GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 216

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sau khi Thích nghe xong, đầu tiênkhắc ghi vào trong lòng.

Giờ phút này không còn tâm trí để quan tâm đến quy tắc thông dụng nữa, trong đầu đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 những lời dặn vừa rồi của Lão Ngụy.

Những quy tắc trên tường thậtgiả, Trịnh Viện Việnbọn nhỏ đã tiến vào kết giới trước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nếu làm sai quy tắc thì phải làm sao bây giờ?

Nhỡ đây bãi m.á.u đó chính là…

Đầu óc Thích Mê choáng váng, ánh mắt đờ đẫn chăm chú nhìn về phía tấm giường.

Lão Ngụy tới đây sớm hơn bọn họ, biết nơi này đã từng một bệnh nhân qua đời, kết hợp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 với phản ứng hiện tại của Thích Mê, anh ấy đoán này đang hiểu lầm, tranh thủ thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 gian đứng dậy vỗ vỗ vai cô: “Yên tâm đi, tôi thể xác nhận năm người kia có mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103đây, bọn họ tạm thời không việcnên không cần lo lắng…”

Đôi mắt Thíchkhẽ nhúc nhích: “Thật sao?”

“Thật, nếu không tin tôi cho xem.” Lão Ngụy dắt Thích Mê đi tới cửa, nhìn quanh bốn phía xác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhận không ai chú ý liền kéongồi xổm qua bên cạnh hành lang.

Xuyên qua khe hở lan can hành lang, anh ấy lần lượt chỉ năm người cho Thích nhìn.

ba người, một người đàn ông trung niên đầu trọc, một ông lão tóc bạc phơ một đứa con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nít ước chừng tầm sáu bảy tuổi đang ngồi xổm tạo thành vòng tròn.

Hai người yên tĩnh ngồi bên cạnh một tóc xoăn nam sinh tóc ngắn.

Vừa vặn năm người.

Đánh giá ngoại hình, căn bản không chút thuyết phục nào khiến Thích nhất thời không xác định được. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

 

“Anh xác định bọn họ sao, không nhầm chứ?” nhíu mày hỏi.

Lão Ngụy thề thốt: “Yên tâm đi, theo kinh nghiệm của tôi đến tám chín phầnbọn họ, không sai.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Anh ấy xòe ngón tay, lần lượt đưa ra dẫn chứng về năm người kia căn cứ theo phán đoán của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mình.

Thời điểm lúc anh ấy vừa mới bắt đầu nhìn thấy bọn họ ——

Người đàn ông trung niên đầu trọc, khóc bù lu loa bởi không tóc, hào ơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 em sợ.

Ông lão tóc trắng cũng khóc bù lu bù loa biến thành người già hào ơi em muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 về nhà.

Đứa con nít sáu bảy tuổi, ngược lại không khóc, nhưng luôn cầm que gỗ vẽ thứ đó trên mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đất.

tóc xoăn vừa khóc vừa an ủi cậu nam sinh tóc ngắn bên cạnh đang khóc lu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 loa.

Ý thức hoàn toàn giống với người đột nhiên xuyên qua khiến tinh thần luống cuống.

Hoàn toàn trái ngược với những bệnh nhân ngoan ngoãn nghe lời khác.

 

Nhưng bây giờ năm người đều đã yên lặng hơn, hòa nhập vào tập thể của bệnh viện, có khả năng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ý thức đã bắt đầu trở nên hỗn loạn.

Thíchbán tín bán nghi, bất thình lình ngẩng đầu một cái, phát hiện lầu ba đối diện bỗng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhiên xuất hiện ba y tá, liên tục không ngừng cúi đầu xuống, cố gắng co ro thân thể. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Sau khi phản ứng lại hai giây, thầm nói không ổn, vội vàng trở lại phòng Diệp Thạch Lục, nhanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chóng giật tấm quy tắc bệnh nhân cần biết xuống kia, mở cửa sổ thả người nhảy xuống.

Động tác gọn gàng mà linh hoạt, chỉ dùng vài giây đồng hồ, nhanh đến mức Diệp Thạch Lục chỉ cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thấy một ảo giác bay qua mặt anh ta đã biến mất không thấy bóng dáng đâu.

Diệp Thạch Lục Lão Ngụy trừng mắt nhìn nhau, vẫn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì. Hai người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đầu ra ngoài cửa sổ, chỉ nhìn thấy cỏ dại sân sau để lại vết tích bị giẫm đạp. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

*

Phòng nơi này thiết kế theo hình chữ U, căn phòng của Diệp Thạch Lục nằm lầu hai đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 diện với lầu ba chữa bệnh phòng trực ban chăm sóc.

Cho nên trông thấy y từ trong phòng trực ban đi ra, đúng lúc quay người hướng tới phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phòng bệnh của cô.

Ước chừng tốc độ của y tá, không tới hai phút sẽ thể đi tới bên ngoài phòng bệnh của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cô.

Thích chỉ thể giành giật từng phút từng giây chạy về phòng, một khi bị bọn họ phát hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lén lút chạy ra ngoài, khẳng định về sau họ sẽ trông giữ sẽ càng ngày càng thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nghiêm ngặt!

Lúc này y còn chưa biết chuyện xảy ra, dạo bước ung dung khẽ hát bước đi tới phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bệnh. Thời gian bây giờta chỉ cần tuần tra như thông lệ, không cần mở cửa, trông thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 người bên trong thông qua cửa sổ nhỏ không xảy ra chuyện được.

Nhưng khi ta vừa mới hờ hững liếc mắt vào, trông thấy giường trong phòng phủ kín chăn mền, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đại khái thấy được hình người thôi, không nhìn thấy đầu chân, lập tức cảm thấy không lành, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tranh thủ thời gian móc chìa khóa ra mở cửa.

“Phong Nhiên, đang ngủ sao?” Y tá đẩy cửa ra hỏi.

Không tiếng trả lời.

Y yên lặng nuốt nước miếng, can đảm nhích từng bước về phía trước, lại hỏi thêm lần nữa: “Phong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Nhiên?”

Vẫn yên tĩnh như cũ.

Thoáng chốc y tá không dám tiến lên, tâm sợ hãi Phong Nhiên khiến ta căn bản không dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tiến lên xốc chăn mền, chỉ dừng lại sau đó vội vàng quay người chạy ra ngoài: “Bác sĩ, bác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mau tới đây đi!”

Y chạy khắp hành lang kêu lên đầy sợ hãi.

Không lâu sau, tiếng bước chân hỗn loạn từ xa tiến đến gần.

Nữ báclúc trước đến đây khám cho Phong Nhiên vừa tới, thoắt một cái xốc chăn mền trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 giường lên.

Thích đột nhiên choàng tỉnh.

Lúc chạm phải ánh mắt không thân thiện của cô, bác giật nảy mình.

Trừ ta ra, nữ bác còn dẫn đến hai bác sĩ lạ lẫm khác cầm gậy điện, hai bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trái phải vây lại bên cạnh giường.

Sắc mặt Thích Mê trầm xuống: “Các người đang làm vậy?”

Nữ bác thở phào, khoát tay ra hiệu cho hai bác kia lui ra phía sau, mỉm cười với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cô: “Vừa rồi y đến cửa phòng bệnh của cô tuần tra nhưng không trông thấy cô, còn tưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rằng…”

“Còn tưởng rằng tôi chạy?” Thích ngắt lời nữ bác sĩ, ánh mắt sắc bén hơn.

vén chăn lên, phô bày cho nữ bác thấy tứ chi của đang bị xích sắt thô đen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 xích lại, dùng giọng điệu không thể kiềm chế hỏi: “Cô cảm thấy bộ dạng này của tôithể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chạy sao?”

Nữ bác ngượng ngùng: “Không, không phải sợ chạy, chỉ là nhìn thấy cô trùm chăn không nói lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nào, còn tưởng rằng ngã bệnh.”

Thíchchậm rãi ngồi dậy, mỉa mai: “A, thì ra nhìn thấy tôi trùm mền không nói lời nào... © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Tôi muốn hỏi chị y này một chút, lúc tôi đang ngủ thì làm sao nói chuyện được? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Nói trong lúc ngủ sao?”

Y tá: “...”

“Tôi không thể hiểu được, không cho tôi đi ra ngoài, bây giờ còn quấy rầy giấc ngủ của tôi, rốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cuộc mấy người muốn làm gì?” Khuôn mặt Thích hung dữ nhìn bọn họ, lạnh đến mức muốn biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tầng một thành hầm băng.

Biết đã chọc giận cô, bọn họ chột dạ nhìn nhau một cái.

“Thật xin lỗi Phong Nhiên, bây giờ cô có thể nghỉ ngơi rồi, chúng tôi sẽ không quấy rầy giấc ngủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 của nữa.” Nữ bác kịp thời giải vây, quay đầu ra hiệu cho bọn họ, dẫm đoàn người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mau chóng rời khỏi phòng bệnh.

Cửa phòng một lần nữa được khóa lại.

Thích thở ra một hơi.

Vừa rồi thời gian quá ngắn, từ cửa sổ chạy vọt đến bên giường, nhưng y tá kia đã sắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đến cửa phòng nên chưa kịp xích bản thân lại, cũng chỉ thể kéo xích sắt giấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mình vào trong giường.

Chưa kịp lộ đầu ra, y tá đã đến tới cửa.

Vốn thân thể này không phải của mình, tính linh hoạt không quá tốt, chuyến chạy đua này khiến Thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103thở hồng hộc đầu đầy mồ hôi, sợ vừa lên tiếng liền lộ ra hở, đành phải câm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nín không rên tiếng nào.

May mắn thay y xưa nay sợ cô, không dám tiến lên xốc chăn của cô.

Thừa dịp lúc y ra ngoài gọi người, tranh thủ xích mình lại, tạm thời thoát được một kiếp. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Mấy phút, đủ để hơi thở củakhôi phục lại bình thường.

Nhưng còn một chút sơ hở không có cách nào để che giấu ——

Đó chính lúc cô về đến phòng, sợ y nghe thấy âm thanh, cửa sổ của căn phòng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đóng chặt, hiện tại còn để lại khe hở.

Nếu như nữ bác mấy người kia lại lâu thêm một chút, nói không chừng sẽ người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phát hiện ra, đến lúc đó toàn thân mọc đầy miệng cũng không thể biện minh. Cho nên Thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103cố tình phát cáu trước mặt bọn họ, giả vờ bị bọn họ quấy rầy mộng đẹp tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 giận, mau chóng đuổi họ ra ngoài.

Sau khi bọn họ đi, Thíchdùng dây kẽm mở một bên tay, thò người ra dùng đầu ngón tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đóng cửa sổ lại.

Căn phòng lúc này mới khôi phục lại trạng thái trước khi rời đi.

Khác biệt duy nhất chính là, trong túi Thích có thêm tấm .

Sau khi ổn định, mở trang giấy ra tiếp tục xem.

[Quy tắc bệnh nhân cần biết khi bệnh viện Sâm Lam:

[Bệnh viện của chúng tôi tuân thủ theo nguyên tắc ‘Đối đãi với bệnh nhân thật tốt, trợ giúp bệnh nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mau chóng hồi phục’

Theo nguyên tắc, tận tâm tận lực chăm sóc mỗi một bệnh nhân trong bệnh viện. Vì tình trạng sức khoẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 của ngài, trong lúc nhập viện, ngày cần phải tuân thủ theo các quy tắc:

Một, nghiêm túc chấp hành thời gian biểu làm việc nghỉ ngơi mỗi ngày, phối hợp với bác chẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đoán điều trị, phối hợp với y uống thuốc.

Nếu vấn đề gì trong phòng xin hãy nhấn chuông khẩn cấp đầu giường, đến lúc đó bác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hoặc y sẽ tới, hỗ trợ ngài giải quyết vấn đề.

Hai, thông thường, bác trong bệnh viện của chúng tôi mặc áo blue màu xanh, y mặc đồng phục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 màu hồng.

Một khi ngài phát hiện bác hoặc y bước vào phòng với quần áo khác với màu quy định, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 yêu cầu ngài không được nhìn bọn họ, càng không được trả lời, nhắm mắt không nhìn phương án © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tốt nhất.

Ba, trong viện tổng cộng chỉ bốn tầng, không tồn tại tầng thứ năm tầng hầm.

Bốn, bệnh viện của chúng tôibệnh viện chính quy, không chăn nuôi khỉ hoang dã, nếu như ngài nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thấy bọn chúng ở trong viện, yêu cầu không được nhìn, càng không được ném cho chúng bất kỳ đồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ăn nào. Nếu như ban đêm khỉ đến cửa sổ của ngài, xin hãy nhấn chuông khẩn cấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đầu giường, bác y tá của chúng tôi sẽ đến hỗ trợ ngài giải quyết vấn đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 này.

Năm, nếu như ngài thấy bác mặc áo blue màu đỏ hay y mặc đồng phục màu đen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trong viện, xin đừng kinh ngạc, bởi đây thiết kế đồng phụccủa chúng tôi, chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bình thường.

Sáu, do được đầu cải tiến vào năm trước, lầu năm của bệnh viện là khu vực nghỉ ngơi thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ngày của bác y tá, tầm hầm bãi đậu xe dưới đất, hai khu vực này sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không chào đón với ngài, xin ngài nhớ kỹ, tuyệt đối không được đặt chân vào.

Bảy, nếu như bác y không giải quyết được vấn đề khỉ hoang, trùm kín chăn để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không tìm thấy phương án an toàn tốt nhất đối với ngài.

Tám, tài nguyên của bệnh viện hạn, chỉthể tiếp nhận mười sáu bệnh nhân, bác trị liệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103năm người, y có bảy người.

Chín, lầu bakhu vực dành cho bệnh nhân có chứng bệnh nguy hiểm trầm trọng, bệnh nhân xin đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nên tùy ý lên lầu, đề phòng gặp phải nguy hiểm.

Mười, đồng phục bệnh nhân của bệnh viện chúng tôi sọc dọc đen trắng, sẽ không xuất hiện màu sắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hay kiểu dáng hoa văn nào khác, mời nhớ kỹ.

Mười một, sau khi tắt đèn, cho xảy ra bất cứ chuyện gì, cho ngài nghe thấy được âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thanh gì, xin hãy yên trong phòng, bởi vì căn phòng là nơi an toàn nhất.

Mười hai, nếu như ngài bỏ qua những quy tắc này phát sinh chuyện ngoài ý muốn, bị thương hoặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chết, bệnh viện sẽ không chịu trách nhiệm.]

Nhìn qua toàn bộ tờ giấy, những quy tắc này cùng quái dị, mâu thuẫn lẫn nhau rất nhiều, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 căn bản không thể phân ra đúng sai.

Nếu không chú ý hai quy tắc đầu sẽkhả năng làm sai.

Thích nhìn tới nhìn lui hai ba lượt.

Nhận thấy biểu hiện số liệu không vấn đề, quy tắc này không phải Quỷ Tạp Tử.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 216 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc