GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 265: Chuơng 265

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Lối thoát hiểm dưới lòng đất được xây dựng ở tầng ngầm số hai hoặc số ba của mỗi tòa nhà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chỉ khi xảy ra tình huống khẩn cấp, trưởng căn cứ mớithể mở ra.

Lối thoát hiểm bốn phía đều hội tụ dưới lòng đất, mục tiêu cuối cùng của mọi người là đến được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thành phố ngầm đã ngủ yên từ lâu kia.

Khu thành phố ngầm này chiếm diện tích rất lớn, phòng ốc san sát nối tiếp nhau sắp xếp chỉnh tề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thành các hàng ngang dọc, tầng lầu không vượt quá năm tầng, trên tường của mỗi tòa nhà đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 viết lên một con số, dựa theo trình tự nội thành đã sớm phân chia xong từ trước đó, phân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chia khu vựctrú cho những người đến đây.

Trịnh Viện Viện cùng với Thích đều đang giữ vị trí là nhân viên tinh lọc cấp, tạm thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không được phân chia phòng ốc,thế bảy đứa trẻ cũng chỉ thể sắp xếp trên danh nghĩa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 của Liêu Dương.

Căn phòng rất rộng rãi, phòng khách, phòng bếp, phòng ngủ nhà vệ sinh, cái gì cần thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đã đều đủ, chỉ sau một thời gian dài bên trong không người cho nên khắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nơi đều bụi bặm, ba gian phòng ngủ đều không giường, chỉmột tấm nệm mỏng manh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Niềm vui của mấy ngày trước đột nhiên biến mất, nguy xuất hiện lần này đã trở thành một lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cảnh tỉnh thật tốt cho bọn họ, nói với bọn họ --

Đây vẫn tận thế.

Dường như mọi cảm xúc vừa rồi đã được trút đi hết, bọn nhỏ đi tới hoàn cảnh mới này cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không ồn ào, tất cả đều im lặng quan sát khắp nơi.

Địch Vân Đồng không rên một tiếng dựa vào trên vai của Trịnh Viện Viện ngủ thiếp đi.

Sau khi dỗ dành xong bọn trẻ, Thích với Trịnh Viện Viện mới vội vàng vàng chạy đi làm nhiệm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vụ. Nửa giờ sau, hai người dựa theo biển chỉ dẫn của thành phố ngầm đi tới quan quản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 quảng trường.

 

Mấy chục nhân viên tinh lọc cấp giống như đang bị giáo huấn, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c nhìn về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trước. Dựa vào “dấu hiệu” bắt mắt của Khả Nhạc, hai người vội vàng trở về vị trí của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mình.

Bởi lão Ngụy từng xin nghỉ cho hai người các cô, cho nên mấy nhân viên tinh lọc cao cấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đang đứng phía trước đều mắt nhắm mắt mở bỏ qua, tiếp tục bố trí nhiệm vụ: “Tôi lặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lại một lần nữa nhiệm vụ kế tiếp của mọi người, trước khi căn cứ được khôi phục lại bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thường, nhiệm vụ của mọi người đóng quân trong thành phố ngầm để phụ trách sự an toàn cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 người dân, cứ hai người một tổ bảo vệ tốt các cứ điểm lối đi quan trọng, nếu như gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phải nhân viên khả nghi thì phải báo cáo lên kịp thời, hiểu chưa?!”

“Đã hiểu!” Mọi người đứng nghiêm cúi chào, khí thế rất mạnh mẽ.

Mấy phút sau, các nhân viên tinh lọc cấp đi thực hiện nhiệm vụ của mình, sôi nổi đi xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lối đi ngầm.

Thích Mê Diệp Thạch Lục được phân đến một giao lộ, vừa mới đi vào không lâu đã bị lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Ngụy lo lắng cho vợ gọi ra, dặn đi dặn lại phải chăm sóc cho Liêu Dương nhiều hơn.

Hai người lập tức đồng ý.

Đưa mắt nhìn theo hai người họ rời đi, khuôn mặt của lão Ngụy trong giây lát đã trở nên nghiêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 túc trở lại, đi về đội ngũ nhân viên cao cấp của anh ấy, chờ đợi bài phát biểu của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trưởng căn cứ.

 

Loki cầm cây trượng quý ông của mình đối mặt với bọn họ: “Rốt cuộc chúng ta lại phải nghênh đón © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nguy một lần nữa, những cấp dưới của tôi ơi, bây giờ là lúc trông cậy vào mọi người. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Dựa theo đội ngũ hiện tại sắp xếp từ trái sang phải hai người một tổ, lấy căn cứ làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chuẩn, hãy cẩn thận tìm kiếm thật kỹ bốn hướng đông nam tây bắc, nếu như nhìn thấy kẻ phá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hoại, thì xử quyết ngay tại chỗ cho tôi không cần phải thương tiếc!”

“Vâng!” Mọi người cùng nhau hô lớn.

Húc thản nhiên nhìn lão Ngụy bên cạnh, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Đúngđồ âm hồn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tan.”

Đại kháinghiệt duyên, hai người này vừa vặn được phân vào cùng một tổ.

Bởi ông ta đã từng cứu Thích cho nên trong lòng của lão Nguỵ một chút cảm kích, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nghe ông ta nói như vậy cũng không nổi giận, còn mỉm cười cảm ơn ông ta: “Nghe nói lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trước anh đã cứu em gái của tôi, cảm ơn.”

Húc không khỏi cảm thấy buồn nôn, hừ lạnh một tiếng: “Không phải tôi muốn cứuta, lúc ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tôi chỉ muốn thử vũ khí hình người cấp dưới của tôi thôi.”

Nhắc đến Tống Xuân, lão Ngụy lạicùng chán ghét ông ta, không khỏi nhíu mày: “Sao anh lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thể chấp nhận việc đồng đội của mình biến thành vũ khí như vậy chứ?”

Đôi mắt hồ ly của Húc hơi nhướng lên, bình tĩnh xoay người: “Bởiđósự lựa chọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 của bọn họ, tôi tôn trọng... Trưởng quan Nguỵ sẽ không còn ngây thơ lấy nghĩa khí làm trọng như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vậy chứ, trước mặt sự sống chết, tôi chỉ muốn mình được sống, cho nên không thể nào quan tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đến nhiều người như vậy.”

Không nghĩ tới điểm này hai người lạichung một suy nghĩ, lão Ngụy đi nhanh vài bước lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hỏi: “Cho nên anh làm nhân viên tinh lọc không phải để bảo vệ cho nhân loại sao?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

“Bảo vệ nhân loại?” Húc giống như vừa nghe được chuyện cười đó, sắc mặt càng trở nên khinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thường, “Tôi trở thành nhân viên tinh lọc chỉ muốn được sống, không cần chụp cho tôi cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cao như vậy đâu.”

Nói xong ông ta liền đi thẳng vào trong xe, hoàn toàn không muốn tiếp tục nói chuyện cùng với lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Ngụy.

Lão Ngụy quay trở lại xe.

Đại kháitrong xe chút mùi m.á.u nhàn nhạt được ngưng tụ, lão Ngụy cảm giác giống như bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tai đều âm thanh của m.á.u đang chậm rãi chuyển động, anh ấy liếc mắt nhìn chiếc áo giáp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 màu đen trong kính phản quang, phiền não nghiêng đầu nói: “Công việc kế tiếp chỉ đi điều tra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thôi, không cần phải mặc thứ này.”

Anh ấy biết chỉ cần Thư Ly mặc vào bộ giáp này, thứ lạnh như băng ấy sẽ hút lấy m.á.u © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 của ta, điên cuồng ép khô thân thể của ta.

Thư Ly hai tay ôm lấy bảo hiểm, khuôn mặt lãnh đạm nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nghe thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 câu này, ánh mắt của ta thoáng dời tới.

ta đã sớm không còn lại sự hào quang như ngày xưa, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 với bộ áo giáp màu đen dày nặng trên người mình hình thành sự đối lập mãnh liệt.

“Cứ để tôi mặc đi, phòng ngừa chuyện bất trắc.” ta nói.

Lão Ngụy còn muốn nói đó, nhưng nhìn khuôn mặt hồn của Thư Ly được phản chiếu trong gương, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bỗng nhiên cổ họng nghẹn lại, lập tức nuốt xuống lời nói vừa đến bên miệng, thở dài, khởi động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 xe.

*

Mười phút sau, còn chưa tới địa điểm chỉ định, lão Ngụy đã nhìn thấy chiếc xe việt màu trắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 của Lý Húc đậu trong bóng đêm cách đó rất xa.

Xe việt chớp chớp hai bóng đèn, ý bảo anh ấy lập tức dừng xe.

Lão Ngụy biết Húc sẽ không duyên vô cớ ra làm như vậy, liền đạp phanh lại, dừng lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cách chiếc xe việtmàu trắng vài mét.

Không gian cùng yên lặng.

Mượn ánh đèn màu trắng phía trước, lão Ngụy nhìn thấytrên nóc nhà treo mấy con rối gỗ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Không biết chúng bị buộc vào thứ gì, những con rối gỗ này đang vui vẻ hoạt động tay chân, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chúng được treo hai bên đường phố dáng vẻ giống nhưđang tỏ ra hoan nghênh.

cùng kỳ lạ.

Anh ấy bình tĩnh nâng mắt lên, nhìn về phía của Thư Ly trong gương phản quang, chẳng biết từ lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nào, ta đã đội bảo hiểm lên đầu, dáng vẻ chuẩn bị vận sức chờ phát động tấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 công.

Những con rối này khí chuyên dụng của [kẻ phá hoại]. Rối gỗ bị ô nhiễm phối hợp với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 camera hai mắt, đó chính một loại camera giám sát thể di chuyển bất cứ lúc nào. Cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 giống như camera cố địnhbệnh viện bỏ hoang lúc trướchiệu quả giống nhau, chỉ cần bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 camera này bắt được, những người đang hoạt động trong tầm nhìn của để lộ da thịt© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thể ra bên ngoài sẽ lập tức bị kéo vào bên trong kết giới của Quỷ Tạp Tử.

Giống như đám người của Trịnh Viện Viện, lúc ấy tuy rằng bọn họ có mặc quần áo nhưng khuôn mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lại không hề che chắn, lại đang trong lúc di chuyển, trong nháy mắt khi bị tầm nhìn bắt được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đã bị kéo vào thế giới phẳng.

Hoàn toàn không cần phải tiếp xúc, chúng vẫn thể tấn công con người một khoảng cách rất xa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cực kỳ khó giải quyết.

Húc biếtsự lợi hại của nó, cho nên hai tay vẫn duy trì thế cầm tay lái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không động đậy, chỉ dùng ánh mắt len lén quan sát bốn phía.

Kỳ thật nghiêm túcnói, ngay cả mắt cũng không thể cử động.

Loại rối gỗ Quỷ Tạp Tử này rất đáng sợ cũng xảo quyệt, một khi đã bị theo dõi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thì ngay cả cái chớp mắt trong tầm nhìn của nó cũng thể bị kéo vào trong kết giới. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Hiện tại bởi vì khoảng cách giữa xemấy con rối gỗ kia còn một đoạn rất xa, phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trước lạimột tầng thủy tinh che chắn, cho nên ông ta mới dám lấy can đảm để quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sát.

Cách đó hơn mười mét, người thợ điều khiển rối gỗ mặc quần yếm, trên đầu đeo tai thỏ khoa trương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ngồi trên nóc nhà, nhàn nhã lắc hai chân, nhỏ giọng hát bài đồng dao: “Một hai ba người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 gỗ, không được nói chuyện cũng không được nhúc nhích.”

Thợ rối gỗ một cậu mười mấy tuổi, trên cổ đốm đen đặc trưng của kẻ phá hoại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhóc quay đầu nhìn thoáng qua hai chiếc xe đậu cách đó không xa, nói chuyện với con rối gỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhỏ đang ngồi bên cạnh: “Kỳ Kỳ à, cậu nói xem trò chơi này chúng ta sẽ thắng hay© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bọn họ sẽ thắng?”

Con rối Kỳ Kỳ cách ăn mặc giống nhóc như đúc, cũng mặc quần yếm đeo tai thỏ, giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 một phiên bản con rối thu nhỏ của nhóc, chỉ không biết nói chuyện.

Nhưng người thợ rối gỗ này lại đang nghiêm túc nói chuyện với Kỳ Kỳ, nhóc vui mừng vỗ vỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tay: “Thật sao? Tôi cũng cảm thấy chúng ta thể thắng!”

Hi hi ha ha, ha ha hi hi.

Tiếng cười vang lên trong bóng đêm đen kịt, lúc gần lúc xa, lúc mạnh lúc yếu, sinh ra vài phần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 âm u.

Trong lúc hai bên đang giằng co, đột nhiên cách cách một tiếng, Thư Ly nhấn mở khóa cửa.

“Cô muốn đi đâu vậy?” Bởi vì khoảng cách khá xa, lão Ngụy vội vàng lên tiếng ngăn lại.

Thư Ly giống như không hề nghe thấy, tự mình mở cửa xe ra, trong áo giáp truyền đến tiếng nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cùng hồ của ta: “Lão Ngụy, lẽ anh rất hiểu tính tình của tôi.”

“Thư Ly! Trở về đi!”

“Yên tâm đi, tôi áo giáp mà.”

“Rầm!” Thư Ly đóng cửa xe lại.

Lão Ngụy: “......”

Lão Ngụy biết ta muốn đi báo thù.

Lúc trước Thư Ly chính bị người thợ rối gỗ này làm cho thảm bại, giá trị SAN rơi xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 khu vực hỗn loạn trung bình, không chỉ huỷ hoại sự nghiệp nhân viên tinh lọc của ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bây giờ còn biến ta trở thành một loại khí người không ra người quỷ không ra quỷ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Lấy m.á.u nuôi dưỡng áo giáp, mặc nhìn bên ngoài vẻ nặng nề nhưng khi bản thân sử dụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều, Thư Ly di chuyển được một lúc thì nhanh chóng chạy về phía đội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hình rối gỗ ở phía trước.

Sau khi xin chỉ thị của Húc, Tống Xuân cũng mở cửa gia nhập vào đội ngũ.

Thợ rối gỗ nhìn hai người mặc áo giáp chạy tới, vẻ mặt hơi thay đổi, ôm lấy rối gỗ: “Kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Kỳ à, hai người kia loại quái vật vậy?”

Chiến đấu với con người rất lâu rồi, đây lần đầu tiên nhóc nhìn thấy thứ này.

Bị rối gỗ Quỷ Tạp Tử kéo vào trong kết giới hai điều kiện cần thiết là: phải hoạt động, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 da thịt thân thể lộ ra bên ngoài.giống như hiện tại hai người này đang mặc áo giáp, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mặc đang tìm đường c.h.ế.t hoạt động trong tầm mắt của rối gỗ, nhưng từ đầu đến chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bọn họ đều bị áo giáp che đi, những con rối gỗ này hoàn toàn không biện pháp đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phó với bọn họ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 265 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc