên khi ai đó gọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tên thì ấy mới phản ứng lại, tất cả công của cô ấy, không phải em.”

Lão Ngụy trầm ngâm suy nghĩ, bật cười hai tiếng: “Ý thức của gái này quả thực đã mạnh mẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hơn rất nhiều sau khi bị người đó tra tấn tinh thần. Đây tínhtrong cái rủi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cái may không?”

Hai bên im lặng thoáng chốc, Liêu Dương ở đầu bên kia điện thoại thở dài một hơi: “Cô ấy thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sự đã chịu khổ rồi, không dễ được một cuộc sống bình yên…”

Lão Ngụy chậm rãi nhắm mắt lại: “Ừ.”

Căn phòng lại thinh lặng, chỉ còn tiếng hơi thở khe khẽ.

*

Ba ngày sau, Thích tỉnh lại.

Sau khi Trịnh Viện Viện phong ấn ý thức của đôi mắt tử thần, con mắt xanh sáng ngời lại bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phù văn màu đen phong ấn lần nữa, trên mắt trái của cô hằn lên một hoa văn chữ thập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 kỳ lạ, tăng thêm một chút sát khí quỷ dị.

 

ấy không nói cũng không cười, chỉ ngồimép giường trông ra ngoài ô cửa sổ.

Trịnh Viện Viện đã sử dụng công cụ để kiểm tra giá trị SAN của cô, giá trị đã từ 12 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đạt đến 35, lẽ tổn thương lần này quá lớn, phục hồi chậm vô cùng, mặc vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đang trong giai đoạn hỗn loạn, nhưng vẫn có chuyển biến tốt, điều này khiến người ta nhìn thấy tia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hi vọng.

Nỗi lo của lão Ngụy cuối cùng cũng được trút xuống, ba ngày nay anh ấy đã nghĩ tới hết thảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tình huống xấu nhất, nếu Thích Mê không tỉnh lại, anh ấy sẽ cố tìm Thần điện cầu nguyện cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cô.

Lão Ngụy khoái chí ngồi xuống bên cạnh Thích Mê, vừa định cất giọng đã thấy Thích chán chường im © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lặng tránh sang một bên.

Lão Ngụy: “?”

Lão Ngụy lại tới gần.

Thích Mê lại dịch.

Lão Ngụy: “...”

Lão Ngụy không tin cứ nhích đến gần, cuối cùng ép Thích vào bờ tường, nhác thấy không còn chỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nào để trốn nữa, cau mày thiếu kiên nhẫn, dồn sức chặt mạnh lên chân lão Ngụy.

“Ai da c.h.ế.t tiệt!” Lão Ngụy đau đớn nhảy dựng lên.

Nhưng vừa đau đớn lại vừa vui sướng, Thích tỉnh lại làm anh ấy vui c.h.ế.t được, anh ấy không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 muốn chấp nhặt với nhóc, cười hai tiếng, khập khiễng lùi ra xa cô.

Thích Mê nặng nề khịt mũi rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lão Ngụy liếc nhìn từ trên xuống dưới, đột nhiên phát hiện trong tay hình như đang cầm thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 gì đó, vội vàng nói với Trịnh Viện Viện: “Cô nhóc, tới lấy vật nằm trong tay ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thử xem.”

Anh ấy biết Thích Mê không quan tâm đến mình, nên không muốn chọc tức bằng cách gây rắc rối cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cô.

Vớicáchbác điều trị của Thích Mê, Trịnh Viện Viện dễ dàng đến gần.

huy hiệu của mặt trời, hoa văn hình dáng thanh kiếm với ánh sáng sáng ngời muôn trượng.

Lão Ngụy giật mình, suy đoán khá chính xác: “Cô ấy tìm thấy phù thủy rồi à?”

Nhưng ấy không giấy thông hành… chẳng lẽ đã saiđâu rồi?

Anh ấymắt suy nghĩ, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, sau khi xâu chuỗi những manh mối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rời rạc này lại với nhau đã rút ra được một đáp án——

Thíchtìm được người đàn ông này, nhưng anh ta không phải phù thủy cũng không tìm được giấy thông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hành, mệnh lệnh trong đầu tan vỡ,rơi vào trạng thái hung bạo. kết cục của người bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 gọi phù thủy đó, được giải thích bằng vết m.á.u khô trên huy hiệu này, một kết cục thảm khốc. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Trong khoảnh khắc, một cảm giác sợ hãi cực lớn bao trùm lấy anh ấy, lão Ngụy sững sờ tại chỗ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

“Chẳng lẽ người chúng ta cần tìm, đã nhầm rồi ư?” Ánh mắt anh ấy dần mất đi tiêu cự.

Giống như một người sắp đi đến cuối con đường thì gặp nạn, con đường không lối ra, buộc phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tìm một con đường khác mới thể đi tiếp, không biết mình đến năm nào tháng nào mới đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đến đích.

Lúc này Liêu Dương mở cửa gọi đi ăn cơm, lão Ngụy vội vàng giấu huy hiệu vào túi.

“Gọi Thích Mê ra ăn đi.” mỉm cười vẫn dịu dàng như mọi khi.

Lão Ngụy giả vờ bình tĩnh, gật đầu.

Sau khi khủng hoảng qua đi, những dân được tán lần lượt trở về nhà, sau khi hay tin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Thích bị bệnh, bảy đứa nhỏ đều cẩn thận giữ im lặng. Những đứa trẻ này đều lần lượt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đến thăm cô,lẽ chúng cũng biết cô Thích mắc bệnh gì, thế nên cũng hạn chế làm phiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cô.

E ngại trên mặt Thích những phù văn khó hiểu, sau khi bàn bạc với Trịnh Viện Viện, lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Ngụy vẫn quyết định mang đồ ăn lên phòng.

Chiếc bàn cạnh cửa sổ, Thíchngồi xuống rồi lặng lẽ nhìn bầu trời.

Trịnh Viện Viện kéo chiếc ghế nhỏ tới ngồi bên cô, nhẹ giọng hỏi: “Cô tự ăn được không, hay tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đút cho nhé?”

ấy đợi hai giây, không nghe Thích đáp lời vẫn ngẩn ngơ nhìn trời, bèn lấy đũa gắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 một miếng rau xanh rồi đưa lên miệng cô.

Thích lờ đi, tập trung nhìn chăm chăm lên bầu trời xanh—

Trời xanh nắng vàng, trời quang mây đãng.

Trịnh Viện Viện đặt đũa xuống, ngẩng đầu lên hỏi: “Cô đang nhìn cái thế?”

Thích mấp máy môi, cất giọng nói trong veo: “Mắt.”

"Mắt?" Trịnh Viện Viện nhìn lại một cách khó tin, ấy nhận ra rằng đó thể là ảo giác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 do tiềm thức hỗn loạn của Thíchnên khẽ hít một hơi rồi hỏi: “Là đôi mắt như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nào?”

Ánh mắt Thích thờ ơ: “Có rất nhiều mắt, đen, cũng có đỏ.”

"Mắt đỏ?”

"Ừ.”

Trịnh Viện Viện mở miệng định hỏi thêm thì nghe thấy người cửa hai lần, lão Ngụy tiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vào gọiấy. Đến lúc đi đến phòng khách thì bắt gặp bà lão tóc bạc mình từng gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trước đâyngười từng đến tìm Thích Mê.

Hôm nay lão cố tình ăn vận để đến đây, khoác sườn xám thêu chỉ xanh lam, đeo kính gọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vàng,một lớp son mỏng trên môi, ngồi đó trông thật giống như năm tháng bình yên.

ấy còn chưa kịp mở miệng, người phụ nữ đẩy xe lăn hơi ngượng ngùng thưa: “Thật xin lỗi đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 làm phiền cô, hôm nay kỉ niệm ngày cưới của mẹ tôi, Thích lại không đến dự, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mẹ tôi bồn chồn không yên nên muốn đến thăm ấy một chút.”

Trịnh Viện Viện sực giác ngộ, mỉm cười: “Xin lỗi, Thích bị bệnh rồi, tạm thời không thể ra ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 được.”

lão nghe vậy lo lắng hỏi: “Cô ấy bị bệnh rồi à, hiện tại sức khỏe thế nào?”

Không đợi Trịnh Viện Viện tiếp tục trả lời, Phương Hân Duyệt Bành Di Thần – những người khá quen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thuộc với lão chạy tới, giọng nũng nịu: “Bà ơi, cô Thích lại mắc bệnh như lần trước ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ạ!”

“Đã mấy ngày rồi tụi con không được gặp Thích ~”

“Ôi trời, đã mấy ngày không gặpThích, thảo nào trông đứa nào cũng ỉu xìu thế kia.”lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đau lòng dỗ dành nhỏ, xác nhận với Trịnh Viện Viện xong, lẳng lặng tháo cặp kính xuống.

không tỏ ra lo lắng quá nhiều, trên môi nở một nụ cười nhàn nhạt, ôm hai đứa trẻ vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lòng: “Đừng lo nhé, Thích của mấy đứa dần dần sẽ khỏe lại thôi.”

Như lời chúc phúc chân thành nhất từ

thiên thần, chỉ một lời nói cũng thể khiến người khác an tâm.

Ánh mắt của Trịnh Viện Viện khẽ lay, nước mắt chực trào ra: “Ừm, ấy thể nói chuyện với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rồi, nên sẽ sớm khỏe ngay thôi.”

Lão Ngụy hoan hỉ dò hỏi: “Cô ấy đã đã nói chuyện vớirồi à, nói gì cơ?”

“Mắt, cô ấy nhìn lên bầu trờinói rằng thể nhìn thấy nhiều mắt.”

“Mắt?” Lão Ngụy thức nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên thất thần. “Đây không phải do ý thức hỗn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 loạn sao, tôi còn tưởng ấy nhận ra cô.”

Trịnh Viện Viện nhún vai bất lực.

Về vấn đề này, chỉ có bà lão không đồng tình với cách nhìn đó.

nhờ con gái đẩy đến trước cửa sổ sát đất, đeo cặp kínhcũng ngước nhìn bầu trời xanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mây trắng.

“Có phải các cô cậu đều cho rằng lời nói của những người rối loạn ý thức đều không đáng tin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đúng không?” nhẹ nhàng cong môi. “Tôi thì lại nghĩ, họ thể thấy được rất nhiều thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chúng ta chẳng tài nào thấy được, họ cách giao lưu ẩn với trời cao ngoài kia, thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 giới trong đôi mắt của Thích, có thể đang thật.”

“Con gái nhỏ của tôi từng nói với tôi rằng, bên ngoài khoảng trời rộng lớn ấy vẫn còn tồn tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 những sinh vật sống, giờ nghĩ lại, lẽ con nói đúng, chỉ người bình thường chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không nhìn thấy được, không nhìn thấy không đồng nghĩa với việc không tồn tại, thật đáng tiếc lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đó tôi đã không tin con bé.”

Nói đến đây, đôi mắt bà lão phiếm hồng, như đang hồi tưởng hay như đang hoài niệm, mang theo chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bi thương.

Về sau, qua lời giải thích của con gái lớn họ mới hay rằng, con gái nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lão nhắc đến trước khi c.h.ế.t một người mắc bệnh rối loạn ý thức, nghe nói lời cuối cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 để lại cho thế giới này trước lúc về với đất mẹ là—

[Những kẻ tự cho mình [người bình thường] đã tạo ra quy tắc phán xét kẻ rối loạn ý thức. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Họ thống trị thế giới với số lượng áp đảo, không ngờ rằng, thực ra chính họ mới những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 kẻ điên.]

[Thế giới này không cần những người thực sự tỉnh táo, như tôi…]

Câu này thoạt nghe cũng chẳng ý gì, nhưng ngẫm kỹ thì lại thấy kinh hãi tột độ.

[Trong thế giới đầy [người bình thường] này, [bình thường] của bạn có thực sự [bình thường] không?]

Sau khi lão rời đi, một số người nghĩ lại vẫn cảm thấy sởn gai óc.

Bọn họ đứng trước cửa sổ nhìn lên trời, cố gắng nhìn vào [mắt]Thích nói.

*

nơi khác, trong không gian đa chiều.

Trong đống di tích rộng lớn, một chiếc bàn gỗ dài đen kịt kỳ lạ đứng giữa bãi hoang tàn, phóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tầm mắt đi xa, ngoài những bức tường gạch ngói đổ nát ra, chỉ

hai cái cây khô đứng lẻ loi giữa trời đất, thế giới loang loáng xám trĩu nặng, không còn nhuộm sắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nữa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 270 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc