GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 238

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Khung cảnh u ám không khác nhàkhông khỏi khiến bốn trò căng thẳng, ba con lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tức hóa thân thành vật trang sức chân của Trịnh Viện Viện. ấy tiến lên một bước, ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 con cũng theo chân tiến lên một bước.

Chắc hẳn y đã nhận ra sự căng thẳng của các nên lên tiếng an ủi: “Đừng sợ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chỉ hoàn cảnh hơi kém một chút thôi. Chúng tôi bảo đảm với mọi người, bệnh viện chúng tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cùng an toàn đấy.”

Trong lúc họ nói chuyện, cửa sổ phòng bệnh ven đường đột nhiên thò ra một gương mặt béo mụp dán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sát tới.

thể Trịnh Viện Viện cứng đờ.

y đã quen với cảnh này không hề sợ hãi, còn bắt chuyện với gương mặt kia: “Lại chui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ra ngoài hít thở không khí mát mẻ đấy hả?”

Người đàn ông cười hề hề tiếp lời: “Chắc tôi sắp khỏi rồi nhỉ?”

 

“Đúng thế, chỉ cần nghe lời thì sẽ khỏi sớm thôi.”

“Tôi nghe mà, tôi nhất định sẽ nghe mà!”

Hai người thoải mái nói chuyện không khác bạn bè.

Người đàn ông mập trông thấy Trịnh Viện Viện, nở nụ cười hiền hòa: “Xin chào, bạn cùng phòng bệnh.”

“Chào, chào anh...” Trịnh Viện Viện rất sợ hãi nhưng vẫn bày tỏ phép lịch sự.

 

Khóe miệng cô ấy giật giật, tranh thủ thời gian dẫn ba con đuổi theo bước chân nữ y tá. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

“Cô quen biết gái kia đúng không? gái mặc áo hoodie màu đen ấy.” y

dừng chân phòng bệnh 101 cuối hành lang, vừa mở cửa vừa trò chuyện với Trịnh Viện Viện: “Hôm trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ấy cũng phòng này, hôm qua vừa mới xuất viện xong. Yên tâm, mọi người cũng sẽ khỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhanh thôi...” Nói đến đây, ta mở cửa ra, mỉm cười: “Bên trong đã được quét dọn sạch sẽ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mọi người cứ vào thôi.”

Trịnh Viện Viện gật gật đầu, dắt ba con nói lời cảm ơn.

y cho họ uống thuốc, mở khúc nhạc an thần trên máy phát nhạc cỡ nhỏ, đặt lên tủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đầu giường, dặn dò: “Yên tâm ngủ một giấc, tôi đi lấy cơm tối cho mọi người.”

Trịnh Viện Viện cảm ơn.

y cười xua xua tay, đẩy xe ra ngoài, khóa trái cửa.

Nghe thấy âm thanh không đúng, Vu Kiều Kiều phản ứng lại đầu tiên. lập tức chạy tới bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cửa, hai bàn tay nhỏ ra sức kéo chốt cửa mở ra, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm Trịnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Viện Viện: “Dì ơi, ấy nhốt chúng ta bên trong này rồi.”

Trịnh Viện Viện miệng còn chưa kịp lên tiếng, hai con còn lại đã khóc òa lên, nhao nhao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chạy ra cửa đập phá.

“Oa oa!!! Con muốn về nhà!”

“Con nhớ mẹ!”

Sợ ầm ĩ đến những bệnh nhân khác, Trịnh Viện Viện vội vàng kéo đám nhóc tới bên an ủi: “Đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sợ, chờ khi chúng ta khỏi bệnh sẽ được đi ra ngoài... Đừng khóc được không, dì vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đây này.”

Nhưng hai con vẫn khóc vô cùng thảm thiết, căn bản không tâm trạng nghe xem đang nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 gì.

Trong trạng thái ý thức hỗn loạn hiện tại, đừng nói đến Trịnh Viện Viện, chỉ sợ chính các con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cũng không nhớ ra mình là ai, òa khóc theo bản năng của mình thôi.

Tầng hầm trống trải nên âm thanh nói chuyện bình thường đã vang đi rất xa chứ đừng nói chi đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 âm thanh khóc la thế này. Tiếng khóc của cáccon không khácloa phát thanh, một mực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vang từ cuối hành lang đến cửa thang máy.

Trịnh Viện Viện đang sứt đầu mẻ trán với đám nhóc con thì bỗng trông thấy Vu Kiều Kiều không khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 một quả đạn thịt nho nhỏ, đột ngột nhào từ cửa vào trong lòngấy.

“Dì ơi, phù thủy!” Vu Kiều Kiều chỉ ra cửa lớn, gào to.

Trịnh Viện Viện ngẩng đầu, trông thấy một gương mặt u oán đang chen vào ô cửa sổ nhỏ, giật mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thét lên.

Tống Xuân nhăn nhó, nét mặt khó chịu nhìn những “ma đầu nhỏ” này: “Im miệng, đừng khóc nữa, ồn ào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 quá! Tao còn nghe thấy đứa nào kêu gào, tao sẽ nuốt trọn ngay đứa đó!”

Hai đứa nhóc đang miệng khóc to lập tức không dám lên tiếng nữa.

tác dụng hơn nhiều sự an ủi phí sức của Trịnh Viện Viện.

Tống Xuân nhìn chằm chằm mấy đứa nhóc một hồi, thấy chúng không khóc lóc không náo loạn nữa mới chậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rãi bổ sung một câu: “Tao ngay phòng đối diện chúng mày đấy, nếu để tao nghe thêm được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 âm thanh thì tao sẽ đến ăn thịt chúng mày... Bây giờ mau lên giường đi ngủ đi!”

Nghe thấy mệnh lệnh của “bà phù thủy”, Vu Kiều Kiều phản ứng nhanh nhất, vội hất cặp sách trèo lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 giường, kéo chăn trùm kín mít.

Diệp Thù Thi nhìn thấy vậy, cũng ngoan ngoãn tranh thủ thời gian học theo, nằm xuống bên cạnh Vu Kiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Kiều.

con Địch Vân Đồng nhỏ nhất ngó bên trái một cái rồi lại ngó bên phải một cái, lòng muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 khóc nhưng không dám khóc, nước mắt đảo quanh hốc mắt một vòng, cuối cùng bĩu môi nhìn về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Trịnh Viện Viện, đáng thương gọi: “Dì ơi, đi ngủ.’

“Được.” Trịnh Viện Viện nhanh nhẹn bỏ cặp sách của xuống, ômbé lên giường.

Chiếc giường xếp không quá lớn nhưng đủ sức chứa ba bé con. Có lẽ do đã khóc mệt rồi, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 khi Trịnh Viện Viện đắp chăn cho ba bé xong, vỗ vỗ hai cái, cả ba nhóc đã đi vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trong giấc mộng đẹp.

Gian phòng trở về với yên tĩnh, Trịnh Viện Viện cũng nhẹ nhàng thở phào, đang chuẩn bị nằm lên trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phản bên cạnh thì ngẩng đầu cái lại trông thấy cái mặt của Tống Xuân vẫn đang chen chúc bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trong cửa sổ.

ấy liếc nhìn ba đứa nhỏ, kiên trì hỏi: “Còn chuyện nữa không?”

Tống Xuân ra vẻ thần bí, cười hề hề: “Hề hề, tôi nói cho nghe một mật nhé... Căn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phòng 101 này thật ra...”

“Thật ra chỉ một gian phòng bình thường thôi.”

Một âm thanh to cắt ngang lời ta.

Phát hiện người tới gần, Tống Xuân vội vàng rút đầu ra khỏi ô cửa, quay người trông lại. Thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đang khoanh tay, cười không cười nhìn ta.

Với trạng thái hỗn loạn hiện tại của Trịnh Viện Viện, nếu để ấy biết được tình trạng quỷ quái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thì sẽ càng hỏng bét hơn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 238 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc