GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 211

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Từng vòng từng vòng, cực kỳ chắc chắn.

Để biết chiều dài của những xích sắt này,mang giày rồi đi xuống đất thí nghiệm thử, nhiều nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chỉ thể đi cách giường một mét, đừng nói ra cửa, ngay cả cửa chính của phòng bệnh cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không chạm tới được.

Thích Mê: “...”

Biết lo lắng cũng không có ích gì, Thích hít sâu một hơi, lần nữa kiềm chế tâm trạng nôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nóng, ngồi trở lại giường bệnh.

Ngửi từng đợt mùi thức ăn bay tới, l.i.ế.m li.ếm môi, không dám ăn bậy, vội vàng đẩy hộp cơm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ra xa hơn một chút.

Trong khi suy nghĩ, ánh mắt của ấy không ngừng quét qua xung quanh.

nhìn suy nghĩ, bỗng chú ý đến một tờ giấy A4 dán phía sau cánh cửa, sau đó đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lên cố gắng duỗi người ra để xem chữ trên đó.

Lịch làm việc hàng ngày của Bệnh viện Tâm thần Sâm Lam

 

Buổi sáng:

8:00 - 8:30, thức dậy.

8:30 9:00, rửa mặt đi vệ sinh.

9:009:30, ăn sáng, uống thuốc.

9: 30 10:30, Bác kiểm trachẩn đoán.

10:30 - 11:30, phát thanh thể dục dụng cụ hoạt động tự do.

 

Buổi trưa:

11:3012:00, ăn trưa, uống thuốc.

12:00 - 12:30, đi vệ sinh.

12:30 14:00, nghỉ trưa.

Buổi chiều:

14:00 - 14:30, thức dậy.

14:30 - 15:30, hoạt động tự do.

15:30 - 15:30, thời gian đọc sách.

15:30 17:00, đi vệ sinh.

17:00 17:30, ăn tối, uống thuốc.

Buổi tối:

21:00 - 21:30, rửa mặt vệ sinh cá nhân.

22:00, Tắt đèn đi ngủ.

Đôi mắt Thích dừng trên dòng chữ [Bác kiểm tra chẩn đoán]

Bên trong gian phòng mặc không đồng hồ, nhưng nếu thời gian làm việc nghỉ ngơi này áp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 dụng với tất cả bệnh nhân, vậy sau khi ăn xong bữa sáng, hoạt động tiếp theo hẳn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khám bác sĩ.

Nếu như bác sĩ đưa ra chẩn đoán tốt cho cô, như vậy sẽkhả năng thoát khỏi xích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sắt, thậm chí thể ra ngoài hoạt động.

Cô nhất định phải bắt lấy hội lần này.

Thích trở về giường.

muốn lưu lại ấn tượng tốt, còn cố ý sắp xếp gọn gàng các món đồ vật trên tủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đầu giường, lấy giấy lau sạch vết bẩn nhỏ xíu trên mặt đất đến sáng bóng sạch sẽ, cố gắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 biểu hiện như một công dân bình thường tốt đẹp, chờ bác đến.

Không biết qua bao lâu, ngay lúc Thích nằm trên giường bắt đầu buồn ngủ thì bác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cửa đi vào.

Người đến một nữ bácmặc áo blouse dài, hơi già dặn hơn các y trẻ, tóc cắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngắn gọn gàng. Khác với ytrẻ đã gặp trước đó, vị bác nữ này hình như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không hề sợ cô, vừa bước vào cửa đã lập tức nở một nụ cười nhiệt tình với Thích Mê, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bước chân hề do dự, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường.

Trông thấy hộp cơm còn nguyên, nét mặt cô ta hơi kinh ngạc, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khôi phục lại trạng thái bình thường.

“Đừng lo lắng, gần đây hồi phục rất tốt, hôm nay tôi chỉ đơn giản hỏimột vài câu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hỏi xong thể nghỉ ngơi ngay rồi.” Nữ bác nhàn nhã bắt chéo chân, cầm cuốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sổ chẩn đoán điều trị ở trong tay, lấy ra một cái bút màu xanh từ túi trước ngực.

Thích gật đầu, tuy mặt ngoài không thay đổi chút nào nhưng trong lòng không khỏi mừng thầm mấy phần. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Nếu bệnh tình của nữ sinh tên Phong Nhiên này thật sự chuyển biến tốt đẹp thì đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 một đại ân đối với cô.

Dựa theo thường lệ, sau khi nữ bácđọc qua thông tin bản của Phong Nhiên,ta bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đầu ngồi thẳng tiến vào vấn đề chính.

ta nhìn bệnh nhân ngoan ngoãn trên giường, đầu tiên trấn an nói:

“Phong Nhiên, cô có thể coi cuộc trò chuyện lần này của chúng tatrò chơi, tựa như trước đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngày nào chúng ta cũng làm như thế, nghĩ đến cái thì lập tức nói cho tôi được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không? Cái cũng được.”

“Được.”

“Được, chúng ta bắt đầu.”

[Một ngày nọ, một con thỏ hung mãnh một con hổ gầy chạm mặt nhau cây cầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gỗ cùng chật hẹp, dưới cây cầu gỗ chính vực thẳm, bất cẩn sẽ ngã xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chết. cảm thấy đến cuối cùng con vật nào có thể đi qua cầu gỗ, tới được vách núi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đối diện?]

Nói xong, nữ bác sĩ nghiêm túc chăm chú nhìn cô, liên tục dặn thả lỏng, nghĩ đến gì đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đều có thể nói thẳng ra.

Thích cúi đầu im lặng, đầu óc quay cuồng.

biết câu hỏi này nhất định dùng để kiểm tra tinh thần tâm lý, kiểm tra tình trạng khôi phục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của cô, nếu không cẩn thận khả năng cô sẽ trả lời sai.

sao cũng không nắm chắc được tình trạng tinh thần hiện tại của gái Phong Nhiên này.

Phản ứng đầu tiên của khi nghe thấy câu hỏi con thỏ sẽ qua được cây cau à.

Con thỏ hung mãnh gặp phải con hổ gầy yếu, trên cầu gỗ chật hẹp, một thân hình khá lớn chạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mặt một thân hình nhỏ bé, động vật thân hình khá lớn nhất định không đứng vững. Con hổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mặc dù chủ rừng xanh, nhưng điều kiện thể chất ‘gầy yếu’, chỉ sợ thể trạng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không đủ để ứng phó với một con thỏ ‘hung mãnh’.

Con thỏ hung mãnh, sẽ bao nhiêu hung mãnh?

Nếu nhưthể trực tiếp cắn trúng động mạch chủ của con hổ, con hổ tuyệt đối thể rơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 xuống vực sâu ngàn cây số, thịt nát xương tan.

con thỏ, hẳnkhông cần tốn chút sức lực nào đã thể qua được bên kia cầu.

Nhưng nghĩ ra đáp án như thế này thì hơi m.á.u me, Thích Mê sợ đạp trúng bãi mìn nên không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 dám tùy tiện trả lời.

Sau vài giây đồng hồ suy nghĩ, trong đầu lại nổi lên triệu chứng của Phong Nhiên: [Siêu nhận thức], © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 [Không đồng cảm], [Thờ ơ].

Nếu Phong Nhiên, ấy sẽ trả lời như thế nào…

Không, nếungười bình thường, sẽ trả lời như thế nào?

thểthời gian cô suy nghĩ quá dài, nữ bác nhìn xuống đồng hồ trên cổ tay, thúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giục nói: “Phong Nhiên, dù cô nghĩ ra cái thì cũng thể nói với tôi, tôi tin tưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phản ứng đầu tiên của cô.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 211 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc